Trò Chơi Hai Mặt
Tiếng xích sắt lách cách dồn dập từ khẩu súng lục của tên sĩ quan hiến binh dội thẳng vào màng nhĩ Nguyễn Hữu Lâm, kéo căng sợi dây thần kinh vốn đã mệt mỏi của anh đến mức cực hạn.
Dưới làn mưa bão xối xả của vùng Svay Rieng, ánh mắt của tên sĩ quan hiến binh gác chốt dã chiến khóa chặt vào bả vai trái đang rỉ máu tươi sũng vai áo vest đen của Lâm. Sự nghi ngờ hiện rõ trong đôi mắt một mí ti hí của gã, bàn tay gã đã đặt lên chuôi súng lục dắt hông, chỉ chờ một cái cớ để nổ súng. Tiếng rè rè từ chiếc bộ đàm Motorola bên hông gã vẫn liên tục phát ra giọng nói hung hãn của A Kênh, gầm rú đòi phong tỏa chiếc xe tải GMC.
Trong khoảnh khắc sinh tử tính bằng phần mười giây, Lâm không hề lùi bước. Trạng thái "Máu Lạnh" (Cold-Blooded Focus) trong tâm trí anh hoạt động với công suất tối đa, đóng băng mọi cơn đau thể xác đang hành hạ cơ thể. Cánh tay trái của anh lúc này hoàn toàn phế liệt, buông thõng vô lực dưới lớp áo vest do huyệt đạo bị khóa tạm thời từ trước. Cơn sốt nhiễm trùng từ vết bỏng hóa chất axit chì ở cẳng tay phải đang rỉ mủ vàng khiến thái dương anh giật lên bần bật, nhưng cơ mặt anh vẫn lạnh lùng như một tảng đá.
Lâm khẽ nhếch môi, dùng bàn tay phải đeo găng da đen chậm rãi thọc vào túi ngực áo vest, không phải để rút súng, mà là để lộ ra mép của trang sổ đen hối lộ dập nát dính máu tươi – quân bài khống chế duy nhất của anh đối với Seng Doung lúc này. Anh nhìn thẳng vào mắt tên sĩ quan hiến binh gác chốt, hạ thấp tông giọng khàn đặc đầy uy lực của sát thủ Khưu Phong:
“Mày muốn nghe theo lời một thằng đòi nợ thuê cỏ vùng biên, hay muốn giữ mạng sống cho cả gia đình mày ở Phnom Penh? Seng Doung đã báo cáo với tổng bộ Sihanoukville về chuyến đi của tao. Bất kỳ đứa nào cản đường sát thủ của Trần Vĩ đêm nay, ngày mai tên của gia đình nó sẽ nằm trong danh sách thanh trừng.”
Seng Doung đứng cạnh cabin xe tải, gương mặt gã hiến binh biến chất cắt không còn giọt máu. Gã biết rõ Lâm đang đe dọa gã bằng trang sổ đen hối lộ. Nếu Lâm bị bắt hoặc bị giết tại đây, cuốn sổ đen ghi chép toàn bộ dòng tiền hối lộ của gã sẽ lập tức bị gửi lên cloud, và gã sẽ là kẻ đầu tiên bị treo cổ. Lòng căm hận và sự hoảng sợ tột độ dồn Seng Doung vào đường cùng. Gã không thể để tên sĩ quan đồng nghiệp nổ súng.
“Khoan đã! Đừng bắn!” Seng Doung gào lên, gạt phăng bàn tay của tên sĩ quan gác chốt ra khỏi chuôi súng. “Nó đúng là Khưu Phong của tổng bộ! A Kênh chỉ là một thằng giang hồ cỏ, nó đang muốn mượn tay chúng ta để quỵt nợ sòng bài! Mày muốn cả nhà mày chết oan sao?”
Tên sĩ quan hiến binh gác chốt khựng lại, sự dao động hiện rõ trên gương mặt rỗ. Tận dụng khoảng trống hai giây vàng ngọc đó, Lâm nhanh chóng lùi lại một bước, dùng tay phải mở phăng cửa cabin xe tải GMC, nhảy tót lên ghế phụ và gầm lên với Seng Doung:
“Lên xe! Đạp ga!”
Seng Doung như một con thú bị dồn vào đường cùng, gã lao lên ghế lái, giật mạnh cần số và đạp lút ga. Động cơ diesel của chiếc GMC rú lên một tiếng điên cuồng, khói đen phun ra mù mịt xé toác màn mưa bão. Chiếc xe tải hạng nặng lao vọt về phía trước, tông thẳng vào thanh rào chắn bằng gỗ quấn kẽm gai dã chiến.
