Gậy Ông Đập Lưng Ông
Cơn đau từ bả vai trái truyền đến như một nhát dao nung đỏ cắm sâu vào da thịt, buốt nhói tận đại não theo từng nhịp tim đập. Nguyễn Hữu Lâm cắn chặt răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm vạt áo bảo hộ dọn dẹp màu xám cũ nát. Trận quyết tử với võ sĩ boxing Hùng Lôi đêm qua dưới hầm rượu đã vắt kiệt chút sức tàn cuối cùng của anh. Vết thương rách cơ sâu hoắm bị roi điện của Sameth vụt trúng trước đó giờ đây đã rách toác hoàn toàn chỉ khâu, máu tươi rỉ ra ròng rọc, thấm qua lớp vải gạc tự chế thô sơ mà thằng Tèo lén quấn cho anh rạng sáng nay.
Lâm không được phép nghỉ ngơi. Ở sòng bài Las Vegas Sun này, con nợ dọn rác không có quyền được ốm. Anh phải kéo lê thân thể tàn tạ, một tay giữ chặt cán chổi tre, tay kia đẩy chiếc xe chứa dụng cụ dọn dẹp nặng nề tiến về phía khu vực VIP trên tầng hai. Hôm nay, anh bị điều động lên lau dọn Căn phòng VIP số 404 sòng bài – nơi sực nức mùi tiền bẩn, khói xì-gà Cuba thượng hạng và rượu cognac đắt tiền đổ tràn trên thảm đỏ.
“Ú... ớ...”
Lâm cúi đầu, phát ra những tiếng ú ớ vô nghĩa của một kẻ câm điếc hèn nhát khi đi qua chốt gác hành lang. Dưới hàng mi rậm dính đầy bụi bẩn, ánh mắt anh lén lút quét nhanh một lượt khắp hành lang. Sơ đồ kiến trúc của khu vực này lập tức hiện lên trong đầu anh như một bản vẽ kỹ thuật số. Góc quét của camera hành lang số 3 có một điểm mù rộng khoảng nửa mét sát cạnh tủ đồ dọn dẹp. Đó là khoảng trống duy nhất không bị Piseth ở phòng giám sát ghi hình.
Khi Lâm đang lom khom dùng khăn lau vệt nước bẩn trên sàn đá cẩm thạch trước cửa phòng 404, một bóng người từ phía sau bước tới, cố tình nện gót giày da bóng loáng thật mạnh để tạo tiếng động răn đe. Đó là Somnang, gã chạy bàn VIP người Khmer. Somnang năm nay hai mươi tư tuổi, mái tóc chải keo bóng mượt phản chiếu ánh đèn chùm lộng lẫy, tai trái đeo chiếc khuyên bạc giả lấp lánh. Gã mặc bộ đồng phục phục vụ VIP màu đỏ sẫm thêu chỉ vàng sặc sỡ, hoàn toàn đối lập với bộ đồ rách rưới dính đầy bùn đất vùng biên của Lâm.
Somnang ghen ghét Lâm tột độ. Trong đầu óc hẹp hòi của gã, việc một thằng dọn rác câm điếc người Việt như Lâm lại được phó tướng A Sâm chú ý tra khảo và được Sameth cho lên đài đấu cá cược đêm qua là một mối đe dọa trực tiếp đến vị thế nịnh bợ của gã. Gã muốn tống khứ cái gai này đi trước khi Lâm có cơ hội ngoi lên làm chân chạy vặt cận kề bên các đại ca.
“Tránh ra, đồ súc vật câm điếc!”
Somnang chửi rủa bằng thứ tiếng Việt lơ lớ, cố tình đi sượt qua và dùng chiếc khay inox nặng trịch trên tay thúc mạnh vào bả vai trái đang bị thương của Lâm.
Cú va chạm vật lý thô bạo khiến Lâm khuỵu chân xuống sàn, cơn đau nhói buốt làm mắt anh tối sầm lại trong một giây. Nhưng anh không hề phản kháng, chỉ ôm vai ú ớ, giả vờ run rẩy sợ hãi lùi sát vào vách tường. Somnang cười gằn khinh bỉ, gã bước vào phòng 404 với vẻ đắc ý.
