Đối Đầu Trong Đêm Bão
Tiếng còi báo động từ máy đo điện tâm đồ rít lên từng hồi chói tai, xé toạc bầu không khí vô trùng vốn dĩ vô cùng ngột ngạt của phòng biệt giam số 404. Trên màn hình điện tử, đường biểu diễn nhịp tim của tỷ phú Trịnh Hoàng Nam nhảy vọt từ tám mươi lên một trăm lẻ năm, rồi chạm ngưỡng một trăm hai mươi lần một phút. Những xung điện não nhọn hoắt, hỗn loạn hiển thị trên ứng dụng EEG Mini của Khang đỏ rực như những vết máu, báo hiệu một cơn co thắt mạch máu não và suy hô hấp cấp tính đang diễn ra. Khóa chấn thương – bẫy tâm lý tự vệ liên quan đến vụ tai nạn năm mười hai tuổi của Nam – đã sập xuống, kéo theo phản phệ sóng não dữ dội dội thẳng vào thùy trán của Vũ Minh Khang.
Một cơn đau búa bổ lập tức cắm sâu vào đỉnh đầu Khang. Mắt phải của anh mờ đi trong giây lát, tầm nhìn nhòe nhoẹt dưới ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh. Vai trái anh nhói lên đau đớn, vết rách cơ cũ từ vụ tai nạn mười năm trước như bị cào rách một lần nữa dưới áp lực thần kinh cực đại.
“Khang! Nhịp tim của ông ấy đã vượt ngưỡng an toàn lâm sàng!” Lê Mai Anh hét lên, giọng nói run rẩy lạc đi vì hoảng loạn. Tay cô cầm ống tiêm Epinephrine cứu hộ run lên bần bật, va vào khay y tế inox phát ra những tiếng leng keng khô khốc. “Tiếng bước chân... Khang! Họ đang đi lên tầng bốn! Có cả tiếng chó nghiệp vụ của bảo an!”
Thông qua thính giác đặc hiệu được rèn luyện, Khang nghe rõ tiếng bước chân dập dồn của ít nhất ba người đang nện xuống nền gạch hành lang kính, hòa lẫn tiếng sủa trầm đục đầy đe dọa của chó béc-giê ngoài sảnh phụ. Thời gian của anh chỉ còn tính bằng giây. Nếu Thụy và Hải ập vào lúc này, khi Nam đang co giật và chiếc đồng hồ quả quýt vẫn đang gõ nhịp thôi miên, toàn bộ kế hoạch thâm nhập Bạch Sa sẽ sụp đổ, và em trai anh – Vũ Minh Hoàng – sẽ bị băng đảng Đất Thép thủ tiêu.
“Mai Anh, giữ chặt ống tiêm. Không được động đậy,” Khang ra lệnh. Giọng nói của anh đột ngột trầm xuống, lạnh lùng và đanh thép đến đáng sợ, như một gáo nước đá dội thẳng vào cơn hoảng loạn của cô y tá trẻ.
Khang áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim tự thân, hít sâu một hơi qua đường mũi, giữ lại trong lồng ngực đúng ba giây để ép nhịp tim đang đập loạn của mình về mức sáu mươi mốt lần một phút. Anh cần sự tỉnh táo tuyệt đối của một chuyên gia lâm sàng để thực hiện quy trình thoát thôi miên khẩn cấp.
Khang cúi sát người xuống bên tai Trịnh Hoàng Nam. Tay trái anh bấm mạnh vào huyệt thần môn trên cổ tay Nam – một kích thích xúc giác đóng vai trò làm neo an toàn tâm lý giả định. Anh điều chỉnh tần số giọng nói trầm ấm của mình, lồng ghép hoàn hảo vào nhịp gõ 1Hz của chiếc đồng hồ quả quýt đang đặt trên khay y tế:
“Trịnh Hoàng Nam... Hãy lắng nghe tôi. Cơn bão đã qua... chiếc xe cháy đã được dập tắt. Ngôi nhà cổ của gia tộc Trịnh hoàn toàn an toàn. Hãy hít thở sâu... thả lỏng các nhóm cơ mặt... thả lỏng lồng ngực. Ông đang an toàn dưới sự bảo vệ của tôi. Hãy quay trở lại trạng thái thư giãn Alpha... ba... hai... một... thoát.”
