Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Khúc Xương Lỳ Lợm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lâm lê lết thân thể rệu rã trở lại hầm giam tập thể từ hầm rượu ngầm, bóng tối của hành lang dưới lòng đất sòng bài Las Vegas Sun bao trùm lấy bước chân khập khiễng của anh. Cơn giông bão ngoài kia vẫn dội những tiếng sấm rền rĩ qua các khe thông gió hẹp, mang theo hơi nước lạnh buốt và mùi sình lầy ngột ngạt. Bàn tay phải của Lâm – vết thương rách lòng bàn tay phải do mảnh kính vỡ từ cabin chiếc xe Toyota tai nạn của Khưu Phong – đang rỉ máu không ngừng. Thứ chất lỏng nóng hổi, nhớp nháp ấy chảy dọc theo kẽ ngón tay, hòa lẫn với lớp bùn đất đen kịt mà anh vừa trét lên người để trốn tránh hệ thống camera quét nhiệt hồng ngoại.


Anh cắn chặt răng, cố chịu đựng cơn đau buốt thấu xương tủy từ bả vai trái bị rách cơ sâu ngoài da rỉ máu sưng tấy. Dưới ánh sáng lờ mờ phát ra từ chiếc bóng đèn sợi đốt bám đầy mạng nhện ở góc hầm rượu, Lâm quỳ rạp xuống nền xi măng dính đầy rác rưởi. Anh lén lút luồn tay vào thắt lưng quần bảo hộ dọn dẹp màu xám, lôi chiếc Điện thoại mã hóa của Khưu Phong và chiếc Ví da cá sấu của Khưu Phong ra ngoài. Hai vật phẩm này chính là tấm vé thông hành duy nhất đưa anh thoát khỏi địa ngục Bavet này, nhưng lúc này, chúng chẳng khác nào những khối thuốc nổ hẹn giờ sẵn sàng nổ tung nếu bị phát hiện.


Lâm tiến về phía góc khuất dưới tấm dát giường tre cũ nát của mình trong hầm giam tập thể. Đây là nơi giam giữ hàng trăm con nợ Việt Nam vượt biên trái phép bị bán sang làm lao dịch. Không khí bên trong nồng nặc mùi mồ hôi, mùi ẩm mốc và sự tuyệt vọng. Hầu hết những con nợ đã chìm vào giấc ngủ mê mệt sau một ngày mười sáu tiếng bị vắt kiệt sức lao động dọn dẹp hoặc telesale lừa đảo. Lâm dùng bàn tay phải đang rỉ máu cạy nhẹ một viên gạch xi măng lỏng lẻo sát chân tường ẩm ướt, nhanh chóng nhét chiếc điện thoại mã hóa dính máu và chiếc ví da cá sấu vào hốc tối bên dưới, rồi lấp viên gạch lại, phủ lên trên một lớp bụi đất và những bao tải rác cũ nát để ngụy trang.


Sau khi đã giấu kỹ các vật phẩm nhạy cảm, Lâm ngồi bệt xuống sàn đất, dùng răng xé một dải vải dài từ gấu áo bảo hộ dọn dẹp xám xịt của mình. Anh dùng bàn tay trái đau nhức để quấn chặt lòng bàn tay phải đang bị cứa rách sâu, cố gắng cầm máu. Từng thớ thịt rách toác co rút lại khi dải vải thô bạo siết chặt lấy vết thương hở, khiến Lâm phải gồng cứng cơ hàm để không phát ra tiếng rên rỉ. Anh thọc tay vào túi quần, cảm nhận lớp vỏ đồng dày dặn quen thuộc của chiếc Bật lửa đồng khắc hình ngôi sao – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Nguyễn Hữu Hải. Lớp vỏ đồng dính bùn đen sẫm mang lại cho anh một chút hơi ấm tinh thần le lói giữa vũng bùn tăm tối của hang ổ tội phạm này.