Lâm đứng dậy, tay phải bám chặt vào thành xe dọn dẹp để giữ thăng bằng. Khóe mắt anh giật nhẹ khi quan sát thấy Somnang lén lút nhìn quanh hành lang, đôi mắt hí gian giảo của gã láo liên quét về hướng sọt rác dọn phòng của Lâm đặt ở góc khuất. Hành vi bất thường đó không thể qua mắt được một kẻ có bản năng trinh sát và khả năng quan sát chi tiết như Lâm. Anh nhận ra Somnang đang cố tình tạo ra một vụ va chạm để đánh lạc hướng.
Lâm lờ đi, đẩy xe dọn dẹp vào phòng 404 sau khi Somnang vừa bưng khay rượu ra ngoài. Căn phòng trống không, phó tướng A Sâm vừa rời bàn baccarat để xuống hầm kiểm tra kho rượu. Trên bàn trà bằng gỗ mun giữa phòng, một vài ly rượu pha lê dính vệt vân tay và tàn xì-gà nằm vương vãi.
Lâm tiến lại gần chiếc xe dọn dẹp của mình. Anh dùng tấm khăn lau sợi microfiber lớn phủ lên miệng sọt rác dọn phòng, giả vờ như đang phân loại khăn bẩn. Bàn tay phải của anh luồn nhanh xuống dưới đáy sọt, luồn qua lớp khăn ướt dính đầy nước tẩy rửa nồng nặc mùi clo.
Ngón tay anh chạm trúng một vật thể dày, bọc da thô ráp và nặng trịch.
Lâm nín thở, khẽ kéo vật đó ra dưới nếp khăn che chắn. Đó là chiếc ví da cá sấu của A Sâm – chiếc ví dày cộm chứa hàng ngàn đô-la tiền mặt và có lẽ là cả những chứng từ giao dịch đen nhạy cảm của sòng bài.
Tâm trí Lâm xoay chuyển cực nhanh với tốc độ của một kẻ nội gián sinh tồn dưới đáy vực sâu. Đây là Vụ gài bẫy trộm cắp của Somnang. Gã chạy bàn VIP đố kỵ đã lén lấy trộm ví của A Sâm khi gã đại ca lơ là, rồi nhét vào sọt rác của Lâm hòng đổ oan cho anh tội trộm cắp tài sản VIP. Ở cái sòng bài biên giới tàn bạo này, kẻ trộm đồ của quản lý chỉ có một con đường duy nhất: bị Sameth dùng gậy sắt đập nát hai tay rồi ném xác ra bãi rác cho kiến mối rỉa sạch.
Lâm phải loại bỏ chiếc ví này ngay lập tức.
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu anh là vứt chiếc ví ra hành lang hẹp phía sau để phi tang. Nhưng Lâm lập tức gạt bỏ phương án đó. Kính ngắm camera hành lang rất sắc bén, và Piseth ở phòng camera luôn rà soát kỹ lưỡng mọi chuyển động bất thường. Nếu vệt rơi của chiếc ví bị ghi lại, Lâm sẽ tự ký vào bản án tử hình của chính mình.
Cách duy nhất để sống sót là dùng chiêu “gậy ông đập lưng ông” – trả chiếc ví về đúng chủ nhân của âm mưu hãm hại này: Somnang.
Lâm nhét chiếc ví da cá sấu vào nếp gấp sâu của chiếc khăn lau ẩm ướt đang cầm trên tay phải. Anh đẩy chiếc xe dọn dẹp ra khỏi phòng 404, tiến vào lối hành lang dịch vụ hẹp phía sau – con đường tắt kết nối giữa khu bếp VIP và các phòng chơi baccarat. Đây là khu vực hẹp, chỉ vừa đủ cho hai người đi tránh nhau, và quan trọng nhất, nó nằm sát cạnh tủ đồ dọn dẹp – ngay điểm mù camera mà Lâm đã ghi nhớ.
Ở phía cuối hành lang, tên lính gác Vyasna đang đứng tựa lưng vào tường, tay lăm lăm chiếc roi điện cầm tay màu đen. Lâm biết mình cần phải đi qua lối này để tiếp cận Somnang. Anh thọc tay vào túi quần bảo hộ dọn rác, rút ra một bao thuốc lá Dunhill cũ nát dính vệt bùn bazan – chiến lợi phẩm anh có được từ trận thắng cá cược đêm qua.
