Đạn Quét Đêm Giông
Luồng ánh sáng chói mắt từ đèn pha quét công suất lớn của tháp canh số 2 đột ngột xoay mạnh, rọi thẳng vào vị trí của họ trong đêm bão giông biên giới. Luồng sáng trắng quét qua màn mưa dày đặc, biến những hạt mưa quất xéo thành hàng vạn sợi chỉ bạc sắc nhọn, rọi sáng rực cả một vùng sình lầy dơ bẩn của bãi rác thải phía sau sòng bài Bavet. Trong tích tắc, cả nhóm bốn người đứng sững lại như những pho tượng đất giữa bãi phế liệu.
Nguyễn Hữu Lâm cảm nhận rõ rệt hơi thở dồn dập, nóng hổi của Minh Anh trên bả vai trái của mình. Cô gái gầy gò đang co rúm người, hai tay bấu chặt lấy cổ áo măng-tô xám dính đầy hóa chất clo tẩy rửa của anh. Dưới chân họ, Thằng Tèo đứng chết lặng, đôi mắt to ngập tràn sợ hãi nhìn chằm chằm vào tháp canh an ninh số 2 sừng sững cao mười lăm mét cách đó không xa. Thạch Rin thì khom người thấp xuống, bàn tay thô ráp siết chặt cán chiếc xẻng xúc bùn mài sắc cạnh, gân xanh nổi cuồn cuộn trên bắp tay đen nhẻm.
Lâm không có thời gian để do dự. Cơn sốt cao do chấn thương tích lũy đang thiêu đốt đại não anh, khiến hai bên thái dương giật lên từng hồi đau đớn. Vết rách cơ sâu hoắm ở bả vai trái – vốn đã rách toác hoàn toàn sau trận tử chiến với A Sâm và cận vệ Muay Thái A Hổ – giờ đang không ngừng chảy máu tươi, nóng hổi và xót rát tột cùng dưới làn nước mưa lạnh buốt. Nhưng bản năng sinh tồn cực hạn của một kẻ nội gián độc hành buộc anh phải giữ vững trạng thái "Máu Lạnh" (Cold-Blooded Focus).
“Nằm xuống! Trốn sau đống tôn hỏng!” Lâm rít qua kẽ răng, giọng khàn đặc.
Anh chưa kịp dứt lời thì một âm thanh xé gió chói tai đã dội xuống từ tháp canh.
*Đoàng!*
Tiếng súng trường bắn tỉa SVD Dragunov nổ vang dội, lấn át cả tiếng sấm rền của cơn bão. Viên đạn 7.62mm xé rách màn mưa, găm sầm sập vào tấm tôn phế liệu rỉ sét của một cabin xe tải hỏng ngay sát đầu Lâm. Lực va chạm vật lý cực mạnh khiến tấm tôn dày bị xé toác, bắn ra những mảnh sắt vụn sắc nhọn bay tung tóe trong không trung.
“Á!”
Một tiếng rên rỉ đau đớn khẽ vang lên bên tai Lâm. Một mảnh phế liệu sắt sắc lẻm văng trúng bắp chân trái của Minh Anh, rạch một đường sâu hoắm dài hơn năm phân qua lớp vải quần hoodie đen sờn rách. Máu tươi lập tức tuôn ra, rỉ sũng cả chân cô gái. Minh Anh cắn chặt răng vào vai áo Lâm để không phát ra tiếng thét lớn, cơ thể gầy gò của cô run rẩy kịch liệt trên lưng anh.
Lâm cảm nhận được vệt máu nóng hổi của cô hòa lẫn với dòng máu lạnh ngắt dính đầy bùn đất của chính mình trên lưng. Anh dùng cánh tay phải gồng cứng ghì chặt đùi Minh Anh, nhích người bò rạp xuống vũng sình lầy sát cạnh đống phế liệu sắt gỉ. Khẩu súng ngắn K54 rỉ sét dắt sau thắt lưng quần dọn dẹp cọ sát vào hông anh lạnh ngắt. Lâm lén đưa tay chạm vào báng súng, nhưng anh biết cự ly từ đây đến tháp canh số 2 là hơn một trăm mét, súng ngắn K54 với nòng súng rỉ sét và hộp tiếp đạn chỉ còn đúng ba viên hoàn toàn không thể đạt độ chính xác. Viên đạn đầu tiên lại bị kẹt kíp nổ – nổ súng lúc này chỉ là tự sát.