Nằm xuống bên cạnh anh, thằng Tèo – cậu bé dọn rác mười bảy tuổi, dáng người loắt choắt, da đen nhẻm – đang co quắp người lại vì lạnh trên tấm chiếu rách. Đôi mắt to tròn ngây thơ đầy sợ hãi của nó khẽ hé mở khi nghe tiếng động nhỏ của Lâm. Nó nhìn thấy dải băng gạc tự chế thấm máu trên tay Lâm, đôi môi nứt nẻ khẽ mấp máy định nói điều gì đó, nhưng Lâm đã kịp thời đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng. Thằng Tèo hiểu ý, nó nhích lại gần Lâm, tìm kiếm một chút hơi ấm đồng hương giữa đêm giông bão biên thùy.


“Anh Lâm... vai anh lại chảy máu rồi,” thằng Tèo thì thầm, giọng nói run rẩy lạc đi giữa tiếng mưa gào rú ngoài cửa sổ. “Sáng mai... đội trưởng lính gác Sameth sẽ kiểm tra ca dọn dẹp hành lang phía Tây. Nếu hắn thấy anh bị thương nặng thế này, hắn sẽ...”


Lâm chỉ khẽ lắc đầu, bàn tay quấn vải của anh đặt lên vai thằng Tèo, khẽ siết nhẹ như một lời trấn an câm lặng. Anh nhắm mắt lại, nhưng tâm trí không hề yên ổn. Chiếc điện thoại mã hóa nhấp nháy đèn LED màu đỏ báo hiệu cuộc gọi lỡ đuôi "888" từ phó tướng Trần Vĩ ở Sihanoukville vẫn là một áp lực vô hình đè nặng lên ngực anh. Lâm biết, thời gian của anh không còn nhiều. Anh phải giữ vững vỏ bọc câm điếc này bằng mọi giá để chờ đợi cơ hội tiếp cận hệ thống an ninh sòng bài.


Sáng hôm sau, lúc sáu giờ mười lăm phút.


Bầu không khí dưới hầm giam tập thể đột ngột bị xé toạc bởi tiếng xích sắt lách cách chói tai và tiếng cửa sắt rít lên khô khốc. Đội trưởng lính gác Sameth bước vào. Hắn là một gã người Khmer ba mươi lăm tuổi, dáng người cao lớn đen sạm, mắt trợn ngược hung tợn đầy sát khí. Trên vai hắn khoác bộ quân phục hiến binh rách vai sờn cũ, bên hông dắt khẩu súng lục K59 mạ bạc và chiếc Roi điện cầm tay 100.000V của Sameth bằng nhựa ABS đen bóng.


Theo sau Sameth là toán lính gác sòng bài Las Vegas Sun lăm lăm dùi cui thép và súng trường AK-47 cũ rỉ sét. Chúng nện những bước bốt da nẹp sắt xuống nền xi măng ẩm ướt, quát tháo inh ỏi bằng tiếng Khmer trộn lẫn tiếng Việt bồi để dồn tất cả con nợ dọn rác vào hàng ngũ.


“Đứng dậy! Lũ súc vật lười biếng! Xếp hàng nhanh lên!” tiếng hét của một tên lính gác vang lên kèm theo tiếng dùi cui vụt mạnh vào vách lưới thép B40 nghe *uỳnh uỳnh* ghê rợn.


Thằng Tèo giật mình tỉnh giấc, gương mặt nó cắt không ra giọt máu. Nó vội vàng bật dậy, đôi tay gầy gò run rẩy bưng lấy chiếc xô sắt chứa đầy nước lau sàn xám xịt dính đầy hóa chất tẩy rửa sòng bài. Xô nước nặng trịch, quá sức chịu đựng của một đứa trẻ suy dinh dưỡng mười bảy tuổi. Đôi chân trần của Tèo lội qua vũng nước mưa dột trên sàn hầm trơn trượt, cơ thể nó lảo đảo.


*Rầm!*


Thằng Tèo trượt chân, ngã nhào ra sàn xi măng. Xô nước lau sàn đổ ập xuống, thứ nước bẩn đục ngầu chứa đầy hóa chất xà phòng bắn tung tóe khắp nơi, dính đầy lên đôi bốt da bảo hộ đen bóng loáng, được chải chuốt kỹ lưỡng của đội trưởng Sameth.


Không gian hầm giam lập tức rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Tiếng nước lau sàn rỉ rả chảy xuống đường cống ngầm là âm thanh duy nhất còn sót lại.


