Bóng Tối Phòng Kỹ Thuật
Tiếng gào thét thảm thiết của Somnang nhỏ dần rồi lịm tắt hẳn khi gã bị hai tên lính gác lực lưỡng kéo lê qua khúc quanh hành lang. Vệt máu tươi kéo dài trên nền đá cẩm thạch trắng muốt của khu VIP nhanh chóng bị át đi bởi mùi xì-gà Cuba nồng nặc và hương rượu cognac vương vãi từ chiếc ly vỡ. Phó tướng A Sâm đứng khoanh tay, gương mặt rỗ chằng chịt hằn lên những tia máu giận dữ. Gã nhổ toẹt chiếc tăm gãy trong miệng xuống sàn, quay sang gầm gừ với toán tuần tra vũ trang dưới quyền Sameth:
“Tăng cường gấp đôi quân số gác ở hành lang phía Tây! Thắt chặt kiểm soát toàn bộ khu vực tầng hai, đặc biệt là lối vào phòng kỹ thuật phụ. Thằng nào không có phận sự lởn vởn ở đây, bắn bỏ mẹ nó cho tao!”
Sameth cúi đầu nhận lệnh, khua tay ra hiệu cho đám lính gác lập tức tản ra. Không khí ngột ngạt bao trùm toàn bộ dãy hành lang. Sự cố mất ví hụt khiến cơn điên của A Sâm đạt đỉnh, biến khu VIP vốn đã cẩn mật nay trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm.
Nguyễn Hữu Lâm khúm núm quỳ sụp dưới sàn, hai tay ôm chặt bả vai trái đang rỉ máu sũng sượi. Anh ú ớ phát ra những âm thanh vô nghĩa của một kẻ câm điếc hèn nhát, giả vờ run rẩy như một con chó hoang vừa thoát khỏi họng súng. Dưới hàng mi rậm dính đầy bụi bẩn, Lâm đang âm thầm quan sát. Cơn đau từ bả vai trái truyền đến từng đợt buốt nhói như có ai dùng bàn ủi nung đỏ áp trực tiếp vào da thịt. Vết thương rách cơ sâu hoắm bị roi điện vụt trúng đêm qua giờ đã rách toác hoàn toàn chỉ khâu sau cú va chạm với Somnang. Máu tươi rỉ ra ròng rọc, thấm đẫm lớp áo bảo hộ dọn dẹp màu xám cũ nát, bốc lên mùi sắt tanh nồng trộn lẫn với mùi hóa chất clo tẩy rửa.
Lâm biết mình không còn nhiều thời gian. Cơn sốt cao do nhiễm trùng bắt đầu nhen nhóm, khiến đầu óc anh thỉnh thoảng hiện lên những vệt mờ trắng xóa. Nếu không đột nhập vào phòng kỹ thuật phụ ngay bây giờ để gặp nữ hacker Minh Anh và bẻ khóa chiếc điện thoại mã hóa của Khưu Phong, anh sẽ chết vì hoại tử hoặc bị A Sâm phát hiện ra danh phận giả khi gã rà soát lại toàn bộ nhân sự sau vụ mất ví.
Anh lết người đứng dậy, tay phải quấn dải vải gấu áo dính máu nắm chặt lấy cán chổi tre, lầm lũi đẩy chiếc xe dọn dẹp nặng nề đi về phía khu vực kỹ thuật cuối hành lang. Lính gác tuần tra qua lại liên tục, tiếng bốt da nện xuống sàn đá cẩm thạch nghe khô khốc và dồn dập. Để tiếp cận phòng kỹ thuật phụ – nơi Minh Anh đang bị giam lỏng để viết mã độc lừa đảo – Lâm cần một sự cố hỗn loạn đủ lớn để vô hiệu hóa hệ thống camera giám sát dày đặc và đánh lạc hướng toán lính gác đứng cửa.
Đó là lúc anh cần đến A Bảo, gã thợ sửa ống nước người Khmer lai Việt.
Lâm đẩy xe dọn dẹp rẽ vào lối hành lang dịch vụ tối tăm dẫn xuống khu bảo trì đường ống nước dưới tầng hầm. Tại góc khuất cạnh bồn chứa nước thải bốc mùi hôi thối, A Bảo đang ngồi xổm mài chiếc mỏ-lết bằng thép đúc nặng trịch. Gã thanh niên hai mươi bảy tuổi có dáng người gầy cao, tóc tai bết dầu máy đen nhẻm, đôi mắt liên tục đảo quanh cảnh giác. Nhìn thấy Lâm lầm lũi đi tới với bả vai đẫm máu, A Bảo khẽ giật mình, đặt chiếc mỏ-lết xuống đất.
