Bẫy Nợ Đường Cùng
Chiều muộn trên con hẻm nhỏ ven Kênh Tẻ thuộc Quận 8, bầu không khí đặc quánh mùi bùn hôi và hơi ẩm của một cơn mưa giông đang chực chờ đổ ập xuống Sài Gòn. Những mảng lục bình xám xịt trôi dạt dập dềnh theo dòng nước thủy triều đang rút, va vào những cây cọc gỗ mục nát đỡ lấy những căn nhà sàn xập xệ dọc bờ kênh. Trong căn nhà cấp bốn tường vôi đã bong tróc từng mảng lớn, Vũ Minh Khang ngồi im lặng trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đôi mắt sâu hoắm lộ rõ vẻ mệt mỏi sau nhiều đêm mất ngủ kinh niên. Trên tay anh, chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của người cha quá cố phát ra tiếng tích tắc đều đặn, khô khốc ở tần số 1Hz hoàn hảo.
Tiếng gõ cơ học ấy là thứ duy nhất giữ cho Khang không rơi vào trạng thái hoảng loạn hoàn toàn lúc này. Em trai anh, Vũ Minh Hoàng – một sinh viên y khoa năm cuối vốn là niềm tự hào của gia đình – đã biến mất không dấu vết suốt ba ngày qua. Thứ duy nhất cậu để lại là một tờ giấy nợ viết tay nguệch ngoạc với con số khủng khiếp: năm tỷ đồng. Khoản nợ phát sinh từ sới bạc lậu của băng đảng “Đất Thép” do Lương Quốc Đạt điều hành, một đường dây tín dụng đen khét tiếng chuyên dùng cờ bạc bịp để siết nợ đất đai của những kẻ nhẹ dạ nhẹ lòng. Năm tỷ đồng, đối với một chuyên gia trị liệu tâm lý lâm sàng tự do như Khang, là một vực thẳm không đáy.
“Rầm! Rầm!”
Tiếng đập mạnh dữ dội vào cánh cổng sắt rỉ sét cắt đứt dòng suy nghĩ của Khang. Tiếp theo đó là một tiếng “bạch” nặng nề, sền sệt vang lên. Một mùi hôi thối nồng nặc của mắm tôm pha lẫn mùi hóa chất hăng hắc xộc vào nhà qua khe cửa. Khang đứng bật dậy, siết chặt chiếc đồng hồ quả quýt trong lòng bàn tay. Anh bước ra sân, cảnh tượng trước mắt khiến lồng ngực anh thắt lại.
Cánh cổng sắt màu xanh nhạt của ngôi nhà đã bị phủ kín bởi những vệt sơn đỏ lòm như máu tươi, trộn lẫn với mắm tôm đen ngòm đang chảy ròng ròng xuống thềm đá. Đứng ngoài cổng là Lâm “Sẹo”, gã tay sai đòi nợ thuê máu lạnh của băng đảng Đất Thép. Gã gầy nhom nhưng gân guốc, da đen nhợt với một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống má, hai mắt long sòng sọc đầy thú tính. Phía sau gã là ba tên đàn em bặm trợn, tay lăm lăm những chiếc gậy sắt ba khúc bằng thép đen bóng.
“Thằng bác sĩ Khang đâu! Trốn trong xó nhà làm chó rơm à? Mau ra đây trả tiền cho đại ca Đạt!” – Lâm Sẹo gầm lên, vung gậy sắt đập mạnh vào thanh chắn cổng, tạo ra những tiếng kim loại va chạm chói tai khiến những nhà hàng xóm xung quanh vội vã kéo sập cửa cuốn, không một ai dám thò đầu ra nhìn.
Khang hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy. Anh mở hé cửa gỗ bước ra sân, đứng cách cánh cổng sắt một khoảng an toàn y tế.
“Anh Lâm, tôi đã nói rồi. Em trai tôi bị gài bẫy cờ bạc. Khoản nợ năm tỷ đó không hợp pháp. Hơn nữa, Hoàng hiện đang mất tích, tôi cần thời gian để tìm em tôi và xác minh lại số tiền.” – Khang cố gắng sử dụng kỹ thuật phân tích vi biểu cảm, quan sát hướng liếc mắt và sự co rút cơ mặt của Lâm Sẹo để tìm kiếm một kẽ hở tâm lý.
Nhưng Lâm Sẹo không phải là một bệnh nhân tâm thần cần chữa trị; gã là một công cụ bạo lực thuần túy. Gã nhổ một bãi nước bọt lẫn máu trầu xuống đất, cười sằng sặc, để lộ hàm răng ố vàng:
“Xác minh cái con mẹ mày! Giấy trắng mực đen, chữ ký thằng Hoàng rõ rành rành đây. Luật rừng của bọn tao không có chữ ‘chờ’. Đại ca Đạt nói rồi, hôm nay không có ít nhất năm trăm triệu tiền lãi cọc, bọn tao sẽ dỡ cái nhà này, rồi lôi bà già mày ra sông Kênh Tẻ cho biết mùi nước.”
