Vượt Sông Trong Bão
Tiếng đạn AK rít lên xé toác màn mưa, găm sầm sập vào mạn gỗ mỏng của chiếc ghe máy đang chao đảo.
Những tia lửa đạn đỏ rực vạch thành từng đường chết chóc xuyên qua bóng đêm mịt mù của dòng sông Vàm Cỏ Đông. Dưới sàn ghe sũng nước, Nguyễn Hữu Lâm dùng toàn bộ tấm lưng rộng của mình che chắn cho Minh Anh và thằng Tèo. Mỗi lần chiếc ghe máy đuôi tôm dập dềnh theo những con sóng lũ cuộn sình lầy, bả vai trái của Lâm lại giật lên từng cơn đau buốt thấu tận xương tủy. Vết thương rách cơ sâu hoắm – hậu quả tích lũy từ trận tử chiến với phó tướng A Sâm và cận vệ Muay Thái A Hổ – đã rách toác hoàn toàn sáu mũi chỉ nylon đen của bác sĩ Chan Thon. Máu tươi nóng hổi trào ra xối xả, hòa cùng nước mưa lạnh buốt và hóa chất clo tẩy rửa còn sót lại trên lớp áo măng-tô xám, bốc lên mùi sắt tanh nồng nặc.
Cánh tay trái của Lâm buông thõng vô lực trên sàn gỗ, hoàn toàn phế liệt tạm thời. Anh kích hoạt trạng thái "Máu Lạnh" (Cold-Blooded Focus), nghiến chặt răng đến mức khóe miệng rỉ máu để không phát ra bất kỳ tiếng rên rỉ nào. Đầu óc anh nóng bừng, cơn sốt cao do nhiễm trùng bắt đầu thiêu đốt hệ thần kinh trung ương, khiến tầm nhìn thỉnh thoảng nhòe đi dưới những vệt mờ trắng xóa.
“Nằm sát xuống! Đừng ngóc đầu lên!” Lâm khàn giọng hét lớn, tiếng nói bị tiếng gió bão gào rú nuốt chửng.
Bên cạnh anh, Minh Anh co rúm người vì đau đớn. Bắp chân trái của cô bị mảnh tôn phế liệu từ vụ nổ trước găm trúng, tạo thành một vết rách sâu hơn năm phân đang rỉ máu tươi loang lổ sũng cả lớp vải hoodie đen rộng thùng thình. Thằng Tèo run rẩy bám chặt lấy mạn ghe, bàn tay nhỏ nhắn của nó cố bóp chặt dải vải gấu áo rách đểịt vết thương cho Minh Anh, nhưng khuôn mặt nó đã cắt không còn giọt máu vì sợ hãi.
Ở phía đuôi ghe, chú Ba Lưới đứng sừng sững như một pho tượng đá đen sạm dưới làn mưa xối xả. Bắp tay nổi gân guộc của người đàn ông năm mươi hai tuổi gồng cứng, hai bàn tay thô ráp chai sạn bám chặt lấy tay lái cơ học của động cơ đuôi tôm Yamaha cũ kỹ. Giọng nói của chú rổn rảng như sấm truyền qua màn mưa bão:
“Lâm! Bọn lính sòng bài khóa mục tiêu rồi! Sông đang lên nước lũ xiết quá, canô không chạy thẳng được!”
Phía sau bọn họ, khoảng năm mươi mét ven bờ, ánh đèn pha quét công suất lớn từ chiếc xe bán tải bọc thép của sòng bài Las Vegas Sun rọi thẳng vào chiếc ghe máy, biến bến sông tối tăm thành một trận địa sáng rực. Sameth – gã đội trưởng lính gác người Khmer khát máu – đang đứng trên thùng xe bán tải, khẩu súng trường tấn công AK-47 trên tay gã liên tục khạc lửa.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Những viên đạn 7.62mm xé rách màn mưa, xuyên thủng mạn gỗ mỏng của chiếc canô phát ra những tiếng *bục, bục* ghê rợn. Những mảnh gỗ vỡ vụn văng tung tóe dính đầy máu và nước sông bẩn.
“Chú Ba! Bẻ lái gắt đi! Đừng chạy đường thẳng!” Lâm hét lên, mắt anh quét nhanh qua địa hình xung quanh. Trạm kiểm soát biên giới Bavet nằm cách đó không xa về phía thượng lưu, nhưng với danh phận giả sát thủ Khưu Phong và tình trạng thương tích đầy mình, họ không thể tiếp cận lực lượng biên phòng chính ngạch lúc này. Con đường sống duy nhất là phải vượt qua đoạn sông này để tiến về phía Sihanoukville.