Sameth đứng bất động. Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi bốt da vừa bị vấy bẩn bởi thứ nước thải dơ bẩn của con nợ. Gương mặt rỗ chằng chịt của hắn giật giật liên hồi, đôi mắt trợn ngược hung tợn từ từ chuyển hướng nhìn chằm chằm vào thằng Tèo đang nằm co rúm dưới sàn đất, run rẩy không ngừng.


“Mày... con chó Việt Nam bẩn thỉu,” Sameth gầm lên bằng tiếng Khmer khàn đặc. Hắn lao tới, tung một cú đá bạo lực bằng bốt da nẹp sắt thẳng vào mạng sườn thằng Tèo.


*Bộp!*


Tiếng xương sườn va chạm vật lý khô khốc vang lên. Thằng Tèo rú lên một tiếng đau đớn, cơ thể loắt choắt của nó bị hất văng va mạnh vào vách lưới thép B40, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng. Sameth chưa dừng lại ở đó. Hắn rút chiếc roi điện cầm tay 100.000V dắt bên hông ra, nhấn nút kích hoạt.


*Xẹt... xẹt... xẹt!*


Những tia lửa điện hồ quang màu xanh lục lập lòe nẹt ra ở đầu cực kim loại, phát ra tiếng rít tần số cao chói tai của bộ tụ điện đang nạp đầy năng lượng. Sameth vung tay, chuẩn bị gí thẳng đầu roi điện nẹt lửa vào gương mặt ngây thơ đang khóc lóc thảm thiết của thằng Tèo.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một bóng người gầy gò mặc bộ đồ dọn dẹp xám xịt dính đầy bùn đất bước ra khỏi hàng ngũ. Đó chính là Nguyễn Hữu Lâm.


Lâm lao ra, đứng chắn ngang giữa họng súng của lính gác và thân thể đang co giật của thằng Tèo. Anh cúi rạp người xuống, hai tay giơ lên trời, miệng ú ớ những âm thanh vô nghĩa của một kẻ câm điếc hèn nhát, cố tình lạy lục van xin Sameth tha mạng cho đứa em nhỏ. Hành động này hoàn toàn nằm trong kế hoạch đóng kịch giả câm điếc dọn dẹp của Lâm để che mắt camera giám sát sòng bài và đánh lạc hướng sự nghi ngờ của lính gác.


Sameth dừng tay, họng roi điện nẹt lửa xanh chỉ còn cách ngực Lâm vài phân. Hắn nhìn Lâm, khóe miệng sâu hoắm nở một nụ cười tàn độc vô song.


“À, thằng câm lỳ lợm,” Sameth nói bằng giọng khinh bỉ, đôi mắt hắn quét qua bả vai trái dính máu của Lâm. “Hôm qua mày dám lén lút dọn dẹp bãi rác ca đêm mà không có lệnh của tao. Hôm nay mày lại muốn làm anh hùng cứu con chó này sao? Được, tao sẽ cho mày biết thế nào là khúc xương lỳ lợm dưới hầm sòng bài này.”


Sameth không thèm nói hai lời, hắn vung tay quất mạnh đầu roi điện 100.000V thẳng vào bả vai trái đang bị rách cơ sâu của Lâm.


*Uỳnh!*


Một tiếng nổ điện nhỏ vang lên. Dòng điện cao thế 100.000V lập tức phóng ra, luồng ánh sáng hồ quang xanh rực rỡ bao phủ lấy bả vai trái của Lâm, làm cháy sém lớp áo dọn dẹp xám xịt dính bẩn. Sức mạnh va chạm vật lý kết hợp với dòng điện cực mạnh khiến toàn bộ cơ thể Lâm rung lên bần bật như một chiếc lá trước gió bão.


Cơn đau tột độ, dã man ập đến như hàng vạn luồng kim nung đỏ đâm xuyên thấu qua các sợi cơ bắp đang bị rách sâu của anh. Dòng điện chạy dọc theo hệ thần kinh, cố gắng bẻ gãy ý chí và ép tim anh phải ngừng đập đột ngột.


