Đường Ống Tối Tăm
Cơn sốt nhẹ từ đêm qua vẫn âm ỉ đốt cháy dọc theo các thớ cơ của Nguyễn Hữu Lâm. Khi tiếng chuông báo thức cơ học của sòng bài Las Vegas Sun rít lên những hồi chói tai dưới tầng hầm, Lâm mở mắt, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang cắm thẳng vào bả vai trái của mình. Vết bỏng điện sém đen từ chiếc roi điện 100.000V của Sameth co rút lại, rỉ ra thứ dịch vàng nhớp nháp bết chặt vào lớp vải xám của bộ đồ bảo hộ dọn dẹp. Lòng bàn tay phải của anh, nơi bị mảnh kính vỡ cứa rách từ cabin chiếc Toyota tai nạn của Khưu Phong, thắt chặt lại dưới lớp băng gạc tự chế bằng gấu áo dọn dẹp. Mỗi nhịp đập của mạch máu đều mang theo cơn đau buốt truyền thẳng lên đại não.
Lâm không cử động ngay. Anh nằm im trên tấm dát giường tre cũ nát, lắng nghe tiếng động xung quanh. Tiếng ngáy rền rĩ của những con nợ kiệt quệ, tiếng xích sắt lách cách khi có ai đó trở mình trong giấc ngủ mệt mỏi, và cả tiếng nước mưa dột từ trần hầm nhỏ xuống nền xi măng ẩm ướt thành những nhịp *tõm, tõm* đều đặn.
Thời gian của anh không còn nhiều. Sáng nay, lính gác chắc chắn sẽ tiến hành cuộc lục soát đột xuất sau khi Sameth nổi điên vì vụ đổ nước lau sàn hôm qua. Nếu chiếc điện thoại mã hóa dính máu của sát thủ Khưu Phong và chiếc ví da cá sấu bị phát hiện dưới viên gạch lỏng lẻo góc hầm giam này, không chỉ anh mà cả thằng Tèo và những người dọn rác khác đều sẽ bị ném xác ra bãi rác biên giới.
Lâm dùng tay phải bám vào thành giường tre, từ từ ngồi dậy. Cơn chóng mặt ập đến khiến mắt anh mờ đi trong vài giây. Anh cắn chặt môi, nén một tiếng rên rỉ vào sâu trong cổ họng dính đầy máu khô. Thằng Tèo vẫn nằm co quắp bên cạnh, gương mặt nhỏ nhắn sưng húp một bên do cú nện báng súng của tên lính gác hôm qua. Lâm đưa bàn tay quấn vải khẽ vỗ nhẹ lên vai nó, rồi chỉ tay về phía góc hầm.
Thằng Tèo hé mắt, gật đầu nhẹ. Nó biết nhiệm vụ của mình. Nó sẽ đứng ở cửa hầm giam, giả vờ gãi đầu gãi tai để cảnh giới cho Lâm.
Lâm lê bước chân khập khiễng về phía góc hầm tối tăm. Anh quỳ xuống, dùng bàn tay phải bị thương cạy nhẹ viên gạch xi măng lỏng lẻo sát chân tường sũng nước. Lớp đất cát ẩm ướt bên dưới lộ ra. Lâm thọc tay vào, lôi chiếc điện thoại mã hóa bọc trong túi nilon mỏng và chiếc ví da cá sấu lên. Anh nhanh chóng nhét chiếc ví vào thắt lưng quần bảo hộ, còn chiếc điện thoại được giấu kỹ vào túi trong của chiếc áo khoác dọn dẹp rộng thùng thình. Anh lấp viên gạch lại, dùng chân di di lớp bụi đất và đè lên trên vài bao tải rác cũ nát để ngụy trang hoàn hảo.
“Đứng dậy! Lũ súc vật dọn rác! Đến giờ làm việc rồi!”
