Nắm Đấm Quấn Xích Sắt
Tiếng còi báo động đỏ của sòng bài Las Vegas Sun vẫn rú vang từng đợt cơ khí đều đặn dưới tầng hầm ngột ngạt, nhưng trong góc hầm giam tập thể lúc này, âm thanh duy nhất bóp nghẹt thính giác của Nguyễn Hữu Lâm chính là tiếng bíp kéo dài của chiếc máy dò kim loại cầm tay trên tay Sameth.
“Tít... tít... tít...”
Luồng ánh sáng đỏ từ chiếc đèn LED trên thân máy quét nhấp nháy liên tục, rọi thẳng vào đôi bốt da dính đầy bùn đất đỏ của Lâm. Sameth gằn giọng, đôi mắt trợn ngược đầy nghi ngờ nhìn thẳng xuống chân anh. Gã đội trưởng lính gác siết chặt báng khẩu súng lục K59 mạ bạc dắt sau hông, một tay đẩy mạnh đầu rà quét xuống sát gót giày phải của Lâm.
Lồng ngực Lâm thắt chặt lại. Dưới đế cao su rách nát kia, con dao bấm chế tác từ thép nhíp xe tải của chú Bảy Thợ Rèn đang nằm im lìm. Chỉ cần Sameth bắt anh tháo bốt ra kiểm tra, mọi nỗ lực ẩn mình, mọi khát vọng tìm kiếm em gái Vy sẽ tan thành mây khói dưới làn đạn của đám lính gác. Vết thương rách cơ sâu hoắm ở bả vai trái bị roi điện vụt trúng từ hôm qua bắt đầu co thắt dữ dội, máu tươi rỉ ra sũng một bên vai áo xám dọn dẹp, nóng hổi và đau đớn như có ai đang đổ nước sôi vào da thịt.
Nhưng Lâm không cho phép mình run rẩy. Anh kích hoạt Ngưỡng chịu đau cực hạn, giữ cho cơ mặt hoàn toàn bất động, miệng ú ớ những tiếng vô nghĩa của một kẻ câm điếc hèn nhát. Lâm quỳ sụp xuống, hai tay run rẩy chỉ vào lớp bùn đỏ khô cứng bám dày quanh gót giày, rồi dùng những ngón tay dính máu quẹt mạnh một mảng bùn lớn ném xuống sàn gạch men sũng nước.
Lâm ú ớ, giả vờ sợ hãi tột độ, chỉ tay từ mảng bùn đỏ dưới sàn lên chiếc máy dò kim loại. Anh đang dùng thủ đoạn đánh lạc hướng bằng chính kiến thức thực địa vùng biên. Đất đỏ bazan vùng biên giới Tây Ninh và Bavet vốn chứa hàm lượng oxit sắt từ cực cao. Những công nhân dọn rác như anh hàng ngày phải lội qua các bãi phế liệu dính đầy mạt sắt rỉ sét, khiến lớp bùn dưới đế giày tích tụ một lượng từ tính đủ lớn để đánh lừa những chiếc máy dò kim loại rẻ tiền của sòng bài.
Sameth nhíu mày. Gã nhìn mảng bùn đỏ dính mạt sắt dưới sàn, rồi cúi xuống rà chiếc máy quét trực tiếp vào vũng bùn vừa rơi ra.
“Tít... tít...”
Chiếc máy dò lại kêu lên ngắt quãng. Vyasna đứng phía sau tặc lưỡi, nói bằng tiếng Khmer: “Đại ca, đất đỏ vùng này đầy quặng sắt từ. Đôi bốt của lũ dọn rác này thằng nào quét qua chẳng kêu. Đừng lãng phí thời gian với thằng câm này nữa, chúng ta phải tìm thằng Heng.”
Sameth hừ lạnh một tiếng. Gã tức giận vì cuộc lục soát hầm giam nãy giờ không thu được kết quả gì về sự mất tích của Heng. Để trút giận, gã vung chiếc bốt da nẹp sắt đá mạnh vào hông Lâm, khiến anh ngã nhào ra sàn gạch sũng nước muối và hóa chất tẩy rửa. Lâm cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, vết thương vai trái lại toác miệng, máu rỉ ra nhuộm đỏ một mảng sàn.