Đây là quy trình thoát thôi miên nhanh dựa trên lý thuyết giải tỏa sang chấn lâm sàng. Giọng nói của Khang như một sợi dây cáp kéo tiềm thức của Nam ra khỏi vực thẳm cháy rụi của quá khứ. Khóe mắt co giật của vị tỷ phú từ từ giãn ra. Tiếng răng nghiến ken két dừng lại. Lồng ngực ông bắt đầu phập phồng đều đặn hơn.
Trên màn hình máy đo, chỉ số nhịp tim bắt đầu hạ nhiệt: một trăm mười... chín mươi lăm... tám mươi... rồi dừng lại ở mức bảy mươi hai lần một phút ổn định. Tiếng còi báo động rít liên hồi đột ngột chuyển lại thành tiếng bíp đều đặn, êm ái.
Khang thở hắt ra một hơi, mồ hôi lạnh chảy dài dọc thái dương xuống cằm. Anh định vươn tay thu hồi chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha đang đặt trên khay y tế, nhưng đúng lúc đó, tiếng khóa từ của cánh cửa phòng 404 vang lên một tiếng *xạch* lạnh lẽo. Cánh cửa gỗ sồi dày nặng bị đẩy mạnh ra.
Bác sĩ Bùi Vĩnh Thụy bước vào đầu tiên. Gương mặt gã lạnh lùng, mái tóc muối tiêu chải chuốt kỹ lưỡng phản chiếu ánh sáng từ hành lang hành chính. Sau tròng kính không gọng sang trọng, đôi mắt sắc lẹm của gã quét nhanh một vòng khắp phòng bệnh như một con chim ưng săn mồi, trước khi dừng lại ở máy đo điện tâm đồ. Theo sau gã là Nguyễn Văn Hải – Trưởng ban an ninh vạm vỡ với chiếc bộ đàm rít liên tục bên hông, và hai vệ sĩ mặc đồng phục đen kín kẽ.
“Có chuyện gì ở đây vậy, Bác sĩ Khang?” Thụy cất giọng hỏi, âm điệu trầm và chậm rãi nhưng chứa đựng một áp lực hành chính khủng khiếp. “Tiếng còi báo động đỏ của phòng 404 đã kích hoạt hệ thống cảnh báo khẩn cấp tại phòng điều hành của tôi. Tại sao cậu lại có mặt ở phòng bệnh VIP ngoài giờ trực hành chính?”
Lê Mai Anh đứng chết lặng bên xe đẩy y tế, gương mặt cắt không còn một giọt máu, hai bàn tay giấu sau tà áo đồng phục run rẩy nhẹ. Khang biết cô đang cận kề giới hạn chịu đựng tâm lý. Anh chủ động bước lên một bước, che khuất tầm nhìn của Thụy hướng về phía cô.
“Báo cáo Giám đốc chuyên môn,” Khang cúi đầu nhẹ, giả lập vẻ ngoài rụt rè, cam chịu của một bác sĩ trị liệu cấp dưới nghèo khó. “Chủ tịch Nam vừa trải qua một cơn co thắt phế quản cấp tính do biến động của áp suất không khí khi cơn bão đổ bộ. Tôi đang tuần tra hành lang khu VIP thì nghe tiếng máy thở của ông ấy có tiếng rít rít bất thường, nên đã lập tức vào phòng hỗ trợ y tá Mai Anh xử lý lâm sàng.”
Nguyễn Văn Hải bước lên, mắt gã híp lại đầy nghi ngờ. Gã nhìn quanh phòng, rồi dừng lại ở chiếc khay y tế inox đặt sát đầu giường bệnh. Ở đó, chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha Khang vẫn đang mở nắp, tiếng bánh răng cơ học tích tắc đều đặn phát ra trong không gian vô trùng.
Hải vươn bàn tay to bản, thô ráp cầm chiếc đồng hồ lên, xoay đi xoay lại dưới ánh đèn. “Bác sĩ Thụy, đây không phải là thiết bị y tế của viện.”
