Tử Chiến Bên Bến Sông
Gió bão gầm rú trên dòng sông Vàm Cỏ Đông, quật những luồng mưa lạnh buốt vào da thịt như hàng vạn cây kim nhọn. Dưới ánh chớp rạch đôi trời đêm biên thùy, sát thủ A Phóng đứng đó, lù lù như một bóng ma bước ra từ cõi chết. Họng súng ngắn có ống giảm thanh của gã không hề rung chuyển, hướng thẳng vào ngực Nguyễn Hữu Lâm. Khóe môi gã nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, lạnh lẽo hơn cả nước mưa lũ dưới chân.
“Khưu Phong không bao giờ đánh xáp lá cà kiểu đặc công biên phòng như thế. Mày là thằng nào?”
Câu hỏi của A Phóng rơi vào khoảng không, bị tiếng sấm rền từ phía chân trời nuốt chửng. Lâm đứng bất động trên mạn ghe máy đuôi tôm của chú Ba Lưới. Nước mưa xối xả chảy dọc theo gương mặt hốc hác, nhạt nhòa vết bùn đất bám đầy từ cuộc trốn chạy xuyên bãi rác. Đầu óc Lâm hoạt động với công suất tối đa, lạnh lùng và tỉnh táo đến tột cùng dưới sự kích hoạt của trạng thái “Máu Lạnh” (Cold-Blooded Focus).
Lâm lén liếc mắt nhìn xuống khoang ghe phía sau. Minh Anh đang nằm co quắp, hai tay ôm chặt bắp chân trái bị mảnh phế liệu sắt găm trúng. Máu tươi từ vết rách sâu hơn năm phân vẫn liên tục trào ra, nhuộm đỏ cả lớp vải thun sờn rách của chiếc quần hoodie đen, hòa lẫn với nước mưa tràn vào lòng ghe. Thằng Tèo run rẩy bên cạnh, cố dùng một dải vải gấu áo rách để quấn chặt vết thương cho cô gái, nhưng đôi mắt nó không ngừng hướng về phía họng súng của A Phóng với vẻ kinh hoàng tột độ. Chú Ba Lưới thì một tay giữ chặt vô lăng ghe máy, tay kia bóp chặt cán gỗ của chiếc dầm bơi, bắp thịt nổi gân guộc dưới làn da sạm nắng, sẵn sàng lao ra liều chết.
Lâm biết, chỉ cần một cử động sai lầm, tất cả họ sẽ phơi xác tại bến sông này.
Khẩu súng ngắn K54 rỉ sét dắt sau thắt lưng quần dọn dẹp của anh chỉ còn đúng ba viên đạn. Nhưng rắc rối lớn nhất, như một chiếc thòng lọng siết chặt lấy sinh mệnh Lâm lúc này, chính là viên đạn đầu tiên trong buồng chứa bị kẹt kíp nổ. Nếu Lâm rút súng bóp cò ngay lập tức, búa gõ sẽ chỉ tạo ra một tiếng “cạch” khô khốc, và A Phóng – một sát thủ chuyên nghiệp cấp B-Tier – sẽ không bỏ lỡ một phần mười giây đó để bắn nát sọ anh.
“Sao thế? Thằng câm dọn rác?” A Phóng chậm rãi tiến lên một bước, nước bùn sền sệt dưới bốt da của gã kêu lên những tiếng lép nhép. “Mày giả dạng Khưu Phong khá lắm. Từ phong thái đến cách nói chuyện qua điện thoại mã hóa đều lừa được cả Trần Vĩ. Nhưng mày quên mất một điều... tao và Khưu Phong từng chung một lò huấn luyện ở Sihanoukville. Lối đánh dao của gã là lối chém chéo cắt động mạch cổ của giới giang hồ đường phố, chứ không bao giờ khóa khớp bẻ cổ im lặng kiểu quân đội như mày.”