“Mẹ kiếp! Đống rác rưởi vô dụng!” Sameth nhổ nước bọt xuống sàn, rồi quét ánh mắt tàn bạo qua đám đông con nợ đang co rúm người sợ hãi. “Thằng Heng mất tích khiến tao mất một chân gác kho rượu đêm nay. Nhưng tao biết lũ súc vật các mày đang giấu giếm điều gì đó. Để xem đêm nay đứa nào mang lại tiền cho tao.”
Sameth quay sang nói với một tên lính gác đứng cửa hành lang: “Lôi thằng Hùng Lôi ra đây. Đêm nay chúng ta chơi cá cược. Thằng câm này hôm qua dám đỡ đòn roi của tao bảo vệ thằng Út, để xem xương cốt nó cứng đến mức nào trước nắm đấm của một võ sĩ chuyên nghiệp.”
Tiếng ồn ào lập tức bùng lên từ đám lính gác tuần tra. Chúng cười hô hố, bắt đầu lôi ra những xấp tiền Riel dính dầu mỡ và những bao thuốc Dunhill để đặt cược. Đối với chúng, việc bắt các con nợ quyết đấu sinh tử dưới hầm sòng bài là trò giải trí cá cược quen thuộc mỗi khi đêm muộn.
Từ góc tối hầm biệt giam, hai tên lính gác vũ trang lôi ra một gã đàn ông vạm vỡ. Đó là Phan Văn Hùng, biệt danh Hùng Lôi, võ sĩ boxing hết thời bị bắt làm bảo kê sòng bài do nợ nần chồng chất. Hùng Lôi đã hai mươi chín tuổi, dáng người thấp đậm nhưng cơ vai phát triển cực đại như hai khối đá hộc, gương mặt sẹo rỗ chằng chịt với chiếc mũi gãy gập do những chấn thương đấm bốc trong quá khứ. Hai bàn tay gã quấn chặt những dải băng vải thô dính đầy vết máu khô cứng.
Hùng Lôi bước lên sàn đấu tạm bợ được quây bằng những chiếc bàn ăn sòng bài lật nghiêng ở góc hầm rượu ngầm. Gã nhìn Lâm bằng ánh mắt kiêu ngạo, đầy vẻ khinh bỉ của một kẻ mạnh đang thèm khát một liều thuốc đá dắt túi.
“Thằng câm, tao không có thù oán gì với mày,” Hùng Lôi khàn giọng nói bằng tiếng Việt, khạc một bãi đờm dính máu xuống sàn cát. “Nhưng đêm nay đại ca Sameth bắt mày phải chết dưới tay tao để làm gương cho lũ dọn rác. Tự trách số phận mày đen đủi đi.”
Lâm từ từ đứng dậy từ vũng nước bẩn. Cơ thể anh run lên nhẹ do cơn sốt hành hạ từ vết thương bỏng điện ở vai trái. Anh nhìn Hùng Lôi, rồi nhìn sợi xích sắt dọn dẹp hầm rượu bị đứt rỉ sét đang nằm lăn lóc ngay sát chân bàn ăn lật nghiêng. Đầu óc Lâm xoay chuyển cực nhanh. Đây là Trận quyết đấu bắt buộc với Hùng Lôi, một thử thách vật lý vượt cấp mà anh buộc phải thắng nếu muốn giữ mạng sống và không để lộ danh phận giả.
Sameth đứng trên một chiếc ghế gỗ, vung tay hét lớn: “Trận đấu bắt đầu! Không găng, không luật! Thằng nào gục trước sẽ bị ném ra bãi rác!”
“Bốp!”
Ngay khi tiếng hét của Sameth vừa dứt, Hùng Lôi đã lao tới như một con bò tót sổng chuồng. Sải tay dài của một cựu võ sĩ boxing giúp gã tung ra một cú đấm thẳng dồn dập, bẻ gãy hoàn toàn thế phòng thủ thụ động của Lâm. Nắm đấm quấn vải thô của gã nện thẳng vào gò má phải của Lâm, tạo ra một tiếng *bốp* khô khốc.