Thụy bước lại gần, giật lấy chiếc đồng hồ từ tay Hải. Gương mặt gã khẽ biến đổi khi nhìn thấy những hoa văn chạm khắc cổ điển và nét chữ khắc chìm ở mặt sau nắp đồng hồ: *V.M.S – 1996*. Đó là chữ viết tắt của Vũ Minh Sơn – người đồng nghiệp cũ đầu ngành thôi miên mà gã đã tự tay chôn vùi danh tiếng mười năm trước.
“Cái gì đây, Bác sĩ Khang?” Thụy hỏi, giọng gã đột ngột trở nên sắc mỏng như dao mổ. Gã dí chiếc đồng hồ sát vào mặt Khang. “Một chiếc đồng hồ quả quýt cổ? Cậu đang dùng công cụ lạ ngoài danh mục cấp phép của viện dưỡng lão để làm gì trên cơ thể của một tỷ phú đang hôn mê sâu? Cậu biết rõ quy chế nghiêm ngặt của Bạch Sa về việc cấm mang vật dụng cá nhân vào phòng VIP mà, đúng không?”
Khang cảm nhận rõ rệt sự nghi ngờ tột độ của Thụy. Gã giám đốc chuyên môn này đang cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào chứng minh Khang đang dùng thôi miên hồi quy để bẻ khóa thùy trán của Nam. Nếu Khang hoảng loạn hay trả lời sai một câu, Thụy sẽ ra lệnh cho Hải lục soát người anh, và bản dịch 8 ký tự đầu tiên 'HN-1976-V' giấu trong đầu anh sẽ gặp nguy hiểm.
Khang hít một hơi sâu, vận dụng kỹ năng Thao túng tâm lý hội thoại (Conversational Loop) để dẫn dắt Thụy vào vòng lặp câu hỏi gài bẫy:
“Thưa Giám đốc Thụy, ông là chuyên gia đầu ngành về bệnh lý thần kinh, chắc chắn ông nhớ rõ công trình nghiên cứu của mình xuất bản năm ngoái về 'Liệu pháp điều hòa thính giác ngoại biên cho bệnh nhân hôn mê sâu'. Chính ông đã khẳng định rằng tiếng gõ cơ học có tần số ổn định dưới 2Hz là phương pháp tốt nhất để hạ huyết áp nội sọ cho bệnh nhân bị co thắt phế quản mà không cần lạm dụng thêm thuốc giãn mạch – thứ có thể gây tương tác xấu với dòng thuốc an thần Haloperidol hiện tại của ông.”
Thụy khựng lại một nhịp. Ánh mắt gã dao động nhẹ sau tròng kính. Khang đã dùng chính lý thuyết học thuật của Thụy để làm lá chắn pháp lý.
Khang tiếp tục tấn công bằng ngôn từ, không để Thụy có thời gian suy nghĩ thoát ra khỏi vòng lặp:
“Tôi chỉ đang áp dụng đúng phác đồ điều trị thính giác do chính ông đề xuất để cứu Chủ tịch Nam khỏi một cơn đột quỵ mạch máu não trong gang tấc. Nếu tôi không đặt chiếc đồng hồ có nhịp gõ 1Hz này sát tai ông ấy để điều hòa nhịp thở ngay lúc nãy, nhịp tim của ông ấy đã vượt ngưỡng một trăm bốn mươi và gây vỡ mạch máu não vĩnh viễn. Khi đó, nếu xảy ra tai biến tử vong, ai sẽ là người đứng ra giải trình với bà cả Lương Mỹ Hạnh và Hội đồng quản trị tập đoàn Hoàng Nam Biotech? Tôi, một bác sĩ trị liệu mới thử việc, hay chính Giám đốc chuyên môn – người chịu trách nhiệm tối cao về phác đồ điều trị của phòng 404?”
Lời nói của Khang như một sợi dây thừng vô hình thắt chặt lấy cổ họng của Thụy. Nếu Thụy phủ nhận phương pháp của Khang, gã tự phủ nhận công trình nghiên cứu của chính mình và phải gánh chịu trách nhiệm pháp lý nếu Nam xảy ra mệnh hệ gì trước khi Hạnh lấy được mã khóa bảo mật. Sự nghi ngờ của Thụy không thể chuyển hóa thành hành động bắt giữ do các chỉ số sinh học trên máy đo của Nam lúc này hoàn toàn ổn định ở mức 72 bpm.
