Cạm Bẫy Lò Gạch
Tiếng xích sắt khóa ngoài của cánh cửa sắt nhà kho hoang phế vừa dứt, một chuỗi âm thanh gầm rú của động cơ xe máy phân khối lớn dã man đã ập sát bên tai Nguyễn Hữu Lâm. Giông bão ngoài biên thùy Svay Rieng rít gào từng cơn điên cuồng, dội những trận mưa như trút nước xuống mái tôn nứt nẻ của lò gạch bỏ hoang. Nước mưa len qua những kẽ hở rỉ sét, nhỏ giọt xuống nền đất sình lầy và những kệ gạch nung sụp đổ thành những tiếng *tõm, tõm* nặng nề, hòa lẫn vào tiếng sấm sét rầm vang.
Lâm nằm áp sát thân mình đẫm máu vào khoảng tối sâu hoắm phía sau một kệ gạch nung cũ đổ nát cao quá đầu người. Thể xác anh đang ở bờ vực của sự đổ vỡ hoàn toàn. Cánh tay trái phế liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực dưới lớp áo vest đen rách nát do huyệt đạo bị khóa tạm thời từ trước. Bả vai trái – nơi vết rách cơ sâu hoắm dính đòn roi điện dã man của Sameth – nay đã rách toác hoàn toàn chỉ khâu nylon đen, máu tươi rỉ ra xối xả, nóng hổi và xót rát tột cùng, thấm đẫm cả lớp vải trong của bộ vest đen lịch lãm sờn vai.
Nhưng thứ hành hạ Lâm khủng khiếp nhất lúc này chính là cơn sốt nhiễm trùng đang bộc phát dữ dội. Cẳng tay phải của anh – nơi bị bỏng hóa chất axit chì từ bình ắc quy ở tập trước – đang phồng rộp nặng nề, rỉ ra lớp mủ vàng nhớp nháp dính chặt vào lớp lót trong của găng tay da đen. Thêm vào đó, mực xăm dã chiến pha cồn đỏ mà Bảo Mực dùng kim đâm trực tiếp lên thớ sẹo lồi chưa lành ở hai cổ tay để ngụy trang vết sẹo xích sắt đang kích ứng dữ dội dưới làn nước bão bẩn. Cơn đau nhức nhối từ vết bỏng và hình xăm mới sưng tấy đỏ lồi chạy dọc theo cánh tay phải, giật lên bần bật theo từng nhịp tim đập, khiến thái dương Lâm nóng bừng, tầm nhìn thỉnh thoảng nhòe đi dưới những vệt mờ trắng xóa.
Anh nghiến chặt răng đến mức khóe miệng rỉ ra một vệt máu mặn chát, kích hoạt trạng thái "Máu Lạnh" (Cold-Blooded Focus) để cưỡng ép bộ não đóng băng mọi cảm xúc hoảng sợ và đau đớn thể xác. Tay phải anh siết chặt con dao bấm thép nhíp xe tải giấu sẵn trong lòng bàn tay đeo găng da, lưỡi dao mỏng cực sắc đã được bật ra bằng ngón cái phát ra tiếng *tạch* rất khẽ, ẩn mình hoàn toàn trong bóng tối của kệ gạch.
*Rầm!*
Cánh cửa sắt rỉ sét của nhà kho bị một lực tông thô bạo từ bên ngoài hất tung. Tiếng xích sắt khóa cửa bị bẻ gãy rơi loảng xoảng xuống nền xi măng nứt nẻ. Ánh đèn pin công suất lớn từ bên ngoài rọi quét vào trong, cắt đôi bóng tối tịch mịch của lò gạch hoang phế thành những luồng sáng sắc lạnh đầy bụi bặm.
“Lục soát kỹ cho tao!” Một giọng nói khàn đặc, đầy gian manh và đố kỵ vang lên. “Thằng Lâm Chột đang bị thương nặng ở vai trái, nó không chạy xa được đâu! Lão Bản sòng bài Bavet treo thưởng năm mươi ngàn đô tiền mặt cho cái đầu của nó! Đứa nào tìm thấy nó trước, tao chia cho một nửa!”
Lâm nheo mắt nhìn qua khe hở của kệ gạch nung đổ nát. Kẻ vừa bước vào chính là Lý Hùng, biệt danh Hùng Chột – gã cò mồi nhỏ lẻ vùng biên giới với chiếc băng mắt đen bên má trái, chân đi đôi dép lào sứt quai dính đầy bùn đất. Theo sau gã là năm sáu tên tay sai côn đồ hung hãn của băng đòi nợ thuê A Kênh, tay lăm lăm gậy gỗ, dao rựa và những bình nhựa chứa dung dịch axit đậm đặc tỏa ra mùi hăng hắc nồng nặc.
Toán côn đồ bắt đầu tản ra, dùng gậy gỗ đập mạnh vào các kệ gạch cũ để tìm kiếm Lâm. Tiếng gạch vỡ loảng xoảng hòa cùng tiếng mưa bão gầm rú tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.
