Quân Bài Kỳ Vĩ
Cơn bão giông gào rú suốt đêm qua giờ đã dịu lại thành những dải mưa phùn buốt giá, giăng mờ lối đi rậm rạp tre gai bao quanh Chùa cổ Preah Vihear vùng biên. Tiếng chuông chùa sớm ngân vang tịch mịch, hòa lẫn vào tiếng nước sông Vàm Cỏ Đông cuộn chảy đục ngầu phù sa ngoài xa.
Bên trong chánh điện, Nguyễn Hữu Lâm khẽ nhúc nhích bả vai. Cơn đau thấu xương tủy từ vết rách cơ sâu hoắm ở vai trái dường như đã bị đóng băng bởi kỹ thuật bấm huyệt khẩn cấp của sư thầy Thạch Vông. Cánh tay trái của anh lúc này hoàn toàn phế liệt, buông thõng vô lực bên sườn như một khúc củi khô. Anh cảm nhận rõ lớp thảo dược đắp trên vai đang tỏa ra một luồng khí lạnh buốt, kìm giữ không cho những thớ cơ rách toác chảy máu thêm. Nhưng Lâm biết, sự tê liệt tạm thời này chỉ kéo dài tối đa mười hai canh giờ. Khi huyệt đạo tự giải, cơn đau tích lũy sẽ quay trở lại quật ngã anh dã man hơn gấp bội.
“Sư thầy, ơn cứu mạng này, con xin ghi lòng tạc dạ.” Lâm khàn giọng nói, tay phải siết chặt chiếc bật lửa đồng móp méo – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố – dắt sâu vào túi áo măng-tô xám.
Sư thầy Thạch Vông nhìn Lâm bằng ánh mắt từ bi nhưng u uẩn. Sư thầy khẽ gật đầu, đưa tay vuốt nhẹ vầng trán nhợt nhạt của Minh Anh đang nằm thiếp đi trên chiếu lác: “Nghiệp chướng của cha con đã kết thúc bằng nợ máu, nhưng nghiệp của con chỉ mới bắt đầu. Con bé này thể chất quá yếu ớt, vết thương ở bắp chân trái dù đã rịt thuốc cầm máu nhưng vẫn cần được nghỉ ngơi. Đi đường hầm ngầm cũ mà cha con để lại trong hộp sắt, tránh xa bến sông. Ngoài kia, hiến binh và lính gác sòng bài đang lùng sục điên cuồng.”
Lâm nhìn sang Minh Anh. Cô gái trẻ gầy gò, gương mặt nhợt nhạt cắt không ra giọt máu, bắp chân trái quấn chặt lớp vải xô trắng đã thấm nhẹ vệt máu tươi loang lổ. Lâm dùng tay phải đỡ cô dậy, dìu cô tựa vào người mình. Bước chân của anh khập khiễng, mỗi nhịp di chuyển kéo theo sự co thắt ê ẩm từ lồng ngực rạn xương sườn.
Họ bước ra khỏi cánh cửa gỗ gõ đỏ của chùa cổ, nương theo bóng tối của rặng tre gai rậm rạp tiến về phía bến sông biên giới. Lâm không chọn đi đường hầm ngầm ngay lập tức. Anh cần phải thám thính tình hình di chuyển của hiến binh địa phương. Nếu bến sông bị phong tỏa hoàn toàn, đường hầm ngầm cũ – vốn có lối ra sát mép nước – cũng sẽ trở thành một cái bẫy chết chóc không lối thoát.
“Rào rào...”
Tiếng bước chân dẫm lên lá mục ẩm ướt vang lên từ phía trước. Lâm giật mình, nhanh chóng đẩy Minh Anh vào sau một bụi tre gai lớn, tay phải lách nhanh xuống thắt lưng quần bảo hộ dọn dẹp, chạm vào báng khẩu súng ngắn K54 rỉ sét. Khẩu súng chỉ còn đúng một viên đạn duy nhất dính bùn đất sông bẩn. Đây là bài tẩy cuối cùng của anh, một phát bắn không được phép sai lệch.
“Đứng im! Hiến binh tỉnh Svay Rieng đây!”