Lâm vẫn im lặng. Anh kích hoạt Ngưỡng chịu đau cực hạn để đóng băng cơn đau buốt nhói đang hành hạ thể xác. Bả vai trái của anh – vốn đã rách cơ sâu hoắm sau trận tử chiến với A Sâm và cận vệ Muay Thái A Hổ – giờ đã rách toác hoàn toàn chỉ khâu nylon đen của bác sĩ Chan Thon. Máu tươi rỉ ra xối xả, thấm sũng một bên vai áo măng-tô xám dính đầy hóa chất clo tẩy rửa, lạnh ngắt và nhớp nháp dưới cơn mưa bão. Cánh tay trái của anh lúc này gần như phế liệt, lực phát lực giảm đến sáu mươi phần trăm. Anh không thể dùng đòn đấm móc quấn xích sắt hay cú bẻ khớp cổ thông thường.
Anh phải dụ gã áp sát cự ly gần.
Lâm khẽ rùng mình, giả vờ như cơn sốt cao và mất máu đang bẻ gãy ý chí chiến đấu của mình. Thân hình gầy gò của anh hơi loạng choạng, gối phải quỵ xuống mạn ghe gỗ men theo dòng nước chảy xiết.
“Mày... muốn tiền phi vụ cũ... đúng không?” Lâm hạ thấp tông giọng, bắt chước hoàn hảo ngữ điệu khàn đặc, lơ lớ của Khưu Phong thật dội qua máy ghi âm. “Tao có... ví điện tử chứa USDT... trong điện thoại mã hóa...”
Ánh mắt một mí của A Phóng khẽ dao động khi nghe đến từ “USDT”. Lòng tham của một kẻ sống ngoài vòng pháp luật luôn là gót chân Achilles dễ khai thác nhất. Gã nhếch mép, họng súng ngắn giảm thanh hơi hạ xuống một chút nhưng vẫn khóa chặt vùng ngực của Lâm.
“Điện thoại đâu? Ném qua đây. Đừng giở trò, tay tao nhạy cò lắm.” A Phóng ra lệnh, tay trái của gã thọc vào túi áo gió đen, lôi ra con dao bấm lò xo bằng thép đen cực nhạy. Tiếng lưỡi dao bật ra nghe *xoạch* một tiếng lạnh buốt.
“Trong... túi ngực...” Lâm ú ớ, tay phải run rẩy đưa lên túi ngực áo măng-tô, giả vờ như đang cố sức tìm kiếm thiết bị. Nhưng thực chất, ngón tay anh đang chạm vào tờ hồ sơ chuyển nhượng Nguyễn Khánh Vy dính máu và chiếc bật lửa đồng bẹp rúm.
Lâm cố tình để tuột tay, khiến một vật thể rơi xuống vũng bùn lầy sát mạn ghe. Đó không phải điện thoại, mà là chiếc ví da cá sấu của Khưu Phong thật dính đầy bùn nước.
“Rơi rồi...” Lâm ho sặc sụa, bọt máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng. Anh khụy hẳn hai gối xuống bùn lầy ven sông, cơ thể run lên bần bật như một con thú kiệt sức chờ chết.
A Phóng nhìn chiếc ví da cá sấu nằm dưới bùn, lòng tham che mờ sự cảnh giác tột độ của một sát thủ. Gã tiến sát lại gần mạn ghe, cự ly giữa hai người rút ngắn xuống còn chưa đầy hai mét. Gã cúi người, tay trái cầm dao bấm lò xo chĩa thẳng vào cổ Lâm, tay phải đưa súng ngắn giảm thanh xuống để nhặt chiếc ví.
Chính là lúc này!
Lâm bùng phát toàn bộ sức tàn của trạng thái “Máu Lạnh”. Không một tiếng động báo trước, anh vung cánh tay phải gồng cứng gạt mạnh họng súng ngắn của A Phóng lệch sang một bên.