Nghe thấy tiếng đập phá và những lời đe dọa thô tục, bà Nguyễn Thị Lan – mẹ của Khang – từ trong buồng ngủ lảo đảo bước ra. Gương mặt bà khắc khổ, tái mét không còn một giọt máu, đôi bàn tay gầy gò run rẩy bám chặt vào cánh cửa gỗ. Bà vốn bị bệnh tim nhẹ, suốt ba ngày qua đã suy kiệt vì lo lắng cho đứa con út. Nhìn thấy vệt sơn đỏ lòm như máu phủ kín cổng nhà và đám giang hồ hung hãn cầm gậy sắt, lồng ngực bà Lan phập phồng dữ dội. Bà nấc lên một tiếng nghẹn ngào, hai mắt trợn trừng rồi đổ sụp xuống thềm nhà như một khúc gỗ mục.
“Mẹ!” – Khang hét lên, lao về phía bà Lan.
Lâm Sẹo ngoài cổng nhìn thấy cảnh tượng ấy thì không những không dừng lại, ngược lại còn cười lớn hơn:
“Ơ kìa, bà già lại giở trò ăn vạ à? Đúng là mẹ nào con nấy, toàn một lũ diễn kịch nghèo hèn. Đập tiếp cho tao! Đập nát cánh cổng này ra!”
Tiếng gậy sắt đập vào cổng rầm rầm vang lên liên tục. Tiếng chửi bới, tiếng cười cợt của đám giang hồ tạo nên một mớ âm thanh hỗn loạn đầy áp lực. Khang quỳ rạp bên cạnh mẹ, lồng ngực anh đập điên cuồng như muốn nhảy ra khỏi xương sườn. Nhịp tim của anh vọt lên mức 120 lần/phút, adrenaline tràn ngập huyết quản làm tay chân anh run rẩy, mắt mờ đi vì căng thẳng tột độ. Anh biết, nếu bản thân rơi vào trạng thái hoảng loạn lúc này, mẹ anh sẽ chết.
Áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim tự thân (Heart Control) mà người cha quá cố từng truyền dạy, Khang nhắm mắt lại trong đúng hai giây. Anh bắt đầu đếm nhịp thở trong đầu theo phác đồ 4-7-8: hít sâu bằng mũi trong 4 giây, giữ hơi trong 7 giây, và thở ra từ từ bằng miệng trong 8 giây. Anh đồng bộ nhịp đếm ấy với tiếng tích tắc tưởng tượng của chiếc đồng hồ quả quýt.
Một giây... hai giây... ba giây...
Adrenaline bắt đầu hạ nhiệt. Nhịp tim của Khang từ từ giảm xuống dưới 60 lần/phút, đưa bộ não của anh trở lại trạng thái tập trung tuyệt đối (Hyper-focus). Mọi tiếng chửi bới, tiếng đập phá ngoài cổng như bị một bộ lọc âm thanh vô hình đẩy ra xa, chỉ còn lại tiếng thở khò khè của mẹ và nhịp đập yếu ớt của động mạch cổ bà.
Khang nhanh chóng áp tay vào động mạch cảnh của mẹ. Rất yếu và không đều. Đồng tử của bà Lan bắt đầu giãn nhẹ, hơi thở nông và đứt quãng. Bà đang bị nhồi máu cơ tim cấp do kích động mạnh.
“Mai Anh... không, phải tự mình làm.” – Khang lẩm nhẩm, anh đặt hai tay chồng lên nhau trên vùng xương ức của mẹ, bắt đầu thực hiện quy trình ép tim ngoài lồng ngực (CPR) lâm sàng.
“Một, hai, ba, bốn...” – Khang ép tim với tần số 110 lần/phút, độ sâu chuẩn xác 5cm.
“Bác sĩ vĩ đại đang cứu người kìa tụi bây! Để xem gõ ngực thế có ra được năm tỷ không!” – Lâm Sẹo chế giễu ngoài cổng, gã dùng gậy sắt chọc mạnh qua khe cổng, suýt chút nữa trúng vào vai Khang.
Khang hoàn toàn phớt lờ sự khiêu khích bạo lực ấy. Anh duy trì chu kỳ 30 lần ép tim, sau đó cúi xuống hà hơi thổi ngạt cho mẹ hai lần. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ trán Khang xuống cằm, nhỏ giọt trên vạt áo sơ mi sờn cũ của anh. Đôi tay anh bắt đầu mỏi nhừ do áp lực cơ học, nhưng nhịp tim tự thân của anh vẫn được giữ ở mức cực kỳ ổn định dưới 60 lần/phút để bảo toàn sự chính xác của lực ép.