Lâm tiến lại gần Vyasna, cúi đầu khúm núm, ú ớ dâng bao thuốc bằng cả hai tay. Vyasna nhìn thấy bao thuốc ngoại liền sáng mắt lên. Gã giật lấy bao thuốc, rút ra một điếu rồi grunts một tiếng Khmer cộc lốc, ra hiệu cho Lâm cút đi. Gã quay lưng lại, bận rộn tìm bật lửa để châm thuốc, hoàn toàn lờ đi sự hiện diện của thằng câm dọn rác.
Lâm đẩy nhẹ chiếc xe dọn dẹp tiến vào đoạn hành lang hẹp tối tăm. Đúng lúc đó, từ hướng ngược lại, Somnang đang nghênh ngang bước đi với chiếc khay inox rỗng trên tay, gương mặt gã hớn hở như thể sắp được chứng kiến một màn kịch hay.
Khoảng cách giữa hai người thu hẹp dần. Năm mét. Ba mét. Một mét.
Lối đi quá hẹp buộc Somnang phải nghiêng người né chiếc xe dọn dẹp dơ bẩn của Lâm. Gã nhổ nước bọt, quát khẽ: “Tránh xa tao ra, đồ bẩn thỉu!”
Ngay khoảnh khắc bả vai hai người sượt qua nhau trong góc tối của điểm mù camera, Lâm giả vờ trượt chân nhẹ do sàn gạch dính nước hóa chất dọn phòng. Người anh nghiêng đi, bả vai trái va chạm nhẹ vào người Somnang.
Trong chớp mắt đó, Lâm kích hoạt kỹ năng “Đánh tráo thẻ phòng VIP bằng kỹ thuật dọn phòng” – thủ đoạn lách tay điêu luyện mà anh đã khổ luyện suốt nhiều năm lăn lộn giới giang hồ biên giới Tây Ninh. Tay phải của Lâm, ẩn giấu dưới lớp khăn microfiber dày dập dềnh ẩm ướt, lướt qua mạn sườn của Somnang nhanh như một tia chớp im lặng.
Những ngón tay dẻo dai của anh kẹp chặt chiếc ví da cá sấu dày cộm, lách nhẹ qua nắp túi áo khoác rộng thùng thình của bộ đồng phục phục vụ VIP mà Somnang đang mặc, rồi buông tay dứt khoát. Chiếc ví nặng nề rơi êm ru vào đáy túi áo của gã mà không hề tạo ra một tiếng động hay sự dao động cơ học nào đủ lớn để Somnang phát giác dưới lớp vải thô dày.
Lâm ú ớ ngã nhào ra sàn gạch, chiếc chổi tre trên tay rơi sầm xuống đất để tạo tiếng ồn ngụy trang hoàn hảo cho vụ va chạm. Somnang tức giận đá mạnh vào chiếc chổi tre, mắng chửi bằng tiếng Khmer rồi kiêu ngạo bước thẳng về phía phòng 404, hoàn toàn không hề hay biết chiếc bẫy chết người đã được chuyển sang chính cơ thể gã.
Chưa đầy ba phút sau, một tiếng gầm rú giận dữ như dã thú vang lên từ phía phòng VIP 404.
“Ví của tao đâu? Đứa nào đụng vào cái ví trên bàn trà phòng 404?!”
Phó tướng A Sâm bước ra khỏi phòng, gương mặt rỗ chằng chịt đỏ gay vì giận dữ, mắt ti hí lồi trợn ngược đầy sát khí. Gã siết chặt nắm tay xăm hình đầu hổ kín cánh tay trái, chiếc tăm ngậm trong miệng bị cắn gãy làm đôi. Theo sau gã là ba tên lính gác tuần tra vũ trang trang bị dùi cui thép và súng ngắn dắt lưng.