*Phụt! Phụt!*
Hai phát súng ngắn giảm thanh nổ khan, viên đạn xé rách màn mưa găm sầm sập xuống dòng nước lũ ngay sát mạn ghe. Cùng lúc đó, A Phóng phản xạ cực nhanh. Gã vung con dao bấm lò xo bằng thép đen, tung một cú chém chéo tàn nhẫn thẳng vào bả vai trái đang bị thương của Lâm.
*Xoạt!*
Lưỡi dao sắc lẹm xé toác lớp vải áo măng-tô xám, cứa sâu vào thớ thịt rách cơ cũ của Lâm. Cơn đau tột cùng như hàng ngàn luồng điện cao thế chạy dọc sống lưng dội thẳng lên đại não Lâm. Vết thương rách cơ bả vai trái bị toác rộng hoàn toàn, máu tươi phun ra sũng cả cánh tay anh, xót rát đến mức nghẹt thở. Nhưng Lâm không hề lùi lại, cơ mặt anh bất động không biến sắc. Anh áp dụng Kỹ thuật chiến đấu quân sự Cận chiến CQB đặc nhiệm biên phòng do Lão Tôn truyền dạy, lấy chân phải làm trụ vững chắc giữa sình lầy trơn trượt, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể áp sát cự ly gần.
Lâm dùng tay phải khóa chặt cổ tay cầm dao của A Phóng, bẻ ngược khớp xương ra phía ngoài.
*Rắc!*
Một tiếng xương khớp kêu lên khô khốc. A Phóng rên rỉ một tiếng đau đớn, con dao bấm lò xo rơi tuột xuống nước lũ. Nhưng gã không phải kẻ tầm thường. Bị khóa một tay, A Phóng lập tức bồi thêm một cú đá quét gối cực mạnh bằng chân phải hòng triệt hạ thăng bằng chân trụ của Lâm trên nền bùn lầy trơn trượt.
*Bộp!*
Cú đá quét nện thẳng vào nhượng chân Lâm. Lâm mất trọng tâm, cả hai người cùng ngã nhào xuống vũng sình lầy sũng nước bão ven sông. Trong vũng bùn đục ngầu dính đầy máu và nước mưa, hai cơ thể giằng co nghẹt thở. A Phóng dùng sức mạnh của một cơ thể lành lặn đè chặt Lâm xuống đất, tay phải cầm súng ngắn có ống giảm thanh cố sức gí sát vào màng tang của anh.
Lâm cắn chặt răng đến mức răng rắc rỉ máu, dùng bắp tay phải gồng cứng đỡ lấy cánh tay cầm súng của gã. Vai trái của anh hoàn toàn phế liệt, không thể phát lực để đẩy đối thủ ra.
“Mày chết chắc rồi, thằng giả mạo!” A Phóng gầm gừ, ngón trỏ gã bắt đầu siết cò súng ngắn.
Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần mười giây, Lâm đưa tay phải ra sau thắt lưng, rút khẩu súng ngắn K54 rỉ sét ra ngoài. Anh biết viên đạn đầu tiên bị kẹt kíp nổ. Anh không bóp cò ngay.
Lâm dùng lực của tay phải, tì mạnh báng súng ngắn K54 vào bắp tay phải đang gồng cứng để thực hiện Kỹ năng sử dụng hỏa lực hạn chế – Bắn súng gá bả vai một tay hòng giảm tối đa độ nảy giật của súng quân dụng cũ. Đồng thời, anh dùng ngón cái phải miết mạnh vào khóa nòng súng, kéo mạnh lùi ra sau dứt khoát rồi buông tay để tống khứ viên đạn kẹt kíp nổ ra ngoài.
*Cạch. Xoạch.*
Viên đạn đầu tiên dính bùn đất văng ra ngoài, rơi tõm xuống dòng sông lũ. Viên đạn thứ hai lập tức được nạp vào buồng chứa.
A Phóng trợn tròn mắt kinh ngạc trước thao tác nạp đạn một tay bằng bắp tay cực kỳ điêu luyện và lỳ lợm của Lâm. Gã hoảng hốt xoay họng súng ngắn giảm thanh định bắn trả.