Nhưng ngay trong tích tắc ngặt nghèo ấy, bản năng sinh tồn cực hạn và *Ngưỡng chịu đau cực hạn (Pain Tolerance)* của Lâm được kích hoạt hoàn toàn. Đây là năng lực đặc thù được trui rèn qua những chấn thương tâm lý mất cha thuở nhỏ và những năm tháng chịu đòn roi siết nợ dã man vùng biên giới Tây Ninh của anh. Lâm không hề ngã xuống. Anh áp dụng triệt để *Phương pháp gồng cơ giảm chấn thương roi điện* mà cựu quân nhân Nguyễn Tiến Dũng đã âm thầm chỉ dẫn ngầm dưới hầm.


Lâm hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành, nén khí chặt dưới lồng ngực, gồng cứng cơ ngực lớn và toàn bộ cơ bụng để tạo ra một lớp lá chắn cơ học vững chắc bảo vệ tim khỏi bị dòng điện cao thế làm ngừng đập. Anh cắn chặt răng đến mức khóe môi rỉ ra vệt máu tươi nóng hổi, răng cắn chặt rỉ máu để kìm nén tiếng la hét tột cùng trong cổ họng. Miệng anh tuyệt đối không phát ra một tiếng kêu rên nào. Anh biết, chỉ một tiếng hét bộc lộ cảm xúc hay một động tác tự vệ của võ thuật CQB biên phòng lúc này sẽ lập tức lật tẩy vỏ bọc sát thủ Khưu Phong giả danh mà anh đang mưu tính xây dựng.


Chứng kiến cảnh tượng Lâm bị tra tấn dã man, thằng Tèo khóc thét lên. Nó cố gắng dùng chút sức tàn lực kiệt cuối cùng bò ra sàn, hai tay ôm lấy chân một tên lính gác gần đó cầu xin: “Tha cho anh Lâm... xin các ông tha cho anh ấy... lỗi là tại cháu...”


*Bộp!*


Tên lính gác không một chút nương tay, vung báng súng trường AK-47 nện thẳng vào thái dương thằng Tèo. Cú va chạm vật lý cực mạnh khiến thằng Tèo ngã gục ra sàn xi măng lạnh ngắt, bất tỉnh nhân sự, máu đầu rỉ ra hòa lẫn với nước lau sàn bẩn thỉu.


Nhìn thấy thằng Tèo bị đánh ngã gục, lồng ngực Lâm như có ngọn lửa căm hờn bùng cháy dữ dội. Trạng thái 'Máu Lạnh' (Cold-Blooded Focus) tự động kích hoạt trong tâm trí anh. Ánh mắt Lâm hoàn toàn mất đi cảm xúc con người, trở nên sắc lạnh như băng tuyết vùng biên ải. Nhịp tim anh được cưỡng ép giảm xuống mức tối thiểu, giúp anh duy trì sự tỉnh táo tâm lý tột đỉnh giữa cơn bão điện giật.


Sameth càng điên tiết hơn khi thấy Lâm không hề van xin hay ngã gục. Hắn gầm lên một tiếng, vung roi điện liên tiếp quất mạnh vào lưng, vào bả vai trái đang toác chỉ khâu của Lâm.


*Xẹt... xẹt... xẹt!*


Mỗi cú quất của roi điện là một lần dòng điện hồ quang xanh làm cháy sém thêm da thịt Lâm. Mùi vải cháy sém trộn lẫn mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên nồng nặc trong không gian hẹp của hầm giam. Vết thương cũ ở bả vai trái bị rách cơ sâu của Lâm bị toác miệng hoàn toàn, máu tươi loang lổ sũng sượi cả mảng áo xám dọn dẹp. Cơn đau co thắt cơ ngực cực độ khiến bắp tay trái của anh run lên bần bật, liệt vận động tạm thời do di chứng dòng điện tàn phá hệ thần kinh.


Thế nhưng, Lâm vẫn quỳ thẳng lưng. Đôi bàn tay quấn vải dính máu của anh chống chặt xuống nền xi măng ẩm ướt để giữ thăng bằng. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc lạnh như dao nhìn thẳng vào mắt Sameth với vẻ mặt bất động vô hồn, không một chút sợ hãi, không một chút dằn vặt.


Sự im lặng đáng sợ của Lâm đối lập hoàn toàn với sự bạo ngược điên cuồng của Sameth. Những con nợ xung quanh cowering trong góc lưới thép B40, không ai dám thở mạnh, họ nhìn Lâm với ánh mắt vừa nể phục vừa kinh hoàng trước sức chịu đựng phi thường của gã dọn rác lỳ lợm này.