*Rầm!*
Thanh gỗ gãy đôi, bắn tung tóe dưới gầm xe. Tiếng súng trường tấn công Type 56 từ phía sau chốt chặn nổ vang dội.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Những viên đạn 7.62mm xé rách màn mưa, găm sầm sập vào thùng tôn phía sau xe tải, tạo nên những tiếng kim loại va chạm chói tai. Một viên đạn sượt qua kính chiếu hậu bên phụ, khiến những mảnh kính vỡ vụn bắn tung tóe. Nhưng chiếc GMC bọc thép nhẹ vẫn lầm lũi lao đi trong đêm tối, mất hút vào bóng đen của Quốc lộ 1 đang bị bão giông vây hãm.
---
Chiếc xe tải lao đi điên cuồng trong màn mưa trắng xóa. Seng Doung bấu chặt hai bàn tay run rẩy vào vô lăng, mồ hôi lạnh chảy ròng rọc trên trán hòa lẫn với nước mưa. Thỉnh thoảng, gã lại liếc nhìn Lâm bằng ánh mắt đầy căm hận và e sợ.
Lâm ngồi tựa lưng vào ghế phụ, hơi thở dồn dập và đứt quãng. Cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu tàn phá cơ thể anh dữ dội hơn. Cánh tay trái buông thõng vô lực, bả vai trái đau nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào thớ thịt rách. Cẳng tay phải dính axit chì phồng rộp nặng nề, lớp mủ vàng bắt đầu rỉ ra thấm qua lớp găng tay da đen hôi hám. Anh phải dùng tay phải xoay nhẹ chiếc bật lửa đồng móp méo trong túi áo vest để duy trì sự tỉnh táo tối thiểu.
*Rè... rè... rắc...*
Chiếc bộ đàm nội bộ của Seng Doung đặt trên bảng taplo đột ngột phát ra tiếng nhiễu sóng tĩnh, rồi giọng nói của A Kênh lại vang lên, lần này không phải là lệnh truy quét, mà là một lời treo thưởng tàn nhẫn:
“Tất cả anh em hiến binh và lính gác sòng bài Svay Rieng nghe rõ! Thằng dọn rác Nguyễn Hữu Lâm đang bị thương nặng ở vai trái, cánh tay trái của nó đã phế. Lão Bản sòng bài Bavet treo thưởng năm mươi ngàn đô-la tiền mặt cho cái đầu của nó! Đứa nào lấy được đầu nó, tiền sẽ được giao ngay lập tức tại Sihanoukville! Không cần bắt sống!”
Năm mươi ngàn đô-la tiền mặt.
Con số đó dội vào cabin xe tải như một luồng điện mạnh. Lâm lập tức nhận thấy sự thay đổi sinh lý thực tế từ Seng Doung. Hai mắt gã hiến binh biến chất trợn ngược lên, đồng tử giãn ra đột ngột dưới ánh sáng mờ nhạt của bảng điều khiển. Nhịp thở của gã trở nên dồn dập, nông và gấp gáp. Hai bàn tay bấu vào vô lăng siết chặt đến mức các khớp xương ngón tay trắng bệch ra.
Lòng tham của một kẻ thực dụng, tham lam đã hoàn toàn lấn át nỗi sợ hãi trước cuốn sổ đen hối lộ. Đối với Seng Doung, năm mươi ngàn đô-la là một khoản tiền khổng lồ, đủ để gã trốn khỏi vùng biên giới rách nát này và sống vương giả ở nước ngoài. Gã liếc nhìn cánh tay trái phế liệt của Lâm, nhìn gương mặt hốc hác đang run rẩy vì sốt cao của anh. Gã nghĩ Lâm đã là một con hổ giấy sắp chết.
Lâm quan sát toàn bộ những biểu hiện đó qua khóe mắt. Anh biết Seng Doung đang tính toán chuyện bán đứng mình. Để đối phó với kẻ phản bội, Lâm không thể dùng bạo lực ngay lập tức khi thể xác đang kiệt quệ. Anh quyết định chủ động tung ra một mồi nhử tâm lý, giả vờ yếu thế để dụ đối phương bộc lộ sơ hở.
Lâm khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, nghiêng người tựa hẳn vào cửa cabin, khàn giọng nói bằng tiếng Khmer:
“Seng Doung... tao không chịu nổi nữa... vết thương vai... bị toác hoàn toàn rồi. Tao cần ra thùng sau nằm nghỉ... Mày cứ lái xe hướng về Sihanoukville... Tránh các chốt chặn lớn...”
Seng Doung khẽ nuốt nước bọt, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng nhịp thở dồn dập đã tố cáo sự kích động của gã:
“Được... được rồi, đại ca Khưu Phong. Anh cứ ra thùng sau nằm nghỉ đi. Đường dài sương gió, tôi sẽ lo liệu lộ trình.”
