Đêm Khói Bụi
Cơn giông bão biên thùy Svay Rieng rít gào như muốn giật sập toàn bộ mái tôn nứt nẻ của khu lò gạch hoang phế. Nguyễn Hữu Lâm khụy một gối xuống nền đất sình lầy sát bên cạnh xác Lý Hùng đang nằm bất động, hơi thở anh đứt quãng, nóng rực và đầy mùi sắt tanh nồng. Thể xác anh đã chạm đến ngưỡng chịu đựng cuối cùng của một con người. Cánh tay trái hoàn toàn phế liệt, buông thõng vô lực dọc theo hông như một khúc củi khô do huyệt đạo bị khóa chặt từ trước để cầm máu. Bả vai trái – nơi thớ cơ bị rách sâu hoắm sau trận đòn roi điện của Sameth – nay đã rách toác hoàn toàn sáu mũi chỉ khâu nylon đen của bác sĩ Chan Thon. Máu tươi rỉ ra xối xả, nóng hổi, nhuộm đẫm cả mảng áo vest đen lịch lãm sờn vai, loang lổ trộn lẫn với nước mưa bẩn dọc theo lớp lót trong.
Nhưng thứ đang hành hạ Lâm tàn nhẫn nhất lúc này chính là cơn sốt nhiễm trùng đang bùng phát dữ dội. Cẳng tay phải của anh – nơi bị bỏng hóa chất axit chì từ bình ắc quy ở tập trước – đang sưng tấy, phồng rộp nặng nề và bắt đầu rỉ ra lớp mủ vàng nhớp nháp dính chặt vào lớp lót trong của găng tay da đen. Thêm vào đó, mực xăm dã chiến pha cồn đỏ mà Bảo Mực dùng kim đâm trực tiếp lên hai cổ tay để ngụy trang vết sẹo xích sắt nô lệ đang bị kích ứng dữ dội dưới làn nước bão bẩn. Cơn đau nhức nhối giật lên bần bật theo từng nhịp tim đập, khiến hai bên thái dương Lâm nóng bừng, tầm nhìn thỉnh thoảng nhòe đi dưới những vệt mờ trắng xóa.
Lâm nghiến chặt răng đến mức khóe miệng rỉ ra một vệt máu mặn chát, cưỡng ép bộ não kích hoạt trạng thái "Máu Lạnh" (Cold-Blooded Focus) để đóng băng mọi cảm xúc hoảng sợ và đau đớn thể xác. Tay phải anh siết chặt con dao bấm thép nhíp xe tải dính máu, khập khiễng bước qua xác Lý Hùng. Anh không có thời gian để nghỉ ngơi hay gục ngã. Seng Doung – gã hiến binh phản bội biến chất – đã lấy cắp chiếc ví da cá sấu chứa thẻ căn cước Khưu Phong của anh và đang bỏ trốn. Nếu gã giao nộp nó cho A Kênh hoặc Hắc Sa, vỏ bọc sát thủ giả danh của anh sẽ vỡ vụn, và em gái Khánh Vy đang bị giam cầm tại Đặc Khu Vạn Cát sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội được giải cứu.
Lâm lách thân hình gầy gò qua lối cửa sắt đã bị phá hủy của nhà kho lò gạch, lao mình vào màn mưa bão trắng xóa bên ngoài. Sương mù và mưa phùn lạnh buốt quất thẳng vào mặt, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc lạnh như dao. Dưới chân tường lò gạch hoang phế, anh phát hiện ra những vệt bánh xe tải GMC của Seng Doung in hằn trên nền đất sình lầy dính đầy bùn đỏ bazan. Vết bùn còn rất mới, chưa bị nước mưa bão xóa nhòa hoàn toàn. Seng Doung không thể chạy xa, gã bị thương ở cổ sau cú khống chế hụt của Lâm và chiếc xe tải GMC bọc bạt cỡ lớn rất khó xoay sở trên con đường mòn ngập lụt dọc Quốc lộ 1.
