Lửa Đỏ Quán Nghèo
Chiếc xe tải GMC cũ kỹ bọc bạt rách của sĩ quan hiến binh biến chất Seng Doung gầm rú điên cuồng, lao đi trên con đường đất đỏ nhão nhoét của tỉnh Svay Rieng. Cơn mưa phùn lạnh buốt của buổi sớm biên thùy bám chặt lấy kính chắn gió, nhòa nhạt dưới ánh đèn pha vàng vọt lập lòe.
Bên trong thùng xe tối tăm và nồng nặc mùi dầu diesel, Nguyễn Hữu Lâm ngồi tựa lưng vào thành gỗ ẩm ướt. Gương mặt anh hốc hác, chìm khuất dưới chiếc mũ sụp của chiếc áo măng-tô xám dính đầy bùn đất. Bả vai trái của anh hoàn toàn tê liệt. Sau khi được sư thầy Thạch Vông dùng kỹ thuật bấm huyệt Khmer cổ truyền để khóa mạch máu, anh không còn cảm thấy cơn đau buốt nhói từ vết rách cơ sâu hoắm nữa, nhưng cánh tay trái lúc này buông thõng vô lực như một khúc củi khô. Lực phát lực của anh giảm đến sáu mươi phần trăm. Lâm hiểu rõ, đây chỉ là sự bình yên giả tạo. Trong vòng mười hai canh giờ tới, khi huyệt đạo tự giải, cơn đau tích lũy sẽ quay trở lại quật ngã anh dã man hơn gấp bội.
Bằng bàn tay phải gân guộc, Lâm lôi từ túi ngực ra bức thư dính máu khô của người cha quá cố Nguyễn Hữu Hải – di vật anh vừa nhận được dưới bệ thờ Phật chùa cổ. Những nét chữ viết tay run rẩy, nhòe nhạt vì nước mưa và vết máu cũ, nhưng từng lời vạch trần bên trong lại như những nhát dao nung đỏ cắm thẳng vào tâm can anh.
Trần Vĩ.
Chính gã phó tướng tối cao của tập đoàn lừa đảo Hắc Sa tại Sihanoukville là kẻ năm xưa đã gài bẫy nợ nần cờ bạc bịp, ép cha Lâm phải ký giấy thế chấp toàn bộ đất đai mặt tiền biên giới, gián tiếp đẩy gia đình anh vào cảnh ly tán, nợ nần chồng chất. Đau đớn hơn, chính Trần Vĩ là kẻ đã ký lệnh mua lại em gái anh, Nguyễn Khánh Vy, từ tay tên bác họ phản bội để đưa sang Đặc Khu Vạn Cát làm con mồi công nghệ.
Lồng ngực Lâm phập phồng dữ dội. Trạng thái “Máu Lạnh” (Cold-Blooded Focus) được kích hoạt cưỡng bức trong tâm trí anh, đóng băng mọi sự yếu đuối, chỉ để lại một ngọn lửa căm hờn rực cháy. Anh siết chặt bức thư trong lòng bàn tay phải, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn ra màn sương mù ngoài cửa thùng xe. Mối thù gia đình, nợ máu của cha và sinh mạng của em gái Vy – tất cả đều đổ dồn về một cái đích duy nhất: Đặc Khu Vạn Cát. Anh phải sống sót qua cửa ải biên giới này để tự tay bẻ gãy cổ Trần Vĩ.
“Lâm... anh có sao không?”
Tiếng thì thào yếu ớt của Minh Anh vang lên bên cạnh. Cô gái trẻ gầy gò co rúm người dưới tấm bạt rách, hai tay ôm chặt bắp chân trái bị thương. Vết rách sâu hơn năm phân do mảnh tôn găm trúng trong vụ nổ mìn trước đó đã được sư thầy rịt thuốc cầm máu, nhưng lớp vải xô trắng quấn quanh chân cô đã bắt đầu thấm nhẹ vệt máu tươi loang lổ. Gương mặt cô nhợt nhạt, môi xám ngoét vì nhiễm lạnh sâu.
