Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Điểm Hẹn Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ chiếc xe tải GMC cũ kỹ của hiến binh Seng Doung tắt ngấm, trả lại cho cánh rừng đước ngập mặn vùng giáp ranh một sự tịch mịch đến rợn người. Gió bão từ phía biển Tây Nam vẫn rít lên từng hồi qua những rặng tre gai rậm rạp, kéo theo màn mưa phùn lạnh buốt dội sầm sập xuống tấm bạt rách nát phủ trên thùng xe. Mùi bùn sình thối rữa của đầm lầy trộn lẫn với mùi dầu diesel rò rỉ từ két nước bị nứt tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nhầy nhụa đặc trưng của vùng biên thùy.


Nguyễn Hữu Lâm khẽ rướn người, tựa tấm lưng rách nát vào thành gỗ ẩm ướt của thùng xe tải. Cơn sốt cao do chấn thương tích lũy bắt đầu thiêu đốt đại não anh, khiến hai bên thái dương giật lên từng hồi liên tục, mắt nhòe đi dưới những vệt mờ trắng xóa chập chờn. Bả vai trái của anh hoàn toàn tê liệt. Sau khi được sư thầy Thạch Vông dùng kỹ thuật bấm huyệt cổ truyền để khóa mạch máu tạm thời, anh không còn cảm thấy cảm giác đau buốt nhói từ vết rách cơ sâu hoắm nữa, nhưng cánh tay trái lúc này buông thõng vô lực như một khúc củi khô. Lực phát lực của anh giảm đến sáu mươi phần trăm. Lâm biết rõ đây chỉ là sự bình yên giả tạo. Trong vòng vài canh giờ nữa, khi huyệt đạo tự giải, cơn đau tích lũy sẽ quay trở lại quật ngã anh dã man hơn gấp bội.


Lâm dùng bàn tay phải gân guộc, run rẩy móc từ túi áo măng-tô xám ra chiếc radio rác cũ kỹ dính đầy dầu mỡ – vật phẩm anh lén trộm được dưới hầm rượu sòng bài Las Vegas Sun. Anh cắm chiếc Sim rác Metfone/Smart vừa kích hoạt vào khe đọc của chiếc điện thoại mã hóa của Khưu Phong, gửi đi một tin nhắn văn bản ngắn gọn chỉ vỏn vẹn ba ký tự: “28M”.


Đó là mật hiệu đã quy ước từ trước với Đại úy Lê Văn Chính – đồng đội cũ của người cha quá cố Nguyễn Hữu Hải, hiện đang chỉ huy lực lượng Biên phòng cửa khẩu Mộc Bài phía bên kia biên giới. Ngay sau đó, Lâm bẻ gãy chiếc sim rác, ném thẳng xuống vũng bùn loãng dưới sàn xe để xóa sạch dấu vết số.


Lâm áp tai vào loa của chiếc radio rác, tay phải xoay nhẹ núm vặn tần số về dải sóng ngắn UHF bị nhiễu tĩnh. Tiếng rè rè khô khốc vang lên cắt ngang tiếng gió rít gào. Lâm nín thở, tập trung toàn bộ thính giác của một kẻ sinh tồn vùng biên để lắng nghe. Giữa những dải âm thanh hỗn tạp của tiếng mưa và sóng nhiễu, một chuỗi âm thanh “tạch, tè, tạch, tạch” nhỏ gọn, đều đặn vang lên.


Mã Morse. Tần số sóng ngắn đã được kích hoạt. Điểm hẹn an toàn tại cột mốc biên giới Mộc Bài đã được xác nhận.


“Seng Doung,” Lâm khàn giọng rít qua khe hở của vách cabin xe tải, lưỡi dao bấm thép nhíp xe tải dắt dưới đế giày phải khẽ nhịp nhẹ lên sàn gỗ như một lời đe dọa vô hình. “Mày ở yên trên xe canh chừng con bé này cho tao. Nếu tao phát hiện mày có bất kỳ cử động lạ nào, hoặc nếu mày định nổ máy bỏ chạy, tao bảo đảm dữ liệu sổ đen hối lộ của mày sẽ được gửi thẳng lên Tòa án Quân sự Phnom Penh ngay lập tức.”