Tiếng quát tháo bằng tiếng Việt bồi lẫn tiếng Khmer vang lên từ phía cửa hầm. Tiếng dùi cui thép đập mạnh vào vách lưới thép B40 nghe *uỳnh uỳnh* khô khốc. Lâm nhanh chóng đứng vào hàng ngũ, đầu cúi thấp, vai hơi khom xuống để che đi vệt máu đang rỉ ra làm ướt sũng một bên vai áo xám. Anh ú ớ vài tiếng vô nghĩa khi đi qua tên lính gác, đóng vai một kẻ câm điếc dọn rác hèn nhát một cách hoàn hảo. Tên lính gác bịt mũi, khinh bỉ đẩy mạnh vào bả vai trái của Lâm khiến anh lảo đảo, cơn đau từ vết bỏng điện như muốn xé toác lồng ngực anh ra, nhưng gương mặt Lâm vẫn giữ nguyên vẻ vô hồn, ngơ ngác.
Lâm đẩy chiếc xe chứa dụng cụ dọn dẹp dọc theo hành lang tối tăm của tầng hầm sòng bài. Mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những bức tường bê tông rạn nứt tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Trên chiếc xe đẩy, bên cạnh những chiếc chổi tre rách nát và xô nước bẩn, Lâm đã lén giấu một bao thuốc lá Dunhill mạ vàng còn nguyên vẹn. Đó là vật phẩm anh nhặt được từ bàn chơi baccarat của một đại gia say xỉn trong ca trực dọn dẹp phòng VIP hôm trước. Dưới đáy sòng bài này, một bao thuốc ngoại có giá trị ngang với một liều thuốc giảm đau cực mạnh, hoặc một thông tin sinh tử.
Mục tiêu của Lâm là phòng chứa dụng cụ dọn dẹp dưới hầm. Đây là căn phòng nhỏ ẩm ướt nằm biệt lập ở góc khuất của kho phế liệu cũ, nơi duy nhất trong sòng bài không có camera giám sát trực diện do ban quản lý coi đó là khu vực vô giá trị. Nhưng để tiếp cận đường ống thông gió trong căn phòng đó, Lâm cần sự trợ giúp của Hoàng Mập.
Hoàng Mập, ba mươi ba tuổi, là thợ bảo trì điều hòa của sòng bài. Gã có dáng người béo mập, bụng phệ luôn ních chặt trong bộ đồ bảo hộ màu xanh dính đầy dầu mỡ và bụi bẩn điều hòa. Hoàng Mập là kẻ nhát gan, sợ chết, nhưng lại là người Hoa Chợ Lớn cực kỳ trọng tình nghĩa và thèm thuốc lá ngoại. Gã am hiểu sơ đồ đường ống thông gió và hệ thống làm lạnh trung tâm của Las Vegas Sun như lòng bàn tay.
Lâm đẩy cửa bước vào phòng chứa dụng cụ. Căn phòng tối tăm chỉ được chiếu sáng bằng một bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt tù mù. Hoàng Mập đang ngồi bệt trên một chiếc hòm gỗ đựng dụng cụ, tay cầm chiếc mỏ-lết gõ gõ vào một block máy nén khí hỏng, miệng không ngừng lầm bầm chửi rủa bằng tiếng Quảng Đông về sự bủn xỉn của ban quản lý sòng bài.
Nhìn thấy Lâm bước vào, Hoàng Mập ngẩng đầu lên, định quát lớn bắt Lâm tránh xa khu vực gã đang làm việc. Nhưng Lâm đã nhanh chóng đóng chặt cửa gỗ lại. Anh tiến sát lại gần Hoàng Mập, nhìn thẳng vào mắt gã rồi lén lút rút bao thuốc Dunhill mạ vàng từ trong túi rác ra, đặt nhẹ lên đùi gã béo.
Đôi mắt híp của Hoàng Mập lập tức sáng rực lên như bắt được vàng. Gã nhanh tay giật lấy bao thuốc, đưa lên mũi ngửi một hơi đầy thèm khát rồi nhét tọt vào túi quần bảo hộ màu xanh. Gã nhìn xung quanh, hạ thấp giọng hỏi Lâm bằng tiếng Việt bồi:
“Thằng câm... mày lấy cái này ở đâu ra? Hôm nay hào phóng thế? Muốn nhờ vả gì tao à?”
Lâm không ú ớ như mọi khi. Anh tiến sát lại gần tai Hoàng Mập, nói bằng một giọng thì thầm cực nhỏ, khàn đặc nhưng vô cùng dứt khoát:
“Tôi cần giấu một thứ vào đường ống thông gió. Chỉ cho tôi lối vào an toàn nhất.”