Thụy nhìn chằm chằm vào Khang, các cơ quanh quai hàm gã giật nhẹ – một biểu hiện vi biểu cảm của sự tức giận bị kiềm nén tột độ. Gã biết mình đã bị Khang gài bẫy ngôn từ, nhưng gã không thể phản bác trước mặt Nguyễn Văn Hải và đội bảo an.
“Cậu giải thích rất trôi chảy, Bác sĩ Khang,” Thụy cười lạnh, giọng gã trầm xuống đầy nguy hiểm. Gã chậm rãi bỏ chiếc đồng hồ quả quýt vào túi áo blouse của mình. “Nhưng chiếc đồng hồ này là di vật của Vũ Minh Sơn. Tôi biết rất rõ tiếng tích tắc của nó. Phương pháp của cha cậu mười năm trước đã thất bại và khiến ông ta phải trả giá bằng mạng sống. Và cậu... cũng sẽ không có ngoại lệ.”
Khang cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Nhìn chiếc đồng hồ quả quýt – di vật cuối cùng của cha – nằm gọn trong túi áo của Thụy, một luồng giận dữ và đau đớn tột cùng trỗi dậy trong lòng anh. Anh muốn lao lên giật lại nó. Đó là công cụ thôi miên cốt lõi của anh, là sợi dây liên kết tinh thần duy nhất giúp anh giữ vững bản ngã trước vực thẳm lãng quên.
Nhưng lý trí lạnh lùng của một chuyên gia tâm lý đã kịp thời chặn đứng hành động bộc phát của Khang. Anh nhận thấy Thụy chưa có bằng chứng xác thực về việc anh đã trích xuất thành công 8 ký tự đầu tiên của mã khóa bảo mật. Nếu anh phản kháng vật lý lúc này, Hải sẽ lập tức khống chế anh, và toàn bộ kế hoạch cứu em trai Hoàng sẽ tan thành mây khói. Anh buộc phải chấp nhận chịu phạt hành chính để bảo vệ phần mật mã đã giấu kín trong trí nhớ ngắn hạn.
“Tôi chấp nhận mọi quyết định kỷ luật của Giám đốc chuyên môn,” Khang cúi đầu, giọng nói trầm xuống, giả vờ cam chịu thất bại.
Thụy quay sang Nguyễn Văn Hải, ra lệnh bằng một giọng điệu lạnh lùng không chút hơi ấm:
“Hải! Niêm phong phòng trị liệu tâm lý của Bác sĩ Khang kể từ ngày mai. Tịch thu toàn bộ sổ sách ghi chép lâm sàng của cậu ta để ban chuyên môn đối chiếu lại. Và đưa Bác sĩ Khang về giam lỏng tạm thời tại phòng trực điều dưỡng chung dưới tầng trệt. Cắt toàn bộ quyền tiếp cận phòng 404 của cậu ta cho đến khi tôi có kết quả kiểm tra thiết bị này.”
“Rõ, thưa Giám đốc,” Hải đáp. Gã bước lên, bàn tay hộ pháp bóp chặt lấy bả vai trái đang bị rách cơ của Khang, đẩy anh đi về phía cửa. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng khiến Khang khẽ rên rỉ, nhưng anh vẫn cắn chặt răng, không để lộ bất kỳ sự phản kháng nào.
Khang bị áp giải bước ra khỏi phòng 404. Qua khe kính cường lực của cánh cửa gỗ sồi đang từ từ khép lại, anh nhìn thấy tỷ phú Trịnh Hoàng Nam đã rơi vào giấc ngủ sinh học ổn định nhưng sâu thẳm dưới tác động của thuốc. Lê Mai Anh đứng im lặng bên giường bệnh, đôi mắt cô ngập tràn nước mắt và sự bất an tột cùng nhìn theo bóng lưng anh.
Cánh cửa phòng 404 đóng sập lại. Tiếng gõ nhịp *tích... tắc...* quen thuộc của chiếc đồng hồ quả quýt đã hoàn toàn biến mất, thay thế bằng tiếng bước chân nặng nề của Hải gác đêm và tiếng gió bão gầm rú điên cuồng ngoài hành lang kính Bạch Sa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!