Somnang lập tức từ góc hành lang chạy lại, quỳ sụp xuống trước mặt A Sâm với vẻ mặt hớt hải giả tạo: “Đại ca! Tôi thề là lúc nãy tôi thấy thằng câm dọn rác này lởn vởn rất lâu quanh bàn trà phòng 404 để lau dọn. Lúc tôi vào giao rượu, nó cứ lén lút nhìn quanh! Chắc chắn chỉ có nó mới dám guốc gan trộm đồ của đại ca!”
A Sâm quay ngoắt đầu lại, ánh mắt tàn bạo nghi thần nghi quỷ khóa chặt vào Lâm đang đứng khúm núm ôm bả vai rỉ máu sát cạnh xe dọn dẹp.
“Lục soát nó cho tao! Tước hết đồ đạc, xé xác nó ra nếu tìm thấy ví!” A Sâm rít qua kẽ răng rỗ.
Hai tên lính gác tuần tra lao vào như những con chó săn đói mồi. Chúng thô bạo đạp đổ chiếc xe dọn dẹp của Lâm, khiến xô nước lau sàn đổ lênh láng, hóa chất tẩy rửa sủi bọt trắng xóa khắp sàn đá cẩm thạch. Chúng thọc tay vào sọt rác, lục tung từng chiếc khăn bẩn dính đầy nước thải, rồi lao vào lột sạch túi quần, túi áo bảo hộ dọn dẹp của Lâm.
Lâm đứng yên chịu trận, đầu cúi thấp, cơ thể run rẩy bần bật, miệng ú ớ liên tục những tiếng cầu xin vô vọng của một kẻ câm điếc hèn nhát. Anh cố tình để lộ bả vai trái đang rách toác chảy máu sũng sượi để tăng thêm vẻ đáng thương, thảm hại trước mắt A Sâm.
“Đại ca... không có gì cả! Chỉ có một ít tiền lẻ Riel và giẻ lau rách!” Tên lính gác báo cáo sau khi lục soát kỹ lưỡng từ đầu đến chân Lâm và toàn bộ chiếc xe dọn dẹp.
Gương mặt rỗ của A Sâm tối sầm lại. Sự đa nghi tột độ của một kẻ đứng đầu thế giới ngầm biên giới bắt đầu chuyển hướng. Gã nhìn chằm chằm vào Lâm – một thằng câm điếc tàn tạ, bả vai rách nát rỉ máu không thể tự vệ, rồi quay sang nhìn Somnang đang đứng run rẩy bên cạnh.
Lâm lén quan sát nét mặt của A Sâm. Anh biết gã phó tướng này cực kỳ ghét kẻ khác lừa dối mình. Lâm giả vờ sợ hãi tột độ, cúi xuống nhặt chiếc chổi tre, nhưng hướng ánh mắt đầy sợ sệt của mình nhìn thẳng vào chiếc túi áo khoác bên phải đang sag xuống một cách bất thường của Somnang, rồi lùi lại phía sau như thể sợ bị Somnang đánh.
Sự dịch chuyển ánh mắt tinh tế của Lâm đã kích hoạt sự chú ý của A Sâm. Ánh mắt tàn bạo của gã phó tướng lập tức khóa chặt vào chiếc túi áo khoác sệ xuống của Somnang.
“Somnang, mày đứng im đó cho tao,” A Sâm khàn giọng nói, chiếc roi điện dắt sau hông gã khẽ nhịp nhẹ.
Gương mặt Somnang lập tức cắt không còn giọt máu. Gã lắp bắp bằng giọng run rẩy: “Đại ca... tôi... tôi không lấy... Chắc chắn thằng câm giấu ở đâu đó...”
“Lục soát nó,” A Sâm lạnh lùng ra lệnh, không thèm nghe lời giải thích.
Tên lính gác Vyasna bước lên, giật phăng khay inox trên tay Somnang ném xuống sàn kêu *xoảng* một tiếng chói tai, rồi thô bạo thọc tay vào túi áo khoác rộng thùng thình của gã phục vụ VIP.
Ngón tay tên lính gác chạm vào một vật thể cứng, dày bọc da cá sấu sần sùi dắt sâu dưới đáy túi áo.
Lính gác thọc tay vào túi áo khoác của Somnang, lôi ra chiếc ví da cá sấu của A Sâm trước sự ngỡ ngàng tột độ của gã.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!