Lâm không nói một lời. Anh cúi người, dùng tay phải thọc vào túi quần bảo hộ dọn rác, rút ra một mảnh giấy rách dính vệt bùn Bazan đỏ. Trên giấy vẽ thô sơ sơ đồ đường ống xả áp của phòng kỹ thuật phụ kèm theo một dòng chữ viết bằng bút chì: *“Xả van nước hành lang Tây. Tạo rò rỉ giả dưới trần gầm. 5 phút.”*
A Bảo nhìn tờ giấy, gương mặt gầy gò lộ rõ vẻ hoang mang tột độ. Gã biết việc tiếp tay cho một con nợ dọn rác như Lâm đồng nghĩa với việc tự sát nếu bị Sameth bắt được. Nhưng gã nợ Lâm một mạng. Tháng trước, chính Lâm đã gánh hộ gã hai roi điện của lính gác khi gã lỡ tay làm hỏng van xả áp phòng tắm VIP.
“Mày điên rồi, Lâm ạ,” A Bảo thì thầm bằng thứ tiếng Việt lơ lớ, giọng run rẩy. “A Sâm vừa ra lệnh thắt chặt an ninh. Hành lang đó đầy lính gác.”
Lâm không ú ớ giả câm nữa. Anh nhìn thẳng vào mắt A Bảo, ánh mắt lỳ lợm, sắc lạnh như lưỡi dao thép nhíp giấu dưới đế giày phải. Anh khẽ gật đầu, tay phải siết chặt lấy bả vai trái đang rỉ máu để kìm nén cơn run rẩy của cơ thể. Đó là sự im lặng đầy uy lực của một kẻ không còn gì để mất.
A Bảo nuốt nước bọt khan, chiếc mỏ-lết trong tay gã khẽ siết chặt lại. Gã biết mình không thể từ chối khúc xương lỳ lợm này. Gã gật đầu dứt khoát, nhét tờ giấy vào túi quần bảo hộ dính đầy dầu nhớt rồi đứng dậy xách hộp đồ nghề đi ngược lên phía hành lang dịch vụ.
Lâm quay trở lại xe dọn dẹp. Anh lấy ra một chai nhựa rỗng vốn dùng để đựng nước lau kính, mở nắp và đổ vào đó một nắm muối hột lớn mà anh đã lén ăn trộm từ nhà bếp sòng bài sáng nay. Anh thêm nước ấm từ bình giữ nhiệt trên xe, lắc mạnh cho đến khi muối tan hoàn toàn, tạo thành một dung dịch nước muối loãng có nồng độ cực cao. Nước muối là chất dẫn điện hoàn hảo. Lâm dắt chai nước muối vào kẽ hở giữa chiếc giẻ lau và thùng xe dọn dẹp, rồi đẩy xe tiến về phía phòng kỹ thuật phụ.
Khoảng mười phút sau, đúng như kế hoạch, một tiếng *bùm* trầm đục vang lên từ phía trên trần thạch cao hành lang phía Tây. Đường ống nước xả áp bị A Bảo khóa van đột ngột đã tạo ra áp lực nước cực lớn, làm bung khớp nối kỹ thuật gầm trần. Nước đục ngầu, hôi thối bắt đầu rò rỉ, tuôn xối xả xuống nền gạch men hành lang ngay sát cạnh phòng kỹ thuật phụ.
“Mẹ kiếp! Đường ống lại vỡ rồi! Gọi tụi bảo trì lên đây mau!” Tiếng một tên lính gác tuần tra hét lớn qua bộ đàm.
Toán lính gác hành lang nháo nhào né tránh dòng nước bẩn. Tận dụng sự hỗn loạn, Lâm cúi đầu đẩy xe dọn dẹp tiến lại gần. Anh ú ớ chỉ vào vũng nước tràn, giả vờ nhiệt tình cầm mop lau sàn để tiếp cận bảng phân phối điện phụ đặt âm tường ngay góc hành lang – nơi chịu tải toàn bộ hệ thống chiếu sáng và camera của khu vực kỹ thuật này.
