Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Mặt Nạ Của Quỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sủa hung tợn của đàn chó nghiệp vụ và tiếng xích sắt lách cách dồn dập dội thẳng vào màng nhĩ Lâm, buộc anh phải đưa ra quyết định sinh tồn khẩn cấp.


Mưa bão từ phía Tây Nam vẫn quật liên hồi vào những rặng tre gai rậm rạp. Giữa màn sương mù dày đặc của rừng đước ngập mặn giáp ranh Việt Nam - Campuchia, Lâm nín thở, dồn hết chút sức tàn vào chân phải để khom lưng lách qua những bụi cây gai sắc nhọn. Cánh tay trái của anh hoàn toàn buông thõng, phế liệt vô lực bên sườn do huyệt đạo bị khóa chặt để ngăn máu chảy từ vết rách vai. Cẳng tay phải của anh nóng rát, vết bỏng hóa chất axit chì từ bình ắc quy bị vỡ ở tập trước bắt đầu phồng rộp nặng nề, dính nước mưa bão ăn mòn sâu vào da thịt, tạo nên những cơn đau buốt nhói chạy dọc lên tận bả vai.


Lâm áp dụng Quy tắc di chuyển dưới bóng quét nhiệt của Lão Tam. Anh quỳ rạp xuống vũng bùn bazan lạnh buốt, dùng tay phải vốc từng nắm bùn đỏ dính quặng sắt phủ kín lên cơ thể, đặc biệt là vùng ngực trái đang sém đen vì bỏng điện. Lớp bùn lạnh hấp thụ hoàn toàn thân nhiệt đang sốt cao của Lâm, biến anh thành một khối đá vô hại trước hệ thống kính quét hồng ngoại của toán hiến binh Campuchia đang lùng sục phía sau.


Tiếng chó nghiệp vụ khịt mũi vang lên cách anh chưa đầy năm mét, hướng gió bão thổi mạnh ngược chiều đã cứu mạng Lâm khi thổi dạt mùi máu tươi của anh về phía ngược lại. Khi ánh đèn pin của toán tuần tra lướt qua rặng đước tiến về hướng Đông, Lâm mới từ từ bò dậy, nương theo kim la bàn quân sự móp méo của Lão Tôn để định vị hướng rút lui.


Anh lách qua hàng rào kẽm gai rỉ sét của bãi mìn cổ, khập khiễng quay lại chiếc xe tải GMC bọc bạt của Seng Doung đang đỗ khuất sau một rặng tre già.


Thấy Lâm xuất hiện như một bóng ma từ cõi chết trở về, gương mặt dính đầy bùn đỏ bazan và máu khô, Seng Doung run rẩy giật mình, vội vã hạ kính cabin: “Mày... mày còn sống à? Tao nghe tiếng chó sủa dữ dội lắm, tưởng mày bị xé xác rồi.”


Lâm không đáp, anh dùng tay phải mở phăng cửa thùng xe, leo lên bên trong. Minh Anh vẫn nằm co quắp dưới tấm bạt rách, gương mặt nhợt nhạt vì lạnh, bắp chân trái bị thương đã được rịt thảo dược tạm thời nhưng máu tươi vẫn thấm đỏ lớp vải xô. Thằng Tèo ngồi cạnh cô, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sợ hãi nhưng khi thấy Lâm, nó lập tức lao đến: “Anh Lâm! Anh có sao không? Vai anh...”


“Seng Doung, nổ máy đi,” Lâm khàn giọng rít qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc đầy sát khí. “Đánh lái tránh xa quốc lộ chính. Đi theo đường mòn hướng Tây Bắc, rẽ vào khu phế liệu rìa Bavet. Tao cần gặp Bảo Mực.”


Seng Doung không dám hé răng nửa lời, gã sĩ quan hiến binh biến chất hiểu rằng trang sổ đen hối lộ dập nát dính máu của gã nằm trong túi Lâm chính là bản án tử hình. Chiếc xe GMC cũ kỹ gầm rú, rẽ màn mưa phùn lạnh buốt lao đi trong đêm tối.


Sau hơn nửa giờ luồn lách qua những con đường mòn sình lầy, chiếc xe tải dừng lại trước một căn nhà gỗ rách nát, nằm lọt thỏm giữa những đống lốp xe hỏng và phế liệu sắt gỉ ở rìa Bavet. Đây là nơi ẩn náu của Phan Quốc Bảo, biệt danh Bảo Mực, một thợ xăm sòng bài ba mươi mốt tuổi, kẻ từng nợ Lâm một mạng sống khi được anh can ngăn không bị lính gác của A Sâm đánh chết năm ngoái.