Lâm bị hất văng vào vách lưới thép B40, đầu óc quay cuồng, khóe miệng rách sâu hoắm phun ra một ngụm máu tươi. Anh cố gắng giơ tay trái lên đỡ đòn đấm tiếp theo của Hùng Lôi, nhưng bả vai trái bị rách cơ sâu hoắm đột ngột co thắt dữ dội. Cơn đau nhói buốt tận xương tủy khiến cánh tay trái của Lâm hoàn toàn mất lực, rụng rời xuống hông.
“Thằng câm vô dụng! Đấm chết nó đi!” Đ đám lính gác tuần tra gào rú cuồng nhiệt, vung những tờ tiền Riel lên không trung.
Hùng Lôi áp sát, tận dụng lợi thế thể lực vượt trội của Đấu sĩ boxing (C-Tier) để dồn Lâm vào góc đài hẹp. Gã tung liên tiếp những cú đấm móc sấm sét vào mạn sườn và bả vai trái đang bị thương của Lâm. Mỗi cú đấm nện vào da thịt Lâm nghe như tiếng búa tạ gõ vào bao cát. Vết khâu vai trái cũ bị rách toác hoàn toàn dưới áp lực va chạm vật lý, máu tươi chảy ra sũng sượi làm ướt đẫm nửa bên áo bảo hộ dọn dẹp màu xám của anh.
Lâm ngã quỵ xuống sàn cát dơ bẩn, hai tai ù đi, tầm nhìn bị nhòe bởi dòng máu nóng chảy xuống từ trán. Cơn đau thể xác tột độ đang gặm nhấm ý chí của anh. Lâm cố gắng đấm thẳng bằng tay phải để phản công, nhưng Hùng Lôi lách người tránh né dễ dàng, dùng bắp tay gạt phăng đòn đấm yếu ớt của anh rồi bồi thêm một cú đấm thẳng vào sống mũi Lâm.
“Một! Hai! Ba!” Sameth bắt đầu đếm giây đầy phấn khích.
Nằm sát mặt sàn cát lạnh lẽo dính đầy dầu mỡ, bàn tay phải của Lâm vô tình chạm trúng một vật thể kim loại lạnh ngắt dưới gầm bàn ăn lật nghiêng. Đó là sợi xích sắt dọn dẹp hầm rượu bị đứt dài khoảng một mét, xù xì và rỉ sét.
Trong khoảnh khắc sinh tử, đầu óc Lâm bỗng trở nên trống rỗng, tĩnh lặng đến lạ kỳ. Ký ức về những lời dạy chiến thuật của Ông Năm Đất – cựu đại ca giang hồ Tây Ninh gác kiếm – bỗng hiện về rõ mồn một trong tâm trí anh dưới hầm rượu tối:
*“Lâm à, giang hồ đường phố không có luật lệ của võ đài. Kẻ mạnh nhất không phải là kẻ đấm khỏe nhất, mà là kẻ biết đọc vị đối phương và ra đòn tàn bạo nhất vào đúng điểm chết thời gian. Hãy nhìn vào nhịp nhấp nhô của bả vai đối thủ. Đó là nhịp thở của họ. Khi một kẻ chuẩn bị tung đòn quyết định, họ buộc phải lấy một hơi thật sâu để dồn lực. Đó là lúc lồng ngực giãn ra, luồng khí đang nén lại, cơ thể đối phương sẽ chậm phản xạ và yếu ớt nhất. Hãy ra đòn đúng vào giây đó.”*
Lâm cắn chặt răng đến bật máu môi, dùng tay phải quấn thật nhanh sợi xích sắt dọn dẹp rỉ sét quanh nắm đấm phải của mình dưới bóng tối của gầm bàn. Những mắt xích sắt lạnh lẽo siết chặt vào da thịt lòng bàn tay đang bị cứa rách của anh, tạo nên một nỗi đau nhức nhối nhưng cũng giúp anh tỉnh táo lại giữa cơn mê muội do mất máu.
