Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Chốt Chặn Svay Rieng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào vùng biên thùy Svay Rieng không có dấu hiệu hạ nhiệt. Từng luồng mưa xối xả như những cây roi nước khổng lồ quất liên tiếp vào lớp tôn bọc của chiếc xe tải GMC cũ kỹ. Tiếng động cơ diesel gầm rú nặng nề, tiếng lốp xe nghiến sầm sập trên mặt đường Quốc lộ 1 sũng nước tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn và ngột ngạt.


Bên trong thùng xe tải bọc bạt kín mít, Nguyễn Hữu Lâm nằm áp mình sát những kiện thuốc lá lậu và những thùng gỗ chứa phụ tùng cơ khí rỉ sét. Không gian tối tăm, nồng nặc mùi ẩm mốc của bạt che, mùi dầu nhớt công nghiệp và mùi máu tanh nồng rỉ ra từ cơ thể anh. Cứ mỗi lần chiếc xe vấp phải một ổ gà sụt lún trên lộ trình di chuyển liên tỉnh, cả thân hình Lâm lại bị hất nẩy lên, va chạm mạnh vào thành gỗ cứng của sàn xe.


“Hự...”


Lâm nghiến chặt răng, một tiếng rên rỉ đau đớn bị bóp nghẹt ngay nơi cuống họng. Trạng thái “Máu Lạnh” (Cold-Blooded Focus) được kích hoạt cưỡng bức giúp anh duy trì sự tỉnh táo tột cùng, nhưng nó không thể ngăn cản những phản ứng sinh lý thực tế của một cơ thể đã bị tàn phá đến cực hạn.


Bả vai trái của anh – nơi vừa bị rách cơ sâu hoắm sau trận tử chiến với phó tướng A Sâm tại phòng máy phát điện sòng bài Bavet – giờ đây đang bỏng rát như có ai đổ nước sôi trực tiếp vào thớ thịt. Những đường chỉ khâu sống bằng nylon đen của bác sĩ Chan Thon vốn đã rách toác hoàn toàn từ trước, giờ đây dưới áp lực của những cú xóc nẩy liên tục trên đường dài, hai mép vết thương lại tiếp tục bị kéo giãn, máu tươi rỉ ra sũng sượi, thấm đẫm cả lớp vải trong của bộ vest đen lịch lãm sờn vai mà anh đang mặc.


Chưa dừng lại ở đó, hai cổ tay vừa mới được Bảo Mực xăm sống hình vòng gai đen để ngụy trang vết sẹo xích sắt nô lệ đang sưng tấy đỏ lồi. Lớp mực xăm dã chiến pha cồn đỏ dường như đang kích ứng dữ dội dưới lớp găng tay da bó chặt, tạo ra một cơn đau buốt nhói chạy dọc lên hai cẳng tay. Đặc biệt là cẳng tay phải, vết bỏng hóa chất axit chì từ bình ắc quy vỡ ở các tập trước vẫn đang phồng rộp nặng nề, rỉ ra lớp mủ vàng mủ xanh cực kỳ nguy hiểm. Cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu tăng cao, khiến hai bên thái dương của Lâm giật lên bần bật, tầm nhìn của anh thỉnh thoảng nhòe đi dưới những vệt mờ trắng xóa.


Lâm dùng bàn tay phải đeo găng da đen khẽ chạm vào túi ngực trái của áo vest. Tờ hồ sơ chuyển nhượng Nguyễn Khánh Vy dính máu tươi vẫn nằm im lìm ở đó, sát cạnh chiếc bật lửa đồng móp méo bẹp rúm – di vật cứu mạng của người cha quá cố. Vy, đứa em gái mười chín tuổi của anh, đã bị bán sang Đặc Khu Vạn Cát tại cảng Sihanoukville vào ngày 12/4. Manh mối duy nhất này là ngọn hải đăng tinh thần giữ cho Lâm không gục ngã giữa bóng tối địa ngục.