“Tôi ổn. Cô ráng chịu đựng, chúng ta sắp đến quán cơm của chị Mai,” Lâm khàn giọng đáp, tay phải kéo lại tấm bạt che gió cho cô.
Phía trước cabin, Seng Doung đang bặm trợn lái xe. Gã sĩ quan hiến binh biến chất thi thoảng lại liếc nhìn vào gương chiếu hậu với vẻ căm hận và sợ hãi tột độ. Trang sổ đen hối lộ ngày 14 tháng trước dính máu của Lâm đang nằm trong túi áo gã như một bản án tử hình lơ lửng. Gã buộc phải làm tài xế vận chuyển cho kẻ thù để bảo toàn mạng sống và danh vọng chính trị của mình.
Khoảng nửa tiếng sau, chiếc xe tải giảm tốc độ rồi từ từ rẽ vào một lối mòn nhỏ rợp bóng những rặng tre gai và đước ngập mặn. Quán cơm Việt Nam của chị Mai hiện ra dưới màn mưa phùn xám xịt. Đó là một ngôi nhà lá lụp sụp, mái tranh dột nát nằm sát bên hàng rào kẽm gai biên giới rỉ sét. Bình thường, nơi đây luôn rực sáng ánh đèn dầu ấm áp và nghi ngút khói bếp thơm mùi cơm nóng của chị Mai – người phụ nữ lao động hiền hậu đã nhiều lần giấu bánh mì và thuốc men cứu đói Lâm dưới đáy sọt rác sòng bài.
Nhưng lúc này, ngôi nhà lá tối om, lạnh ngắt. Không có một làn khói bếp nào bốc lên. Sự im lặng bao trùm không gian một cách bất thường, chỉ có tiếng nước mưa dột *tõm, tõm* xuống những vũng bùn đỏ nhão nhoét trước hiên quán.
Lâm giơ tay phải ra hiệu cho Seng Doung dừng xe cách quán năm mươi mét, nép sát vào một bụi tre rậm rạp. Anh nheo mắt quan sát qua khe hở của tấm bạt bọc thùng xe. Khứu giác nhạy bén của một kẻ sinh tồn vùng biên lập tức ngửi thấy mùi thuốc lá rẻ tiền và mùi rượu đế nồng nặc bốc ra từ phía trong quán.
Có biến.
“Seng Doung, nghe cho rõ đây,” Lâm bò sát lại gần vách cabin, dí sát lưỡi dao bấm thép nhíp xe tải sắc lẹm vào khe hở kính chắn gió phía sau cổ gã sĩ quan. “Ở yên trên xe canh chừng con bé này cho tao. Nếu tao phát hiện mày có bất kỳ cử động lạ nào, hoặc nếu mày định nổ máy bỏ chạy, tao bảo đảm đồng đội của tao ở Phnom Penh sẽ nhấn nút gửi toàn bộ tệp dữ liệu sổ đen hối lộ của mày lên Tòa án Quân sự tối cao ngay lập tức.”
Seng Doung nuốt nước bọt khan, bả vai gã cứng đờ dưới mũi dao lạnh ngắt: “Tao... tao biết rồi. Tao sẽ ở đây. Mày nhanh lên.”
Lâm thu dao bấm lại, giắt sâu vào kẽ đế giày bảo hộ chân phải. Anh quay sang Minh Anh, khẽ dặn: “Nằm im dưới thùng xe, không được phát ra tiếng động.” Cô gái gật đầu run rẩy, đôi mắt cận thị dày cộm ánh lên vẻ lo lắng tột độ.
Lâm nhẹ nhàng lách người bước xuống khỏi thùng xe tải. Cơn mưa phùn lạnh buốt dội thẳng vào mặt, nhưng cơ thể anh nóng bừng vì cơn sốt nhẹ chấn thương bắt đầu nhen nhóm. Anh khập khiễng di chuyển, nương theo bóng tối của những rặng tre gai để tiếp cận vách lá phía sau quán cơm của chị Mai.
