Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Điểm Chết Công Nghệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào vùng biên giới Việt Nam - Campuchia mang theo những luồng mưa quất rát mặt, biến dòng sông Vàm Cỏ Đông thành một con quái vật bùn cuộn sóng dữ dội. Chiếc ghe máy đuôi tôm của chú Ba Lưới chao đảo kịch liệt giữa những con sóng bạc đầu sẫm màu.


Nguyễn Hữu Lâm nằm vật vã trên sàn gỗ sũng nước của ghe máy, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trạng thái “Máu Lạnh” (Cold-Blooded Focus) đang dần rút đi, để lại một thực tại tàn nhẫn của thể xác kiệt quệ. Vết thương ở bả vai trái – vốn đã rách cơ sâu hoắm sau trận tử chiến với A Sâm và cận vệ Muay Thái A Hổ, giờ lại bị dao bấm của sát thủ A Phóng cứa rách thêm – đã rách toác hoàn toàn những đường chỉ khâu nylon đen của bác sĩ Chan Thon. Máu tươi hòa cùng nước mưa lạnh buốt tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả một mảng áo măng-tô xám dính đầy hóa chất clo tẩy rửa. Cánh tay trái của anh hoàn toàn phế liệt, buông thõng vô lực trên sàn gỗ. Cơn đau thấu xương tủy dội lên theo từng nhịp tim đập, kéo theo cơn sốt cao âm ỉ bắt đầu thiêu đốt đại não.


Nhưng Lâm không có thời gian để ngất đi. Đôi mắt sắc lạnh của anh khóa chặt vào mặt nước sông đang cuộn sóng sát mạn ghe. Ở đó, chiếc điện thoại vệ tinh dính máu của A Phóng vẫn đang trôi nổi nhờ lớp vỏ bọc phao chuyên dụng. Màn hình của thiết bị rực sáng sắc đỏ chết chóc giữa màn mưa đêm, đèn LED xanh lục nhấp nháy liên tục với dòng chữ chạy tàn nhẫn:


“Đang tải lên dữ liệu hình ảnh khuôn mặt về máy chủ trung tâm Sihanoukville... 99%...”


Chỉ còn một phần trăm duy nhất. Chỉ vài giây nữa, khuôn mặt thật của Nguyễn Hữu Lâm – kẻ dọn rác dưới đáy sòng bài Las Vegas Sun – sẽ được truyền thẳng đến bàn làm việc của phó tướng tối cao Trần Vĩ tại Đặc Khu Vạn Cát. Khi đó, vỏ bọc sát thủ Khưu Phong giả danh của anh sẽ vỡ vụn hoàn toàn, kéo theo cái chết không lối thoát của chính anh, của Minh Anh, và dập tắt vĩnh viễn hy vọng giải cứu em gái Nguyễn Khánh Vy.


“Minh Anh... thiết bị...” Lâm rít qua kẽ răng, giọng khàn đặc dính máu tươi. Anh dùng cánh tay phải còn cử động được, rướn người qua mạn ghe, thọc sâu tay xuống dòng nước xiết lạnh giá để chộp lấy chiếc điện thoại vệ tinh trước khi nó bị dòng nước cuốn trôi hoặc hoàn tất tiến trình truyền tải.


Ngón tay Lâm chạm vào lớp vỏ nhựa nhám của thiết bị. Anh nghiến răng, dùng hết chút lực tàn kéo mạnh nó lên khoang ghe. Cú rướn người khiến thớ cơ vai trái rách sâu bị kéo căng dữ dội, một cơn đau buốt nhói như kim châm muối xát dội thẳng lên đỉnh đầu làm Lâm suýt chút nữa ngất lịm.


Anh ném mạnh chiếc điện thoại vệ tinh dính nước vào lòng ghe. Minh Anh đang nằm co quắp bên cạnh, gương mặt nhợt nhạt cắt không ra giọt máu. Bắp chân trái của cô bị mảnh tôn phế liệu văng trúng rách da rỉ máu tươi nặng, ướt đẫm cả lớp vải hoodie đen rộng thùng thình. Đôi mắt cận thị dày cộm sau gọng kính dính đầy nước mưa của cô trợn ngược lên kinh hoàng khi nhìn thấy tiến trình tải lên đã nhảy sang con số 99.2%.