*Két... rầm!*


Chiếc xe tải GMC đột ngột phanh gấp, tiếng lốp xe trượt dài trên bùn nhão vang lên chói tai. Cả cơ thể Lâm lao mạnh về phía trước, bả vai trái va đập trực diện vào một góc thùng gỗ phụ tùng. Cú va chạm cơ học tàn nhẫn khiến Lâm tưởng chừng như xương quai xanh của mình vừa bị bẻ gãy một lần nữa. Anh phải dùng tay phải bấu chặt vào một sợi xích sắt dọn dẹp quấn quanh kiện hàng để giữ thăng bằng, hơi thở dồn dập và đứt quãng.


Từ phía cabin phía trước, tiếng cửa kính hạ xuống lạch cạch hòa lẫn vào tiếng mưa bão gầm rú. Tiếng nói lơ lớ của sĩ quan hiến binh biến chất Seng Doung vang lên đầy hoảng hốt qua vách ngăn mỏng:


“Lâm! Có biến rồi! Phía trước là chốt kiểm soát dã chiến liên hợp của Hiến binh tỉnh Svay Rieng phối hợp với bảo an Las Vegas Sun tuần tra! Đèn pha của tụi nó quét sáng rực cả lộ trình! Tao thấy có ít nhất năm, sáu đứa trang bị súng trường tấn công Type 56 và AK-47 đứng gác!”


Lâm áp tai vào vách ngăn cabin, khàn giọng hỏi, giọng nói trầm đục dứt khoát dẫu đang sốt cao:


“Tụi nó chặn tất cả xe à?”


“Đúng vậy!” Seng Doung run rẩy đáp, giọng gã hiến binh Khmer biến chất lạc đi vì sợ hãi. “Tụi nó đang bắt tất cả các xe tải chở hàng lậu dừng lại để lột bạt kiểm tra trực tiếp. Lão Bản sòng bài Bavet chắc chắn đã phát lệnh truy quét đỏ toàn tỉnh sau cái chết của A Sâm. Nếu tụi nó khám thùng xe và phát hiện ra mày dính đầy máu với khẩu súng ngắn K54, cả tao và mày đều sẽ bị xé xác ngay tại chỗ! Lâm... hay là tao quay đầu xe chạy ngược về rừng biên giới?”


“Quay đầu là tự sát,” Lâm rít qua kẽ răng. “Bão lớn thế này, đường mòn biên giới sạt lở hết rồi. Xe tải GMC nặng thế này quay đầu sẽ bị lún bùn lập tức, lúc đó tụi nó chỉ cần nổ một loạt đạn súng trường là cabin nát vụn. Cứ chạy thẳng vào chốt. Tao sẽ nằm im dưới bạt che. Mày dùng sổ đen hối lộ và tiền mặt hối lộ tụi nó.”


“Nhưng... nhưng tụi bảo an sòng bài Las Vegas Sun không nhận tiền hối lộ đâu! Tụi nó đang điên cuồng tìm kẻ giết A Sâm!” Seng Doung gào lên trong bộ đàm nội bộ.


“Làm theo lời tao,” Lâm lạnh lùng ra lệnh, sát khí trong giọng nói khàn đặc của anh khiến gã hiến binh biến chất ở cabin phía trước phải câm lặng. “Mày có súng ngắn K59 dắt túi sắc phục. Nếu có biến cố ngoài tầm kiểm soát, tao sẽ nổ súng kết liễu tên đội trưởng gác chốt trước, mày lo bọc hậu.”


Lâm nằm rạp xuống sàn xe sũng nước dột, kéo một tấm bạt rách dính đầy dầu nhớt hôi hám phủ kín lên người. Anh dùng tay phải kéo khẩu súng ngắn K54 rỉ sét từ thắt lưng quần vest đen ra, ngón trỏ đặt sẵn vào vòng cò. Khẩu súng này chỉ còn đúng một viên đạn duy nhất dính bùn nước sông bẩn – viên đạn cuối cùng cho một quyết định sinh tử không có đường lui.