Lâm lảo đảo đứng dậy ở giây thứ tám. Khóe miệng anh rách sâu rỉ máu sũng áo, bả vai trái rụng rời không thể cử động, nhưng ánh mắt anh lúc này đã hoàn toàn biến đổi – sắc lạnh, trống rỗng và tàn bạo như một sát thủ chuyên nghiệp thực thụ.
Hùng Lôi thấy Lâm đứng dậy liền cười gằn, bước tới để tung cú đấm thẳng quyết định dứt điểm trận đấu. Gã vươn vai, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể về phía chân trước.
Lâm không lùi lại nữa. Anh đứng bất động, mắt chăm chằm nhìn vào nhịp nhấp nhô của bả vai Hùng Lôi.
Một giây... hai giây...
Bả vai của Hùng Lôi đột ngột rướn cao lên, lồng ngực gã giãn ra nhẹ khi gã hít một hơi thật sâu để dồn lực vào cú đấm thẳng tay phải.
*Chính là lúc này!*
Lâm lách người sang bên trái một nhịp cực nhỏ, né tránh đường đấm thẳng sát sạt gò má của Hùng Lôi trong gang tấc. Lợi dụng đà lao tới dồn trọng tâm của đối thủ, Lâm xoay hông, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp của bắp tay phải và trọng lượng cơ thể vào một cú đấm móc từ dưới lên (Cú đấm móc quấn xích sắt dọn dẹp) nhắm thẳng vào quai hàm của Hùng Lôi.
“Bốp! Rắc!”
Tiếng xích sắt va chạm vào xương quai hàm vang lên một tiếng *rắc* khô khốc, chói tai khắp không gian hầm giam. Sức mạnh va chạm vật lý cực đại của sợi xích sắt rỉ sét kết hợp với phản lực đà lao tới của Hùng Lôi đã bẻ gãy hoàn toàn xương hàm dưới của gã võ sĩ vạm vỡ.
Gương mặt sẹo rỗ của Hùng Lôi biến dạng hoàn toàn, mắt gã trợn ngược lên, toàn bộ hệ thống thần kinh trung ương bị chấn động não lập tức do cú đấm móc tàn bạo của Lâm. Cơ thể hộ pháp nặng gần chín mươi cân của Hùng Lôi đổ sụp xuống sàn cát như một khúc gỗ bị đốn hạ, bất tỉnh nhân sự, máu tươi từ miệng gã phun ra thành dòng nhuộm đỏ những mắt xích sắt trên tay Lâm.
Không gian dưới hầm giam sòng bài đột ngột rơi vào sự im lặng chết chóc.
Tiếng gào thét cá cược của đám lính gác tuần tra vụt tắt hoàn toàn. Chúng nhìn gã võ sĩ boxing sừng sỏ Hùng Lôi đang nằm bất động dưới đất, rồi nhìn sang thằng câm dọn rác gầy gò, vai trái đầy máu, tay phải vẫn đang quấn sợi xích sắt rỉ sét dính đầy máu tươi.
Sameth đứng bật dậy khỏi chiếc ghế gỗ, đôi mắt gã trợn trừng nghi ngờ nhìn chằm chằm vào lối ra đòn tàn bạo, chuẩn xác đến đáng sợ của Lâm. Đó không phải là lối đánh hoảng loạn của một con nợ dọn rác hèn nhát, mà là sát chiêu triệt hạ im lặng của một kẻ đã trải qua hàng ngàn trận chiến sinh tử.
Lâm khẽ buông tay, sợi xích sắt dọn dẹp rơi xuống sàn gạch nghe *xoảng* một tiếng lạnh lẽo, rồi anh chủ động đổ ập người xuống sàn cát bên cạnh Hùng Lôi, giả vờ ngất lịm đi vì kiệt sức và mất máu để che giấu thực lực cận chiến CQB của mình trước họng súng của Sameth.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!