Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Lưỡi Dao Trong Đế Giày

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trọng lượng cơ thể gần bảy mươi cân của Nguyễn Hữu Lâm lúc này hoàn toàn treo lơ lửng trên các thớ cơ rách nát của bả vai trái. Cơn đau từ vết bỏng điện sém đen do chiếc roi điện của Sameth gây ra từ hôm qua, cộng thêm vệt rách cơ sâu hoắm đang rỉ máu tươi ròng rọc dọc cánh tay, khiến Lâm có cảm giác như một thanh sắt nung đỏ đang cắm thẳng vào xương bả vai rồi xoáy mạnh liên tục. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, bết chặt những lọn tóc dơ bẩn vào trán anh. Dưới hầm tối của phòng chứa dụng cụ dọn dẹp, tiếng bốt da nện gót nẹp sắt của lính tuần tra dừng lại ngay trước cửa gỗ rách nát nghe khô khốc, gằn giọng gõ mạnh.


*Rầm! Rầm!*


“Hoàng! Thằng mập súc sinh kia! Mở cửa mau!” Tiếng quát bằng tiếng Khmer bồi lẫn tiếng Việt của tên lính gác Vyasna vang lên dồn dập. Tiếng xích sắt lách cách khi hắn bắt đầu thọc tay vào chùm chìa khóa tuần tra để mở cửa từ bên ngoài.


Hai chân Lâm lúc này đang kẹt cứng trong lưới thông gió bằng tôn mỏng rỉ sét, bả vai trái đau nhói liệt vận động tạm thời khiến anh không thể rướn người lên để lắp lại tấm lưới sắt bảo vệ. Máu tươi từ vai anh bắt đầu rỉ qua lớp áo xám dọn dẹp, tụ lại thành từng giọt sẫm màu, chực chờ nhỏ thẳng xuống chiếc hòm gỗ dọn dẹp đặt ngay sát chân cửa – nơi tên lính gác chuẩn bị bước vào.


Dưới sàn gạch men ẩm ướt, Hoàng Mập đang đổ mồ hôi hột như tắm. Gã béo nhìn vệt máu tươi chuẩn bị nhỏ giọt từ trên trần nhà, rồi nhìn ra cánh cửa gỗ đang rung lên bần bật dưới sức đẩy của Vyasna. Trong tích tắc sinh tử, bản năng của một gã thợ bảo trì lanh lợi đã cứu mạng cả hai. Hoàng Mập vớ lấy can hóa chất tẩy rửa đậm đặc có nồng độ clo cực cao đặt trên kệ sắt, cố tình đổ ập nó xuống sàn gạch sát chân cửa, tạo ra một vũng nước xà phòng sủi bọt trắng xóa, bốc mùi clo nồng nặc đến nghẹt thở.


“Khoan đã! Đừng vào! Sàn nhà đầy hóa chất độc hại đang bốc khói!” Hoàng Mập hét lớn bằng tiếng Khmer, giọng gã run rẩy đầy sợ hãi nhưng đủ lớn để át đi tiếng động cơ khí nhẹ trên trần nhà.


Cánh cửa gỗ bị Vyasna đẩy phăng ra. Nhưng ngay khi bước nửa chân qua ngưỡng cửa, luồng khí clo kiềm tính cực mạnh sộc thẳng vào mũi và mắt hắn. Vyasna ho sặc sụa, hai mắt đỏ sọc, lập tức lùi lại ba bước ra ngoài hành lang, lấy tay che mũi miệng chửi rủa om sòm bằng tiếng bản địa: “Mẹ kiếp thằng mập súc sinh này! Lau dọn cái kiểu gì thế này? Muốn đầu độc cả cái tầng hầm này à?”


Tận dụng khoảng trống đúng năm giây khi tên lính gác bị làn khói clo làm mù mắt và hoảng loạn lùi lại, Lâm cắn chặt răng đến mức bật máu môi, dùng *Ngưỡng chịu đau cực hạn* cưỡng ép cánh tay trái cử động. Anh dùng tay phải kéo mạnh lưới sắt thông gió, lách người tuột xuống phía sau chiếc giá sắt đựng hóa chất cao lừng lững đặt sát góc tường tối. Động tác của Lâm nhanh và êm như một cái bóng vuốt qua bóng tối. Anh đáp xuống chiếc hòm gỗ dọn dẹp mà không gây ra một tiếng động nhỏ nào, nhanh tay vớ lấy chiếc giẻ lau sàn sũng nước bẩn, quỳ sụp xuống nền gạch, ú ớ giả vờ lau dọn vũng hóa chất sủi bọt.