Phía trước cabin, Seng Doung run rẩy giật mình, gương mặt gã sĩ quan hiến binh biến chất nhợt nhạt cắt không ra giọt máu qua gương chiếu hậu. Trang sổ đen hối lộ dập nát dính máu tươi nhẹ của Lâm đang nằm trong túi sắc phục gã như một bản án tử hình lơ lửng. Gã buộc phải làm con tin vận chuyển để bảo toàn mạng sống và danh vọng chính trị của mình: “Tao... tao biết rồi. Tao không điên mà tự sát. Mày nhanh lên, toán tuần tra của Sameth đang lùng sục bãi mìn phía Tây dữ dội lắm.”


Lâm quay sang Minh Anh. Cô gái trẻ gầy gò đang nằm co quắp dưới tấm bạt rách, hai tay ôm chặt bắp chân trái bị thương. Vết rách sâu hơn năm phân do mảnh tôn văng trúng trong vụ nổ mìn trước đó đã được sư thầy rịt thuốc thảo dược cầm máu, nhưng lớp vải xô trắng quấn quanh chân cô đã bắt đầu thấm nhẹ vệt máu tươi loang lổ sũng cả lớp vải hoodie đen rộng thùng thình. Gương mặt cô nhợt nhạt, môi xám ngoét vì nhiễm lạnh sâu.


“Minh Anh, giữ chặt chiếc điện thoại mã hóa này,” Lâm đặt chiếc điện thoại của Khưu Phong vào bàn tay run rẩy của cô gái. “Nếu có biến cố, cô biết phải dùng thuật toán nào để tự hủy dữ liệu rồi chứ?”


Minh Anh đeo chiếc kính cận dày cộm dính đầy bụi nước mưa, khẽ gật đầu, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định: “Tôi biết. Anh... anh phải quay lại. Đừng bỏ tôi lại với gã hiến binh này.”


“Tôi sẽ quay lại trước khi trời sáng,” Lâm dứt lời, lách người bước xuống khỏi thùng xe tải, chìm thẳng vào màn sương mù dày đặc của rừng đước.


Cơn mưa phùn lạnh buốt dội thẳng vào mặt, nhưng cơ thể Lâm nóng bừng vì cơn sốt nhẹ chấn thương bắt đầu nhen nhóm. Anh khập khiễng di chuyển, nương theo bóng tối của những rặng tre gai để tránh các lối mòn có dấu chân tuần tra. Cánh tay trái phế liệt hoàn toàn buông thõng bên sườn, buộc Lâm phải dồn toàn bộ trọng lượng và sự linh hoạt vào nửa thân người bên phải.


Anh rút chiếc La bàn quân sự cũ của Lão Tôn ra khỏi túi áo măng-tô xám. Chiếc la bàn kim loại kiểu cũ dập nát dính bùn đất chiến trường đã bị móp méo vỏ đồng nặng nề sau cú ngã hố sập ở tập trước, nhưng kim nam châm hoạt động hoàn toàn bằng cơ học bên trong vẫn xoay nhẹ, chỉ thẳng về hướng Bắc – hướng biên giới Việt Nam.


Trong đầu Lâm, sơ đồ Bản đồ bãi mìn rỉ sét ven biên cũ hiện lên chi tiết như một bản vẽ kỹ thuật số. Đây là vùng đất chết chứa hàng ngàn quả mìn rỉ sét sót lại từ thời chiến tranh biên giới Tây Nam, không một con nợ hay lính gác sòng bài nào dám bén mảng tới nếu không muốn bị nổ tung xác. Nhưng đối với Lâm, đây lại là con đường duy nhất không có camera quét nhiệt hồng ngoại và các chốt chặn cơ động của Hắc Sa.


Lâm khom lưng, bước từng bước cực kỳ cẩn trọng. Ngón chân phải của anh rà nhẹ trên lớp lá đước mục nát sũng nước trước khi hạ trọng tâm. Anh biết, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ dẫm trúng một sợi dây kẽm gai rỉ sét nối với kíp nổ mìn vướng, cả cơ thể anh sẽ bị xé toác thành trăm mảnh.


“Rào... rào...”