Nương theo ánh chớp rạch ngang trời, Lâm khom lưng di chuyển dọc theo dãy lò gạch bỏ hoang. Phía trước, cách khoảng năm mươi mét, tiếng động cơ xe tải GMC đang rú ga điên cuồng nhưng bánh xe chỉ quay tít tại chỗ, bị sụt lún sâu dưới một hố bùn lầy sũng nước lũ. Lâm áp sát nương theo bóng tối của những bức tường gạch đổ nát. Anh nghe thấy tiếng quát tháo bằng tiếng Khmer lẫn tiếng Việt lơ lớ phát ra từ phía chiếc xe.
Seng Doung đang đứng cạnh cabin xe tải, gương mặt gã hiến binh biến chất cắt không còn giọt máu dưới ánh đèn pin. Sát bên gã là hai tên lính gác hiến binh thuộc Phân hiệu Bavet trang bị súng ngắn K59 và dùi cui thép, tay liên tục rọi đèn pin quét qua màn mưa để cảnh giới.
Lâm biết mình không thể đối đầu trực diện tầm xa khi khẩu súng ngắn K54 rỉ sét dắt sau thắt lưng chỉ còn đúng một viên đạn duy nhất, và cánh tay trái của anh đã hoàn toàn phế liệt. Anh buộc phải cận chiến im lặng, triệt hạ từng tên lính gác một trong bóng tối. Lâm cúi người xuống sát nền đất sũng nước, tay phải mò mẫm dưới đống phế liệu nhựa và sắt gỉ của lò gạch, tìm thấy một sợi xích sắt dọn dẹp cũ nặng trịch bị bỏ lại từ hệ thống ròng rọc kéo gạch. Anh lặng lẽ nhặt sợi xích lên, quấn chặt ba vòng quanh nắm đấm tay phải đeo găng da dính mủ vàng, đầu xích còn lại buông thõng tự do.
Để tiếp cận toán hiến binh vũ trang, Lâm vận dụng kỹ thuật Di chuyển nương theo tiếng sấm sét mà Lão Tôn đã truyền dạy. Anh đứng bất động như một bức tượng đá sẫm màu dưới màn mưa, lắng nghe nhịp điệu của bầu trời. Khi một tia chớp xanh lét rạch đôi không trung, báo hiệu luồng điện cao thế chuẩn bị va chạm vào tầng khí quyển, Lâm nín thở gồng chặt cơ chân.
*Uỳnh!*
Tiếng sấm nổ vang dội xé toác màn đêm giông bão. Đúng khoảnh khắc âm thanh cực đại ấy bùng phát, Lâm lao vút ra khỏi góc tường lò gạch, bước ba bước dài không tiếng động trên nền đất sình lầy sũng nước. Khi tiếng sấm tắt ngấm, anh đã áp sát phía sau tên lính hiến binh gác cổng ngoài cùng của Seng Doung.
Tên hiến binh hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân của Lâm do tiếng bão gào rú dội tai. Lâm dùng cánh tay phải quấn xích sắt chộp mạnh lấy cổ áo gã từ phía sau, áp dụng cú bẻ khớp cổ CQB đặc nhiệm biên phòng. Anh dùng khuỷu tay phải ghì chặt cằm gã kéo ngược về sau, đồng thời dùng trọng lượng cơ thể đẩy mạnh gáy gã tới trước.
*Rắc!*
Một tiếng xương cổ gãy khô khốc vang lên, bị tiếng gió bão gầm rú nuốt chửng hoàn toàn. Tên lính hiến binh đổ sụp xuống vũng bùn lầy im lặng trong vòng hai giây. Lâm nhanh tay giật lấy khẩu súng ngắn K59 dắt bên hông gã, ném sâu vào bụi tre gai bên đường để tránh bị kẻ thù sử dụng, rồi tiếp tục ẩn mình vào bóng tối của cabin xe tải.