Vyasna sau khi ngớt cơn ho liền bước vào phòng, tay cầm khẩu AK sờn cũ rỉ sét, mặt hầm hố đầy sát khí. Hắn bịt mũi, nhìn vũng clo sủi bọt rồi nhìn thấy thằng câm dọn rác đang quỳ rạp dưới đất, đầu cúi thấp vô hại. Hắn đá mạnh vào sọt rác nhựa bên cạnh Lâm, khiến đống rác bẩn văng tung tóe lên người anh. Lâm vẫn giữ nguyên gương mặt ngơ ngác, ú ớ vài tiếng vô nghĩa, lùi lại sát vách tường ẩm ướt để đóng vai một kẻ câm điếc hèn nhát một cách hoàn hảo.


“Thằng mập kia! Dọn dẹp nhanh cái đống cứt này rồi cút hết về hầm giam tập thể!” Vyasna quát lớn, dùng báng súng AK chỉ thẳng vào mặt Hoàng Mập. “Đại ca A Sâm vừa phát lệnh báo động đỏ. Thằng Heng gác kho rác mất tích từ đêm qua rồi. Tất cả lũ súc vật dọn dẹp dưới hầm phải tập trung ngay lập tức để lục soát!”


Lâm cúi đầu, nhưng đôi mắt ẩn sau làn tóc bù xù bỗng co thắt lại đầy cảnh giác. Heng đã chết dưới tay anh từ đêm qua, xác gã hiện đang nằm sâu dưới đường cống ngầm thoát nước sòng bài nhờ sự tẩu tán của Thạch Rin. Nhưng việc A Sâm phát hiện mất tích sớm thế này nằm ngoài dự tính của anh. Cuộc lục soát hầm giam đột xuất này chính là một cạm bẫy chết người.


Lâm đẩy chiếc xe dụng cụ dọn dẹp khập khiễng đi theo sau Hoàng Mập dọc hành lang tối tăm dẫn về khu nhà giam tập thể dưới hầm sòng bài. Mùi ẩm mốc, mùi mồ hôi tù đọng của hàng trăm con nợ bị giam cầm rỉ ra từ các vách lưới thép B40 tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Lúc này, Lâm cảm nhận rõ sức nặng của con dao bấm thép nhíp xe tải dắt ở thắt lưng quần bảo hộ dọn dẹp đang tì mạnh vào da thịt anh.


Con dao này là vũ khí cận chiến duy nhất Lâm có được, do chính tay chú Bảy Thợ Rèn ở biên giới Tây Ninh rèn thủ công từ lá thép đàn hồi của xe tải phế liệu. Lưỡi dao mỏng dính, cực kỳ sắc bén, không hề có chuôi chuông hay bất kỳ chi tiết kim loại thừa thãi nào, được thiết kế để giấu kín hoàn hảo. Nhưng nếu lính gác sử dụng máy dò kim loại cầm tay rà soát trực diện toàn thân, con dao này chắc chắn sẽ bị phát hiện. Và cái giá phải trả cho việc tàng trữ vũ khí trong sòng bài Las Vegas Sun này chỉ có một: bị lột da và ném xác ra bãi rác biên giới.


Khi Lâm và Hoàng Mập bước vào khu nhà giam tập thể, cảnh tượng bên trong vô cùng hỗn loạn. Hơn một trăm con nợ Việt Nam gầy gò, rách rưới đang bị lính gác dùng dùi cui thép và roi điện dồn ép vào góc hầm lưới thép B40. Tiếng khóc lóc van xin, tiếng quát tháo bằng tiếng Khmer và tiếng dùi cui nện vào da thịt nghe *bộp bộp* khô khốc vang vọng khắp không gian kín.


Đứng ở giữa hầm giam là phó tướng A Sâm. Gã mặc chiếc áo sơ mi lụa mở cúc ngực lộ hình xăm đầu hổ dữ dằn, miệng ngậm tăm, hai mắt ti hí lồi ra đầy sát khí quét qua đám đông. Bên cạnh gã là Sameth, đội trưởng lính gác, đang cầm một chiếc máy dò kim loại cầm tay màu đen dài khoảng ba mươi phân. Chiếc máy thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng kêu *tít... tít...* chói tai mỗi khi quét qua thắt lưng hay túi quần của một con nợ.


“Tìm cho ra thằng Heng! Đêm qua nó trực kho rác, không lý nào lại biến mất không dấu vết!” A Sâm gằn giọng, nhổ chiếc tăm ra sàn gạch. “Nếu thằng nào dám chứa chấp nó, hoặc đồng lõa giúp nó trốn chạy, tao sẽ cho tất cả lũ dọn rác này xuống phòng nước biệt giam chịu xích sắt!”


