Họng Súng Đêm Khuya
Bóng tối trong phòng kỹ thuật phụ đặc quánh, chỉ có những dải sáng LED màu xanh lục và đỏ từ các thùng máy chủ xếp sát tường hắt ra những vệt mờ ảo, ma mị. Tiếng quạt tản nhiệt quay vo vo đều đặn tạo nên một thứ âm thanh nền trầm đục, nuốt chửng mọi tiếng động nhỏ nhất từ bên ngoài hành lang Tây đang mất điện hoàn toàn. Dưới gầm bàn máy tính trung tâm, giữa một rừng dây cáp mạng chằng chiu, Minh Anh vẫn đang co rúm người. Đôi kính cận dày cộm của cô dính đầy bụi bẩn, phản chiếu ánh sáng nhấp nháy từ màn hình máy chủ, khiến gương mặt cô trông nhợt nhạt như một xác chết.
Nguyễn Hữu Lâm đứng im lặng giữa phòng, tay phải quấn dải vải gấu áo dính máu khẽ nâng lên, đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng. Cơn sốt nhẹ do vết thương bả vai trái bị rách cơ bắt đầu hành hạ, khiến thái dương anh giật lên từng cơn nóng hổi. Nhưng ánh mắt anh dưới hàng mi rậm vẫn sắc lạnh, khóa chặt lấy cô gái đang run rẩy dưới gầm bàn. Anh không thể dùng bộ dạng ú ớ giả câm điếc hèn nhát ở đây. Để sinh tồn, anh cần bộ óc của con bé này.
“Minh Anh,” Lâm khẽ gọi, giọng anh trầm khàn, mang theo tiếng thở dốc nặng nề. “Tôi không đến đây để hại cô. Nhìn tôi đi.”
Minh Anh giật nẩy mình khi nghe thấy tiếng Việt phát ra từ miệng gã dọn rác đẫm máu. Cô bấu chặt những ngón tay gầy guộc vào đống dây cáp dưới gầm bàn, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng: “Anh... anh là ai? Sao anh biết tên tôi? Lính gác... lính gác đâu?”
“Lính gác đang bận dập lửa ngoài hành lang,” Lâm quỳ một chân xuống sàn xi măng lạnh ngắt, cố gắng không để bả vai trái cử động. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều kéo theo một cơn đau buốt nhói chạy dọc xuống sườn. “Tôi là Nguyễn Hữu Lâm. Tôi vào đây để tìm em gái tôi, Nguyễn Khánh Vy. Nó cũng bị bọn Hắc Sa bắt giữ như cô. Tôi biết cô là người duy nhất ở cái phòng kỹ thuật này có thể bẻ khóa được hệ thống mã hóa.”
Minh Anh nhìn vệt máu tươi đang rỉ ra sũng sượi nơi vai áo xám dọn dẹp của Lâm, rồi nhìn xuống bàn tay quấn vải dính đầy máu khô của anh. Sự kinh hoàng trong mắt cô dần bị thay thế bởi sự hoài nghi tột độ. Cô đã bị giam lỏng ở đây hơn nửa năm, viết hàng chục mã độc tống tiền dưới họng súng của lính gác. Cô biết thế giới này tàn bạo thế nào. Nhưng gã đàn ông trước mặt cô lại mang một ánh mắt hoàn toàn khác—nó lạnh lùng nhưng không có thú tính, lỳ lợm nhưng đầy dằn vặt.
“Anh muốn tôi làm gì?” Minh Anh thì thầm, giọng vẫn run lên bần bật.
“Tôi có một chiếc điện thoại mã hóa của sát thủ Khưu Phong. Tên đó đã chết,” Lâm ghé sát tai cô, nói nhanh bằng thứ giọng dứt khoát của kẻ đã lên kế hoạch tỉ mỉ. “Điện thoại chạy hệ điều hành bảo mật quân sự của Hắc Sa. Tôi cần cô giải mã nó mà không kích hoạt lệnh tự hủy. Trong đó có danh sách liên lạc của ban lãnh đạo Hắc Sa và vị trí các đặc khu giam giữ con tin. Giúp tôi bẻ khóa nó, tôi thề sẽ đưa cô thoát khỏi địa ngục Bavet này.”