Chiếc xe tải GMC lầm lũi bò tới, tiếng động cơ diesel nổ giật cục rồi tắt ngấm.


Ánh đèn pha quét công suất lớn từ chốt chặn dã chiến rọi xuyên qua lớp bạt rách của thùng xe, tạo thành những vệt sáng sắc bén cắt ngang bóng tối ngột ngạt bên trong. Tiếng bốt da nện gót nẹp sắt trên nền đường sình lầy tiến lại gần cabin. Tiếng gõ cửa kính xe bốp bốp thô bạo dội vào tai Lâm.


“Hiến binh Svay Rieng kiểm tra hành chính! Xuống xe xuất trình giấy tờ!” Một giọng nói tiếng Khmer oang oang đầy hống hách vang lên.


Seng Doung bước xuống xe, tiếng gót giày gã run rẩy trên bùn nhão. Lâm nghe rõ tiếng gã cố gắng giữ giọng bình tĩnh để thương lượng thương lượng:


“Dạ... chào các anh em hiến binh. Tôi là Seng Doung, phân hiệu Bavet đây. Xe chở một ít phụ tùng cơ khí và thuốc lá cỏ chuyển về tỉnh lẻ thôi. Đây... gửi các anh em chút tiền uống nước, bão gió thế này đứng gác vất vả quá.”


Tiếng lột xấp tiền mặt Riel lẻ nghe lạch cạch. Seng Doung đang cố dùng chiêu cũ để mua chuộc lực lượng gác chốt cấp thấp.


*Bốp!*


Một tiếng nện báng súng khô khốc vang lên, kèm theo tiếng kêu ái ngại của Seng Doung khi gã bị đẩy lùi sát vào thành xe GMC.


“Tiền cái con mẹ mày!” Một giọng nói thô thiển, hung hãn rống lên bằng tiếng Khmer. Lâm lập tức nhận diện ra tông giọng này – đó là một tên lính gác sòng bài thuộc đội tuần tra của Sameth tại Las Vegas Sun. “Seng Doung! Mày tưởng tụi tao không biết mày là đứa chuyên nhận tiền bảo kê sao? Lão Bản sòng bài đã phát lệnh truy quét đỏ toàn tỉnh Svay Rieng! Phó tướng A Sâm bị giết chết cháy điện dưới hầm máy phát, cận vệ Muay Thái A Hổ bị bẻ cổ! Nghi phạm là một thằng câm dọn rác dính đầy máu vai trái, có súng ngắn K54! Lão Bản ra lệnh: bất kỳ xe nào của hiến binh hay dân lậu qua chốt này đều phải lột bạt kiểm tra trực tiếp! Đứa nào cản trở, bắn hạ tại chỗ!”


Không khí bên ngoài chốt chặn đột ngột đông cứng lại. Tiếng lách cách gạt chốt an toàn của súng trường tấn công Type 56 vang lên lạnh lùng dọc mạn xe.


Seng Doung hoảng sợ tột độ, gã lắp bắp, tinh thần hoàn toàn sụp đổ trước họng súng quân dụng của đồng bọn cũ:


“Tôi... tôi không biết... Tôi chỉ nhận kèo chở hàng thôi... Dạ, để tôi mở bạt... các anh cứ kiểm tra thoải mái... Tôi không liên quan...”


Tiếng bước chân của Seng Doung run rẩy tiến về phía đuôi xe tải. Gã hiến binh phản bội đang chuẩn bị tháo sợi dây thừng buộc bạt để giao nộp Lâm hòng bảo toàn mạng sống của chính mình. Sự phản bội hèn nhát của gã sĩ quan biến chất dưới áp lực vũ trang của chốt chặn đã đẩy Lâm vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.


Trong bóng tối của thùng xe, Lâm khẽ nhắm mắt. Cơn sốt nhiễm trùng đang thiêu đốt đại não anh, nhưng dòng suy nghĩ chiến thuật của một gã nội gián độc hành vẫn hoạt động cực kỳ nhạy bén.