“Lâm! Nếu cái này hoàn tất, chúng ta chết chắc!” Giọng Minh Anh run rẩy, nhưng bản năng của một thiên tài công nghệ lập tức trỗi dậy. Cô không đợi Lâm ra lệnh, dùng bàn tay run rẩy thọc sâu vào túi áo hoodie, lôi ra một sợi cáp kết nối chuyên dụng và chiếc USB chứa mã nguồn độc lập tự viết.


“Kết nối điện thoại Khưu Phong vào thiết bị vệ tinh của A Phóng mau! Điện thoại của gã sát thủ có cổng VPN bảo mật nội bộ kết nối thẳng vào hệ thống sòng bài Las Vegas Sun!” Minh Anh hét lên giữa tiếng gió bão gầm rú.


Lâm dùng tay phải, lôi từ thắt lưng ra chiếc Điện thoại mã hóa của Khưu Phong dính đầy máu khô. Anh cắm một đầu cáp vào cổng bảo mật của điện thoại Khưu Phong, đầu còn lại cắm vào cổng phụ của thiết bị vệ tinh A Phóng. Hai thiết bị vừa kết nối, màn hình điện thoại Khưu Phong lập tức hiện lên giao diện mã hóa phức tạp của Hắc Sa.


Minh Anh nằm rạp xuống sàn ghe sũng nước, ngón tay gõ liên tục lên màn hình cảm ứng của điện thoại Khưu Phong với tốc độ chóng mặt. Cô đang thực hiện Giao thức bẻ khóa điện thoại Khưu Phong để can thiệp trực tiếp vào tiến trình truyền dữ liệu của A Phóng.


“Tiến trình tải lên được bảo mật bằng thuật toán mã hóa AES-256 của vệ tinh Hắc Sa!” Minh Anh vừa gõ lệnh vừa thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán hòa cùng nước mưa. “Em không thể dừng tiến trình tải lên từ phía thiết bị này mà không có khóa giải mã gốc từ tổng bộ Sihanoukville. Nếu cố tình ngắt kết nối vật lý, hệ thống sẽ tự động kích hoạt lệnh lưu trữ tạm thời và gửi đi ngay khi có sóng lại!”


“Vậy phải làm sao?” Lâm hỏi, mắt anh mờ đi dưới những vệt mờ trắng xóa của cơn sốt.


“Em phải hack ngược!” Ánh mắt Minh Anh lóe lên sự quyết tuyệt của một kẻ bị dồn vào đường cùng. “Em sẽ dùng chính đường truyền vệ tinh đang mở của A Phóng để thâm nhập ngược vào hệ thống camera giám sát của sòng bài Las Vegas Sun. Em phải tìm đến trạm máy tính của Piseth ở phòng an ninh – nơi lưu trữ file video gốc cuộc cận chiến giữa anh và A Phóng – và xóa sạch nó ngay từ máy chủ nội bộ trước khi nó kịp đồng bộ hóa hoàn toàn với đám mây của Trần Vĩ!”


Cùng lúc đó, tại phòng giám sát camera của sòng bài Las Vegas Sun, Piseth đang ngồi dính chặt vào ghế trước hàng chục màn hình hiển thị rực sáng. Gã nhân viên an ninh người Khmer đeo kính cận nặng đang rà soát gắt gao các điểm bất thường trên màn hình. Hệ thống điện sòng bài vừa được khôi phục một phần sau sự cố chập cháy phòng máy phát điện, nhưng tín hiệu camera khu vực hành lang phía Tây và bến sông vẫn chập chờn.


Đột nhiên, trên màn hình điều khiển trung tâm của Piseth xuất hiện một cảnh báo màu đỏ nhấp nháy liên tục:


“Cảnh báo: Phát hiện kết nối trái phép qua cổng bảo trì từ xa (Port 8080). Địa chỉ IP nguồn: Thiết bị vệ tinh biệt phái 04.”


“Cái gì thế này?” Piseth lẩm bẩm bằng tiếng Khmer. Đôi mắt gã nheo lại đầy đa nghi. Thiết bị vệ tinh biệt phái 04 là của sát thủ A Phóng – người vừa được cử đi truy sát kẻ giả mạo. Tại sao thiết bị của gã lại cố tình thâm nhập vào cổng bảo trì nội bộ của hệ thống camera sòng bài?