Đúng lúc chu kỳ ép tim thứ ba kết thúc, bà Lan khẽ ho một tiếng, lồng ngực phập phồng trở lại, dòng máu đỏ bắt đầu hồi phục trên đôi môi tái nhợt. Cùng lúc đó, một tiếng còi hú vang lên từ đầu hẻm. Chiếc xe máy chuyên dụng của cảnh sát khu vực lao tới. Phạm Tiến Dũng – người cảnh sát chính trực của địa bàn Quận 7, cũng là bạn cũ của cha Khang – bước xuống xe, tay đặt lên bao súng ngắn.
“Lâm Sẹo! Đất Thép tụi bây lại muốn vào trại giam quận ngồi chơi đúng không? Có lệnh giải tán đám đông ngay lập tức!” – Cảnh sát Dũng hét lớn, giọng đanh thép.
Lâm Sẹo nhìn thấy cảnh sát Dũng thì thu gậy sắt lại, nhổ nước bọt khinh bỉ:
“Chào anh Dũng. Bọn tôi chỉ đi đòi nợ hợp pháp, có giấy tờ đàng hoàng chứ không có hành hung ai nhé. Thằng Hoàng nợ tiền thì anh nó phải trả. Hôm nay nể mặt anh, bọn tôi rút. Nhưng nhắn lại với thằng Khang...” – Gã quay sang nhìn Khang bằng ánh mắt đầy sát khí – “Ba ngày nữa. Nếu không có tiền lãi gốc năm trăm triệu, thím họ Mỹ Lệ của mày sẽ mang sổ đỏ căn nhà này đi phát mãi. Lúc đó thì đừng trách đại ca Đạt không nể tình dòng họ.”
Đám giang hồ rút đi, để lại cánh cổng loang lổ sơn đỏ và mùi mắm tôm hôi thối bốc lên dưới cơn mưa giông bắt đầu đổ xuống xối xả. Cảnh sát Dũng giúp Khang đưa bà Lan lên xe cấp cứu để chuyển vào bệnh viện quận.
Trước khi xe chạy, Dũng vỗ vai Khang, thở dài đầy bất lực:
“Khang à, chú chỉ có thể răn đe tụi nó tạm thời thôi. Băng đảng Đất Thép của Đạt có thế lực bảo kê rất mạnh từ tập đoàn sinh dược Hoàng Nam phía sau. Khoản nợ năm tỷ của thằng Hoàng đã bị tụi nó hợp thức hóa bằng giấy tờ cầm cố tài sản rồi. Chú nghe nói thím họ Trương Mỹ Lệ của cháu đã bán lại quyền đòi nợ cho tụi nó để lấy tiền hoa hồng. Cháu phải tìm cách khác thôi, nếu không căn nhà này sẽ mất trắng.”
Khang đứng lặng người dưới cơn mưa tầm tã ngoài sân bệnh viện. Sức khỏe của mẹ anh tạm thời được bảo toàn nhờ cấp cứu kịp thời, nhưng chi phí điều trị hồi sức tích cực sắp tới sẽ là một gánh nặng kinh tế khủng khiếp khác. Anh chỉ còn đúng ba ngày trước khi thím họ Mỹ Lệ siết nhà, đẩy mẹ anh ra đường trong tình trạng bệnh tật nguy kịch. Anh không còn đường lui.
Nửa đêm, Khang quay trở lại ngôi nhà nhỏ trống trải ở Quận 8. Sơn đỏ trên cổng đã bị nước mưa rửa trôi một phần, loang lổ như những vệt máu cũ khô khốc trên nền sắt rỉ sét. Anh ngồi bên chiếc bàn gỗ, bật ngọn đèn tuýp mờ nhạt.
Một tiếng động cơ xe hơi êm ái, sang trọng dừng lại đầu hẻm – một âm thanh hoàn toàn lạc lõng giữa khu ổ chuột nghèo nàn ven sông này. Tiếng bước chân nhẹ nhàng, dứt khoát trên đôi giày cao gót hàng hiệu tiến lại gần cánh cổng sắt.
Khang ngẩng đầu lên. Một người phụ nữ bước vào sân. Cô xinh đẹp, quý phái nhưng mang một vẻ u buồn sâu thẳm. Cô mặc bộ đồ lụa thiết kế tối giản màu đen, đeo kính râm lớn che đi đôi mắt mệt mỏi vì thiếu ngủ. Cô tháo kính kính râm ra, để lộ đôi mắt sắc sảo nhưng đầy dằn vặt nội tâm.