Lâm lết thân thể tàn tạ, mở vách ngăn nhỏ bò vào thùng xe bọc bạt phía sau. Thùng xe tối tăm, lạnh lẽo và bốc mùi dầu nhớt. Lâm nằm rạp xuống sàn gỗ, nhưng tay phải của anh đã âm thầm rút con dao bấm thép nhíp xe tải từ đế giày bảo hộ ra, giấu kín trong lòng bàn tay đeo găng da.
---
Khoảng ba mươi phút sau, chiếc xe tải GMC đột ngột giảm tốc độ, rẽ gắt vào một con đường mòn đầy bùn đất gồ ghề ven Quốc lộ 1. Tiếng xóc nẩy liên tục khiến bả vai trái của Lâm đau nhức nhối, nhưng anh vẫn nằm im, dùng tai lắng nghe mọi tiếng động từ cabin phía trước.
Chiếc xe lùi dần vào một không gian khép kín, tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài đột ngột bị giảm bớt âm lượng, thay vào đó là tiếng dột rào rào của nước mưa trên mái tôn nứt nẻ.
Lâm kích hoạt kỹ năng "Ghi nhớ sơ đồ kiến trúc lập tức" (Spatial Memory). Thông qua những khe hở mỏng giữa các tấm vách gỗ của thùng xe tải, anh lén quan sát không gian xung quanh. Đây là một nhà kho hoang phế ven Quốc lộ 1, trước đây từng là một xưởng sản xuất gạch nung thủ công bị bỏ hoang từ thời chiến tranh. Sơ đồ kiến trúc của nhà kho lập tức hiện lên trong đầu Lâm: nhà kho rộng khoảng ba trăm mét vuông, mái tôn rách nát dột nát nhiều chỗ, sàn nhà đầy những kệ gạch cũ sập đổ, các cột bê tông rỉ sét và một lối thoát hiểm ngầm nhỏ ở góc phía Tây dẫn ra ruộng lúa sình lầy.
Tiếng động cơ diesel đột ngột tắt ngấm.
Tiếng cửa cabin xe tải mở ra lạch cạch. Lâm nghe thấy tiếng bước chân dứt khoát của Seng Doung rời xa cabin, bước nhanh trên nền đất sình lầy của nhà kho.
*Rầm! rắc... lạch cạch...*
Một tiếng động kim loại khô khốc vang lên từ phía đuôi xe tải. Seng Doung đã lén sập chốt cửa sắt thùng xe từ bên ngoài! Chưa dừng lại ở đó, tiếng xích sắt lách cách dồn dập vang lên từ phía cổng chính của nhà kho hoang phế. Seng Doung đang điên cuồng kéo sập cánh cửa sắt rỉ sét của nhà kho và khóa chặt nó bằng một sợi xích cơ học cỡ lớn.
Gã hiến binh biến chất đã bán đứng Lâm để lấy năm mươi ngàn đô-la tiền thưởng của A Kênh. Gã khóa chặt Lâm bên trong nhà kho hoang phế này để chờ toán đòi nợ thuê đến hành quyết anh.
Trong thùng xe tải tối tăm, Lâm nằm bất động dưới tấm bạt dính dầu nhớt. Anh không hề hoảng loạn. Sự phản bội của Seng Doung nằm trong tính toán của anh, nhưng việc gã khóa chặt cửa thùng xe và cửa nhà kho đã đẩy anh vào một tình thế ngặt nghèo mới: anh bị mất đi phương tiện vận chuyển an toàn và buộc phải chiến đấu sinh tồn đơn độc trong một không gian khép kín mà không có sự bảo hộ của hiến binh.
Lâm biết mình phải hành động ngay lập tức trước khi toán đòi nợ thuê của A Kênh ập tới.
Anh lết thân thể tàn tạ đến sát cửa thùng xe tải. Cánh tay trái phế liệt hoàn toàn buông thõng, Lâm chỉ có thể sử dụng một tay phải và hàm răng của mình để thao tác. Anh ngậm chuôi con dao bấm thép nhíp xe tải, dùng ngón tay phải đeo găng da đen khéo léo gạt nấc khóa ẩn bên hông cán dao.
*Tạch.*
Lưỡi dao mỏng, cực sắc bằng thép nhíp đàn hồi bật ra, sáng loáng trong bóng tối. Lâm luồn lưỡi dao qua khe hở nhỏ giữa hai cánh cửa gỗ thùng xe, cố gắng tiếp cận chốt khóa cơ học bên ngoài.