Tên hiến binh thứ hai đứng sát cabin xe tải bắt đầu cảm thấy bất thường khi không thấy ánh đèn pin của đồng bọn quét qua. Gã lẩm bẩm bằng tiếng Khmer, tay phải đặt lên chuôi súng ngắn K59, tay trái rọi đèn pin quét về hướng đuôi xe tải GMC. Ánh đèn pin lướt sát qua mép áo vest đen dính máu của Lâm đang nép sát bánh xe sau.
Lâm chờ đợi chớp lóe tiếp theo. Anh biết, nếu ra tay vội vã lúc này, tiếng súng nổ của tên hiến binh thứ hai sẽ đánh động Seng Doung và toàn bộ lực lượng tuần tra biên giới xung quanh.
*Chớp rạch ngang trời, tiếng sấm nổ đanh dội thẳng xuống mái tôn.*
*Uỳnh!*
Lâm lướt ra như một bóng ma đẫm máu từ gầm xe tải. Tay phải anh vung dao bấm thép nhíp xe tải, thực hiện Đòn đâm ngược dưới nách (Underhand Stab) hiểm hóc dứt khoát. Lưỡi dao bấm mỏng sắc lẻm ngập sâu vào vùng nách trái của tên hiến binh thứ hai – điểm yếu sinh học không có xương sườn bảo vệ. Lâm xoay mạnh lưỡi dao một vòng rồi rút ra nhanh chóng. Tên hiến binh nghẹn họng, máu tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ cả bạt xe tải GMC, gã lạng choạng ngã gục xuống bùn lầy sũng nước lũ mà không kịp phát ra một tiếng kêu cứu.
Seng Doung lúc này đang loay hoay tìm cách chèn những viên gạch nung dưới bánh xe tải GMC để cứu xe lún. Nghe thấy tiếng bùn đất lún sụp bất thường phía sau cabin, gã giật mình quay đầu lại, rọi đèn pin công suất lớn thẳng về hướng đuôi xe.
Luồng ánh sáng chói mắt rọi thẳng vào gương mặt dính đầy bùn đỏ bazan và máu khô của Nguyễn Hữu Lâm. Đôi mắt Lâm sắc lạnh, đồng tử co thắt dưới trạng thái "Máu Lạnh" tột cùng quyết tuyệt. Khóe miệng anh rỉ ra một vệt máu mặn chát, bả vai trái rách toác chảy máu sũng sượi vai áo vest đen.
“Mày... thằng câm dọn rác!” Seng Doung gào lên kinh hoàng, gã không thể tin nổi Lâm có thể sống sót qua cuộc vây quét của Lý Hùng và toán côn đồ, càng không tin nổi hai tên hiến binh bảo vệ tinh nhuệ của mình đã bị triệt hạ im lặng.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, Seng Doung vứt chiếc đèn pin, tay phải rút khẩu súng ngắn K59 dắt hông ra, định lên đạn nổ súng kết liễu Lâm.
Lâm không lùi bước. Dù bắp chân bị thương rách da đang đau nhức dữ dội dưới làn nước bão bẩn, anh vẫn lấy đà lao thẳng tới. Seng Doung hoảng loạn bóp cò súng.
*Đoàng!*
Phát đạn sượt qua bắp tay phải của Lâm, vệt lửa đạn súng ngắn nóng rực xé rách lớp găng tay da, để lại một vết bỏng rát nhẹ rỉ máu tươi ở bắp tay phải. Phản lực va chạm và sức nóng khiến Lâm nhói buốt thái dương, nhưng ý chí sinh tồn cực hạn đã khóa chặt cơn đau. Lâm áp sát cự ly dưới nửa mét trước khi Seng Doung kịp siết cò phát thứ hai.
Anh vung nắm đấm tay phải quấn chặt sợi xích sắt dọn dẹp nặng trịch, dồn toàn bộ lực phát lực của cơ vai phải và cơ hông tung một cú đấm móc bạo lực từ dưới lên thẳng vào quai hàm dưới của Seng Doung.