Minh Anh nuốt nước bọt khan. Lời hứa “thoát khỏi địa ngục” đối với cô lúc này xa xỉ như một giấc mơ hoang đường. Nhưng nhìn vết thương đang rỉ máu của Lâm và bảng điện ngoài hành lang vẫn đang xẹt lửa xám xịt, cô biết mình không còn đường lui. Nếu không đánh cược vào gã dọn rác này, cô cũng sẽ chết dần chết mòn trong căn phòng tối này dưới đòn roi của quản lý A Tài.
“Điện thoại... điện thoại đâu?” Minh Anh run rẩy hỏi.
“Tôi giấu nó ở đường ống thông gió phòng chứa dụng cụ dọn dẹp cuối hành lang,” Lâm đứng thẳng dậy, tay phải bấu chặt vào mép bàn để giữ thăng bằng trước cơn chóng mặt đột ngột. “Cô khóa chặt cửa phòng kỹ thuật từ bên trong lại. Đợi tôi năm phút. Tôi sẽ lấy điện thoại quay lại đây. Nhớ kỹ, bất kỳ ai gõ cửa ngoài tôi đều không được mở.”
Lâm quay người, lách qua khe cửa gỗ dày, trượt ra ngoài hành lang Tây đang chìm trong bóng tối ngột ngạt. Mùi khói khét lẹt từ bảng điện bị chập cháy do nước muối vẫn lảng vảng trong không khí, trộn lẫn với mùi clo tẩy rửa nồng nặc sủi bọt dưới sàn gạch. Tiếng lính gác chửi rủa bằng tiếng Khmer vang vọng từ phía xa hành lang dịch vụ. Lâm cúi thấp người, nương theo bóng tối của các góc khuất tường đá cẩm thạch, lầm lũi di chuyển về phía phòng chứa dụng cụ.
Cơn sốt bắt đầu bùng lên dữ dội hơn. Bả vai trái của Lâm nóng hổi, vết rách cơ sâu hoắm bị toác chỉ khâu sau trận đấu với Hùng Lôi đang rỉ máu tươi dọc theo cánh tay áo xám, nhỏ giọt xuống sàn xi măng ẩm ướt. Anh phải dùng bàn tay phải quấn vải gạt nhanh những giọt máu dính trên tường để không để lại dấu vết.
Lâm lách vào phòng chứa dụng cụ dọn dẹp tối tăm, hôi hám mùi chổi tre mục và hóa chất tẩy rửa. Anh bước đến cạnh chiếc hòm gỗ lớn, kiễng chân trái, dùng tay phải với sâu vào bên trong lưới thông gió bằng tôn mỏng rỉ sét sát trần nhà. Ngón tay anh chạm vào lớp nilon lạnh ngắt bọc ngoài chiếc điện thoại mã hóa dính máu của Khưu Phong. Lâm thở phào nhẹ nhõm, rút chiếc điện thoại ra nhét chặt vào thắt lưng quần bảo hộ.
Nhưng ngay khi Lâm vừa quay người bước ra ngoài hành lang nhà kho rác phía sau để vòng ngược lại phòng kỹ thuật, một luồng ánh sáng đèn pin cực mạnh bất ngờ quét thẳng vào mặt anh, làm anh lóa mắt.
“Đứng im! Thằng câm kia, mày làm cái gì ở đây?”
Giọng nói khàn đặc, nồng nặc mùi rượu và thuốc lá rẻ tiền vang lên. Lâm nheo mắt, nhìn qua ánh đèn pin rọi thẳng. Đó là Heng.
Tên lính gác hai mươi sáu tuổi người Khmer có dáng người cao gầy nhưng săn chắc, mặc chiếc áo ba lỗ đen dính mồ hôi nhầy nhụa và chiếc quần quân phục sờn rách. Heng là một kẻ nghiện ma túy đá nặng, mắt gã thâm quầng đỏ sọc, cơ mặt giật giật liên hồi dưới tác động của chất kích thích. Gã đáng lẽ phải đi tuần ở khu vực máy phát điện, nhưng cơn thèm thuốc và dã tâm trộm cắp vặt đã dẫn gã lảng vảng đến khu nhà kho rác này để tìm đồ VIP của khách chơi bài bỏ quên.
Heng bước tới gần, ánh đèn pin của gã quét từ bả vai trái đẫm máu của Lâm xuống thắt lưng quần bảo hộ—nơi có một góc chiếc điện thoại bọc nilon đen đang nhô ra. Đôi mắt hí của gã nghiện lập tức sáng lên một tia tham lam điên dại.
