Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Di Vật Dưới Tượng Phật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy hố sụt ngầm đặc quánh như bùn nhão, sực mùi đất ẩm, lá mục và mùi sắt tanh nồng của máu tươi đang rỉ ra từ bả vai rách nát của Nguyễn Hữu Lâm. Cơn bão giông ngoài biên thùy vẫn gào rú điên cuồng, dội những làn nước lạnh buốt qua miệng hố hẹp, quật sầm sập vào những rễ tre gai nhọn hoắt đang đâm chĩa ra như những lưỡi mác rỉ sét.


Lâm nằm bất động dưới bùn nhão, hai cánh tay ghì chặt lấy Minh Anh để che chắn cho cô khỏi đất đá từ vụ nổ mìn dây chuyền vừa rồi. Bả vai trái của anh – nơi thớ cơ bị rách sâu hoắm từ những trận chiến trước – giờ đã rách toác hoàn toàn, máu tươi tuôn ra sũng sượi, nhuộm đỏ cả một mảng áo măng-tô xám dính đầy bùn đất. Bả vai phải của anh cũng bỏng rát nhẹ, da thịt sém đen do đất đá nóng từ vụ nổ găm trúng. Cơn sốt cao do chấn thương tích lũy bắt đầu thiêu đốt hệ thần kinh trung ương, khiến hai bên thái dương anh giật lên từng hồi liên tục, tầm nhìn chập chờn dưới những vệt mờ trắng xóa.


Nhưng Lâm không cho phép mình ngất đi. Anh nghiến răng đến mức khóe miệng rỉ ra một vệt máu mặn chát, cưỡng ép cơ thể duy trì trạng thái "Máu Lạnh" (Cold-Blooded Focus) để đóng băng cơn đau thể xác.


“Minh Anh... tỉnh lại đi...” Lâm khàn giọng rít qua kẽ răng.


Cô gái trong vòng tay anh khẽ rên rỉ. Bắp chân trái của cô bị một mảnh phế liệu tôn văng trúng trong vụ nổ, tạo thành một vết rách sâu hơn năm phân đang chảy máu tươi xối xả, loang lổ sũng cả lớp vải thun sờn rách của chiếc quần hoodie đen. Gương mặt cô nhợt nhạt, môi xám ngoét không còn giọt máu do nhiễm lạnh sâu dưới dòng nước lũ.


Lâm biết, nếu tiếp tục nằm lại dưới đáy hố sụt này, cả hai sẽ chết vì mất máu và hạ thân nhiệt trước khi trời sáng. Sameth tuy đã rút lui để gọi hiến binh chi viện, nhưng mạng lưới tuần tra biên giới của sòng bài Las Vegas Sun sẽ sớm bao vây khu vực này.


“Bám vào vai tôi. Chúng ta phải lên khỏi đây.”


Lâm dùng bàn tay phải lành lặn mò mẫm vách hố sình lầy đầy rễ tre gai. Anh không thể dùng tay trái; cánh tay trái của anh lúc này hoàn toàn phế liệt, buông thõng vô lực bên sườn. Lâm cắn chặt gấu áo măng-tô để ngăn một tiếng hét đau đớn thoát ra ngoài, rồi dùng những ngón tay phải bấu chặt vào một rễ tre lớn, lấy đà rướn người lên. Những chiếc gai tre nhọn hoắt đâm xuyên qua lớp vải áo dọn dẹp, găm sâu vào lòng bàn tay và bắp tay phải của anh, nhưng Lâm vẫn lầm lì kéo cả thân mình và Minh Anh bò lên từng phân một trên vách đất trơn trượt.


Sau gần mười phút giằng co nghẹt thở với tử thần, Lâm cũng lôi được Minh Anh thoát khỏi miệng hố sụt ngầm. Anh đổ sụp xuống trảng cỏ sũng nước bão, lồng ngực phập phồng điên cuồng, hơi thở nóng hổi bốc lên giữa làn sương đêm lạnh giá.


Lâm gượng dậy, tay phải thọc sâu vào túi áo măng-tô xám dính bùn, lôi chiếc la bàn quân sự cũ của Lão Tôn ra ngoài. Chiếc la bàn bằng đồng đã bị móp méo vỏ nặng nề sau cú ngã hố sập, mặt kính nứt toác, nhưng kim nam châm bằng thép rỉ sét vẫn dao động nhẹ rồi định vị hướng Bắc-Tây Bắc. Cách vị trí của họ khoảng năm trăm mét về hướng này, ẩn sau những bụi tre gai rậm rạp, chính là Chùa cổ Preah Vihear vùng biên.