Bả vai trái tê liệt hoàn toàn không thể cử động, buộc Lâm phải dồn toàn bộ trọng lượng và sự linh hoạt vào nửa thân người bên phải. Anh khom lưng áp sát tai vào vách lá mục nát, lắng nghe những tiếng động phát ra từ bên trong.
“Mẹ kiếp, thằng Lâm chết nhát đó trốn đâu rồi? Mụ già kia, khôn hồn thì khai ra gã trốn ở đâu, không tao đổ hết cái bình này lên mặt mày!”
Giọng nói thô lỗ, hung hãn bằng tiếng Việt đặc sệt vùng biên giới Tây Ninh vang lên đầy đe dọa. Lâm lập tức nhận ra đó là người của băng đòi nợ thuê của A Kênh. Bọn chúng đã vượt biên trái phép sang đây theo lệnh của đại ca để truy lùng anh cấn trừ khoản nợ đất đai của người cha quá cố.
Qua khe hở vách lá dột nát, Lâm nhìn thấy một cảnh tượng khiến máu trong người anh sôi lên. Chị Mai bị trói chặt vào chiếc ghế gỗ cũ giữa quán, miệng bị bịt bằng một dải giẻ lau bẩn thỉu. Gương mặt phúc hậu hằn sâu vất vả của chị lúc này đầy những vết bầm tím, khóe miệng rỉ máu tươi.
Đứng trước mặt chị là ba tên côn đồ xăm trổ đầy mình, mặc áo ba lỗ đen dính đầy bụi đường biên. Tên cầm đầu có vết sẹo dài trên bắp tay đang kẹp chặt cổ chị Mai từ phía sau. Tay phải gã lăm lăm một bình thủy tinh nhỏ chứa dung dịch axit chì đậm đặc lấy từ ắc quy hỏng, lắc nhẹ đầy tàn nhẫn sát mặt chị. Hai tên đồng bọn còn lại cầm gậy sắt và dao rựa, liên tục đập mạnh xuống mặt bàn gỗ làm đổ nát bát đĩa, tạo ra những tiếng động chói tai để uy hiếp tinh thần người phụ nữ tội nghiệp.
“Ú... ớ...” Chị Mai lắc đầu điên cuồng, nước mắt hòa lẫn máu tươi chảy dài trên má, nhưng chị kiên quyết không đưa mắt nhìn về phía lối cửa sau – nơi chị đoán Lâm có thể xuất hiện.
Lâm hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành, nén cơn giận dữ tột cùng. Anh biết mình không thể nổ súng. Khẩu súng ngắn K54 rỉ sét dắt sau thắt lưng anh chỉ còn đúng một viên đạn duy nhất dính bùn nước sông bẩn, chưa kể tiếng nổ của súng quân dụng giữa đêm mưa biên giới sẽ lập tức thu hút các toán hiến binh tuần tra xung quanh sòng bài cũ cách đó không xa. Anh buộc phải thực hiện cuộc cận chiến im lặng bằng tay không và con dao bấm giấu kín.
Lâm lách người tiếp cận ô cửa sổ lá lụp sụp phía sau gian bếp. Cánh cửa sổ bằng tre mục nát chỉ được cài hờ bằng một thanh củi nhỏ. Vì cánh tay trái hoàn toàn phế liệt, Lâm không thể dùng hai tay để nâng người lên như bình thường. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu nơi khóe miệng, dùng bắp tay phải gồng cứng bám chặt vào bệ cửa bằng gỗ mục, lấy đà rướn mạnh nửa thân người bên phải lên.
Thớ cơ bả vai phải co thắt dữ dội, gánh chịu toàn bộ trọng lượng cơ thể sũng nước mưa của anh. Lâm nương theo tiếng sấm rền xa xăm của cơn bão cuối mùa để lách người qua ô cửa sổ, tiếp đất nhẹ nhàng trên nền đất ẩm ướt của gian bếp mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Mùi mỡ hành, mùi nước mắm tỏi ớt quen thuộc của quán cơm nghèo nay nồng nặc mùi ẩm mốc và khói thuốc lá rẻ tiền. Lâm khom lưng nép sau chiếc chạn bát bằng tre cũ kỹ.