Lâm lách người vào điểm mù của toán lính gác đang bận rộn che chắn súng ống khỏi nước dột. Bả vai trái của anh đau buốt đến mức run rẩy, nhưng tay phải anh di chuyển cực kỳ dứt khoát. Anh dùng đầu ngón tay phải cạy nhẹ chốt khóa cơ học của bảng điện âm tường. Cánh cửa sắt mở ra, lộ ra hệ thống cầu dao tổng đang chịu tải lớn, phát ra tiếng vo vo trầm đục của dòng điện xoay chiều công nghiệp.
Lâm rút chai nước muối loãng giấu dưới giẻ lau. Anh nín thở, kích hoạt Ngưỡng phản xạ CQB để tính toán góc xịt chính xác nhất. Anh biết nước muối khi gặp dòng điện cao áp đang chịu tải sẽ tạo ra một vệt ngắn mạch tức thì, cưỡng bức hệ thống bảo vệ tự sập mà không để lại dấu vết cạy phá hay cháy nổ cơ học cố ý.
Anh aimed vòi xịt thẳng vào khe hở của cầu dao tổng và bóp mạnh.
*Xoẹt! Đoành!*
Một tia lửa điện màu xanh lét, chói mắt xẹt mạnh ra khỏi bảng điện kèm theo một tiếng nổ đanh gọn như tiếng súng lục bắn chỉ thiên. Khói khét lẹt bốc lên nghi ngút từ bảng điện chập cháy. Luồng điện hồ quang phóng ngược lại khiến tay phải Lâm tê dại, dòng điện nhỏ chạy dọc cánh tay làm ngón tay anh co quắp nhẹ, suýt nữa đánh rơi chai nhựa. Lâm nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, nhanh chóng nhét chai nước muối vào sọt rác dọn dẹp.
Toàn bộ hệ thống đèn hành lang vụt tắt. Bóng tối đen đặc, ngột ngạt bao trùm toàn bộ hành lang phía Tây. Hệ thống camera giám sát của Piseth ở phòng an ninh lập tức mất tín hiệu hoàn toàn.
“Chập điện rồi! Đóng cửa sắt bảo vệ lại!” Tiếng hét hoảng loạn của toán lính gác vang lên trong bóng tối.
Lâm không đợi đèn khẩn cấp kịp kích hoạt. Nương theo bóng tối mịt mù khói khét, anh áp sát người vào chân tường, di chuyển nhanh chóng dựa vào sơ đồ kiến trúc đã ghi nhớ lập tức trong đầu. Chỉ mất bảy giây, anh đã tiếp cận được cánh cửa gỗ dày của phòng kỹ thuật phụ.
Lâm thọc tay vào thắt lưng, rút ra chiếc chìa khóa vạn năng từ dây kẽm sắt ba nấc do Quốc Móm chế tạo. Bàn tay phải của anh đang run rẩy vì sốc điện nhẹ và vết thương lòng bàn tay rỉ máu, nhưng anh buộc mình phải tập trung tối đa. Anh luồn sợi kẽm cứng vào ổ khóa cơ khí, ngón tay cảm nhận lực nẩy cực nhỏ của các chốt lò xo bên trong.
*Tạch. Tạch. Rắc.*
Tiếng ổ khóa móc đồng tự động mở ra nhẹ nhàng sau mười hai giây nghẹt thở. Lâm lách người thật nhanh qua khe cửa, trượt vào trong phòng kỹ thuật phụ rồi khép chặt cửa lại, cài chốt xích sắt bên trong.
Không gian bên trong phòng kỹ thuật phụ tối tăm, chỉ được chiếu sáng yếu ớt bởi những ánh đèn LED màu xanh đỏ nhấp nháy liên tục từ các thùng máy chủ đang vận hành ngột ngạt. Tiếng quạt gió tản nhiệt kêu vo vo đều đặn tạo nên một bầu không khí u uất, biệt lập với sự hỗn loạn ngoài hành lang.
Lâm thở dốc, bả vai trái đau đớn như bị xé rách hoàn toàn. Anh lách qua các dãy bàn máy tính bám đầy bụi bẩn, tiến sâu vào góc phòng tối tăm.
Tại đó, dưới gầm bàn máy tính trung tâm, giữa những sợi dây cáp mạng chằng chịt như mạng nhện, một bóng người gầy gò đang co rúm người lại vì sợ hãi. Nữ hacker Minh Anh đang mặc chiếc áo khoác hoodie đen rộng thùng thình che kín dáng người gầy yếu, đôi kính cận dày cộm dính đầy bụi bẩn phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo của màn hình server. Cô trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào bóng người đẫm máu vừa đột nhập, đôi môi nhợt nhạt run rẩy không thốt nên lời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!