Hải Trình Sihanoukville
Cơn đau từ hai cổ tay bỏng rát dội lên theo từng nhịp tim đập, kéo theo luồng nhiệt nóng bỏng của trận sốt nhiễm trùng đang âm ỉ thiêu đốt dọc huyết quản Nguyễn Hữu Lâm. Dưới ánh đèn dầu tù mù trong căn nhà gỗ rách nát của Bảo Mực, mùi cồn sát trùng rẻ tiền trộn lẫn với mùi mực tàu đen đặc và mùi máu tươi rỉ ra từ hai vòng gai mới xăm tạo nên một bầu không khí tanh nồng, ngột ngạt.
Lâm mím chặt môi, cơ mặt không hề biến sắc. Trạng thái “Máu Lạnh” vẫn được anh duy trì như một chiếc mặt nạ vô hình đóng băng mọi cảm giác vật lý. Anh nhìn xuống hai cổ tay mình. Những vết sẹo lồi đỏ hằn sâu – dấu tích của những năm tháng bị xích sắt siết chặt dưới hầm biệt giam sòng bài Las Vegas Sun – giờ đã hoàn toàn biến mất dưới lớp mực đen đặc của hai vòng gai xăm giang hồ hầm hố. Bảo Mực đã đi những mũi kim dã chiến sâu đến mức thô bạo, đâm nát mô sẹo lồi để găm mực tàu vào sâu bên trong. Da thịt xung quanh vết xăm vẫn còn sưng tấy đỏ lồi, rỉ ra từng vệt nước vàng lẫn máu tươi ròng rọc.
“Xong rồi đấy,” Bảo Mực thở hắt ra một hơi dài, trán gã đẫm mồ hôi. Gã tắt chiếc máy xăm tự chế chạy bằng motor Walkman cũ, tiếng vo ve chói tai đột ngột tắt ngấm, trả lại căn phòng sự tĩnh lặng của đêm mưa biên giới. Gã nhìn Lâm bằng ánh mắt đầy nể sợ: “Mười lăm năm làm nghề xăm ở cái sòng bài Bavet này, tao chưa từng thấy ai xăm đè lên sẹo xích sắt cứng ngắc mà không rên rỉ lấy một tiếng như mày. Nhưng tao cảnh cáo lại, mực xăm dã chiến pha cồn đỏ này rất dễ nhiễm trùng, nhất là khi cẳng tay phải của mày đang bị bỏng hóa chất axit chì phồng rộp nặng nề thế kia. Đi Sihanoukville đường dài sương gió, không khéo là mày rụng luôn cả hai cánh tay đấy.”
“Tao tự biết giới hạn của mình,” Lâm khàn giọng rít qua kẽ răng. Giọng nói của anh lúc này khàn đặc, trầm đục và mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo, hoàn toàn trùng khớp với ngữ điệu của sát thủ Khưu Phong thật mà anh đã luyện tập suốt những đêm dài dưới hầm rượu.
Lâm khẽ nhúc nhích bả vai trái. Một cơn đau buốt thấu tận tâm can dội lên từ vết rách cơ sâu hoắm bị rách toác hoàn toàn chỉ khâu nylon đen sau trận tử chiến với A Sâm. Cánh tay trái của anh vẫn phế liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực bên sườn do huyệt đạo bị khóa chặt để cầm máu. Mọi cử động dù là nhỏ nhất của bả vai trái đều kéo theo một cơn co thắt dữ dội, khiến mồ hôi lạnh của Lâm chảy dài trên gương mặt dính bùn đỏ bazan.
Anh dùng tay phải gân guộc – cẳng tay dính đầy vết bỏng rộp rỉ mủ do axit chì ăn mòn – chậm rãi nhặt chiếc Thẻ căn cước giả Khưu Phong và chiếc Ví da cá sấu của Khưu Phong đặt trên bàn gỗ loang lổ vết mực. Anh đút chúng vào túi ngực áo măng-tô xám cũ dính đầy vệt máu khô của Lão Tôn.
*Bíp. Bíp.*
Chiếc điện thoại mã hóa của Khưu Phong đặt trên bàn đột ngột nhấp nháy đèn LED màu đỏ chết chóc. Lâm dùng những ngón tay phải dính máu tươi rỉ ra từ vết xăm mới, vuốt màn hình cảm ứng. Một mật lệnh văn bản mã hóa từ số máy đuôi “888” hiện lên.