Ngay sát lối cửa ngách thông giữa gian bếp và nhà ngoài, một tên côn đồ cầm gậy sắt đang đứng gác lưng quay về phía anh. Gã liên tục nhai kẹo cao su nhóp nhép, mắt láo liên nhìn ra phía cửa chính.
Lâm kích hoạt trạng thái “Máu Lạnh” hoàn toàn. Anh lướt đi trong bóng tối của gian bếp như một bóng ma không tiếng động. Khoảng cách rút ngắn xuống còn hai mét, rồi một mét.
Khi tên gác cửa vừa định xoay người lại vì ngửi thấy mùi bùn đất lạ, Lâm đã áp sát cự ly cực gần từ phía sau. Cánh tay phải gân guộc của anh vươn ra như một gọng kìm thép, vòng qua cổ gã kéo ngược về sau, đồng thời lòng bàn tay trái tê liệt chỉ làm điểm tì hờ vào gáy gã để mượn lực đẩy tới trước.
Lâm dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể xoay gắt một vòng theo kỹ thuật cận chiến CQB đặc nhiệm biên phòng do Lão Tôn truyền dạy.
*Rắc!*
Một tiếng xương cổ gãy khô khốc vang lên cực nhỏ, bị nuốt chửng hoàn toàn bởi tiếng gió rít qua mái lá dột nát. Tên gác cửa không kịp phát ra một tiếng kêu cứu nào, đôi mắt gã trợn ngược, toàn thân mềm nhũn đổ sụp xuống đống củi khô góc bếp. Lâm đỡ lấy thân hình gã dứt khoát, đặt nằm im lặng trên nền đất trong vòng chưa đầy hai giây.
Lâm tước lấy chiếc gậy sắt từ tay gã lính gác vừa chết, giắt dao bấm thép nhíp xe tải ra khỏi đế giày bảo hộ chân phải bằng ngón tay cái. Anh khẽ gạt nấc khóa ẩn bên hông cán dao.
*Tạch.*
Lưỡi dao mỏng dẹt, sắc lẹm bật ra lạnh ngắt dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu treo giữa nhà ngoài. Lâm nép mình sau bức vách ngăn bằng tre nứt nẻ, quan sát hai tên côn đồ còn lại.
Tên cầm đầu có vết sẹo dài vẫn đang kẹp cổ chị Mai, tay cầm bình axit chì gí sát vào má chị: “Mày vẫn cứng đầu hả mụ già? Thằng Lâm là cái thá gì mà mày phải bảo vệ nó? Nó nợ đại ca A Kênh của tao cả trăm triệu tiền đất ở quê, trốn sang đây làm nô lệ sòng bài. Hôm nay tao không đòi được tiền nợ, tao đổ hết bình axit này lên mặt mày cho biết thế nào là lễ độ!”
Chị Mai nhắm chặt mắt, cơ thể run rẩy dữ dội dưới sức ép của tên côn đồ, nhưng miệng chị vẫn bịt chặt giẻ lau, tuyệt đối không hé một lời khai báo.
Lâm không thể chờ đợi thêm. Anh lướt ra khỏi bức vách ngăn, tận dụng bóng tối của gầm bàn ăn gỗ dính đầy mỡ hành trơn trượt để áp sát từ bên sườn trái của tên cầm đầu.
Tên côn đồ thứ ba đứng gần cửa chính chợt phát hiện ra bóng người lướt đi trong bóng tối, gã gào lên cảnh báo: “Đại ca! Có người phía sau!”
Nhưng đã quá muộn. Lâm lao lên như một con mãnh thú xuất kích cự ly gần dưới một mét. Tên cầm bình axit giật mình, định mở nắp bình thủy tinh để tạt thẳng về phía Lâm, nhưng đòn tấn công của anh nhanh hơn phản xạ của gã.