Một luồng ánh sáng chói mắt từ đèn pin tuần tra quét thẳng vào mặt Lâm. Từ trong màn sương mù ẩm ướt của vùng biên, năm bóng người mặc sắc phục hiến binh sờn cũ, tay lăm lăm súng trường tấn công AK-47 bước ra, bao vây chặt lấy lối đi hẹp.
Dẫn đầu toán tuần tra là Seng Doung. Gã cựu sĩ quan hiến binh Khmer bốn mươi tám tuổi bước lên, dáng người cao dỏng, gương mặt hốc hác với đôi mắt sâu hoắm sắc lạnh đang dò xét Lâm. Gã chậm rãi rút khẩu súng ngắn K59 từ bao da bên hông, gõ nhẹ họng súng đen ngòm vào trán Lâm, phát ra tiếng cười khàn đặc đầy tàn nhẫn.
“Nguyễn Hữu Lâm. Thằng câm dọn rác dưới hầm sòng bài Las Vegas Sun,” Seng Doung rít qua kẽ răng, giọng lơ lớ tiếng Việt. “Ban quản lý sòng bài đang treo thưởng năm mươi ngàn đô-la tiền mặt cho cái đầu của mày sau cái chết của phó tướng A Sâm. Hiến binh tụi tao lùng sục dọc bến sông này cả đêm, không ngờ mày lại tự mò xác đến đây.”
Họng súng K59 lạnh ngắt gí sát thái dương Lâm. Áp lực ngột ngạt của cái chết cận kề khiến Minh Anh phía sau bụi tre khẽ run rẩy, tiếng thở của cô dồn dập hơn. Nhưng Lâm đứng bất động. Dưới danh nghĩa sát thủ Khưu Phong giả danh, gương mặt anh hoàn toàn lạnh lùng, không một chút biến sắc. Trạng thái “Máu Lạnh” (Cold-Blooded Focus) được kích hoạt cưỡng bức trong tâm trí anh, đóng băng mọi nỗi sợ hãi.
“Mày nghĩ cái đầu của tao chỉ đáng giá năm mươi ngàn đô thôi sao, Seng Doung?” Lâm cất giọng khàn đặc, tông giọng thấp và lạnh lẽo đến mức khiến Seng Doung khựng lại một nhịp.
“Mày không phải thằng câm?” Seng Doung nhíu mày, ngón trỏ tay phải siết nhẹ vào cò súng K59. “Đừng giở trò. Tao nổ súng ở đây, xác mày vẫn đổi được tiền thưởng.”
Lâm khẽ nhếch khóe miệng dính máu khô, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm của gã hiến binh biến chất: “Ngày 14 tháng trước, 15.000 USD tiền mặt giao tại nhà nghỉ gần cửa khẩu Bavet. Người nhận: Seng Doung. Ngày 28, thêm 20.000 USD được chuyển qua ví điện tử USDT của một tài khoản ma tại Phnom Penh để làm ngơ cho chuyến xe chở ba mươi lao động Việt Nam vượt biên trái phép. Người ký lệnh duyệt chi hối lộ từ quỹ đen của sòng bài: phó tướng A Sâm.”
Seng Doung biến sắc mặt. Họng súng K59 trên tay gã run nhẹ. Những con số, ngày tháng và phương thức giao dịch mật mà Lâm vừa đọc vanh vách chính là những vết nhơ sinh tử có thể tước đi chiếc mũ hiến binh và tống gã vào nhà tù quân sự Phnom Penh ngay lập tức.
“Mày... sao mày biết những chuyện này?” Seng Doung quát lớn, trán gã lấm tấm mồ hôi lạnh dù gió bão đang thổi buốt giá.
“A Sâm chết rồi, nhưng gã để lại một thứ rất thú vị dưới đáy két sắt Chubb phòng làm việc,” Lâm chậm rãi dùng bàn tay phải lành lặn thọc vào túi ngực áo măng-tô xám, lôi ra một cuốn sổ da đen nhỏ rách nát dính vệt máu tươi đã khô sẫm.
Đó chính là Sổ sách rửa tiền mặt của sòng bài Las Vegas Sun. Cuốn sổ ghi chép chi tiết từng đồng tiền bẩn, từng khoản hối lộ hàng tháng bằng tiền mặt cho hiến binh địa phương tỉnh Svay Rieng mà Lâm đã liều mạng lấy trộm được ở tập 16.