“Hiểu rồi! Giữ cho chắc!” Chú Ba Lưới gầm lên.
Với kinh nghiệm chài lưới cả đời trên sông nước biên thùy, chú Ba Lưới bẻ lái gắt một nhịp dứt khoát. Chiếc ghe máy đuôi tôm nghiêng hẳn sang một bên, rẽ nước phun khói trắng xóa, di chuyển theo đường zích-zắc nương theo những con sóng lớn dâng cao để triệt tiêu tầm ngắm của địch. Chú Ba chủ động lái canô sát vào các rặng dừa nước ven bờ, tận dụng bóng râm và tán lá rậm rạp làm màn chắn tự nhiên nhằm che khuất tầm nhìn của lính gác.
Nhưng Sameth không phải là kẻ dễ bỏ cuộc. Gã gầm lên bằng tiếng Khmer, ra lệnh cho lính gác ném một quả lựu đạn khói và flare sáng xuống sông để định vị canô. Luồng sáng hóa học rực lên giữa dòng nước lũ đục ngầu, phơi bày bóng dáng chiếc ghe máy chao đảo.
“Nó đang hướng vào bãi cọc!” Thằng Tèo hét lên kinh hoàng.
Lâm rướn người nhìn về phía trước. Dưới ánh sáng lập lòe của flare, một bãi cọc rỉ sét ngầm – tàn tích của rào chắn biên giới cũ – hiện lên như những chiếc răng nanh tử thần nhô lên khỏi mặt nước lũ cuộn xiết. Chú Ba Lưới cố gắng bẻ lái tránh, nhưng dòng nước lũ hung hãn đang cuốn canô lệch hướng, đẩy thẳng họ vào vùng đất chết.
*Kít... Rắc!*
Tiếng mạn thuyền gỗ va chạm kịch liệt vào đầu cọc sắt rỉ sét vang lên ghê rợn. Chiếc canô rung chuyển dữ dội, suýt chút nữa bị lật úp. Nước sông lạnh buốt bắt đầu tràn vào qua vết nứt dọc mạn thuyền. Minh Anh hét lên một tiếng đau đớn khi cú va chạm khiến bắp chân bị thương của cô đập mạnh vào thành ghe.
Lâm biết nếu cứ tiếp tục phòng thủ thụ động, tất cả sẽ làm mồi cho cá dưới dòng sông này. Anh phải phản công, phải thu hút hỏa lực của Sameth về phía mình để chú Ba Lưới có khoảng trống đưa canô thoát khỏi bãi cọc.
Lâm dùng bàn tay phải còn lành lặn, luồn xuống thắt lưng quần bảo hộ dọn dẹp rách nát, lôi ra khẩu súng ngắn K54 rỉ sét tước được từ xác tên lính gác Heng. Khẩu súng quân dụng cũ kỹ dính đầy bùn đất và dầu mỡ, nặng trịch. Lâm biết rõ giới hạn của vũ khí này: trong hộp tiếp đạn chỉ còn đúng hai viên đạn duy nhất sau phát bắn trước đó, và bả vai trái bị phế liệt hoàn toàn khiến anh không thể dùng kỹ thuật bắn súng hai tay thông thường.
Lâm bò rạp lên mạn ghe trơn trượt dính đầy nước diesel và máu. Anh áp dụng kỹ thuật bắn súng gá bả vai một tay – một bài học chiến thuật quân sự thô sơ từ người cha quá cố Nguyễn Hữu Hải. Lâm tì mạnh báng khẩu K54 rỉ sét vào bắp tay phải đang gồng cứng, khóa chặt cổ tay để giảm thiểu độ nảy giật của dòng súng quân dụng cỡ nòng 7.62mm.
Anh nheo mắt nhìn qua khe ngắm rỉ sét. Mục tiêu của anh không phải là Sameth ở cự ly năm mươi mét giữa đêm bão – phát bắn đó có tỷ lệ trượt 90% dưới sự chao đảo của sóng nước. Mục tiêu của anh là bóng đèn pha quét công suất lớn gắn trên nóc chiếc xe bán tải đang rọi sáng rực cả khúc sông.
Lâm điều hòa nhịp thở, cắn răng phớt lờ cơn đau buốt từ bả vai trái đang chảy máu tươi ròng rọc dọc theo cánh tay. Anh chờ đợi.
Một giây.
Hai giây.