Lâm dìu Minh Anh đứng dậy. Cô gái trẻ gần như đã mất đi hoàn toàn ý thức, hai chân kéo lê trên bùn nhão, đầu ngoẹo vào vai anh. Lâm cõng cô trên lưng, tay phải vòng ra sau giữ chặt lấy hông cô, chân bước đi khập khiễng trên nền đất sình lầy lún sâu. Mỗi bước đi là một cực hình vật lý tàn nhẫn. Vết rách bắp chân phải của Lâm do kẽm gai cào xé trước đó liên tục bị nước mưa lạnh buốt xát vào, đau nhói thấu tận xương tủy.


Cơn giông bão biên thùy gào rú như muốn thổi bay hai bóng người cô độc giữa rừng già. Lâm di chuyển lầm lũi như một bóng ma, nương theo hướng kim la bàn bị móp. Sau gần nửa tiếng đồng hồ điên cuồng chống chọi với bùn lầy và mưa xối xả, silhouette xám xịt của những mái đao cong vút theo kiến trúc Khmer cổ kính của Chùa cổ Preah Vihear vùng biên cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.


Ngôi chùa cổ nằm tịch mịch trên một gò đất đá cao, bao quanh bởi những bức tường đá xám rêu phong đã nứt nẻ theo thời gian. Lâm dùng chút sức tàn lực kiệt cuối cùng, cõng Minh Anh leo lên những bậc tam cấp bằng đá dốc đứng sũng nước mưa, rồi dùng nắm tay phải nện mạnh vào cánh cửa gỗ gõ đỏ dày dặn của ngôi chùa.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ cửa vang vọng khô khốc giữa tiếng sấm rền vang của cơn bão.


“Sư thầy... cứu người...” Lâm khàn giọng gọi, tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi, đầu óc quay cuồng dữ dội do mất máu và sốt cao.


Cánh cửa gỗ nặng trịch chậm rãi mở ra một khe hẹp. Một luồng ánh sáng ấm áp mang theo mùi nhang trầm dã chiến và mùi sáp ong cháy tỏa ra, xua đi phần nào cái lạnh buốt của đêm bão. Sư thầy Thạch Vông bước ra. Sư thầy năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, dáng người gầy guộc như một thân cây khô ẩn dưới lớp áo cà sa màu vàng nhạt sờn cũ, gương mặt từ bi nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thông tuệ lạ thường.


Nhìn thấy Lâm đẫm máu và cô gái ngất lịm trên lưng anh, sư thầy không hề tỏ ra hoảng hốt. Sư thầy khẽ niệm Phật, nhanh chóng đỡ lấy Minh Anh và ra hiệu cho Lâm bước vào trong.


“Vào đi con. Nghiệp chướng vùng biên lại dẫn con về đây rồi,” Sư thầy Thạch Vông nói bằng giọng trầm ấm, lơ lớ tiếng Việt.


Lâm bước qua ngưỡng cửa gỗ, cả thân hình anh đổ sụp xuống sàn gạch tàu màu đỏ của chánh điện. Minh Anh được sư thầy đặt nằm nghiêng trên một tấm chiếu lác sạch sẽ bên cạnh bệ thờ Phật. Không gian bên trong chùa cổ cực kỳ u tịch, ấm áp, đối lập hoàn toàn với sự tàn bạo, gào rú của cơn bão ngoài kia. Ánh sáng từ những ngọn nến sáp ong lập lòe rọi lên bức tượng Phật bằng đá xám cổ kính đang mỉm cười từ bi.


Sư thầy Thạch Vông nhanh chóng quay lại với một khay gỗ nhỏ chứa các lọ thảo dược và một bộ kim châm cứu bằng đồng sờn cũ. Nhìn thấy bả vai trái của Lâm đang chảy máu sũng sượi, thớ cơ rách toác lộ cả chỉ khâu nylon đứt đoạn, sư thầy khẽ thở dài.


“Vết thương này dính đầy hóa chất clo độc hại và nước sông bẩn, nếu không chặn dòng máu và độc khí, con sẽ mất mạng trước khi trời sáng.”


Sư thầy đặt hai ngón tay khô gầy nhưng cứng cáp như rễ cây cổ thụ lên vùng huyệt đạo sát xương quai xanh và nách trái của Lâm. Sư thầy bắt đầu vận dụng y học cổ truyền Khmer, dùng lực ngón tay bấm mạnh vào các điểm huyệt vị giảm đau khẩn cấp.