Anh chỉ còn một viên đạn K54 duy nhất. Đối phương có ít nhất năm tên trang bị súng trường tấn công tự động tầm trung. Nếu anh chọn cách nổ súng và cận chiến tay đôi trong tình trạng cánh tay trái phế liệt hoàn toàn do bị khóa huyệt đạo, anh và Seng Doung sẽ bị loạt đạn AK quét nát vụn trong vòng ba giây. Anh không thể dùng bạo lực tay chân lúc này.


Anh bắt buộc phải chơi một quân bài tâm lý chiến tối cao. Anh phải sử dụng chiếc mặt nạ của quỷ dữ – danh phận sát thủ biệt phái Khưu Phong khét tiếng của tập đoàn Hắc Sa – để áp chế tinh thần và vô hiệu hóa họng súng của lực lượng gác chốt.


Lâm dùng tay phải siết chặt khẩu K54 rỉ sét giấu lại vào thắt lưng quần vest đen. Anh khẽ dịch chuyển thân thể tàn tạ, vươn tay phải đeo găng da đen gạt phăng tấm bạt phủ đầy dầu nhớt hôi hám.


*Phựt. Phựt.*


Sợi dây thừng buộc bạt phía đuôi xe vừa bị Seng Doung nới lỏng liền bị một lực đẩy mạnh từ bên trong hất tung ra.


Nguyễn Hữu Lâm bước ra từ bóng tối tịch mịch của thùng xe tải.


Dưới làn mưa bão xối xả và ánh đèn pha quét công suất lớn rọi thẳng trực diện, Lâm đứng sừng sững trên mạn đuôi xe tải GMC. Anh khoác trên mình bộ vest đen lịch lãm sờn vai của Khưu Phong, hai tay đeo găng da màu đen bóng loáng che giấu hoàn toàn hai vòng gai xăm rỉ máu. Gương mặt anh hốc hác, dính đầy những vệt bùn đất đỏ bazan trộn lẫn máu khô, nhưng đôi mắt anh – ẩn dưới hàng mi rậm – sắc lạnh và vô hồn như hai hốc mắt của một xác chết.


Sự xuất hiện đột ngột của một gã đàn ông mặc vest đen lịch lãm bước ra từ thùng xe chở hàng lậu khiến toán lính gác chốt chặn giật mình kinh hoàng.


“Đứng im! Bước xuống xe! Giơ hai tay lên!”


Tên bảo vệ sòng bài Las Vegas Sun gầm lên hoảng hốt, lập tức chĩa thẳng họng súng trường tấn công Type 56 sát ngực Lâm. Ba tên hiến binh Svay Rieng xung quanh cũng đồng loạt nâng súng, ngón tay đặt sẵn vào vòng cò, sẵn sàng xả đạn.


Lâm không hề giơ tay lên. Anh chậm rãi bước xuống khỏi mạn xe tải, đôi bốt da nện mạnh xuống bùn nhão sình lầy tạo nên một tiếng động khô khốc. Cú bước xuống đột ngột khiến bả vai trái của anh co thắt dữ dội, vết rách cơ sâu hoắm rách toác rỉ máu nóng hổi dọc sườn áo vest (Lâm bị rách nhẹ vết khâu vai trái do cử động mạnh). Cơn đau thấu xương tủy dội thẳng lên đại não khiến Lâm suýt chút nữa ngất lịm, nhưng cơ mặt anh vẫn hoàn toàn bất động, không một nếp nhăn biến sắc. Ánh mắt chết chóc của anh khóa chặt vào tên gác chốt đang chĩa súng.


Lâm bước tới sát họng súng trường Type 56 đen ngòm. Anh không hề lùi bước, trái lại, dùng bàn tay phải đeo găng da lạnh lùng gạt nhẹ họng súng của tên bảo vệ sang một bên.


“Mắt chó của tụi mày mù hết rồi sao?”


Lâm khàn giọng nói, giọng nói của anh trầm đục, khàn đặc và mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương tủy, hoàn toàn trùng khớp với ngữ điệu của sát thủ Khưu Phong thật.