Lâm dùng tay phải vung con dao bấm thép nhíp đâm một nhát dứt khoát, ngập sâu lưỡi dao ngược từ dưới lên thẳng vào vùng nách trái của tên cầm đầu – đòn đâm ngược dưới nách (Underhand Stab) hiểm hóc vào điểm yếu sinh học không có xương sườn bảo vệ.
Lưỡi dao sắc bén xuyên thấu thớ thịt mỏng, cắt đứt động mạch chủ dưới nách gã.
“Á...”
Tên cầm đầu chỉ kịp rống lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, toàn thân gã co giật kịch liệt. Bình thủy tinh chứa axit chì tuột khỏi tay gã, rơi xuống sàn gạch men vỡ nát.
*Xoảng!*
Dung dịch axit chì ăn mòn cực mạnh bắn tung tóe khắp sàn nhà sũng nước mưa. Một vài giọt axit bắn trúng cẳng tay phải của Lâm. Cơn bỏng rát hóa chất lập tức bùng phát, ăn mòn lớp da thịt bốc lên một làn khói khét lẹt nồng nặc. Cơn đau dữ dội như ngàn mũi kim châm nung đỏ đâm sâu vào cánh tay phải của anh, nhưng Lâm nghiến chặt răng đến mức khóe miệng rỉ máu tươi mặn chát, giữ cho cơ mặt hoàn toàn bất động, tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ nào để bảo vệ trạng thái “Máu Lạnh”.
Tên cầm đầu đổ ập xác xuống sàn nhà, máu tươi phun ra sũng cả vũng nước axit ăn mòn sủi bọt trắng xóa.
Chị Mai vùng vẫy dữ dội, chiếc ghế gỗ bị đổ nhào xuống sàn tránh xa vũng axit chì.
Tên côn đồ thứ ba cầm gậy sắt gầm lên điên cuồng, lao thẳng về phía Lâm: “Thằng khốn! Tao giết mày!”
Gã vung chiếc gậy sắt bổ mạnh một cú chí mạng từ trên xuống thẳng đỉnh đầu Lâm. Trong không gian chật hẹp dột nát của quán ăn, Lâm bị hạn chế di chuyển do bắp chân phải bị trầy xước từ trận chiến trước và bả vai trái hoàn toàn phế liệt không thể giơ lên đỡ đòn.
Anh không lùi lại. Lâm chủ động dùng chân phải đạp mạnh vào chân bàn ăn gỗ dập nát dính đầy dầu mỡ hành trơn trượt trước mặt, đẩy chiếc bàn lao thẳng về phía tên côn đồ đang lao tới.
Chiếc bàn gỗ nặng nề va mạnh vào đầu gối tên côn đồ, khiến gã mất đà loạng choạng, cú bổ gậy sắt bị lệch hướng chém sầm sập vào cột gỗ nhà lá, phát ra tiếng động khô khốc.
Ngay trên mặt bàn bị đổ, một bát nước mắm tỏi ớt đậm đặc pha sẵn của chị Mai bị văng ra. Lâm nhanh tay chộp lấy chiếc bát bằng tay phải, hắt thẳng toàn bộ dung dịch nước mắm mặn chát dính đầy ớt cay xè vào thẳng mắt tên côn đồ thứ ba cự ly gần.
“Á! Mắt tao! Mắt tao!”
Tên côn đồ gào thét đau đớn điên cuồng, buông rơi chiếc gậy sắt, hai tay ôm chặt lấy đôi mắt đang bị bỏng rát tột độ bởi axit ớt và muối mặn.
Lâm cúi người sát đất để tránh cú vung tay loạn xạ của gã. Tay phải anh chộp lấy sợi xích sắt xích chó rỉ sét quấn quanh chân bàn gỗ bị đổ, nhanh chóng quấn chặt ba vòng quanh nắm đấm tay phải của mình.
