Bẫy Mìn Rừng Già
Cú va chạm kịch liệt vào rặng kẽm gai rỉ sét của bãi mìn ven biên giới cũ phát ra một tiếng rắc khô khốc, xé toác mạn gỗ vốn đã rạn nứt của chiếc canô đuôi tôm. Dòng nước lũ sông Vàm Cỏ Đông đục ngầu, sực mùi bùn đất và dầu diesel khét lẹt, lập tức tràn vào qua kẽ nứt lớn như một con quái vật đói khát. Chiếc ghe máy chao đảo dữ dội rồi bắt đầu nghiêng hẳn sang mạn trái, chìm dần vào lòng nước xiết lạnh buốt.
“Nhảy xuống! Canô chìm rồi!”
Lâm gầm lên qua kẽ răng cắn chặt, tiếng hét của anh bị tiếng gió bão giông gào rú nuốt chửng hoàn toàn. Bằng chút sức tàn của cánh tay phải còn lành lặn, anh chộp chặt lấy cổ áo hoodie đen của Minh Anh, nhấc bổng thân hình gầy gò của cô gái ra khỏi khoang ghe đang ngập nước. Cử động đột ngột và mạnh mẽ ấy khiến thớ cơ bả vai trái của anh – nơi vết thương rách sâu hoắm bị rách toác hoàn toàn chỉ khâu nylon đen – co thắt kịch liệt. Một cơn đau buốt thấu tận tâm can dội thẳng lên đại não, khiến tầm nhìn của Lâm nhòe đi trong một vệt mờ trắng xóa. Anh nghiến răng đến mức máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng mặn chát, cưỡng ép cơ thể duy trì trạng thái "Máu Lạnh" (Cold-Blooded Focus) để không ngất lịm.
Minh Anh hét lên một tiếng đau đớn khi bắp chân trái bị thương của cô va quẹt vào mạn thuyền vỡ. Vết rách sâu hơn năm phân do mảnh tôn găm trúng trước đó lại rỉ máu tươi nặng, loang lổ sũng cả lớp vải thun sờn rách, nhuộm đỏ một khoảng nước sình lầy xung quanh. Chú Ba Lưới và thằng Tèo cũng nhanh chóng lao xuống nước sình lầy ngập đến ngang hông. Chú Ba Lưới gồng bắp tay nổi gân guộc, một tay đỡ lấy thằng Tèo đang run rẩy, tay kia hỗ trợ Lâm dìu Minh Anh tiến sâu vào bìa rừng rậm tối tăm.
Phía sau bọn họ, trên bờ sông cách khoảng sáu mươi mét, ánh đèn pin công suất lớn từ toán lính gác sòng bài Las Vegas Sun do Sameth chỉ huy bắt đầu quét loạn xạ qua màn mưa bão. Tiếng xích sắt lội nước bì bõm và tiếng la hét bằng tiếng Khmer của lính gác vang lên dồn dập dọc theo bìa rừng.
“Sameth dẫn lính đuổi sát gót rồi! Chúng nó có đèn pin và súng trường AK!” Chú Ba Lưới khàn giọng cảnh báo, gương mặt sạm nắng dính bết nước mưa lạnh buốt.
“Chú Ba, đưa thằng Tèo lách qua hướng Tây Nam, bơi xuôi dòng nước để đánh lạc hướng chúng nó!” Lâm thở dốc, hơi thở nóng hổi bốc lên giữa màn sương lạnh. Cơn sốt cao do nhiễm trùng chấn thương tích lũy bắt đầu thiêu đốt hệ thần kinh của anh, khiến hai bên thái dương giật lên từng hồi liên tục. “Cháu và Minh Anh sẽ đi thẳng vào bãi mìn rỉ sét ven biên giới cũ phía trước.”
“Mày điên rồi Lâm! Vùng đó đầy mìn chưa nổ từ thời chiến tranh biên giới!” Chú Ba Lưới trợn tròn mắt kinh hoàng.
“Không còn đường lui đâu chú Ba. Đi lối thường sẽ bị Sameth bắn nát sọ. Cháu có cái này.” Lâm dùng bàn tay phải run rẩy vì lạnh, thọc sâu vào túi áo măng-tô xám dính bùn, lôi ra chiếc la bàn quân sự cũ của Lão Tôn và một tờ bản đồ giấy vẽ tay rách nát dính máu khô – bản đồ bãi mìn rỉ sét ven biên mà Lão Tôn đã âm thầm giao lại cho anh trước khi ngã xuống dưới tay Trần Vĩ.
Chú Ba Lưới nhìn chiếc la bàn đồng móp méo, rồi nhìn vết sẹo rách vai trái sũng máu của Lâm, biết không thể lay chuyển được ý chí sắt đá của gã trai vùng biên này. Chú nghiến răng, gật đầu dứt khoát: “Giữ mạng đấy, thằng ranh! Tèo, đi theo chú!” Chú Ba Lưới chộp lấy vai thằng Tèo, hai bóng người nhanh chóng chìm vào dòng nước lũ chảy xiết, di chuyển im lặng về hướng Tây Nam.