Lâm dìu Minh Anh bước xuống xe, thằng Tèo nhanh nhẹn chạy trước gõ cửa theo nhịp mật hiệu. Cánh cửa gỗ mục nát hé mở, lộ ra gương mặt gầy gò với mái tóc dài buộc gọn sau gáy của Bảo Mực. Đôi mắt gã trợn ngược khi nhìn thấy thảm trạng của Lâm.


“Anh Lâm? Trời đất ơi, sao anh ra nông nỗi này?” Bảo Mực hốt hoảng né người để nhóm Lâm bước vào trong căn phòng tối tăm, nồng nặc mùi mực xăm hóa chất và cồn sát trùng.


“Đóng cửa lại,” Lâm ra lệnh lạnh lùng. Anh đặt Minh Anh nằm tạm lên chiếc phản gỗ cũ, rồi ngồi sụp xuống một chiếc ghế đẩu bằng sắt gỉ.


Lâm lôi từ túi áo măng-tô xám ra chiếc Ví da cá sấu của Khưu Phong và Thẻ căn cước giả Khưu Phong đặt lên chiếc bàn gỗ loang lổ vết mực. Anh nhìn thẳng vào Bảo Mực, ánh mắt không một chút dao động:


“Bảo, tao phải đi Sihanoukville ngay trong sáng nay dưới danh phận của Khưu Phong. Nhưng tao không thể mang theo cơ thể của một con nợ dọn rác.”


Bảo Mực nhìn xuống hai cổ tay của Lâm. Ở đó, những vết sẹo lồi đỏ hằn sâu do xích sắt siết chặt lâu ngày dưới hầm biệt giam hiện lên rõ mồn một. Đó là dấu vết nhận dạng của một nô lệ sòng bài. Bất kỳ quản lý cấp cao nào của Hắc Sa tại Đặc Khu Vạn Cát, đặc biệt là phó tướng Trần Vĩ đa nghi, chỉ cần nhìn qua vết sẹo này là sẽ biết ngay Khưu Phong này là kẻ giả mạo.


“Anh muốn tôi xăm đè lên vết sẹo lồi này?” Bảo Mực nheo mắt, giọng gã run lên. “Anh Lâm, sẹo lồi do xích sắt siết là loại mô sợi cực kỳ cứng và nhạy cảm. Xăm đè lên nó đau đớn gấp mười lần bình thường, lại không có thuốc tê y tế chuyên dụng. Hơn nữa, cẳng tay phải của anh đang bị bỏng hóa chất axit chì nặng thế này, nếu nhiễm trùng mực xăm, anh có thể bị hoại tử cả cánh tay!”


“Tao không có thời gian để lo chuyện hoại tử,” Lâm lạnh lùng cắt ngang, anh kích hoạt trạng thái 'Máu Lạnh' (Cold-Blooded Focus), đóng băng mọi cảm xúc hoảng sợ và đau đớn thể xác. “Dùng kim tự chế của mày. Xăm cho tao hình vòng gai đen giang hồ bao quanh cả hai cổ tay, đè nát những vết sẹo xích này. Làm ngay đi.”


Bảo Mực nhìn sự quyết tuyệt trong ánh mắt Lâm, gã biết không thể lay chuyển được người đàn ông này. Gã thở dài, quay sang lục lọi trong hòm đồ nghề, lôi ra một thiết bị xăm tự chế dã chiến: một chiếc motor nhỏ lấy từ máy Walkman cũ, gắn chặt vào vỏ bút bi nhựa, đầu kim là một sợi dây guitar được mài nhọn hoắt kết nối với hai viên pin tiểu AA.


“Tèo, giữ chặt đèn pin rọi vào cổ tay anh Lâm,” Bảo Mực ra lệnh, tay gã bắt đầu pha chế lọ mực tàu đen đặc với vài giọt cồn đỏ sát trùng.


Thằng Tèo run rẩy cầm chiếc đèn pin nhỏ, luồng ánh sáng vàng vọt rọi thẳng vào cổ tay phải của Lâm, nơi vết sẹo xích sắt lồi lên như một con rết đỏ sẫm, nằm ngay sát vệt bỏng rộp rỉ mủ do axit chì dính nước mưa bão.


Bảo Mực dùng bông tẩm cồn lau mạnh lên cổ tay Lâm. Cơn đau từ vết bỏng hóa chất bị kích ứng khiến cơ mặt Lâm khẽ giật nhẹ, nhưng anh vẫn ngồi bất động như một pho tượng đá. Gã thợ xăm bật công tắc, chiếc motor Walkman bắt đầu whirring – phát ra những tiếng vo ve chói tai như một đàn ong vò vẽ giận dữ trong không gian hẹp của căn buồng tối.


“Tôi bắt đầu đây. Anh chịu đựng nhé,” Bảo Mực nói, rồi gí mũi kim thép nhọn hoắt dính đầy mực đen trực tiếp vào thớ sẹo lồi cứng ngắc trên cổ tay phải của Lâm.