Anh gồng chặt toàn bộ cơ vai phải, dồn hết sức tàn và sự căm hận của một con thú bị dồn vào đường cùng, tung một cú đấm móc sấm sét từ dưới lên thẳng vào quai hàm dưới của tên côn đồ đang bị mù tạm thời.
*Bốp!*
Tiếng xích sắt va chạm vật lý cực mạnh vào xương quai hàm vang lên khô khốc, ghê rợn. Xương quai hàm dưới của gã côn đồ biến dạng hoàn toàn, vỡ nát dưới lực đấm kinh hoàng quấn xích sắt của Lâm. Gã bị nhấc bổng người lên nửa mét trước khi đổ sập xuống nền đất ẩm ướt, co giật vài nhịp rồi nằm bất động hoàn toàn, bất tỉnh nhân sự.
Trận cận chiến im lặng kết thúc trong vòng chưa đầy hai phút. Quán cơm nghèo nát bươm, đổ nát nhiều bàn ghế gỗ, vũng nước axit chì sủi bọt trắng xóa dưới sàn bốc mùi khét lẹt trộn lẫn mùi máu tanh nồng và mùi nước mắm tỏi ớt nồng nặc.
Lâm thở dốc dồn dập, bả vai phải đau nhức nhối do phát lực quá mạnh, cẳng tay phải dính axit chì bắt đầu phồng rộp rỉ mủ vàng đau rát kịch liệt. Anh khập khiễng bước lại gần chiếc ghế đổ, dùng con dao bấm thép nhíp nhanh chóng cắt đứt dây trói và giật giẻ lau miệng cho chị Mai.
“Lâm... Lâm ơi! Em có sao không? Cánh tay em...” Chị Mai run rẩy ôm lấy bả vai phải đầy máu của Lâm, nước mắt chảy dài trên gương mặt bầm tím.
“Chị Mai, em ổn. Chị phải rời khỏi đây ngay lập tức,” Lâm khàn giọng nói, giọng anh run nhẹ vì cơn sốt bắt đầu dâng cao. “Xe tải của hiến binh đang chờ ngoài kia. Em sẽ đưa chị và Minh Anh đi lánh nạn.”
Chị Mai gật đầu trong hoảng sợ, cố gượng đứng dậy bám vào vai Lâm.
Lâm cúi xuống xác chết của tên cầm đầu dính đầy axit để lục soát người gã tìm kiếm manh mối. Trong túi quần áo ba lỗ của gã, chiếc điện thoại thông minh dính máu bất ngờ rung lên bần bật liên tục.
Màn hình cảm ứng rực sáng sắc đỏ giữa bóng tối của quán nghèo, hiển thị một cuộc gọi video trực tiếp từ một số thuê bao ẩn danh.
Lâm nheo mắt, dùng ngón tay phải dính máu quẹt nhẹ màn hình để kết nối cuộc gọi.
Màn hình điện thoại lập tức hiển thị gương mặt rỗ chằng chịt đầy những vết sẹo tàn nhẫn của A Kênh – đầu sỏ băng đòi nợ thuê khét tiếng tại Tây Ninh. Gã đang ngồi trong một căn phòng tối tăm ở phía bên kia biên giới, tay cầm một điếu thuốc lá điện tử tỏa khói mù mịt, ánh mắt hí ti hí lồi đầy sát khí nhìn thẳng vào camera.
“Thằng Lâm khốn nạn,” A Kênh rít qua kẽ răng, giọng nói lơ lớ đầy đe dọa vang lên từ loa điện thoại. “Mày nghĩ mày giết được người của tao tại Bavet thì mày thoát được nợ sao? Mẹ mày ở quê nhà Tây Ninh đang nằm liệt giường dưới tay chân của tao đấy. Nếu trong vòng một tuần tới, mày không gửi đủ năm mươi ngàn đô-la tiền lãi cấn trừ nợ đất đai về đây, tao bảo đảm mụ già đó sẽ được nếm thử mùi axit chì đậm đặc ngay trên giường bệnh!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!