Là Trần Vĩ. Phó tướng tối cao của tập đoàn Hắc Sa từ đặc khu Vạn Cát, Sihanoukville.
*“Lệnh điều động sát thủ 'Hắc Phong'. Khưu Phong, di chuyển gấp về Đặc Khu Vạn Cát, cảng Sihanoukville trong vòng 12 giờ tới. Chiến dịch thanh lọc nội bộ phân nhánh mới bắt đầu. Không được chậm trễ.”*
Lâm siết chặt chiếc điện thoại trong lòng bàn tay phải, ánh mắt anh tối sầm lại. Mật lệnh này chính là chiếc thòng lọng siết chặt, nhưng cũng là tấm vé thông hành hợp pháp duy nhất đưa anh tiến thẳng vào tổng bộ Hắc Sa tại Sihanoukville – nơi em gái Nguyễn Khánh Vy của anh đang bị giam cầm. Tờ hồ sơ chuyển nhượng dính máu dắt trong túi ngực trái của anh ghi rõ Vy đã bị bán sang Đặc Khu Vạn Cát ngày 12/4. Anh không còn đường lui. Vực thẳm Sihanoukville đang đợi anh, và anh bắt buộc phải đeo chiếc mặt nạ của quỷ dữ để bước vào đó.
Lâm quay đầu nhìn về phía góc phòng tối. Minh Anh đang nằm co quắp trên chiếc phản gỗ cũ, gương mặt nhợt nhạt cắt không ra giọt máu vì lạnh. Vết rách sâu hơn năm phân ở bắp chân trái của cô do mảnh phế liệu tôn găm trúng đã được sư thầy Thạch Vông rịt thảo dược tạm thời, nhưng máu tươi vẫn thấm đỏ lớp vải xô quấn chặt. Thằng Tèo ngồi cạnh cô, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự sợ hãi và lo âu khi nhìn thấy Lâm chuẩn bị rời đi.
“Minh Anh, Tèo,” Lâm khàn giọng nói, bước lại gần phản gỗ. “Hai người không thể đi Sihanoukville cùng tôi lúc này. Trần Vĩ là kẻ đa nghi tột độ, gã gửi mật lệnh điều động sát thủ Khưu Phong độc hành. Nếu tôi mang theo một cô gái bị thương và một đứa trẻ dọn rác, vỏ bọc sát thủ sẽ vỡ vụn ngay lập tức.”
Minh Anh khẽ mở đôi mắt cận thị dày cộm dính bụi, giọng cô run rẩy nhưng kiên định: “Anh Lâm... anh định đi một mình vào cái hang quỷ đó sao? Vết thương vai của anh... hai cổ tay anh đang rỉ máu thế kia... anh sẽ chết mất.”
“Tôi đã chết một lần dưới hầm biệt giam Bavet rồi,” Lâm lạnh lùng đáp, ánh mắt anh nhìn thẳng vào khoảng không vô tận ngoài cửa sổ. “Vy đang ở đó. Tôi phải đi. Tèo, nghe anh dặn. Sau khi bão ngớt, em phải đưa chị Minh Anh sang quán cơm bình dân của chị Mai ngoài rìa biên giới. Chị Mai đã đồng ý bảo bọc hai người. Sổ sách rửa tiền mặt của sòng bài đã được Minh Anh scan và mã hóa an toàn, đó là bùa hộ mệnh của hai người. Tuyệt đối không được rời khỏi quán cơm cho đến khi nhận được tín hiệu của anh.”
Thằng Tèo mím chặt môi, nước mắt nó chảy dài trên gương mặt đen nhẻm dính bùn đất sòng bài. Nó ôm chặt lấy cánh tay phải của Lâm, giọng nghẹn ngào: “Anh Lâm... anh phải sống sót trở về đấy. Em và chị Minh Anh sẽ đợi anh ở biên giới.”
Lâm không trả lời. Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu thầm lặng nhưng nặng trĩu lời thề sinh tử. Anh quay lưng bước về phía chiếc hòm gỗ cũ góc nhà, nơi Bảo Mực đã chuẩn bị sẵn trang phục cho anh.