Tiếng bước chân dẫm lên bùn loãng vang lên từ hướng Tây Bắc, kèm theo ánh đèn pin công suất lớn quét loang loáng qua các thân cây đước. Lâm giật mình, phản xạ sinh tồn cực hạn lập tức được kích hoạt. Anh nhanh chóng nằm rạp xuống một vũng bùn lạnh ngập đến ngang ngực sát gốc đước lớn, dùng cánh tay phải còn cử động được kéo những nhánh đước khô và lá mục phủ kín lên đỉnh đầu.


Anh áp dụng Quy tắc di chuyển dưới bóng quét nhiệt của Lão Tam: nước bùn lạnh buốt sũng nước mưa sẽ hấp thụ hoàn toàn thân nhiệt đang sốt cao của anh, biến anh thành một khối đá lạnh vô hại trước hệ thống kính quét hồng ngoại của toán tuần tra liên hợp.


Lâm nín thở sâu bằng cơ hoành, cắn chặt răng để không phát ra tiếng thở dốc hay tiếng răng đập cầm cập vì lạnh. Hai tên lính gác hiến binh Campuchia trang bị súng trường tấn công AK-47 đi lướt qua cách vị trí ẩn nấp của anh chưa đầy ba mét. Ánh đèn pin quét sạt qua lớp lá mục che trên đầu Lâm, mùi khói thuốc lá lậu nồng nặc từ miệng chúng phả ra trong gió bão.


“Mẹ kiếp, thời tiết thế này thì đến chuột cũng không chạy nổi, thằng câm dọn rác đó chắc chắn đã chết đuối dưới sông rồi,” một tên lính gác càu nhàu bằng tiếng Khmer.


Chúng bỏ đi sau vài phút rà soát hời hợt. Lâm đợi cho đến khi tiếng bước chân và ánh đèn pin hoàn toàn biến mất trong sương mù mới từ từ ngồi dậy khỏi vũng bùn. Toàn thân anh run rẩy dữ dội, lớp bùn đỏ dính quặng sắt bám dày quanh bộ áo măng-tô xám dính clo, bốc mùi sắt tanh nồng trộn lẫn mùi đất thối rữa.


Lâm tiếp tục khập khiễng tiến về phía trước. Sau hơn hai mươi phút giằng co với đầm lầy và bãi mìn, một khối bê tông xám xịt, loang lổ vết rêu mốc và dính đầy vết xước của đạn bắn cũ hiện ra giữa trảng cỏ tranh rậm rạp.


Cột mốc biên giới Mộc Bài.


Ranh giới tự do. Chỉ cách một bước chân, nhưng đối với một kẻ mang danh sát thủ giả như anh, nó lại là một vực thẳm ngăn cách không thể vượt qua.


Lâm dừng lại sau một gốc cây đước lớn sát cột mốc, đưa mắt nhìn quanh cảnh giác. Sương mù vùng biên dày đặc đến mức không nhìn rõ quá năm mét. Anh khẽ đưa tay phải lên miệng, phát ra ba tiếng huýt sáo ngắn, trầm khàn mô phỏng tiếng chim cuốc đêm vùng biên thùy.


“Xào xạc...”


Từ phía bụi rậm bên kia cột mốc thuộc địa phận Việt Nam, một bóng người cao ráo, mặc cảnh phục dã chiến biên phòng màu xanh lá dính sũng nước mưa bước ra. Gương mặt người đàn ông cương nghị, sắc bén hằn sâu những vết sẹo sương gió biên thùy, đôi mắt một mí sắc như dao quét nhanh một lượt khắp các góc khuất trước khi khóa chặt vào vị trí của Lâm.


Đại úy Lê Văn Chính.


Khẩu súng ngắn quân dụng trên tay ông lăm lăm hướng về phía Lâm, nhưng lập tức được hạ xuống khi ông nhận ra dáng người gầy gò, hốc hác dính đầy bùn đỏ của con trai người đồng đội cũ.


“Lâm? Là cháu thật sao?” Đại úy Chính bước nhanh qua cột mốc, giọng nói trầm ấm nhưng không giấu nổi sự kinh ngạc và đau lòng.