Anh đưa tay phải vào túi ngực áo vest đen, chậm rãi lôi chiếc Ví da cá sấu của Khưu Phong và chiếc Điện thoại mã hóa của Khưu Phong ra ngoài. Lâm bật sáng màn hình điện thoại, hiển thị biểu tượng crest mạ vàng tối cao của tập đoàn Hắc Sa, rồi gí sát chiếc Thẻ căn cước giả Khưu Phong vào thẳng mặt tên sĩ quan hiến binh gác chốt.


“Nhìn cho kỹ cái thẻ này,” Lâm gằn từng tiếng bằng tiếng Khmer lơ lớ. “Tao là Khưu Phong, sát thủ biệt phái của nhóm Hắc Phong trực thuộc tổng bộ Sihanoukville. Tao đang thi hành mật lệnh thanh lọc đặc biệt của phó tướng Trần Vĩ để truy quét những kẻ rò rỉ thông tin dòng tiền tại phân nhánh Bavet. Đứa nào trong tụi mày dám dùng họng súng rỉ sét này cản đường tao?”


Hai chữ “Khưu Phong” cùng chiếc điện thoại mã hóa Hắc Sa có logo mạ vàng dội thẳng vào màng nhĩ toán gác chốt như một tiếng sét đánh giữa trời quang.


Trong giới tội phạm thế giới ngầm biên giới Campuchia, cái tên Khưu Phong – “Lưỡi Dao Lạnh” – chính là biểu tượng của sự tàn bạo, chết chóc và quyền lực tuyệt đối dưới quyền phó tướng Trần Vĩ. Gã sát thủ này có quyền tiền trảm hậu tấu, giết chết bất kỳ quản lý hay hiến binh nào cản trở nhiệm vụ mà không cần thông qua xét xử.


Tên sĩ quan hiến binh Svay Rieng cầm chiếc thẻ căn cước giả, rọi đèn pin kiểm tra. Dưới ánh sáng cực tím của đèn quét chốt chặn, những ký tự bảo mật dập nổi thủ công tinh vi do Chu Văn Bình chế tác hiện lên sắc nét, hoàn hảo đến mức không thể phân biệt thật giả. Khuôn mặt dính bùn đất đỏ bazan và vẻ lạnh lùng tàn nhẫn tột đỉnh của Lâm hoàn toàn trùng khớp với tấm ảnh căn cước.


Gương mặt tên sĩ quan hiến binh lập tức cắt không còn giọt máu. Gã vội vã hạ khẩu súng trường xuống, hai chân run rẩy cúi rạp người chào kính cẩn:


“Dạ... dạ đại ca Khưu Phong! Chúng tôi mắt chó không thấy thái sơn! Xin lỗi đại ca... Chúng tôi chỉ nhận lệnh truy quét đỏ từ Lão Bản sòng bài Bavet chứ tuyệt đối không dám cản trở công việc của tổng bộ Sihanoukville!”


Lâm không thèm nhìn gã hiến binh. Anh quay sang tên bảo an sòng bài Las Vegas Sun đang đứng đờ người ra vì sợ hãi, gí sát chiếc điện thoại mã hóa sát mặt gã:


“Mày muốn gọi điện trực tiếp cho Trần Vĩ để xác minh không? Tao sẽ báo cáo với phó tướng rằng sự chậm trễ của tao trong chiến dịch thanh lọc Sihanoukville là do cái mạng chó của mày cản đường.”


Tên bảo an sòng bài hoảng sợ tột độ, khẩu súng trường Type 56 trên tay suýt rơi xuống bùn nhão. Gã quỳ sụp một chân xuống sình lầy, giọng run rẩy van xin:


“Dạ không dám! Xin đại ca tha mạng! Tôi chỉ là lính gác cấp thấp làm theo lệnh của Sameth thôi! Xin đại ca đừng báo cáo lên phó tướng Trần Vĩ!”