Nhìn thấy cuốn sổ da đen quen thuộc, đồng tử của Seng Doung co thắt dữ dội. Gã nhận ra chữ viết tay của A Sâm trên bìa sổ. Sự tham lam và hoảng sợ tranh chấp kịch liệt trong tâm trí gã hiến binh biến chất.
Seng Doung quay đầu gầm lên với bốn tên lính gác hiến binh phía sau: “Lùi lại! Cảnh giới xung quanh bến sông cho tao! Không có lệnh của tao, đứa nào bước lại gần bắn bỏ!”
Bốn tên lính hiến binh ngơ ngác nhưng lập tức cúi đầu lùi lại phía sau rặng tre, giữ cự ly cách khoảng mười lăm mét để cảnh giới. Lúc này, trên trảng cỏ sũng nước chỉ còn lại Lâm và Seng Doung đối mặt trực diện.
“Đưa cuốn sổ đó cho tao, tao sẽ cho mày một lối thoát về biên giới,” Seng Doung nghiến răng nói, tay gã vẫn gí chặt súng K59 vào ngực Lâm. “Nếu không, tao chấp nhận giết mày ở đây để bịt đầu mối. Cuốn sổ này sẽ cháy thành tro cùng xác của mày.”
Lâm lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt gã: “Mày nghĩ tao ngu đến mức mang bản gốc duy nhất đến đây sao? Con bé đứng sau tao là hacker chuyên nghiệp của Hắc Sa. Toàn bộ trang sách trong cuốn sổ này đã được nó quét sạch sẽ và mã hóa tải lên máy chủ đám mây từ đêm qua. Chỉ cần tao chết, hoặc nếu sau hai tiếng nữa tao không nhập mật mã an toàn vào điện thoại mã hóa của Khưu Phong, toàn bộ tệp dữ liệu hối lộ của mày và hiến binh Svay Rieng sẽ tự động được gửi thẳng đến hòm thư của Tòa án Quân sự tối cao tại Phnom Penh và đội đặc nhiệm chống tham nhũng địa phương.”
Seng Doung thở dốc điên cuồng. Gã nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy tâm lý chiến cực kỳ xảo quyệt của Lâm. Uy thế của lực lượng hiến binh địa phương có vũ khí pháp lý hoàn toàn bị vô hiệu hóa trước quân bài bằng chứng tài chính đen này. Sinh mệnh chính trị, chức quyền và mạng sống của gã đang nằm gọn trong bàn tay phải dính máu của Lâm.
“Mày muốn gì?” Seng Doung gằn giọng hỏi, mồ hôi lạnh chảy dài dọc gò má rỗ.
“Tao cần một lối thoát an toàn rời khỏi Bavet tiến về hướng Sihanoukville. Một chiếc xe tải bọc bạt kín của hiến binh, có giấy thông hành quân sự để qua mặt các chốt chặn tuần tra dọc Quốc lộ 4,” Lâm đưa ra yêu cầu đanh thép.
Seng Doung im lặng vài giây, đôi mắt hí láo liên quét qua cuốn sổ da đen trên tay Lâm. Sự tuyệt vọng dồn gã vào bước đường cùng. Bất ngờ, gã hiến binh biến chất gầm lên một tiếng tàn độc, lao thẳng tới định giật phăng cuốn sổ da đen khỏi tay Lâm hòng tiêu hủy bằng chứng vật lý ngay tại chỗ.
Nhưng Lâm đã lường trước được sự phản kháng điên cuồng của một con thú bị dồn vào góc tối. Ngưỡng phản xạ CQB của một kẻ được trui rèn qua đòn roi sinh tử bộc phát lập tức. Lâm lách nhẹ người sang phải, né tránh đà lao tới của Seng Doung. Cùng lúc đó, ngón cái tay phải của anh miết mạnh vào nấc gạt ẩn bên hông cán con dao bấm thép nhíp xe tải giấu sẵn trong lòng bàn tay.
*Tạch!*
Lưỡi dao bấm mỏng dẹt, sắc lẹm được rèn thủ công từ lá thép đàn hồi của xe tải phế liệu bật ra nhanh như chớp. Lâm vung tay phải, áp sát cự ly gần dưới nửa mét, dùng kỹ thuật khóa khớp tì mạnh lưỡi dao sắc lẹm vào ngay dưới mỏm xương quai hàm, sát động mạch cổ của Seng Doung.