Lâm bước ra khỏi bóng tối gốc đước, khập khiễng tiến lại gần. Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm biên thùy, Đại úy Chính lặng người đi khi nhìn thấy thảm trạng của Lâm. Bộ áo măng-tô xám dính đầy bùn đất bazan, bả vai trái phế liệt buông thõng vô lực, máu tươi rỉ ra từ vết rách cơ sâu hoắm thấm đỏ sẫm một mảng lớn trước ngực áo, bốc lên mùi sắt tanh nồng trộn lẫn mùi clo tẩy rửa. Gương mặt Lâm hốc hác, khóe miệng rách sâu rỉ máu khô, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng ánh nhìn lại lạnh lẽo, lỳ lợm đến đáng sợ – ánh mắt của một kẻ đã đi qua địa ngục.


“Cháu... cháu bị thương nặng quá. Để chú đưa cháu vượt biên về trạm xá biên phòng điều trị ngay lập tức,” Đại úy Chính xót xa định đưa tay đỡ lấy bả vai phải của Lâm.


“Không được, chú Chính,” Lâm khàn giọng rít qua kẽ răng, lùi lại một bước để né tránh cái chạm của ông. “Cháu không thể về nước lúc này. Nếu cháu biến mất, vỏ bọc sát thủ Khưu Phong của cháu tại Bavet sẽ vỡ vụn hoàn toàn. Em gái cháu... Vy vẫn đang bị giam lỏng tại Đặc Khu Vạn Cát ở Sihanoukville. Cháu phải đi tìm con bé.”


“Cháu điên rồi! Thể xác cháu thế này thì sống sót thế nào được giữa hang ổ của bọn Hắc Sa?” Đại úy Chính dằn vặt nói, bàn tay ông siết chặt báng súng. “Cha cháu năm xưa đã hy sinh thân mình trên mảnh đất biên cương này để bảo vệ bình yên cho tổ quốc. Chú không thể giương mắt nhìn con trai của anh Hải tự hủy hoại mạng sống của mình được!”


“Cha cháu hy sinh vì nghĩa khí và la bàn đạo đức của một người lính,” Lâm nhìn thẳng vào mắt Đại úy Chính, ánh mắt anh lóe lên ngọn lửa quyết tuyệt sắt đá. “Cháu cũng đang làm điều tương tự để chuộc lại lỗi lầm quá khứ đã khiến gia đình tan nát. Cháu không thể bỏ mặc Vy. Chú Chính, chú hãy giúp cháu hoàn thành nghĩa vụ này.”


Nói rồi, Lâm dùng những ngón tay phải dính máu tươi và bùn đất của mình khẽ luồn xuống kẽ thắt lưng quần bảo hộ dọn dẹp, rút ra chiếc Thẻ nhớ MicroSD 32GB dính vệt bùn bazan khô cứng. Anh đặt chiếc thẻ nhớ nhỏ xíu vào lòng bàn tay thô ráp, chai sạn của người sĩ quan biên phòng.


“Đây là cái gì?” Đại úy Chính nheo mắt hỏi.


“Đây là bằng chứng vật chứng tối cao cháu thu thập được từ chiếc điện thoại mã hóa của Khưu Phong thật,” Lâm khàn giọng giải thích, nhịp thở của anh dồn dập do cơn sốt bắt đầu dâng cao kích ứng bả vai rách cơ. “Bên trong chứa danh sách, file ghi âm cuộc gọi tống tiền và thông tin cá nhân của hơn hai mươi mốt con nợ Việt Nam đang bị giam lỏng cưỡng bức lao động lừa đảo mạng tại sòng bài Las Vegas Sun. Có cả sổ sách ghi chép các khoản hối lộ bằng tiền mặt cho hiến binh địa phương tỉnh Svay Rieng để làm ngơ cho đường dây buôn người.”


Đại úy Chính siết chặt chiếc thẻ nhớ trong lòng bàn tay, gương mặt ông đanh lại đầy cương nghị: “Chứng cứ này vô cùng quan trọng. Chú sẽ lập tức chuyển giao về Bộ Công an để phối hợp với Cảnh sát Hoàng gia Campuchia tiến hành cuộc truy quét giải cứu quy mô lớn.”