“Mày giấu cái gì đó? Điện thoại của khách chơi VIP đúng không?” Heng gầm gừ bằng tiếng Khmer, rồi chuyển sang thứ tiếng Việt bồi thô thiển. “Thằng câm súc sinh, mày dám ăn trộm đồ dưới hầm! Đưa đây, không tao báo cáo đại ca Sameth cho mày vào phòng biệt giam ăn roi điện!”
Lâm không ú ớ. Anh đứng bất động trong bóng tối của nhà kho rác, nước mưa ngoài trời dột qua mái tôn dột *tõm, tõm* xuống đống phế liệu bên cạnh. Anh biết, nếu Heng kêu lên hoặc nổ súng, toàn bộ kế hoạch nội gián của anh với Minh Anh sẽ tan thành mây khói. Bản thân anh sẽ bị A Sâm phanh thây ngay lập tức.
Nhận thấy Lâm không phản ứng theo kiểu một con nợ sợ hãi thông thường, Heng bắt đầu mất kiên nhẫn. Cơn phê thuốc đá khiến gã trở nên hung hãn tột độ. Gã dắt chiếc đèn pin vào thắt lưng, tay phải nhanh chóng rút khẩu súng ngắn K54 rỉ sét dắt sau hông, gí sát họng súng đen ngòm vào thái dương bên trái của Lâm.
“Mày điếc thật hay giả vờ? Đưa cái điện thoại ra đây! Mau lên!” Heng nghiến răng, ngón trỏ gã đặt vào vòng cò súng ngắn K54 rỉ sét, gí mạnh nòng súng lạnh ngắt vào da đầu Lâm đến mức rỉ máu.
Mùi sour sweat và khói thuốc đá từ người Heng sộc thẳng vào mũi Lâm. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi cái chết chỉ cách một cái bóp cò, tâm trí của Nguyễn Hữu Lâm bỗng trở nên trống rỗng, lạnh lùng đến lạ kỳ. Đó là trạng thái 'Máu Lạnh' được trui rèn qua những lời dạy tàn bạo của Lão Tôn dưới hầm rượu tối: *“Khi kẻ thù gí súng vào đầu mày ở cự ly gần, gã đã tự nộp mạng cho mày. Đừng nhìn vào họng súng, hãy nhìn vào hướng của bắp tay gã. Chỉ cần mày nhanh hơn tốc độ phản xạ của ngón tay bóp cò nửa giây, mày sẽ sống.”*
Lâm giả vờ run rẩy tột độ. Anh hạ thấp trọng tâm hai chân, đầu cúi thấp xuống như muốn quỳ lạy van xin. Hành động hèn nhát giả tạo này ngay lập tức khiến nòng súng của Heng bị lệch đi một góc nhỏ, chệch khỏi thái dương của anh và lọt hoàn toàn vào điểm mù của họng súng.
“Ú... ú...” Lâm phát ra tiếng kêu rên rỉ vô nghĩa.
“Đồ hèn nhát—” Heng cười khẩy đầy khinh bỉ.
Chính trong tích tắc lơi lỏng đó của gã nghiện, Lâm ra tay.
Tay phải của Lâm vung lên nhanh như một tia chớp, bắp tay phải gồng cứng gạt mạnh vào cổ tay cầm súng của Heng, đẩy chệch họng súng K54 ra xa khỏi đầu anh hướng thẳng lên trần nhà kho. Đồng thời, tay trái của Lâm—bất chấp cơn đau xé thịt từ bả vai trái rách cơ—lao thẳng tới, năm ngón tay cứng như kìm sắt khóa chặt lấy cổ tay cầm súng của Heng, bẻ ngược khớp xương của gã ra phía sau.
“A!” Heng hét lên một tiếng đau đớn, ngón tay gã theo bản năng bóp mạnh cò súng.
*Cạch!*
Một tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên giữa không gian tối tăm của nhà kho rác. Khẩu súng ngắn K54 không hề nổ. Lớp rỉ sét bám dày đặc trong nòng súng và lò xo búa đập bị kẹt cứng do bụi bặm dọn dẹp lâu ngày đã vô hiệu hóa hoàn toàn viên đạn đầu tiên trong hộp tiếp đạn.