Thế trận hoàn toàn đảo chiều. Lực lượng gác chốt dã chiến vốn chiếm ưu thế tuyệt đối về vũ trang và quyền lực kiểm soát hành chính, giờ đây hoàn toàn bị khuất phục và đè bẹp tinh thần trước uy thế ngầm của danh phận Khưu Phong giả danh và chiếc điện thoại bảo mật của tập đoàn Hắc Sa. Lâm đã giành lại thế chủ động tuyệt đối bằng một đòn tâm lý chiến dứt khoát, vô hiệu hóa hoàn toàn họng súng tuần tra mà không tốn một viên đạn.


Seng Doung đứng cạnh cabin xe tải GMC, chứng kiến toàn bộ màn đấu trí đỉnh cao của Lâm mà mắt trợn ngược kinh ngạc. Gã sĩ quan biến chất lần đầu tiên hiểu rõ giá trị và sự khủng khiếp của chiếc mặt nạ sát thủ Khưu Phong mà Lâm đang đeo.


Lâm đút ví tiền và điện thoại mã hóa lại vào túi ngực áo vest đen, khẽ nhúc nhích bả vai trái rách cơ đang đau nhức nhối. Anh khàn giọng ra lệnh cho tên sĩ quan hiến binh Svay Rieng:


“Mở rào chắn ra. Cho xe tải GMC qua chốt lập tức. Tao không có thời gian lãng phí với tụi mày.”


“Dạ! Dạ rõ! Mở rào chắn khẩn cấp cho xe của đại ca Khưu Phong qua!” Tên sĩ quan hiến binh cuống cuồng gào lên ra lệnh cho lính gác.


Chiếc rào chắn bằng gỗ quấn dây kẽm gai rào biên giới từ từ được kéo lên, mở ra con đường lộ trình thông suốt hướng về Sihanoukville. Seng Doung vội vã leo lên cabin xe tải GMC, nổ máy động cơ diesel gầm rú, chuẩn bị đạp ga di chuyển.


Lâm chậm rãi quay lưng bước về phía cabin xe tải để leo lên ghế phụ, cánh tay trái phế liệt vẫn được anh giữ chặt sát sườn áo vest đen để tránh bị phát hiện chấn thương.


*Rè... rè... rắc...*


Đột ngột, chiếc bộ đàm Motorola sờn cũ dắt bên hông tên sĩ quan hiến binh gác chốt phát ra những tiếng rè rè chói tai của tần số sóng ngắn biên giới.


Một giọng nói hung hãn, khàn đặc đầy sát khí dội thẳng ra từ loa bộ đàm, lấn át cả tiếng mưa bão gầm rú. Đó là giọng nói của *A Kênh* – đầu sỏ băng đòi nợ thuê khét tiếng tại quê nhà Tây Ninh đang phát lệnh truy quét đỏ săn lùng Lâm từ xa:


“Alô! Chốt chặn Svay Rieng nghe rõ trả lời! Có tin tình báo khẩn cấp từ Lão Bản sòng bài Bavet! Thằng câm dọn rác Nguyễn Hữu Lâm thực chất là một kẻ giả mạo danh phận sát thủ Khưu Phong! Gã đang trốn trên chiếc xe tải GMC bọc bạt của hiến binh Seng Doung vượt biên! Nhận dạng: bả vai trái bị rách cơ sâu hoắm rỉ máu, hai cổ tay bị sẹo xích sắt nô lệ! Tuyệt đối không được cho chiếc xe GMC qua chốt! Bắn hạ tại chỗ nếu gã phản kháng!”


Cánh cửa cabin xe tải GMC vừa được Seng Doung mở ra khựng lại giữa chừng.


Tên sĩ quan hiến binh gác chốt Svay Rieng đứng hóa đá tại chỗ, đôi mắt gã từ từ trợn ngược lên đầy nghi ngại, bàn tay gã chậm rãi hạ xuống chuôi súng lục dắt hông, hướng thẳng ánh nhìn sắc lạnh về phía bả vai trái đang rỉ máu tươi sũng vai áo vest đen của Nguyễn Hữu Lâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!