*Phập! Phập!*


Lâm co rúm người lại, răng nghiến chặt phát ra tiếng kèn kẹt khô khốc dưới áp lực của đòn bấm huyệt. Một luồng khí nóng chạy dọc từ cổ xuống lồng ngực rạn xương sườn của anh. Kỳ diệu thay, cơn đau buốt nhói như kim châm muối xát ở bả vai trái đột ngột dịu đi rõ rệt, dòng máu tươi đang chảy xối xả cũng bắt đầu đông lại, rỉ ra chậm dần rồi ngưng hẳn.


“Ta đã chặn huyết lộ và tạm thời làm tê liệt các dây thần kinh cảm giác quanh vai trái của con. Trong vòng mười hai canh giờ tới, con sẽ không cảm thấy đau đớn nhiều, nhưng tuyệt đối không được phát lực mạnh bằng tay trái, nếu không thớ cơ sẽ hoại tử hoàn toàn,” Sư thầy Thạch Vông ôn tồn cảnh báo.


Sư thầy tiếp tục dùng nước ấm lau sạch vết thương bỏng rát ở bả vai phải của Lâm, đắp lên đó một lớp thảo dược màu xanh sẫm bốc mùi hăng hắc, rồi băng bó lại bằng vải xô sạch. Sau đó, sư thầy tiến về phía Minh Anh, khéo léo dùng dao nhỏ rạch bỏ lớp vải hoodie đen dính máu quanh bắp chân trái của cô, rửa sạch vết rách sâu năm phân và đắp lá thuốc rịt chặt để cầm máu.


Lâm ngồi tựa lưng vào chiếc cột gỗ lớn của chánh điện, nhịp thở dần ổn định trở lại. Cơn sốt cao dường như đã lùi bớt nhờ chén thuốc bắc đắng ngắt mà sư thầy vừa ép anh uống cạn. Ánh mắt anh hướng về phía bức tượng Phật bằng đá xám cổ kính.


“Sư thầy... di vật của cha con...” Lâm khàn giọng hỏi.


Sư thầy Thạch Vông dừng tay, nhìn Lâm bằng ánh mắt đầy cảm thông. Sư thầy đứng dậy, đi vòng ra phía sau bệ thờ tượng Phật bằng đá xám. Sư thầy cúi xuống, đẩy nhẹ một phiến đá lát nền ẩm ướt sát chân bệ thờ, lôi ra từ hốc tối một chiếc hộp sắt nhỏ rỉ sét loang lổ dính đầy bụi thời gian.


Sư thầy mang chiếc hộp đặt vào lòng bàn tay phải đang run rẩy của Lâm.


“Cha con, Nguyễn Hữu Hải, trước khi mất đã lén lội qua bãi mìn biên giới để gửi lại chiếc hộp này cho ta cất giữ. Ông ấy dặn, khi nào con bị dồn vào bước đường cùng không còn lối thoát, ta mới được phép giao nó cho con. Đây là nhân quả của gia đình con, Lâm ạ.”


Lâm nhìn chiếc hộp sắt rỉ sét trong tay, lòng trào dâng một nỗi xúc động tột cùng. Đã mười năm trôi qua kể từ ngày cha anh mất đi, để lại khoản nợ cờ bạc bịp khổng lồ đẩy gia đình vào cảnh tan đàn xẻ nghé. Lâm luôn oán hận cha mình vì sự yếu đuối của ông, nhưng giờ đây, cầm trên tay di vật này, anh hiểu rằng cha anh đã âm thầm chuẩn bị một đường lui sinh tử cho anh từ rất lâu.


Lâm dùng ngón tay phải cạy mạnh chiếc chốt sắt rỉ sét của hộp. Nắp hộp mở ra với một tiếng rít kẹt kẹt của kim loại cũ kỹ.


Thứ đầu tiên đập vào mắt anh là chiếc bật lửa đồng khắc hình ngôi sao sờn cũ – kỷ vật thời chiến trường biên giới của cha anh. Lâm khẽ run rẩy cầm chiếc bật lửa lên. Lớp vỏ đồng dày dặn dính bùn đất khô, ngôi sao năm cánh khắc nổi trên thân bật lửa đã bị sờn mòn góc cạnh theo thời gian. Đây chính là vật bảo mệnh tinh thần giúp cha anh sống sót qua những trận chiến ác liệt năm xưa, và giờ đây nó đã quay trở về bên anh, nhắc nhở anh về la bàn đạo đức gia đình mà anh không được phép đánh mất dẫu phải đeo chiếc mặt nạ sát thủ của quỷ dữ.


Bên dưới chiếc bật lửa là một tờ bản đồ quân sự vẽ tay đã ố vàng, mục nát ở các góc cạnh. Lâm cẩn thận trải tờ bản đồ ra sàn gạch tàu dưới ánh nến lập lòe.