Heng hoảng loạn, gã nghiến răng dùng hết sức lực bạo lực của một kẻ phê thuốc để giật khẩu súng lại. Gã thúc mạnh đầu gối trái vào hông Lâm hòng ép anh buông tay khóa. Cú thúc đầu gối cực mạnh khiến Lâm lùi lại nửa bước, va mạnh lưng vào kệ sắt chứa hóa chất dọn dẹp, tiếng chai lọ thủy tinh va chạm loảng xoảng.
Cơn đau dữ dội từ bả vai trái dội lên đại não khiến mắt Lâm đỏ sọc. Vết khâu vai trái bị toác rộng hoàn toàn dưới lực giằng co của bẻ khớp cổ, máu tươi tuôn ra xối xả làm ướt đẫm một bên áo dọn dẹp xám của anh, nóng hổi và tanh nồng. Nhưng Lâm không hề buông lỏng tay khóa. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn ép Heng vào vách tường gạch men ẩm ướt.
Lâm buông tay phải khỏi họng súng, lách người cực nhanh ra phía sau lưng Heng trong một chuyển động áp sát fluid của kỹ thuật CQB đặc nhiệm biên phòng. Anh luồn cánh tay phải to khỏe qua dưới cằm gã lính gác, ghì chặt lấy cổ họng gã kéo ngược ra sau, tạo thành một gọng kìm siết nghẹt thở. Đồng thời, lòng bàn tay trái của Lâm áp mạnh vào gáy (chẩm) của Heng, đẩy mạnh về phía trước.
Đây là chiêu thức cận chiến im lặng tàn bạo nhất mà Lão Tôn đã bắt anh luyện tập hàng ngàn lần trên những khúc gỗ mục dưới hầm rượu.
“Buông... buông...” Heng trợn ngược mắt, hai chân gã cào xé điên cuồng xuống sàn bùn đất bãi rác, cố gắng tìm chút dưỡng khí cuối cùng. Khẩu súng K54 rỉ sét rơi khỏi bàn tay mềm nhũn của gã, nện xuống đống rác ẩm ướt.
Lâm không một chút do dự. Ánh mắt anh hoàn toàn mất đi cảm xúc con người, sắc lạnh như băng dưới ánh sáng LED mờ ảo hắt ra từ phòng kỹ thuật. Anh dồn toàn bộ lực bắp tay phải kéo ngược cằm Heng ra sau, kết hợp với lòng bàn tay trái đẩy mạnh gáy gã tới trước trong một lực xoắn cực mạnh đối nghịch nhau.
*Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn giã, khô khốc vang lên vang dội trong không gian chật hẹp của nhà kho rác. Đốt sống cổ của Heng bị bẻ gãy gập hoàn toàn.
Cơ thể lực lưỡng của gã lính gác lập tức mất đi mọi lực kháng cự, mềm nhũn ra như một bao tải rác. Lâm buông lỏng tay. Xác của Heng đổ sụp xuống, nằm úp mặt vào vũng bùn đất bẩn thỉu và đống phế liệu nhựa dưới sàn nhà kho hành lang.
Lâm quỳ sụp xuống cạnh xác chết, lồng ngực phập phồng thở dốc dữ dội. Cơn đau từ bả vai trái rách toác chỉ khâu hành hạ khiến anh suýt nữa ngất đi. Anh cắn chặt răng, dùng bàn tay phải dính máu quấn vải nhặt khẩu súng ngắn K54 rỉ sét dưới đất lên. Lâm tháo hộp tiếp đạn ra kiểm tra khẩn cấp dưới ánh sáng LED mờ—chỉ còn đúng ba viên đạn quý giá nằm im lìm trong băng đạn dính đầy dầu nhớt cũ. Anh lau sạch vết bùn trên thân súng, nhét khẩu súng ngắn vào thắt lưng quần cùng với chiếc điện thoại mã hóa của Khưu Phong.
Lâm thọc tay vào túi quần của Heng, lấy ra bao thuốc lá dính vệt máu cũ và chiếc bộ đàm nội bộ Motorola sờn rách dắt bên hông gã.
Chính lúc anh vừa đứng thẳng dậy, định kéo xác Heng giấu vào hốc tường tối, chiếc bộ đàm trên tay anh đột ngột rè rè phát ra tiếng nhiễu sóng tĩnh tĩnh điện vô tuyến, rồi một giọng nói tiếng Khmer khàn đặc vang lên dồn dập:
“Heng! Mày đang ở đâu? Mau báo cáo tình hình bảng điện hành lang Tây! Sameth đang dẫn người xuống kiểm tra!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!