Sameth quất liên tục hơn hai mươi nhát đòn roi điện, cánh tay vạm vỡ của hắn bắt đầu mỏi nhừ. Tiếng rít của bộ tụ điện trên roi điện yếu dần do dung lượng pin sụt giảm nghiêm trọng. Hắn thở dốc, mồ hôi nhễ nhại chảy dọc theo gương mặt rỗ tàn bạo. Hắn chưa từng gặp một con nợ nào dưới hầm sòng bài này có thể chịu đựng được dòng điện 100.000V liên tục mà không hề ngất lịm hay cầu xin tha mạng.


Sự kiên định tột cùng của Lâm vô hình trung đã tạo ra một áp lực tâm lý ngược lại, đè bẹp sự hung hãn của gã đội trưởng lính gác khát máu.


Sameth mệt nhoài ngừng tay. Hắn gí sát đầu roi điện vẫn còn nẹt vài tia lửa xanh yếu ớt vào sát mắt trái của Lâm, chỉ cách đồng tử anh chưa đầy một centimet. Hơi nóng từ tia lửa điện làm sém nhẹ hàng mi của Lâm, nhưng đồng tử anh không hề co thắt hay né tránh. Anh vẫn nhìn thẳng vào mắt đối thủ với vẻ mặt bất động vô hồn.


“Tại sao mày không kêu?” Sameth gặng hỏi bằng giọng khàn đặc, đầy sự nghi ngờ và hoang mang ẩn giấu. “Mày là người hay là quỷ?”


Lâm không trả lời. Anh chỉ ú ớ một tiếng khàn đặc trong cổ họng dính đầy máu, rồi từ từ gục đầu xuống, giả vờ ngất đi do kiệt sức để kết thúc trận tra tấn mà không làm lộ sơ hở nào về võ thuật chiến đấu của mình.


Sameth nhổ một bãi nước bọt dính máu xuống sàn đất sát cạnh đầu Lâm, tắt chiếc roi điện đã cạn kiệt pin và dắt lại vào hông. Hắn quay sang nhìn thằng Tèo đang nằm bất tỉnh, rồi nhìn sang Lâm đang nằm bất động trong vũng máu và nước lau sàn.


“Khúc xương này cứng đấy,” Sameth khinh bỉ nói với toán lính gác. “Lôi thằng nhóc kia ra ngoài phòng y tế. Còn thằng câm này, để mặc nó ở đây. Ca trực dọn dẹp phòng VIP số 404 sắp bắt đầu rồi. Nếu nó không lết dậy làm việc đúng giờ, tao sẽ quăng xác nó ra bãi rác cho chó gặm.”


Toán lính gác thô bạo kéo lê thân thể thằng Tèo đi dọc hành lang, để lại một vệt máu dài trên nền xi măng ẩm ướt. Cánh cửa sắt biệt giam sập lại với một tiếng *rầm* khô khốc, trả lại sự im lặng ngột ngạt cho hầm giam tập thể.


Lâm nằm bất động trên sàn xi măng lạnh ngắt, dòng nước mưa dột từ trần hầm nhỏ từng giọt lạnh buốt lên bả vai trái đang bị bỏng điện cháy sém của anh. Vết thương rách cơ sâu ở vai trái rỉ máu liên tục, để lại một vết sẹo lồi co rút nghiêm trọng, hạn chế lực cánh tay trái khi khuân vác nặng. Cơn sốt cao do nhiễm trùng bắt đầu nhen nhóm trong cơ thể rệu rã của anh.


Nhưng sâu trong túi quần bảo hộ, chiếc bật lửa đồng của người cha vẫn nằm im lìm, như một la bàn đạo đức giữ vững nhân tính của anh giữa vực thẳm Bavet tối tăm này. Lâm khẽ mở mắt, nhìn về phía viên gạch lỏng lẻo nơi anh đang cất giấu chiếc điện thoại mã hóa của Khưu Phong. Trò chơi sinh tử để triệt hạ tập đoàn Hắc Sa chỉ mới bắt đầu, và anh – khúc xương lỳ lợm nhất dưới đáy địa ngục này – tuyệt đối không bao giờ được phép gục ngã trước khi tìm lại được em gái Khánh Vy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!