Đó là bản đồ chi tiết vẽ tay các đường hầm ngầm cũ thời chiến tranh biên giới Việt - Cam, kết nối từ khu vực rừng rậm Bavet xuyên qua lòng đất dẫn thẳng về phía bên kia biên giới Việt Nam. Những lối đi ngầm này hoàn toàn không hề tồn tại trên bất kỳ bản đồ vệ tinh hiện đại hay hệ thống giám sát công nghệ cao nào của sòng bài Las Vegas Sun. Đây chính là chìa khóa vàng giúp Lâm có thể lên kế hoạch di tản an toàn cho hàng trăm con nợ cùng khổ đang bị giam lỏng dưới hầm sòng bài sau này.


Lâm lật tờ bản đồ quân sự lên, định cất lại vào hộp thì ngón tay phải của anh chợt khựng lại khi chạm vào phần đáy hộp sắt.


Đáy hộp dày bất thường. Lâm dùng móng tay miết mạnh vào cạnh góc, phát hiện ra một khe hở siêu nhỏ. Anh rút con dao bấm thép nhíp xe tải dưới đế giày phải, khéo léo lách mũi dao mỏng sắc bén vào khe hở, dùng lực bẩy nhẹ.


*Cạch.*


Một tấm ngăn bằng sắt mỏng bật lên, để lộ một ngăn bí mật nhỏ dưới đáy hộp. Bên trong ngăn bí mật là một tờ giấy viết thư đã ngả màu vàng úa, dính một vệt máu khô xám xịt.


Lâm nhíu mày, mở tờ thư ra. Những nét chữ viết tay bằng mực xanh quen thuộc, cứng cáp nhưng run rẩy của cha anh hiện ra trước mắt:


*“Lâm, con trai của ta...

Nếu con đang đọc những dòng chữ này, nghĩa là ta đã không còn trên cõi đời này nữa, và gia đình ta đã bị dồn vào vũng bùn tăm tối nhất. Ta viết thư này để sám hối với con và Vy, và để vạch trần một chân tướng tàn bạo mà ta đã phải đánh đổi bằng cả mạng sống của mình.


Khoản nợ cờ bạc bịp đẩy ta vào đường cùng không phải là sự ngẫu nhiên. Sòng bài Las Vegas Sun tại Bavet thực chất chỉ là một mắt xích trong mạng lưới lừa đảo khổng lồ của tập đoàn Hắc Sa đứng sau. Chúng đã gài bẫy ta để cưỡng đoạt mảnh đất mặt tiền biên giới của gia đình ta hòng xây dựng đường dây rửa tiền ngầm.


Kẻ đứng đầu bảo kê và giật dây toàn bộ hoạt động bóc lột, buôn người tại sòng bài Bavet này không chỉ có phó tướng A Sâm. Đứng sau A Sâm là một nhân vật quyền lực cực kỳ đáng sợ tại tổng bộ Sihanoukville – kẻ nắm giữ sổ sách dòng tiền rửa hàng trăm triệu đô-la của Hắc Sa chuyển ra nước ngoài. Tên gã là Trần Vĩ. Chính gã đã ký lệnh cưỡng chế thu hồi đất đai gia đình ta và bán Vy sang Campuchia.*”*


Lâm khựng lại, hơi thở anh nghẹn lại nơi lồng ngực rạn xương sườn. Đôi mắt anh trợn ngược lên, dán chặt vào cái tên được viết bằng mực đỏ đậm nét ở cuối bức thư: *Trần Vĩ*.


Bức thư rỉ máu của cha anh đã vạch trần hoàn toàn chân tướng của kẻ thù tối cao đứng sau mọi thảm kịch của gia đình anh. Trần Vĩ – phó tướng tối cao của tập đoàn Hắc Sa tại Sihanoukville, kẻ mà Lâm đang chuẩn bị thâm nhập tiếp cận dưới danh phận sát thủ Khưu Phong giả danh.


Lâm siết chặt tờ thư trong tay, đốt ngón tay phải trắng bệch ra vì lực bóp. Ngọn lửa căm hờn bùng cháy dữ dội trong đôi mắt lạnh lùng của gã trai vùng biên. Nhân quả cuộc đời đã gài bẫy anh bước vào một trò chơi nội gián không thể quay đầu, và giờ đây, đích đến tiếp theo của anh – Đặc Khu Vạn Cát tại Sihanoukville – chính là chiến trường quyết tử nơi anh sẽ phải đối đầu trực diện với kẻ đã hủy hoại gia đình mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!