Lâm quay sang Minh Anh. Cô gái trẻ gầy gò đang run rẩy bần bật vì nhiễm lạnh sâu, môi xám ngoét không ra giọt máu. Anh vòng cánh tay phải qua eo cô, dìu cô bước đi trên nền đất sình lầy lún sâu ngập đến bắp chân. Mỗi bước đi là một cực hình vật lý. Chân Lâm bị rặng kẽm gai rào biên giới cào rách sâu, máu tươi chảy ra hòa cùng bùn đất nhão nhoét.
“Bám chặt lấy tôi. Nhìn thẳng vào chân tôi mà bước, tuyệt đối không được lệch một phân,” Lâm rít qua kẽ răng, giọng khàn đặc đầy uy lực.
Anh mở nắp chiếc la bàn quân sự cũ của Lão Tôn. Kim nam châm bằng thép rỉ sét dao động nhẹ rồi định vị hướng Bắc tiến về phía biên giới Việt Nam. Lâm đối chiếu góc quay của la bàn với các nét vẽ nguệch ngoạc bằng bút mực đỏ trên tờ bản đồ bãi mìn rỉ sét ven biên. Lão Tôn đã ghi chú rất kỹ: *“Từ rặng tre gai thứ ba, rẽ trái năm bước chân, tránh xa các gốc cây mục có ký hiệu khắc chữ X – đó là tọa độ mìn rỉ sét chưa nổ.”*
Tiếng bước chân bốt da nện mạnh của toán lính gác sòng bài đang tiến sát từ phía sau. Sameth gầm rú bằng tiếng Khmer, ra lệnh cho thuộc hạ quét đèn pin lục soát từng bụi rậm dọc bờ sông. Ánh sáng vàng vọt của đèn pin thỉnh thoảng xé rách màn đêm giông bão, quét sạt qua những tán lá dừa nước ngay sát mạn sườn Lâm.
“Chúng nó ở hướng này! Có vết máu trên lá cây!” Một tên lính gác hét lớn.
Lâm biết vết máu tươi rỉ ra từ bả vai rách cơ của mình và bắp chân của Minh Anh đã để lại dấu vết thực địa rõ ràng. Nếu cứ chạy thẳng, sình lầy lún sâu sẽ khiến họ bị bắt kịp trong vòng ba phút. Anh cần phải dùng bẫy môi trường để triệt tiêu hoàn toàn toán lính gác bám đuổi.
Lâm quan sát thực địa xung quanh. Phía trước họ là một khe hẹp rào kẽm gai rỉ sét, lối vào duy nhất dẫn vào vùng lõi của bãi mìn rỉ sét ven biên giới cũ. Lâm đưa tay lên miệng, ra hiệu cho Minh Anh im lặng tuyệt đối. Anh chủ động lách qua khe hẹp rào kẽm gai, cố tình ghì mạnh bả vai trái dính máu vào một đầu gai nhọn, để lại một vệt vải rách dọn dẹp màu xám dính máu tươi treo lơ lửng trên dây thép gai làm mồi nhử định hướng.
“Lâm... anh làm gì thế?” Minh Anh thì thầm, đôi mắt cận thị dày cộm đầy vẻ sợ hãi.
“Dẫn chúng nó vào chỗ chết,” Lâm lạnh lùng đáp. Ánh mắt anh không hề có chút dao động nhân tính nào trong trạng thái 'Máu Lạnh'.
Lâm đối chiếu bản đồ, tính toán từng bước chân di chuyển. Anh đặt chân lên một tảng đá rêu mốc, nhảy qua một hố sình nhỏ, rồi dìu Minh Anh lách qua một gốc cây tre gai rậm rạp. Mỗi bước đi của anh đều tuân thủ nghiêm ngặt tọa độ an toàn trên bản đồ giấy của Lão Tôn. Chiếc la bàn quân sự cũ bị móp vỏ đồng do va đập trước đó thỉnh thoảng bị lệch hướng nhẹ khi đứng gần bồn chứa sắt rỉ của trạm gác biên phòng cũ bỏ hoang, buộc Lâm phải dùng giác quan nhạy bén cảm nhận độ dốc mặt sàn bùn và hướng gió bão rít để định vị lại.
Phía sau khe hẹp rào kẽm gai, Sameth dẫn đầu toán lính gác lội xích sắt rượt đuổi sát gót. Một tên lính gác tập sự Vyasna đột ngột dừng lại, rọi đèn pin vào hàng rào kẽm gai.
“Báo cáo đại ca! Có vết vải áo xám dọn dẹp dính máu ở đây! Thằng khốn đó trốn qua khe này rồi!” Vyasna hét lên đầy phấn khích.
Sameth nhìn vệt vải áo măng-tô xám dính máu tươi của Lâm, gương mặt rỗ chằng chịt của gã co rúm lại dưới làn nước mưa xối xả. Gã gầm lên: “Đuổi theo! Nó bị thương nặng vai trái không chạy xa được đâu! Đứa nào lấy được đầu nó, Lão Bản sòng bài sẽ thưởng mười ngàn đô!”