Lâm không cho gã cơ hội đó. Anh áp họng súng K54 rỉ sét trực tiếp vào ngực trái của A Phóng. Đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng, không sợ hãi, không dằn vặt. Anh lắng nghe nhịp điệu của cơn bão.
Một luồng chớp sáng lòa rạch đôi bầu trời đêm biên thùy, theo sau là một tiếng sấm nổ vang dội xé toác không gian.
*UỲNH! Đoàng!*
Tiếng nổ cực đại của khẩu súng ngắn K54 rỉ sét bị tiếng sấm bão khổng lồ nuốt chửng hoàn toàn, không hề kinh động đến lực lượng lính gác tháp canh cách đó một trăm mét.
Viên đạn 7.62mm xé rách màn mưa ở cự ly không centimet, xuyên thẳng qua lớp áo gió đen, găm sâu vào lồng ngực trái của Sát thủ A Phóng. Lực va chạm vật lý cực mạnh ở cự ly gần khiến cơ thể gã giật nẩy lên kịch liệt. Đôi mắt một mí sắc lạnh của tên sát thủ chuyên nghiệp trợn ngược lên đầy kinh hoàng, ánh sáng sinh mệnh nhanh chóng tắt ngấm.
A Phóng lảo đảo thối lui vài bước rồi đổ sụp xuống dòng nước lũ cuồn cuộn của sông Vàm Cỏ Đông. Dòng nước xiết lạnh giá lập tức cuốn trôi thân xác gã ra xa mạn ghe máy.
Lâm ngã quỵ xuống bùn lầy bến sông, thở dốc điên cuồng. Khói súng khét lẹt tỏa ra từ nòng súng K54 rỉ sét nhanh chóng bị nước mưa dập tắt. Bả vai trái của anh đau nhức đến mức liệt hoàn toàn, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả vũng sình lầy dưới chân. Khẩu K54 rỉ sét giờ chỉ còn đúng hai viên đạn duy nhất dắt thắt lưng anh.
“Lâm! Lên ghe mau! Lính gác sắp kéo đến rồi!” Chú Ba Lưới hét lớn, tay kéo mạnh Lâm lên mạn thuyền gỗ.
Thạch Rin và Thằng Tèo hợp sức kéo Lâm vào khoang ghe máy. Chú Ba Lưới lập tức giật dây nổ máy canô đuôi tôm. Tiếng động cơ nổ giòn giã rẽ sóng nước lũ lao ra giữa dòng sông cuộn sóng dữ dội.
Lâm nằm vật vã trên sàn gỗ mạn thuyền sũng nước mưa. Minh Anh bên cạnh đang rên rỉ đau đớn do mảnh phế liệu găm bắp chân trái rỉ máu tươi nặng. Lâm khẽ nghiêng đầu nhìn ra phía sau, nơi thân xác A Phóng đang chìm dần xuống dòng sông lũ.
Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt Lâm khựng lại.
Trên mặt nước sông đang cuộn sóng, chiếc điện thoại vệ tinh dính máu của A Phóng văng ra từ túi áo gã vẫn đang trôi nổi nhờ lớp vỏ bọc phao chuyên dụng. Màn hình của thiết bị vệ tinh rực sáng sắc đỏ chết chóc giữa đêm tối, đèn LED màu xanh lục nhấp nháy liên tục với dòng chữ chạy trên màn hình hiển thị:
*“Đang tải lên dữ liệu hình ảnh khuôn mặt về máy chủ trung tâm Sihanoukville... 99%...”*
Đó chính là hình ảnh khuôn mặt thật của Nguyễn Hữu Lâm đã bị camera hành trình tích hợp trên kính mắt chiến thuật của A Phóng ghi lại toàn bộ trong trận cận chiến vừa rồi và đang tự động truyền tải về máy chủ của phó tướng Trần Vĩ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!