Hoàng Mập giật mình, chiếc mỏ-lết trên tay suýt rơi xuống sàn xi măng. Gã tròn mắt nhìn Lâm, gương mặt béo múp míp thoáng qua sự sợ hãi tột độ. Gã biết thằng câm này lỳ lợm, nhưng gã không ngờ Lâm lại đang mưu tính một việc nguy hiểm đến thế. Giấu đồ trong đường ống thông gió của sòng bài là tội phản nghịch, nếu bị lính gác phát hiện, cả hai sẽ bị chặt tay quăng xuống sông biên giới.
“Mày điên rồi sao?” Hoàng Mập nói thầm, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán gã. “Lính tuần tra của Sameth đi qua đây liên tục. Camera hành lang quét lối ra vào căn phòng này mười hai giây một lần. Mày trèo lên đó, tiếng tôn kêu *xoảng xoảng* sẽ đánh động cả cái tầng hầm này!”
Lâm đưa bàn tay phải quấn băng gạc thấm máu đặt lên bả vai béo của Hoàng Mập, khẽ siết nhẹ. Ánh mắt anh lạnh lùng, sắc bén như một lưỡi dao găm chốt chặt lấy tâm trí gã béo:
“Tôi biết anh có cách. Giúp tôi, hoặc tôi sẽ để lính gác tìm thấy bao thuốc lá này trong túi anh và nói chính anh là kẻ đã trộm nó từ phòng làm việc của phó tướng A Sâm.”
Hoàng Mập nuốt nước bọt cái *ực*. Gã biết Lâm nói là làm. Sự lỳ lợm của Lâm trong trận đòn roi điện hôm qua đã chứng minh gã trai này là một kẻ không sợ chết. Gã béo thở dài thườn thượt, bất lực gật đầu:
“Được rồi, mẹ kiếp mày, thằng điên! Phía sau cái giá sắt đựng hóa chất tẩy rửa ở góc tường kia có một lưới sắt thông gió cũ. Ống thoát khí đó dẫn thẳng lên hốc xả áp kỹ thuật của hệ thống chiller trung tâm. Chỗ đó tối và hẹp, không ai thèm kiểm tra đâu.”
Hoàng Mập chỉ tay lên trần nhà, nơi có một đường ống tôn vuông vức chạy dọc theo góc tường dính đầy mạng nhện và bụi bẩn. Gã ghé sát tai Lâm dặn dò kỹ lưỡng:
“Nghe này, đúng chín giờ sáng, hệ thống điều hòa trung tâm sẽ khởi động lại định kỳ để xả áp. Lúc đó, động cơ quạt gió khổng lồ ở tầng thượng sẽ gầm rú như động cơ phản lực trong vòng đúng ba phút. Tiếng gió rít và tiếng rung của ống tôn sẽ cực kỳ lớn. Mày phải tận dụng đúng ba phút đó để tháo lưới sắt, bò vào trong và giấu đồ. Nếu mày di chuyển ngoài khung giờ đó, tiếng sột soạt trong ống tôn sẽ tố cáo mày ngay lập tức.”
Lâm gật đầu. Anh nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ dính mỡ của phòng dụng cụ. Tám giờ năm mươi lăm phút. Còn đúng năm phút.
Lâm nhanh chóng di chuyển chiếc giá sắt đựng đầy những can hóa chất tẩy rửa đậm đặc ra ngoài. Sức nặng của chiếc giá sắt đè nặng lên bả vai trái bị bỏng điện của anh. Mỗi lần Lâm dùng lực kéo, thớ cơ vai trái lại co rút dữ dội, vết rách sâu hoắm từ trận đòn của Sameth toác miệng ra, máu tươi bắt đầu thấm qua lớp băng gạc tự chế, rỉ ra ngoài áo xám thành một vệt đỏ sẫm ghê người. Lâm cắn chặt răng đến mức bật máu môi, dùng *Ngưỡng chịu đau cực hạn* để cưỡng ép cơ thể hoạt động, không để phát ra bất kỳ tiếng rên rỉ nào.