*UỲNH!*
Một tiếng sấm sét nổ vang rền xé rách bầu trời đêm biên giới. Đúng khoảnh khắc âm thanh sấm sét đạt đến cực đại, Lâm bóp cò dứt khoát.
*ĐOÀNG!*
Phát súng K54 nổ vang đồng bộ hoàn hảo với tiếng sấm. Viên đạn xé rách màn mưa, bay thẳng về phía bờ sông.
*CHOẢNG!*
Bóng đèn pha quét công suất lớn trên nóc xe bán tải vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh thủy tinh dưới sức công phá của đầu đạn. Luồng ánh sáng chói mắt vụt tắt lập tức, dìm bến sông trở lại màn đêm tịch mịch và bóng tối hỗn loạn.
“Aaa! Thằng khốn!” Tiếng Sameth gầm rú điên cuồng vang lên từ phía bờ sông. Mất đi nguồn sáng định vị, loạt đạn AK của lính gác bắt đầu bắn lệch hướng, găm vương vãi xuống những khoảng nước trống rỗng xung quanh.
“Tốt lắm con trai!” Chú Ba Lưới hét lớn đầy phấn khích. Chú lập tức tắt đèn định vị của canô, đưa chiếc ghe máy chìm hoàn toàn vào bóng tối của đêm bão, định hướng di chuyển hoàn toàn bằng tiếng rít của gió bão và cảm nhận độ dốc của dòng chảy nước lũ.
Chiếc canô lách qua cọc sắt rỉ sét cuối cùng dưới sự điều khiển tài tình của chú Ba Lưới, lao ra vùng nước sâu an toàn hướng về phía hạ lưu. Lâm đổ sụp xuống sàn ghe, khẩu K54 trong tay anh chỉ còn lại đúng một viên đạn duy nhất. Thể lực của anh đã chạm ngưỡng kiệt quệ hoàn toàn, vết rách vai trái rỉ máu tươi sũng vai áo măng-tô xám làm anh run lên bần bật vì lạnh và sốt.
Nhưng trò chơi sinh tử của Bavet chưa bao giờ buông tha họ dễ dàng đến thế.
Sameth, trong cơn điên cuồng vì bị bắn vỡ đèn pha, đã giật lấy khẩu súng trường AK từ tay thuộc hạ, bắn một loạt đạn vạch đường cuối cùng theo hướng tiếng động cơ canô vọng lại giữa tiếng gió rít.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Một tiếng kim loại va chạm khô khốc *KENG* vang lên ở phía đuôi ghe, kèm theo một tiếng nổ nhỏ và tia lửa xẹt ra giữa màn mưa.
Một viên đạn AK lạc đã bắn trúng bộ phận chế hòa khí của động cơ đuôi tôm Yamaha.
Chiếc canô đột ngột giật mạnh một cái. Tiếng động cơ gầm rú giòn giã bỗng chốc khục khục vài tiếng khô khốc, phụt ra một luồng khói đen đặc nồng nặc mùi xăng khét lẹt, rồi tắt ngấm hoàn toàn.
Không gian bỗng chốc rơi vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió bão gào rú và tiếng nước lũ vỗ sầm sập vào mạn thuyền gỗ đang mất đà di chuyển.
“Chú Ba! Động cơ...” Lâm khàn giọng, anh cố rướn người dậy nhưng bắp chân bị kẽm gai cào rách rỉ máu từ trước khiến anh khuỵu xuống.
Chú Ba Lưới điên cuồng giật sợi dây khởi động động cơ đuôi tôm.
*Phựt! Phựt!*
“Chết tiệt! Đạn bắn nát bộ chế hòa khí rồi! Máy không nổ được nữa!” Chú Ba hét lên đầy bất lực, mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt sạm nắng.
Chiếc canô mất đi lực đẩy của động cơ, lập tức bị dòng nước lũ cuộn xiết cuốn đi trôi tự do như một chiếc lá khô giữa dòng nước dữ.
Lâm nhìn về phía hạ lưu sông. Dưới ánh chớp sáng lòa của cơn giông bão, anh phát hiện ra chiếc canô đang trôi dạt không kiểm soát với tốc độ cực nhanh, thẳng về phía bờ sông đầy rào kẽm gai rỉ sét – nơi bắt đầu của bãi mìn rỉ sét ven biên giới cũ sũng nước lũ. Đó là vùng đất chết, nơi hàng ngàn quả mìn rỉ sét từ thời chiến tranh biên giới vẫn đang nằm ẩn mình dưới lớp bùn nhão sũng nước, sẵn sàng nổ tung bất kỳ vật thể nào chạm vào.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!