Khoác lên mình bộ vest đen lịch lãm sờn vai của Khưu Phong – bộ đồ giang hồ sang trọng nhưng đã sờn rách vài vệt ở bả vai trái do vết thương rách cơ cũ – Lâm khẽ rùng mình khi lớp vải thô cọ xát vào vết bỏng điện sém đen loang lổ trên ngực trái. Anh dùng tay phải, kết hợp với răng để kéo chặt hai chiếc găng tay da màu đen ôm khít lấy cổ tay.
*Phụt.*
Máu tươi từ những vết kim xăm mới trên hai cổ tay bị ép chặt dưới lớp da găng tay da, rỉ ra nóng hổi, thấm đẫm lớp lót vải bên trong. Cơn đau buốt nhói dội ngược lên đại não khiến Lâm phải nín thở trong ba giây, cơ mặt gồng cứng như đá tạc để không phát ra tiếng kêu. Chiếc găng tay da này là lá chắn ngụy trang hoàn hảo, che giấu hoàn toàn hai vòng gai xăm rỉ máu và vết sẹo xích sắt nô lệ khỏi tầm mắt của Trần Vĩ.
Lâm dắt khẩu súng ngắn K54 rỉ sét – chỉ còn đúng một viên đạn duy nhất dính bùn nước sông – sâu vào thắt lưng quần vest đen. Anh đút chiếc la bàn quân sự cũ bị móp vỏ đồng của Lão Tôn vào túi áo vest, rồi chậm rãi bước ra cửa gỗ.
Bên ngoài, trời mưa bão gầm rú dữ dội. Chiếc xe tải GMC bọc bạt kín của sĩ quan hiến binh biến chất Seng Doung đang nổ máy chờ sẵn dưới rặng tre già, khói xả màu xám đục hòa lẫn vào màn mưa mù mịt. Seng Doung ngồi trong cabin, hai bàn tay gã siết chặt vô lăng run rẩy, đôi mắt láo liên sợ hãi nhìn quanh bãi phế liệu.
Gã hiến binh biết rõ, trang sổ đen hối lộ dập nát dính máu của gã nằm trong túi Lâm chính là bản án tử hình nếu bị lộ ra ngoài. Gã buộc phải làm tài xế đưa Lâm vượt qua các chốt chặn liên tỉnh để tiến về Sihanoukville.
Lâm dùng tay phải mở phăng cửa cabin, leo lên ghế phụ. Cánh tay trái phế liệt buông thõng được anh lén dùng dây đai an toàn quấn chặt vào hông để giữ thăng bằng không bị lắc lư khi xe di chuyển.
“Xuất phát đi,” Lâm ra lệnh lạnh lùng, giọng khàn đặc đầy áp chế.
Seng Doung rùng mình, vội vã vào số, đạp ga. Chiếc xe tải GMC bọc bạt gầm rú, bánh xe quay tít trong vũng sình lầy đỏ bazan rồi lao vút ra con đường mòn tối tăm, hướng thẳng về phía quốc lộ dẫn về cảng biển Sihanoukville.
Lâm khẽ ngoảnh đầu nhìn lại phía sau qua gương chiếu hậu cabin. Ánh đèn neon vàng vọt của sòng bài Las Vegas Sun xa xa đang mờ dần rồi biến mất hoàn toàn dưới màn mưa bão biên giới mịt mù. Anh chính thức để lại Cửa Ải Bavet phía sau lưng – nơi anh đã nhuốm máu tay, tiêu diệt A Sâm và cận vệ Muay Thái để giành lấy cơ hội sống sót dưới danh phận sát thủ Khưu Phong giả danh.
Lâm đưa bàn tay phải đeo găng da đen thọc sâu vào túi áo vest, những ngón tay chạm vào chiếc bật lửa đồng móp méo bẹp rúm – di vật duy nhất của người cha quá cố đã đỡ hộ anh nhát dao chí mạng. Anh xoay nhẹ chiếc bật lửa móp méo trong túi áo vest đen, cảm nhận độ lạnh lẽo của kim loại dính máu, ánh mắt anh sắc lạnh như dao găm nhìn thẳng vào màn đêm giông bão phía trước.
Trò chơi sinh tử thực sự tại Đặc Khu Vạn Cát bây giờ mới bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!