Sameth vung chiếc máy dò kim loại lên, ra lệnh cho toán lính gác: “Xếp hàng một! Tất cả cởi áo khoác, giơ hai tay lên đầu! Thằng nào giấu kim loại hay điện thoại, bước ra tự thú trước khi tao tìm thấy!”


Lâm đứng ở giữa hàng ngũ con nợ, đầu cúi thấp, vai hơi khom xuống để che đi vệt máu tươi đang bắt đầu rỉ ra làm ướt sũng một bên vai áo xám. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo bảo hộ dọn dẹp rộng thùng thình. Anh nhìn chiếc máy dò kim loại cầm tay của Sameth đang nhích dần về phía mình. Ba người... hai người... Chỉ còn vài mét nữa là đến lượt anh. Nếu đứng yên chịu rà soát, con dao bấm thép nhíp xe tải dắt sau thắt lưng anh sẽ bị phát hiện lập tức.


Lâm liếc mắt nhìn quanh phòng giam tìm kiếm lối thoát hiểm, nhưng tất cả các cửa cổng sắt biệt giam đã bị lính gác khóa xích kiên cố từ bên ngoài. Vòng vây đang khép chặt. Cơn đau từ bả vai trái rách cơ sâu hoắm lại bùng lên như muốn bóp nghẹt nhịp thở của anh.


Ngay bên cạnh Lâm, thằng Út – cậu bé dọn rác mười lăm tuổi với dáng người gầy nhom như bộ xương khô – đang run rẩy nhìn chằm chằm vào thắt lưng của Lâm. Thằng bé cực kỳ lanh lợi và nhạy bén. Nó nhìn thấy vệt máu tươi trên vai Lâm, nhìn thấy nếp nhăn bất thường ở thắt lưng quần anh, và hiểu ngay vị cứu tinh của mình đang mang theo một vật phẩm chí mạng.


Thằng Út nhìn sang Sameth đang cầm máy dò tiến sát lại gần. Đôi mắt to tròn của thằng bé thoáng qua một sự quyết tuyệt dũng cảm vượt tuổi. Nó biết Lâm đã lấy thân mình chịu đòn roi điện của Sameth hôm trước để bảo vệ nó. Hôm nay, đến lượt nó phải trả nợ ân tình này.


*Bộp!*


Thằng Út đột ngột ngã nhào ra sàn gạch men sũng nước bẩn ngay sát chân tên lính gác cầm máy dò. Cơ thể nhỏ bé của nó bắt đầu co giật dữ dội, hai tay co quắp, mắt trợn ngược chỉ còn lòng trắng, miệng sủi ra những bọt mép màu hồng nhạt do nó đã chủ động tự cắn rách nhẹ đầu lưỡi của mình.


“Á... ớ... hự...” Thằng Út giãy giụa kịch liệt, đầu đập chan chát xuống nền xi măng ẩm ướt.


Sự cố bất ngờ khiến toán lính gác tuần tra giật mình dừng lại. Sameth hoảng hốt lùi lại một bước, chửi thề một tiếng bằng tiếng Khmer: “Mẹ kiếp! Thằng rác rưởi này lại lên cơn động kinh co giật rồi!”


“Đá chết mẹ nó đi! Đừng để nó làm hỏng cuộc lục soát!” Vyasna từ phía sau lao tới, vung chiếc bốt da nẹp sắt nện thẳng vào sườn thằng Út một cú cực mạnh nghe *bộp* khô khốc. Cú đá đau đớn khiến thằng Út co rúm người lại, mặt tím tái, nhưng thằng bé vẫn dũng cảm chịu đựng đau đớn, tiếp tục giãy giụa và sủi bọt mép dữ dội để thu hút toàn bộ sự chú ý của Sameth và đám lính gác.


Tận dụng đúng khoảng trống hỗn loạn năm giây khi đám lính gác phân tâm quay sang quát tháo và hành hung thằng Út, Lâm lập tức hành động. Anh tiến lên một bước, giả vờ hốt hoảng ú ớ như một kẻ câm điếc vô hại, lao ra cúi người đỡ lấy đầu thằng Út để ngăn nó không tự nuốt lưỡi.


Trong tư thế cúi gập người sát sàn gạch, được che chắn hoàn hảo bởi tấm lưng rộng thùng thình của mình và cơ thể của đám lính gác đang vây quanh thằng Út, bàn tay phải quấn băng gạc dính máu của Lâm di chuyển nhanh như chớp. Anh luồn tay vào thắt lưng, rút con dao bấm thép nhíp xe tải ra. Động tác của anh dứt khoát và im lặng tuyệt đối. Lâm lách tay xuống dưới, nhét nhanh con dao bấm vào kẽ đế giày bảo hộ dọn dẹp bên chân phải của mình.