Mũi dao thép nhíp lạnh ngắt đâm nhẹ vào da cổ gã hiến binh, rỉ ra một giọt máu tươi đỏ sẫm. Seng Doung cứng đờ người, hai tay giơ lên không trung, khẩu K59 trên tay gã chĩa thẳng lên trời, hơi thở dồn dập nghẹn lại nơi cuống họng.
“Đừng thử độ sắc của thép nhíp xe tải biên giới, Seng Doung. Tao đã tự tay bẻ gãy cổ cận vệ Muay Thái A Hổ và đẩy A Sâm vào tủ điện 380V. Giết thêm một gã hiến binh biến chất như mày chỉ tốn của tao thêm hai giây cận chiến,” Lâm thì thầm sát tai gã, giọng nói khàn đặc không một chút dao động.
Seng Doung nuốt nước bọt khan, cảm nhận rõ rệt lưỡi dao đang tì sát huyết quản của mình: “Được... được rồi... tao đồng ý. Tao sẽ chuẩn bị xe tải bọc bạt cho mày.”
Lâm từ từ hạ dao bấm xuống nhưng không hề lơi lỏng cảnh giác. Anh dùng tay phải xé phăng trang đầu tiên của cuốn sổ da đen – nơi ghi chép khoản hối lộ bằng tiền mặt trị giá 15.000 USD của Seng Doung vào ngày 14 tháng trước – rồi nhét mạnh vào túi sắc phục của gã.
“Đây là trang duy nhất ghi chép giao dịch tiền mặt trực tiếp của mày. Tao giao cho mày làm tin để chứng minh thiện chí. Toàn bộ những trang còn lại liên quan đến giới chức hiến binh tỉnh Svay Rieng vẫn nằm trong tay tao. Làm tốt việc vận chuyển, mày sẽ nhận lại sự im lặng vĩnh viễn,” Lâm lạnh lùng đưa ra tối hậu thư.
Seng Doung run rẩy giật lấy mảnh giấy rách dính vệt máu tươi nhẹ của Lâm, nhanh chóng nhét sâu vào túi áo sắc phục như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cuộc đời gã. Gã quay đầu lại phía sau, gầm lên ra lệnh cho bốn tên lính hiến binh đang đứng cảnh giới ngoài bụi tre:
“Tất cả hạ súng xuống! Đưa chiếc xe tải bọc bạt hiến binh của tổ tuần tra lại đây cho tao! Khẩn trương!”
Bốn tên lính gác hiến binh ngơ ngác nhìn nhau, nhưng trước mệnh lệnh đanh thép của sĩ quan chỉ huy trực tiếp, chúng lập tức hạ nòng súng trường AK-47 xuống và chạy nhanh về phía rặng cây nơi chiếc xe tải cơ giới đang nổ máy chờ sẵn.
Lâm quay lại bụi tre, dìu Minh Anh bước ra. Cô gái trẻ nhìn Lâm bằng ánh mắt đầy nể phục xen lẫn kinh hoàng trước sự xảo quyệt và lạnh lùng tột đỉnh của anh trong cuộc đàm phán tống tiền vừa rồi. Lâm không nói lời nào, anh dìu cô tiến về phía chiếc xe tải bọc bạt hiến binh đang từ từ lùi lại trên trảng cỏ sũng nước bão.
Nhưng ngay khi Lâm chuẩn bị bước lên thùng xe tải bọc bạt để tẩu thoát khỏi cửa ải Bavet, chiếc điện thoại mã hóa của Khưu Phong dắt sau thắt lưng anh đột ngột rung lên bần bật. Màn hình cảm ứng rực lên sắc đỏ chết chóc, hiển thị một tin nhắn khẩn cấp gửi từ số máy liên lạc ma của chị Mai tại quán cơm biên giới:
*“Lâm! Trốn ngay đi! Băng đòi nợ thuê của A Kênh từ Tây Ninh đã vượt biên sang, chúng đang bao vây chặt quán cơm của chị để lùng bắt mày cấn trừ nợ!”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!