“Đại ca! Thùng xe tải GMC trống rỗng, nhưng cabin vẫn còn ấm! Thằng khốn đó chắc chắn đang trốn trong cái lò gạch này!” Một tên tay sai gào lên từ phía chiếc xe tải bọc bạt của Seng Doung đỗ ở góc nhà kho.
Lý Hùng chửi thề một tiếng tục tĩu, vung chiếc gậy gỗ nặng trịch trong tay, mắt chột láo liên quét qua những góc tối: “Nó bị phế tay trái, lại đang sốt cao nhiễm trùng, không có hiến binh bảo vệ đâu! Tiến lên!”
Một tên tay sai cầm đèn pin tiến sát về phía kệ gạch nơi Lâm đang ẩn nấp. Ánh sáng đèn pin quét sát qua mép áo vest đen của Lâm. Lâm nín thở, gồng chặt cơ hoành chịu đau không tiếng động, ép sát cơ thể sũng nước mưa vào vách gạch lạnh lẽo. Đúng lúc tên côn đồ chuẩn bị bước vòng qua kệ gạch, Lâm chủ động ra tay.
Anh lướt ra như một bóng ma, tay phải đeo găng da đen chộp lấy cổ họng tên tay sai từ phía sau, áp dụng kỹ thuật Cận chiến CQB đặc nhiệm biên phòng do Lão Tôn truyền dạy. Một tay anh ghì chặt cằm gã kéo ngược, tay kia đẩy mạnh gáy tới trước.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ gãy khô khốc bị tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài nuốt chửng hoàn toàn. Tên lính gác đổ sụp xuống đất im lặng trong vòng hai giây. Lâm nhanh tay giật lấy chiếc đèn pin trước khi nó rơi xuống đất, tắt phụt nguồn sáng để trả lại bóng tối cho căn phòng.
“Có biến! Nó ở góc Tây!” Lý Hùng gầm lên khi thấy bóng đồng bọn biến mất đột ngột.
Gã chột mắt vung chiếc gậy gỗ bổ mạnh từ trên xuống hướng thẳng vào đỉnh đầu Lâm trong lò gạch tối mịt. Lâm nhạy bén nhận biết hướng gió rít của gậy gỗ, anh lách người né tránh trong gang tấc. Chiếc gậy gỗ sượt qua vai, nện sầm xuống kệ gạch phía sau làm những viên gạch nung vỡ vụn bắn tung tóe. Lâm tận dụng đà né, dùng bắp bắp tay phải gạt đòn đánh của Lý Hùng và áp sát cự ly gần dưới nửa mét.
Anh định dùng tay trái tung một cú đấm móc quất mạnh vào quai hàm Lý Hùng để kết liễu nhanh. Nhưng ngay khi anh vừa gồng cơ bả vai trái phát lực, vết rách cơ sâu hoắm bị toác chỉ khâu nylon đen bị kéo căng dữ dội. Một cơn đau buốt nhói như kim châm muối xát dội thẳng lên đại não, cánh tay trái hoàn toàn mất cảm giác và phế liệt, buông thõng xuống vô lực. Cú đấm móc hụt lực hoàn toàn, chỉ sượt qua cằm Lý Hùng.
“Thằng khốn! Tay trái mày phế thật rồi!” Lý Hùng cười tàn nhẫn, gã dùng cùi chỏ nện mạnh vào mạn sườn rạn xương của Lâm, hất văng anh lùi lại hai bước va mạnh vào kệ gạch cũ.
Đúng lúc đó, từ góc tối bên cạnh, một tên côn đồ khác lao ra, tay lăm lăm bình nhựa chứa axit chì đậm đặc, vung tay tạt thẳng dung dịch hóa chất ăn mòn về hướng khuôn mặt Lâm.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm không hề hoảng loạn. Dù bả vai trái đau đớn dữ dội và cẳng tay phải đang rỉ mủ nhiễm trùng, phản xạ CQB của anh vẫn hoạt động với công suất tối đa. Anh chộp lấy chiếc bao tải dứa cũ đựng đầy mảnh gạch vỡ sũng nước mưa đặt cạnh kệ gạch, dùng nó làm lá chắn che chắn trước mặt.
*Xèo xèo!*
Dòng axit đậm đặc tạt trúng chiếc bao tải dứa, khói trắng bốc lên nghi ngút kèm theo mùi khét lẹt nồng nặc. Hơi axit bốc lên kích ứng mạnh khiến khóe mắt Lâm bị bỏng nhẹ, nước mắt chảy ròng rọc làm nhòe đi tầm nhìn. Không để đối thủ kịp thu tay, Lâm dùng tay phải hắt ngược đống bụi cát và bột gạch mịn dính nước mưa dưới sàn lò gạch thẳng vào mắt tên tạt axit.
“Áaaa! Mắt tao!” Tên tạt axit hét lên đau đớn khi cát bụi lò gạch và hơi axit dội ngược làm mù mắt gã hoàn toàn. Gã lạng choạng lùi lại, buông rơi bình nhựa xuống đất.