Bị lòng tham tiền mặt USD làm mờ mắt, toán lính gác sòng bài Las Vegas Sun gồm năm tên trang bị súng ngắn và dùi cui điện vội vã lao thẳng qua khe hẹp rào kẽm gai. Chúng di chuyển hỗn loạn, hoàn toàn không kiểm tra thực địa, cũng không hề biết rằng mình vừa bước chân vào vùng đất chết của bãi mìn rỉ sét.
Lâm và Minh Anh lúc này đang đứng ẩn nấp sau một gò đất cao cách đó khoảng ba mươi mét. Lâm áp sát người vào vách đất, một tay giữ chặt lấy bả vai trái đang rỉ máu sũng sượi để ngăn máu tươi nhỏ giọt, tay phải siết chặt khẩu súng ngắn K54 rỉ sét dắt thắt lưng. Khẩu súng chỉ còn đúng một viên đạn duy nhất – anh không được phép bắn bừa bãi để tránh làm lộ vị trí chính xác trước khi bẫy mìn được kích hoạt.
“Nín thở,” Lâm thì thầm sát tai Minh Anh.
Toán lính gác của Sameth di chuyển điên cuồng dọc theo lối mòn có vết sình lầy bị xáo trộn. Vyasna đi đầu, chân gã dẫm mạnh xuống lớp bùn nhão nhoét sũng nước lũ.
*TẠCH.*
Một tiếng động cơ khí nhỏ, khô khốc vang lên dưới lớp bùn nhão, lọt thỏm giữa tiếng gió bão gào rú. Vyasna khựng lại, toàn thân gã đông cứng khi cảm nhận được một lực đàn hồi nhẹ vừa nảy lên dưới đế bốt da bảo hộ của mình.
“Đại... đại ca... em dẫm phải cái gì đó...” Vyasna lắp bắp, giọng nói run rẩy tột độ.
Sameth chưa kịp quay đầu lại quát tháo thì Vyasna đã mất bình tĩnh, hoảng loạn rút chân lên.
*UỲNH!!!*
Một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa vang dội xé rách màn đêm giông bão biên giới. Quả mìn rỉ sét từ thời chiến tranh chôn sâu dưới lòng đất bị kích nổ, tạo ra một luồng hỏa lực màu cam rực sáng xé toác màn mưa xối xả. Sức công phá khủng khiếp của thuốc nổ TNT hất văng Vyasna và hai tên lính gác đi sát bên cạnh lên không trung. Những mảnh sắt rỉ sét, bùn đất đỏ bazan và đá hộc văng tung tóe với vận tốc cực cao, găm sầm sập vào cơ thể những tên lính gác còn lại.
Tiếng nổ thứ nhất vừa dứt, chấn động áp suất cực lớn lập tức kích hoạt dây chuyền hai quả mìn chống bộ binh rỉ sét khác chôn ngầm cách đó vài mét.
*UỲNH!!! UỲNH!!!*
Hai tiếng nổ phụ họa liên tiếp tạo thành một quầng lửa khổng lồ thiêu rụi cả một góc rừng tre gai. Khói đen nồng nặc mùi lưu huỳnh và mùi da thịt cháy khét lẹt bốc lên nghi ngút, át hoàn toàn tiếng mưa giông. Toán lính gác sòng bài bám đuổi trực tiếp bị nổ tung xác hoàn toàn, những khẩu súng ngắn và dùi cui điện văng tung tóe vào đống đổ nát rực lửa. Sameth đứng ở phía sau may mắn thoát chết nhờ khoảng cách, nhưng gã cũng bị hất văng vào rặng tre gai, mặt mũi dính đầy bùn đất và máu tươi từ thuộc hạ văng trúng. Gã hoảng loạn tột độ, không dám tiến thêm một bước nào vào bãi mìn, vội vã lết thân thể tàn tạ lùi lại gọi chi viện hiến binh.
Tuy nhiên, chấn động dữ dội từ loạt vụ nổ mìn dây chuyền cũng tạo ra một tai biến môi trường đột ngột ngay tại vị trí ẩn nấp của Lâm.
Gò đất sét cao nơi Lâm và Minh Anh đang tựa lưng vào bị áp lực vụ nổ đánh sập hoàn toàn. Nền đất sình lầy sũng nước dưới chân họ sụt lún lập tức, tạo thành một hố sụt ngầm khổng lồ chứa đầy rễ tre gai nhọn hoắt rỉ sét.
“Lâm!” Minh Anh hét lên kinh hoàng khi cả cơ thể cô bị hụt xuống hố sụt.
Lâm không do dự, anh dùng chút sức tàn của cánh tay phải chộp lấy vai Minh Anh, kéo mạnh cô vào lòng để lấy thân mình làm lá chắn bọc hậu. Cả hai bóng người ngã nhào xuống hố sụt ngầm tối tăm, va đập mạnh vào những rễ tre gai nhọn hoắt dưới đáy hố sập.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!