Piseth lập tức gõ bàn phím, kích hoạt hệ thống tường lửa bảo mật quân sự của Hắc Sa để chặn quyền truy cập từ xa.


“Truy cập bị chặn. Yêu cầu xác thực tài khoản quản trị viên (Admin).” Màn hình của Minh Anh trên ghe máy hiện lên dòng chữ đỏ lạnh lùng.


“Chết tiệt! Tên giám sát camera đã phát hiện ra!” Minh Anh rít lên, ngón tay cô run rẩy gõ phím nhanh hơn. “Hệ thống tường lửa của sòng bài đang cố gắng khóa IP kết nối của em. Nếu bị khóa, thiết bị vệ tinh của A Phóng sẽ bị quá nhiệt và tự hủy bo mạch trong vòng ba mươi giây!”


“Dùng tài khoản của A Sâm!” Lâm khàn giọng nhắc nhở, anh nhớ lại vụ bẻ khóa két sắt của phó tướng A Sâm ở văn phòng riêng. “A Sâm vừa chết cách đây chưa đầy một tiếng. Hệ thống sòng bài nội bộ chưa kịp cập nhật cơ sở dữ liệu nhân sự để xóa tài khoản quản trị của gã!”


Lời nói của Lâm như một tia sáng xé toác bóng tối trong đầu Minh Anh. Cô lập tức dùng USB chứa mã nguồn độc lập tự viết để bypass qua cổng phụ an ninh, giả lập một token bảo mật trùng khớp với mã định danh của phó tướng A Sâm.


Trên màn hình của Piseth, dòng chữ cảnh báo đột ngột thay đổi:


“Xác thực thành công. Người dùng: Quản trị viên A Sâm (Admin_ASam_Bavet). Quyền truy cập: Tối cao.”


“A Sâm?” Piseth kinh ngạc trợn tròn mắt. Đại ca A Sâm vừa mới chết cháy điện trong phòng máy phát điện cơ mà? Tại sao tài khoản của gã lại đang hoạt động và cố tình truy cập vào thư mục lưu trữ video gốc của bến sông?


Piseth nhận ra có điều cực kỳ bất thường. Gã lập tức kích hoạt lệnh khóa IP cưỡng bức và cố gắng ngắt kết nối nguồn của máy chủ camera bằng tay.


“Hắn đang cố khóa IP của em bằng lệnh thủ công!” Minh Anh hét lên kinh hoàng. Tiến trình tải lên dữ liệu khuôn mặt thật của Lâm đã đạt đến 99.7%. “Em cần thêm ba mươi giây nữa để ghi đè lệnh xóa vĩnh viễn dữ liệu camera 48 giờ qua!”


Lâm nhìn ra phía bờ sông phía sau. Giữa màn mưa bão mù mịt, ánh đèn pha cực mạnh từ những chiếc xe bán tải bọc thép của sòng bài đột ngột rọi sáng rực cả một vùng nước ven bờ. Tiếng động cơ gầm rú xé rách tiếng gió rít.


Sameth – gã đội trưởng lính gác người Khmer khát máu – đang dẫn đầu một toán lính gác vũ trang tiến sát bến sông theo dấu vết máu của A Phóng. Khẩu súng trường tấn công AK-47 trên tay gã lăm lăm hướng về phía chiếc canô đuôi tôm của chú Ba Lưới đang trôi dạt ra xa bờ khoảng năm mươi mét.


“Bọn chúng đến rồi!” Thằng Tèo run rẩy hét lên, nó cố dùng thân mình nhỏ bé để che chắn cho Minh Anh đang nằm rạp dưới sàn ghe.


Lâm biết mình phải kéo dài thời gian cho Minh Anh bằng mọi giá. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt nhói ở bả vai trái rách cơ, dùng bắp tay phải còn lành lặn bò rạp về phía đuôi ghe. Ở đó có một sợi xích sắt rào chắn bến sông rỉ sét dính đầy bùn đất mà chú Ba Lưới vừa kéo lên ghe lúc tẩu thoát.