Cơn sốt nhiễm trùng khiến tay phải của anh run rẩy nhẹ, mồ hôi lạnh chảy ròng rọc vào mắt gây cay rát. Mỗi lần anh rướn người để dùng lực bẻ chốt, thớ cơ bả vai trái lại co thắt dữ dội, máu tươi rỉ ra sũng sượi áo vest đen. Lâm cắn chặt răng đến mức khóe miệng rỉ máu mặn chát, áp dụng Kỹ năng chịu đau không tiếng động để duy trì sự tập trung tuyệt đối.
Anh dùng lưỡi dao bấm thép nhíp làm đòn bẩy, luồn sâu vào kẽ chốt sắt bên ngoài, gồng chặt cơ bắp tay phải phát lực bẻ mạnh.
*Khục... cạch!*
Sức bền và độ cứng của lá thép nhíp đàn hồi đã phát huy tác dụng. Chốt sắt bên ngoài bị lưỡi dao bẩy bật ra khỏi khớp khóa, cửa thùng xe tải từ từ hé mở.
Lâm lách người bước xuống khỏi thùng xe tải, đôi bốt da nện nhẹ xuống nền đất sình lầy của nhà kho hoang phế không gây ra tiếng động. Anh nhanh chóng quan sát xung quanh nương theo ánh sáng lập lòe của những tia sét ngoài trời dội qua mái tôn rách.
Nhà kho đầy những đống đổ nát của kệ gạch cũ và rác thải công nghiệp. Lâm nhận ra nếu tiếp tục trốn trong thùng xe tải, anh sẽ trở thành bia đỡ đạn sống khi kẻ thù ập vào. Anh quyết định thoát ra ngoài thực địa nhà kho, ẩn mình vào các kệ gạch cũ trong bóng tối để đặt bẫy du kích.
Anh khập khiễng di chuyển về phía góc phía Tây của nhà kho – nơi có lối thoát hiểm ngầm nhỏ dẫn ra ruộng lúa sình lầy mà anh đã ghi nhớ qua sơ đồ kiến trúc. Tuy nhiên, lối thoát hiểm ngầm này đã bị một tấm bê tông lớn sập xuống chặn kín từ trước, không thể mở ra bằng một tay phải của anh lúc này.
Đường lui duy nhất đã bị phong tỏa. Lâm bị dồn vào thế chân tường.
Anh nhanh chóng lùi lại, ẩn mình vào khoảng tối sâu hoắm phía sau một kệ gạch nung cũ sập đổ cao quá đầu người. Tay phải anh siết chặt con dao bấm thép nhíp xe tải dính đầy bùn đất, nhịp thở của anh chậm lại, đồng điệu với tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài mái tôn.
Lâm cố gắng rút chiếc Điện thoại mã hóa của Khưu Phong từ túi ngực áo vest đen ra, định dùng sim rác gọi điện báo tin khẩn cấp cho Đại úy Lê Văn Chính bên phía biên phòng Việt Nam để xin viện trợ tình báo. Nhưng màn hình điện thoại chỉ hiển thị dòng chữ: "Không có dịch vụ". Sóng bão biên giới dữ dội kết hợp với mái tôn dày của nhà kho hoang phế đã hoàn toàn nghẽn đứt mọi tín hiệu liên lạc vô tuyến.
Lâm bị cô lập hoàn toàn dưới đáy vực thẳm này.
---
*Uỳnh! Uỳnh!*
Tiếng sấm sét nổ vang dội xé rách bầu trời đêm Svay Rieng, rọi sáng rực rỡ những khe hở của cánh cửa sắt nhà kho hoang phế.
Ngay sau tiếng sấm, một thứ âm thanh khác bắt đầu dội thẳng vào màng nhĩ Lâm, lạnh lùng và đáng sợ hơn cả tiếng bão giông.
*Vút... vút... rầm rầm...*
Tiếng động cơ xe máy phân khối lớn gầm rú điên cuồng từ phía xa đang lao nhanh dọc theo con đường mòn dẫn vào nhà kho. Ánh đèn pha cực mạnh từ hàng chục chiếc xe máy quét qua các khe hở cửa sắt, tạo thành những luồng sáng quét loạn xạ như những lưỡi dao cắt đôi bóng tối tịch mịch bên trong nhà kho hoang phế.
Toán đòi nợ thuê của A Kênh đã ập tới. Hàng chục tay chân trang bị hung khí và súng ngắn đang bao vây toàn bộ nhà kho, khóa chặt mọi lối thoát hiểm ngầm của Lâm.
Lâm áp sát thân mình đẫm máu vào vách kệ gạch cũ, tay phải siết chặt chuôi dao bấm thép nhíp xe tải, ánh mắt anh lóe lên một luồng sát khí quyết tuyệt lạnh lẽo trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!