*Khục! Rắc!*
Tiếng xương hàm vỡ nát biến dạng hoàn toàn vang lên khô khốc dội tai. Cú đấm móc quấn xích sắt cực mạnh hất văng thân hình gầy dỏng của Seng Doung bay ngược ra sau, đập mạnh vào cánh cửa cabin xe tải GMC rồi ngã nhào xuống vũng sình lầy ngập nước bão. Chiếc súng ngắn K59 văng khỏi tay gã rơi xuống nước lũ.
Seng Doung giãy giụa trong vũng sình lầy sẫm màu, miệng đầy máu tươi trộn lẫn những chiếc răng gãy vỡ, xương quai hàm bị lệch hẳn sang một bên khiến gã chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ ú ớ đứt quãng đầy đau đớn kịch liệt.
Lâm khập khiễng bước tới, tay phải đeo găng da dính mủ vàng thọc thẳng vào túi áo khoác sắc phục hiến binh của Seng Doung. Anh lôi ra chiếc Ví da cá sấu của Khưu Phong dính đầy bùn đất bẩn. Lâm mở ví, kiểm tra tấm thẻ căn cước giả và giấy tờ tùy thân mang tên sát thủ Khưu Phong vẫn còn nguyên vẹn bên trong. Anh thở hắt ra một hơi lạnh lẽo, đút chiếc ví an toàn vào túi ngực áo vest đen của mình.
Chưa dừng lại ở đó, Lâm tiếp tục lục soát túi quần của Seng Doung và tìm thấy một mảnh giấy dập nát dính máu tươi – chính là "Trang sổ đen hối lộ ngày 14 tháng trước" mà gã hiến binh biến chất đã lén lấy cắp từ anh. Lâm siết chặt trang giấy hối lộ cất lại vào túi ngực trái, bảo đảm quân bài khống chế hiến binh địa phương được thu hồi sạch sẽ.
Lâm quỳ một gối đè chặt lên ngực Seng Doung, tay phải siết chặt con dao bấm thép nhíp xe tải gí sát vào nhãn cầu mắt trái của gã. Giọng nói Lâm khàn đặc, trầm đục và mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương rít qua kẽ răng:
“Mày đã gửi ảnh chụp thẻ căn cước Khưu Phong cho ai? Khai ra, không tao khoét mắt mày ngay lập tức.”
Seng Doung nhìn lưỡi dao mỏng cực sắc dính máu tươi chỉ cách nhãn cầu gã vài milimét, toàn thân gã run rẩy kịch liệt vì hoảng sợ tột độ. Cơn đau từ xương quai hàm vỡ nát khiến gã co rúm người, nước mắt nước mũi chảy ròng rọc trộn lẫn máu tươi rỉ ra khóe miệng.
“Ú... ớ...” Seng Doung cố gắng cử động vòm họng rách nát để phát ra âm thanh, bàn tay gã run rẩy chỉ vào chiếc điện thoại thông minh đang nằm rơi trên vũng sình lầy cạnh đó, màn hình vẫn còn sáng đèn led hiển thị khung chat gửi ảnh dính bùn nước bẩn.
Lâm nhặt chiếc điện thoại lên, ngón tay phải đeo găng da đen quét nhanh qua màn hình. Tim anh lạnh ngắt khi nhìn thấy một tin nhắn đa phương tiện chứa bức ảnh chụp rõ nét hai mặt chiếc thẻ căn cước giả Khưu Phong đã được gửi đi thành công năm phút trước đến một số thuê bao có tên hiển thị: "A Kênh".
Seng Doung rên rỉ qua vòm họng vỡ nát, cố gắng lết thân mình lùi lại để tránh mũi dao bấm của Lâm. Gã dùng chút sức tàn ú ớ khai ra sự thật tàn nhẫn:
“A... Kênh... gã đã nhận được... ảnh chụp thẻ... gã biết mày là giả... A Kênh đang trực tiếp dẫn đầu... một toán lính gác sòng bài đào tẩu... có súng trường AK... tiến về phía... lò gạch này để giết mày... bịt đầu mối...”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!