Lâm lướt tới như một con sói đói, áp sát cự ly gần dưới một mét. Anh sử dụng Đòn đâm ngược dưới nách (Underhand Stab) – chiêu thức dao găm hiểm hóc do Lão Tôn chỉ dạy. Tay phải anh cầm con dao bấm thép nhíp xe tải đâm mạnh từ dưới lên, lưỡi dao mỏng cực sắc ngập sâu vào vùng nách trái của tên tạt axit – nơi không có xương sườn bảo vệ và tập trung nhiều động mạch chủ.
Lâm xoay mạnh lưỡi dao một vòng dứt khoát rồi rút ra. Máu tươi phun ra sũng cánh tay đeo găng da của Lâm, xác tên tạt axit đổ ập xuống sàn đất sình lầy, co giật vài nhịp rồi im lặng hoàn toàn.
Lý Hùng thấy hai tên tay sai bị hạ gục chớp nhoáng, gã chột mắt gầm lên giận dữ, vung gậy gỗ quét ngang hông Lâm hòng triệt hạ thăng bằng của anh. Lâm dùng chân phải quét mạnh vào nhượng gối phía sau của Lý Hùng khi gã đang dồn trọng tâm lao tới.
*Khục!*
Cú đá quét chính xác làm dây chằng gối của Lý Hùng bị chấn thương nặng, gã mất thăng bằng quỵ gối xuống sàn đất sũng nước bẩn. Lâm không để lỡ cơ hội, anh lách nhanh ra phía sau lưng gã, dùng tay phải khóa chặt cổ tay cầm gậy của Lý Hùng, đồng thời dùng cùi chỏ phải ghì chặt gáy gã đẩy tới trước, tay phải ghì cằm kéo ngược về sau.
*Rắc!*
Một tiếng xương cổ gãy răng rắc khô khốc vang lên xé toác không gian nhà kho hoang phế. Lý Hùng trợn ngược mắt chột, gã đổ sụp xuống đất bất tỉnh nhân sự, toàn thân co quắp dưới nền đất sình lầy sũng nước mưa bão.
Lâm đứng thở dốc giữa nhà kho tối tăm, hơi thở anh dồn dập, nóng rực và đứt quãng do cơn sốt nhiễm trùng đang thiêu đốt cơ thể. Vết khâu bả vai trái bị rách toác hoàn toàn chảy máu sũng sượi áo vest đen, nhỏ giọt xuống sàn xi măng ẩm ướt thành những vệt đỏ sẫm. Cẳng tay phải bị bỏng axit rỉ mủ vàng nhức nhối dữ dội.
Anh cắn răng chịu đau, lết thân thể tàn tạ tiến lại gần xác Lý Hùng để thu hồi vũ khí. Tuy nhiên, bản năng cảnh giác của một sát thủ buộc anh phải kiểm tra lại các vật phẩm tùy thân quan trọng nhất của mình trước khi rút lui qua lối thoát hiểm.
Lâm dùng bàn tay phải đeo găng da đen, run rẩy thọc vào túi ngực trong của chiếc áo vest đen rách nát để kiểm tra chiếc ví da cá sấu chứa thẻ căn cước Khưu Phong – lá chắn danh phận giả sinh tử của anh.
Túi áo trống rỗng.
Lâm giật mình, tim anh thắt lại một nhịp lạnh ngắt. Anh vội vã lục soát khắp các túi quần bảo hộ, túi áo vest sờn vai và cả lớp lót trong dính máu.
Không có chiếc ví.
Chiếc ví da cá sấu chứa thẻ căn cước, bằng lái xe giả mang tên Khưu Phong và tấm ảnh chụp trước tổng bộ Sihanoukville đã biến mất hoàn toàn.
Lâm khựng lại, đầu óc anh xoay cuồng trong giây lát khi xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc. Seng Doung. Gã hiến binh phản bội biến chất. Chỉ có gã mới có cơ hội tiếp cận và lén lách tay vào túi áo khoác của Lâm lúc anh đang bị phế liệt hoàn toàn cánh tay trái và sốt cao mê sảng trên cabin xe tải GMC trước khi gã khóa chặt anh trong nhà kho hoang phế này.
Seng Doung không chỉ bán đứng Lâm lấy tiền thưởng của A Kênh, gã còn lén lấy cắp chiếc ví da cá sấu chứa danh phận sát thủ Khưu Phong để mang đi giao dịch làm bằng chứng lập công với ban lãnh đạo Hắc Sa, hoặc bán cho một thế lực khác nhằm tự cứu mạng gã.
Mất đi ví tiền và thẻ căn cước Khưu Phong, Lâm không còn lá chắn pháp lý để tiến vào Đặc Khu Vạn Cát. Danh phận sát thủ giả của anh đứng trước nguy cơ bại lộ hoàn toàn trước khi anh kịp tiếp cận Sihanoukville để tìm kiếm em gái Vy.
Lâm siết chặt nắm tay phải đeo găng da dính máu tươi, ánh mắt anh lóe lên một luồng sát khí tột cùng quyết tuyệt trong bóng tối của lò gạch hoang dột nát. Anh phải săn lùng bằng được Seng Doung để thu hồi chiếc ví trước khi gã hiến binh phản bội kịp giao nộp nó cho A Kênh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!