Đó là Trịnh Ngọc Vy, ái nữ duy nhất của tỷ phú sinh dược Trịnh Hoàng Nam.
“Bác sĩ Vũ Minh Khang phải không?” – Giọng Vy trầm ấm, mang theo sự lạnh lùng của giới thượng lưu nhưng lại có sự khẩn cầu mơ hồ – “Tôi biết hoàn cảnh của anh hiện tại. Em trai anh nợ năm tỷ, mẹ anh đang nằm viện cấp cứu, và thím họ anh sắp siết căn nhà này.”
Khang không ngạc nhiên khi cô biết rõ thông tin của mình. Anh đứng dậy, giữ khoảng cách lịch sự:
“Cô Trịnh, một người thuộc giới siêu giàu Nam Sài Gòn như cô chắc không đến đây chỉ để chia buồn với một kẻ sắp mất nhà như tôi?”
Ngọc Vy bước hẳn vào trong nhà, ánh mắt cô lướt qua những bức ảnh cũ của cha Khang – cố Bác sĩ Vũ Minh Sơn – treo trên tường vôi ẩm mốc. Cô dừng lại trước chiếc bàn gỗ, đặt lên đó một chiếc thẻ từ màu bạc có logo dập nổi của Viện dưỡng lão Bạch Sa – hiểm địa y tế tư nhân biệt lập dành cho giới siêu giàu ở ngoại ô Quận 7.
“Tôi đến đây để đưa cho anh một lối thoát.” – Vy nhìn thẳng vào mắt Khang – “Cha tôi, tỷ phú Trịnh Hoàng Nam, hiện đang bị hôn mê sâu tại Bạch Sa dưới sự kiểm soát gắt gao của mẹ kế tôi, Lương Mỹ Hạnh. Bà ta đang dùng thuốc ức chế thần kinh để cô lập ông, hòng làm giả bệnh án để thâu tóm toàn bộ tập đoàn sinh dược Hoàng Nam Biotech. Tôi nghi ngờ bà ta đã đầu độc cha tôi.”
Vy tiến sát lại gần Khang, giọng cô hạ thấp xuống đầy nguy hiểm:
“Tôi cần anh đột nhập Bạch Sa dưới danh nghĩa bác sĩ trị liệu tâm lý mới, tiếp cận cha tôi và sử dụng liệu pháp thôi miên hồi quy sâu để trích xuất một mã khóa bảo mật gồm 24 ký tự ẩn sâu trong tiềm thức bị tổn thương của ông. Đó là mã khóa mở Quỹ bảo trợ y tế Hoàng Nam trị giá hàng trăm triệu đô la – thứ duy nhất có thể cứu tập đoàn khỏi sự bán tháo ra nước ngoài của Hạnh.”
Khang im lặng, chiếc đồng hồ quả quýt trong tay anh khẽ rung lên theo nhịp đập của ngón tay. Anh biết thôi miên hồi quy sâu trên một bệnh nhân hôn mê do ngộ độc hóa chất là một quy trình cực kỳ nguy hiểm, có thể gây tổn thương tế bào não không thể phục hồi cho cả bác sĩ và bệnh nhân nếu xảy ra tai biến phản phệ thần kinh.
“Cái giá là gì?” – Khang hỏi, giọng anh lạnh lùng.
Ngọc Vy lấy từ trong chiếc túi xách hàng hiệu ra một tập tài liệu pháp lý và một tấm séc ngân hàng đã được ký sẵn:
“Năm tỷ đồng để xóa sạch món nợ của em trai anh với băng đảng Đất Thép ngay trong đêm nay. Toàn bộ chi phí điều trị tim mạch tốt nhất cho mẹ anh tại bệnh viện quốc tế. Và sự bảo vệ pháp lý từ văn phòng luật sư của tôi.”
Cô đặt tấm séc cạnh chiếc thẻ thông hành VIP Bạch Sa, ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn tuýp phản chiếu trên bề mặt kim loại của chiếc thẻ từ lạnh lẽo.
“Anh chỉ có ba ngày trước khi mất tất cả, bác sĩ Khang. Hoặc anh chấp nhận dấn thân vào mê lộ Bạch Sa để cứu gia đình và tìm ra sự thật về cái chết của cha anh mười năm trước – người vốn là bác sĩ trị liệu cũ của cha tôi – hoặc anh đứng nhìn mẹ anh chết trên giường bệnh nghèo.”
Khang nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ thông hành VIP trên bàn. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt của cha anh như gõ mạnh vào từng tế bào não của anh, báo hiệu một hành trình đi vào vực thẳm tâm trí đầy chết chóc bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!