Phía sau chiếc giá sắt lộ ra một tấm lưới thông gió bằng sắt gỉ sét cỡ 40x40cm, được cố định vào tường bằng bốn chiếc đinh vít đã rỉ vàng. Lâm rút từ trong túi quần bảo hộ ra một chiếc tuốc-nơ-vít nhỏ gỉ sét – công cụ anh mượn tạm từ hộp đồ của Hoàng Mập.
Lâm đứng lên một chiếc hòm gỗ cũ, giơ hai tay lên cao để bắt đầu tháo vít. Việc giơ cao tay trái là một cực hình tột cùng. Vết bỏng điện cháy sém trên vai anh co kéo, thớ thịt rách toác rỉ ra thứ dịch đỏ hồng nhớp nháp. Đầu óc Lâm quay cuồng, mồ hôi lạnh chảy ròng rọc dọc theo sống lưng, nhưng bàn tay phải quấn băng gạc dính máu của anh vẫn giữ cực kỳ chắc chắn chiếc tuốc-nơ-vít, xoay từng vòng dứt khoát.
*Kít... kít...*
Tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau vang lên ghê tai trong không gian chật hẹp của phòng dụng cụ. Hoàng Mập đứng ở cửa phòng, liên tục láo liên nhìn qua khe cửa gỗ để cảnh giới hành lang, gương mặt gã căng thẳng đến mức run rẩy.
“Nhanh lên Lâm! Sắp đến giờ rồi!” Hoàng Mập thì thầm dồn dập.
Chiếc đinh vít thứ tư vừa được tháo ra đúng lúc kim phút của chiếc đồng hồ treo tường nhảy sang số mười hai. Đúng chín giờ sáng.
*Ầm... uỳnh... uỳnh...*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía trần nhà, tiếp theo là tiếng gầm rú kinh hoàng của hệ thống quạt gió công nghiệp công suất lớn bắt đầu khởi động lại. Toàn bộ đường ống thông gió bằng tôn vuông vức rung chuyển bần bật, phát ra những tiếng *ầm ầm* điếc tai. Luồng gió lạnh buốt từ hốc xả áp tràn xuống, thổi tung bụi bẩn và mạng nhện trong phòng dụng cụ.
Lâm biết thời cơ sinh tử đã đến. Anh nhanh chóng nhét chiếc tuốc-nơ-vít vào túi quần, dùng hai tay bám vào mép khung sắt thông gió gỉ sét. Anh rướn người, cố gắng đưa nửa thân người trên vào trong đường ống hẹp tối tăm dính đầy dầu mỡ.
Cơn đau từ bả vai trái bùng lên dữ dội như một nhát dao đâm thấu ngực. Vết khâu vai trái bị toác rộng hoàn toàn do Lâm phải rướn lực quá mạnh để kéo toàn bộ trọng lượng cơ thể lên. Máu tươi phun ra sũng sượi dọc theo cánh tay trái, nhỏ xuống nền hòm gỗ bên dưới thành những vệt đỏ tươi rùng rợn. Nhưng Lâm không dừng lại. Trạng thái 'Máu Lạnh' giúp anh khóa chặt mọi cảm xúc sợ hãi và đau đớn. Anh dùng khuỷu tay phải dính máu bám vào gờ tôn lạnh, trườn người vào trong đường ống tối tăm như một con rắn độc ẩn mình.
Bên trong đường ống thông gió ngột ngạt và chật hẹp đến mức kinh khủng. Không gian tối đen như mực, chỉ có luồng gió lạnh buốt mang theo mùi freon hôi hám và mùi dầu nhớt máy lạnh nồng nặc thổi thốc vào mặt Lâm. Bụi bẩn bám dày trên vách tôn cọ xát vào vết thương hở trên vai anh, gây ra cảm giác rát buốt tột cùng. Lâm cảm nhận rõ hội chứng sợ không gian kín (claustrophobia) đang cố gắng bóp nghẹt nhịp thở của mình. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, nhưng tiếng động cơ quạt gió gầm rú bên ngoài đã triệt tiêu hoàn toàn tiếng sột soạt khi anh bò trong ống tôn.
Lâm dùng tay phải thọc vào túi áo khoác, lôi chiếc Điện thoại mã hóa của Khưu Phong bọc trong túi nilon ra. Anh trườn thêm một đoạn ngắn, tiếp cận khu vực hốc xả áp kỹ thuật – nơi có một ngã ba đường ống với một chiếc van xả áp bằng thép đúc nặng trịch.