Đôi bốt bảo hộ dọn rác của Lâm là loại bốt cao cổ cũ kỹ dính đầy bùn đất đỏ dày cộp. Đó là lớp bùn quặng sắt đặc trưng dính nhiều quặng sắt tự nhiên từ vùng biên giới Tây Ninh mà Lâm đã cố tình giữ lại không tẩy rửa suốt nhiều tuần qua. Đế giày cao su đã bị nứt một đường sâu hoắm dọc theo gót chân do lao dịch nặng nhọc, tạo thành một khe hở ngụy trang hoàn hảo cho lưỡi dao mỏng dính.


Lâm vừa nhét xong con dao bấm vào kẽ đế giày và gồng chặt bắp chân để giữ con dao nằm im không dịch chuyển, thì Sameth đã tức giận vung chiếc roi điện nẹt lửa xanh quét mạnh vào bả vai Lâm.


“Cút ra! Thằng câm súc sinh này! Ai cho mày tự ý rời hàng ngũ!” Sameth quát lớn.


Cú vụt roi điện trúng ngay bả vai trái đang bị thương của Lâm. Cơn đau tột cùng như một luồng điện cao thế chạy thẳng vào tim khiến toàn thân Lâm run lên bần bật, vết khâu rách cơ lại toác miệng rỉ máu tươi sũng áo. Nhưng Lâm vẫn cắn răng chịu đau không tiếng động, miệng chỉ ú ớ vài tiếng sợ hãi, lảo đảo ngã nhào về phía vách lưới thép B40.


Thằng Út bị lính gác thô bạo nắm tóc lôi xềnh xệch ra ngoài cửa hầm giam để giải tán cơn co giật giả, cơ thể thằng bé dính đầy vết bốt da và máu rỉ từ khóe miệng do chấn thương sườn đau đớn. Lâm nhìn theo bóng thằng bé bị kéo đi, lồng ngực anh thắt chặt lại vì căm hận, nhưng ánh mắt vẫn phải giữ vẻ ngơ ngác vô hồn.


“Đứng thẳng lên! Đến lượt mày!” Tên lính gác cầm máy dò kim loại tiến sát đến trước mặt Lâm, gằn giọng quát.


Lâm chậm rãi đứng thẳng lưng lên áp sát vào vách lưới thép B40. Anh giơ hai tay lên đầu, bắp chân phải gồng cứng hết mức để giữ cho con dao bấm dẹt nằm sâu trong kẽ gót giày không bị xê dịch chạm vào đầu rà.


Tên lính gác bắt đầu rà máy dò dọc theo cơ thể Lâm.


*Rà quét... rà quét...*


Chiếc máy quét qua ngực Lâm. *Im lặng*. Quét qua thắt lưng quần bảo hộ dọn dẹp – nơi con dao vừa được giấu vài giây trước. *Im lặng*. Lâm nín thở hoàn toàn, mắt nhìn thẳng vào khoảng không vô định trước mặt để che giấu sự căng thẳng tột độ đang bóp nghẹt lồng ngực.


Tên lính gác hạ thấp chiếc máy dò xuống đùi, rồi từ từ di chuyển đầu rà kim loại tròn trịa sát xuống đôi bốt da dính đầy bùn đất đỏ của Lâm.


Khoảng cách giữa đầu rà và đế giày phải của anh chỉ còn tính bằng milimét. Lâm cảm nhận rõ bắp chân mình đang run nhẹ dưới áp lực gồng cơ cực hạn. Anh đã cố tình tì toàn bộ trọng lượng cơ thể sang chân trái, nhấc nhẹ gót chân phải lên bên trong chiếc bốt rộng để tăng tối đa khoảng cách vật lý giữa lưỡi thép nhíp xe và đầu cảm biến của máy dò, đồng thời cầu nguyện lớp bùn đỏ dính quặng sắt bám quanh đế giày bảo hộ dọn rác của mình sẽ làm nhiễu hoàn toàn tần số từ trường của máy quét cầm tay.


Đầu rà kim loại của Sameth chạm nhẹ vào lớp bùn khô cứng trên mũi giày Lâm.


*Tít... tít... tít...*


Tiếng bíp của máy dò kim loại bỗng vang lên dồn dập, ngắt quãng. Đèn LED đỏ trên thân máy bắt đầu nhấp nháy liên tục.


“Khoan đã!” Sameth gằn giọng, mắt trợn ngược nghi ngờ nhìn thẳng xuống đôi bốt dính đầy bùn đất của Lâm. “Có kim loại ở dưới chân thằng này!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!