Lâm quấn chặt sợi xích sắt vào bắp tay phải gồng cứng, dùng hết sức lực tàn của cơ thể kéo căng sợi xích, móc chặt đầu xích còn lại vào một chiếc cọc gỗ rào chắn ven bờ đang trôi qua sát mạn ghe. Sợi xích sắt căng ra như một sợi dây cáp thép, tạo thành một chướng ngại vật vật lý chắn ngang lối đi hẹp duy nhất dẫn xuống bến canô mà toán lính gác của Sameth đang lao tới.


*Rầm! Rầm!*


Hai tên lính gác đi đầu của Sameth trong cơn vội vã truy đuổi đã vấp phải sợi xích sắt kéo căng của Lâm. Chúng ngã nhào nhào xuống vũng sình lầy trơn trượt, khẩu súng trường AK văng ra xa, tạo nên một sự hỗn loạn cục bộ ở bến sông.


“Thằng khốn giả mạo kia! Đứng lại!” Sameth gầm lên bằng tiếng Khmer. Gã lách qua hai tên thuộc hạ đang ngã nhào, giương khẩu AK-47 lên hướng thẳng về phía chiếc ghe máy.


Trên ghe, Minh Anh vẫn đang gõ những dòng lệnh cuối cùng. Mồ hôi và nước mưa chảy ròng ròng trên gọng kính cận của cô.


“Piseth đang cố thiết lập lệnh đóng băng dữ liệu!” Minh Anh hét lên, ngón tay cô gõ phím nhanh đến mức tạo thành những vệt mờ. “Em phải bypass qua tường lửa của hắn bằng giao thức giả lập tài khoản admin của A Sâm lần cuối... Ghi đè... Xóa vĩnh viễn dữ liệu video 48 giờ qua... Xác nhận!”


Tiến trình tải lên dữ liệu khuôn mặt thật của Lâm đã nhảy đến con số 99.9%.


“Xong chưa, Minh Anh?” Lâm gầm lên, anh dùng tay phải kéo mạnh Minh Anh nằm rạp xuống sàn gỗ ghe khi nhìn thấy Sameth bắt đầu siết nhẹ ngón tay vào cò súng AK.


“Xóa sạch rồi!”


Minh Anh hét lớn, ngón tay cô nhấn mạnh phím Enter dứt khoát.


Ngay lập tức, trên màn hình máy tính của Piseth tại phòng an ninh sòng bài, toàn bộ các file video ghi hình cuộc cận chiến tại bến sông và phòng máy phát điện trong vòng 48 giờ qua biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một màu đen tịch mịch cùng dòng chữ lạnh lùng:


“Dữ liệu đã bị xóa vĩnh viễn bởi Quản trị viên A Sâm. Không thể khôi phục.”


Cùng lúc đó, thiết bị vệ tinh dính máu của A Phóng trên ghe máy phát ra một tiếng *xèo* nhỏ khét lẹt. Bo mạch bên trong thiết bị bị quá nhiệt do dòng dữ liệu hack ngược cường độ cao của Minh Anh, cháy đen thui và bốc lên một luồng khói xám mỏng trước khi tắt ngấm hoàn toàn. Tiến trình tải lên dữ liệu khuôn mặt thật của Lâm bị ngắt kết nối vĩnh viễn ở con số 99.9%, bảo toàn tuyệt đối danh phận Khưu Phong giả cho anh.


Nhưng niềm vui chiến thắng công nghệ chưa kịp nhen nhóm thì thực tại tàn nhẫn của hỏa lực đã ập đến.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Khẩu súng trường tấn công AK-47 trên tay Sameth khạc lửa dữ dội. Loạt đạn vạch đường xé rách màn mưa bão đêm tối, quét sầm sập vào bến canô và mạn chiếc ghe máy đuôi tôm của chú Ba Lưới. Những mảnh gỗ mạn ghe vỡ vụn văng tung tóe dưới sức tàn phá của đầu đạn quân dụng, nước sông Vàm Cỏ Đông phun lên thành những cột nước trắng xóa sát cạnh thân ghe.


“Nằm xuống! Chú Ba bẻ lái mau!” Lâm hét lên, anh dùng thân hình đầy máu của mình đè chặt lên người Minh Anh và thằng Tèo để làm lá chắn thịt giữa làn đạn xối xả.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!