Lâm luồn tay vào khe hở nhỏ phía sau trục khuỷu của van xả áp, nơi bụi bẩn bám dày và khuất hoàn toàn tầm mắt của bất kỳ kỹ thuật viên bảo trì nào. Anh nhét chiếc điện thoại mã hóa sâu vào trong hốc kỹ thuật đó, cố định nó bằng một sợi dây dù nhỏ buộc chặt vào thanh giá đỡ kim loại. Chiếc điện thoại đã nằm an toàn trong bóng tối sâu thẳm của hệ thống làm lạnh sòng bài.
Lâm thở hắt ra một hơi lạnh buốt. Anh bắt đầu dùng hai tay đẩy ngược cơ thể để lùi ra ngoài cửa lưới thông gió.
Nhưng đúng lúc đó, tiếng gầm rú của động cơ quạt gió công nghiệp đột ngột nhỏ dần rồi tắt hẳn. Hệ thống chiller trung tâm đã hoàn thành chu kỳ xả áp sớm hơn dự kiến mười lăm giây.
Không gian phòng dụng cụ và đường ống thông gió lập tức rơi vào một sự im lặng đáng sợ, tĩnh mịch đến mức Lâm có thể nghe rõ tiếng tim mình đang đập *thình thịch* dồn dập trong lồng ngực và tiếng máu tươi nhỏ giọt *tách, tách* xuống lòng ống tôn lạnh.
Và rồi, từ phía hành lang ngoài cửa phòng dụng cụ, một âm thanh kinh hoàng vang lên.
*Cộc... cộc... cộc...*
Tiếng bước chân nện gót nẹp sắt của bốt da tuần tra vang lên khô khốc trên nền gạch men. Đó là bước chân của lính gác sòng bài. Và hướng di chuyển của chúng đang tiến thẳng về phía căn phòng chứa dụng cụ dọn dẹp này.
Lâm đông cứng người trong đường ống tối. Nửa thân người dưới của anh, từ phần hông trở xuống, vẫn đang lơ lửng, dangling tự do ngoài cửa lưới thông gió chưa được lắp lại. Anh không thể thả người rơi xuống hòm gỗ mà không gây ra một tiếng động lớn, và bả vai trái bị thương nặng của anh đang co rút, liệt vận động tạm thời, khiến anh không còn đủ lực để kéo ngược cơ thể lên lại trong ống tôn.
“Hoàng! Mày có trong đó không?”
Tiếng quát bằng tiếng Khmer của một tên lính gác vang lên ngay sát cửa phòng gỗ. Tiếng xích sắt lách cách khi có kẻ đang thọc tay vào chùm chìa khóa tuần tra.
Hoàng Mập đứng ở cửa phòng, gương mặt béo múp míp của gã cắt không ra giọt máu. Gã nhìn lên nửa thân người của Lâm đang lơ lửng trên trần nhà, rồi nhìn ra phía cửa gỗ đang rung lên bần bật dưới sức đẩy của lính gác.
“Mẹ kiếp... mẹ kiếp...” Hoàng Mập rên rỉ trong miệng. Gã nhanh trí vớ lấy một can hóa chất tẩy rửa đậm đặc, giả vờ đổ ập nó xuống sàn gạch sát cửa phòng, tạo ra một vũng nước xà phòng sủi bọt trắng xóa nồng nặc mùi clo tẩy rửa để cản bước lính gác.
“Khoan đã! Đừng vào! Sàn nhà đầy hóa chất độc hại!” Hoàng Mập hét lớn bằng tiếng Khmer bồi, cố tình tạo ra tiếng động lớn để át đi tiếng thở dốc của Lâm.
Nhưng tên lính gác tuần tra bên ngoài không hề dừng lại. Hắn dùng báng súng AK nện mạnh vào cửa gỗ.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ phòng dụng cụ dọn dẹp bị đẩy phăng ra. Đôi bốt da nẹp sắt của tên lính gác tuần tra dừng lại ngay trước vũng nước hóa chất sủi bọt, chỉ cách chiếc hòm gỗ nơi Lâm đang lơ lửng nửa người trên trần nhà đúng hai bước chân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!