*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*


Mũi kim đâm liên tục với tần số năm mươi lần một giây, xuyên qua lớp da sẹo xơ cứng để đưa mực vào sâu bên trong. Cơn đau tột cùng lập tức bùng phát, dữ dội và buốt nhói như có hàng ngàn lưỡi dao nung đỏ đang cào xé trực tiếp vào xương tủy Lâm. Sẹo lồi là nơi tập trung các đầu mút thần kinh bị tổn thương, mỗi mũi kim đi qua đều tạo ra một luồng xung điện đau đớn dội thẳng lên đại não.


Lâm nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm kêu ken két, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng rách cũ mặn chát. Mồ hôi lạnh chảy ròng rọc trên trán anh, hòa lẫn với bùn đỏ bazan chảy dài xuống cổ. Anh áp dụng Kỹ năng chịu đau không tiếng động, kiểm soát cơ hoành để giữ nhịp thở sâu và đều đặn, tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ nào trước mặt thằng Tèo và Bảo Mực.


Cẳng tay phải của anh gồng cứng, những thớ cơ cuồn cuộn chống lại phản xạ co rút tự nhiên của cơ thể. Vết bỏng axit chì bên cạnh vết xăm như bị cộng hưởng nhiệt, bỏng rát dữ dội như bị thiêu đốt dưới ngọn lửa trần.


“Lỳ thật... Anh đúng là làm bằng sắt,” Bảo Mực lẩm bẩm, tay gã run nhẹ nhưng vẫn cố giữ mũi kim đi chuẩn xác theo vòng gai đen hầm hố bao quanh cổ tay. Mực đen trộn lẫn với máu tươi đỏ thẫm rỉ ra liên tục, được Bảo Mực dùng gạc lau sạch sau mỗi nét đi.


Sau khi hoàn thành cổ tay phải, Bảo Mực chuyển sang cổ tay trái. Đây mới là thử thách thực sự của Lâm. Cánh tay trái của anh đang bị tê liệt hoàn toàn do bị khóa huyệt đạo, anh không thể tự chủ cử động các ngón tay, nhưng hệ thần kinh cảm giác sâu bên trong vẫn hoạt động hoàn hảo. Cơn đau từ mũi kim đâm vào sẹo xích tay trái dội lên còn khủng khiếp hơn, bởi cơ thể anh không thể gồng cơ để giải tỏa bớt phản lực va chạm.


Lâm nhắm chặt mắt, trong bóng tối của tâm trí, hình ảnh người cha quá cố Nguyễn Hữu Hải nằm trên chiếc giường bệnh rách nát ở Tây Ninh hiện về. Rồi gương mặt đẫm lệ của em gái Nguyễn Khánh Vy lúc bị áp tải lên chiếc xe buôn người sang Sihanoukville gào thét tên anh.


*“Vy... anh sẽ đến cứu em. Dù có phải biến thành quỷ dữ, anh cũng sẽ kéo đổ cái tháp Hắc Sa đó xuống.”* Ý chí sắt đá và ngọn lửa căm hờn Trần Vĩ tột cùng đã giúp Lâm vượt qua giới hạn chịu đựng của một con người bình thường.


Thằng Tèo nhìn những giọt máu tươi trộn mực đen chảy dài trên cánh tay Lâm, nước mắt nó không ngừng rơi xuống sàn gỗ ẩm ướt. Nó chưa từng thấy ai phải chịu đựng sự hành xác tàn khốc đến thế để sinh tồn.


Một tiếng đồng hồ trôi qua dài như một thế kỷ dưới địa ngục. Tiếng vo ve của chiếc motor tắt ngấm. Bảo Mực thở phào nhẹ nhõm, gã dùng một chiếc khăn sạch thấm đẫm cồn đỏ lau sạch vệt mực thừa và máu tươi còn sót lại trên hai cổ tay Lâm.


Những vết sẹo xích sắt đỏ sẫm hằn sâu của kiếp nô lệ dọn rác đã hoàn toàn biến mất dưới lớp mực đen đặc của hai vòng gai xăm hầm hố, sắc nét và đầy sát khí của giới giang hồ biên giới. Ngoại hình của Nguyễn Hữu Lâm giờ đây đã hoàn thiện không một kẽ hở để khớp với danh tiếng tàn bạo của sát thủ Khưu Phong thật.


Bảo Mực đặt chiếc kim xăm dính máu xuống bàn, nhìn Lâm bằng ánh mắt vừa nể phục vừa e sợ. Gã lau sạch vệt mực thừa trên ngón tay mình, thở dài một tiếng đầy u uẩn rồi cảnh cáo Lâm:


“Mày đã mang hình xăm này, thì cả đời không bao giờ được phép cúi đầu làm nô lệ nữa.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!