“Không được manh động, chú Chính,” Lâm vội vã cảnh báo. “Mạng lưới bảo kê của Hắc Sa ở Phnom Penh rất rộng. Nếu chú tiến hành truy quét lúc này, bọn chúng sẽ lập tức tiêu hủy toàn bộ dữ liệu máy chủ và hành quyết toàn bộ con nợ để bịt đầu mối. Hãy chờ cháu thâm nhập sâu vào Đặc Khu Vạn Cát, tiếp cận máy chủ trung tâm để lấy sổ cái dòng tiền ma. Khi cháu phát tín hiệu radio rác tần số ngắn, đó mới là lúc thích hợp nhất để hành động.”


Đại úy Chính nhìn chằm chằm vào Lâm, sự dằn vặt và nể phục giằng co dữ dội trong tâm trí người lính già. Ông hiểu rõ, gã trai trước mặt ông không còn là con nợ trốn chạy hèn nhát năm xưa nữa, mà đã thực sự trở thành một chiến binh nội gián độc hành lỳ lợm, sẵn sàng đeo chiếc mặt nạ của quỷ dữ để đi xuyên qua bóng tối tội ác.


“Lâm... chú hứa với cháu, bằng mọi giá lực lượng biên phòng Việt Nam sẽ bảo vệ an toàn cho mẹ cháu ở quê nhà Tây Ninh khỏi sự khủng bố của băng đòi nợ A Kênh,” Đại úy Chính đặt bàn tay thô ráp lên bả vai phải lành lặn của Lâm, siết chặt đầy nghĩa khí. “Nhưng cháu cũng phải hứa với chú... bằng mọi giá phải giữ mạng sống để đưa Vy trở về đất mẹ. Chú không muốn phải nhìn thấy di ảnh của cháu đặt cạnh di ảnh của anh Hải.”


Khóe mắt Lâm khẽ ươn ướt, nhưng anh nhanh chóng chớp mắt để xua đi sự yếu đuối cuối cùng. Trạng thái “Máu Lạnh” lại được kích hoạt cưỡng bức, đóng băng mọi cảm xúc ủy mị: “Cháu hứa.”


“Gâu! Gâu! Gâu!”


Tiếng chó nghiệp vụ biên phòng sủa vang dội dồn dập đột ngột xé toác màn sương mù tịch mịch của rừng đước phía sau bãi mìn.


Lâm giật mình quay đầu lại. Từ hướng chốt gác hiến binh Campuchia, ánh đèn pha quét công suất lớn bắt đầu rọi quét điên cuồng dọc theo hàng rào kẽm gai biên giới. Tiếng bốt da nện gót nẹp sắt rầm rập của toán lính gác tuần tra liên hợp kết hợp tiếng xích sắt lách cách dồn dập đang tiến sát về phía cột mốc biên giới với tốc độ cực nhanh.


“Có biến! Toán tuần tra hiến binh dắt chó nghiệp vụ đang tiến sát bãi mìn!” Lâm rít qua kẽ răng, tay phải nhanh chóng giắt khẩu súng ngắn K54 rỉ sét dắt sau thắt lưng ra để sẵn sàng tự vệ.


“Chú Chính, chú phải rút lui ngay lập tức! Nếu bọn chúng phát hiện ra chú ở đây, sẽ dẫn đến một vụ chạm trán ngoại giao vũ trang xuyên biên giới, và vỏ bọc Khưu Phong của cháu sẽ nát vụn!” Lâm đẩy mạnh Đại úy Chính về phía địa phận Việt Nam.


Đại úy Chính giật mình, ông nhìn sâu vào mắt Lâm một lần cuối, siết chặt chiếc thẻ nhớ dính máu trong tay rồi nhanh chóng lùi sâu vào rặng tre gai rậm rạp phía bên kia cột mốc, biến mất hoàn toàn trong màn sương mù dày đặc.


Lâm quay đầu lại, nén cơn đau thấu xương tủy từ bả vai trái rách cơ, tay phải cầm khẩu K54 rỉ sét chỉ còn đúng một viên đạn duy nhất dính bùn nước sông bẩn, khom lưng chuẩn bị đối đầu với tiếng chó nghiệp vụ sủa vang sát nút ngay phía sau rặng tre gai rỉ sét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!