Luồng đèn pha của tháp canh bắt đầu quét qua quét lại dồn dập quanh đống tôn phế liệu. Lâm biết, thứ nguy hiểm hơn cả đèn pha chính là camera quét nhiệt hồng ngoại được gắn song song dưới tháp canh của lính bắn tỉa Kimsour. Dưới cơn mưa bão lạnh giá này, thân nhiệt nóng hổi của bốn con người đang chạy trốn sẽ rực lên như những đốm lửa đỏ trên màn hình giám sát.
Trong đầu Lâm đột ngột vang lên lời dạy của Lão Tam gác bãi rác: *“Muốn qua mắt camera quét nhiệt, mày phải biến mình thành một cục đá lạnh. Bùn đất và nước mưa lạnh sẽ hấp thụ hết bức xạ hồng ngoại.”*
“Thạch Rin! Thằng Tèo! Lấy bao tải rác dính nước mưa lạnh quấn quanh người! Smear bùn lạnh lên mặt nhanh lên!” Lâm thì thầm dứt khoát.
Thạch Rin lập tức hiểu ý. Gã thợ thông cống nhanh nhẹn vớ lấy những bao tải rác bằng nhựa và canvas sũng nước mưa lạnh đang nằm ngổn ngang cạnh đống phế liệu. Gã bốc từng nắm bùn đen lạnh ngắt trét lên mặt, lên cổ rồi quấn chặt bao tải quanh người. Lâm cũng lôi một tấm bạt nhựa sũng nước mưa lạnh, phủ kín lên người mình và Minh Anh, đắp thêm một lớp bùn sình lạnh buốt lên trên.
Cơn lạnh đột ngột ập vào cơ thể đang sốt cao của Lâm khiến anh rùng mình kịch liệt, các thớ cơ co rút đau đớn dã man. Nước mưa bẩn và bùn lạnh lọt vào vết rách sâu hoắm ở bả vai trái và vết bỏng điện sém đen trên ngực trái, kích ứng thần kinh cảm giác đau đến mức cực hạn. Lâm phải cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng, áp dụng Kỹ năng chịu đau không tiếng động để kiểm tra nhịp thở, giữ cho lồng ngực không phập phồng quá mạnh.
*Đoàng! Đoàng!*
Kimsour trên tháp canh nổ thêm hai phát súng trường bắn tỉa SVD. Viên đạn găm sầm sập xuống vũng bùn cách vị trí của họ chưa đầy hai mét, bùn đất bắn tung tóe lên tấm bạt nhựa. Nhưng tiếng súng sau đó im bặt. Đèn pha vẫn quét qua quét lại nhưng không còn tập trung vào một điểm. Quy tắc di chuyển dưới bóng quét nhiệt đã phát huy hiệu quả thực tế – lớp bùn lạnh và bao tải rác sũng nước đã triệt tiêu hoàn toàn bức xạ hồng ngoại của cơ thể họ, biến họ thành những khối phế liệu vô hồn trên kính ngắm của Kimsour.
“Di chuyển chậm! Bò sát mặt đất!” Lâm ra lệnh.
Cả nhóm bốn người lầm lũi bò qua bãi sình lầy ngập ngụa phế liệu dơ bẩn, tiến sát về phía bãi lốp xe cũ dính dầu nhớt nằm sát hàng rào kẽm gai biên giới. Nhưng khoảng trống từ bãi lốp xe đến hàng rào kẽm gai là hơn ba mươi mét đất trống không có vật che chắn. Nếu họ bò qua đó, đèn pha quét của tháp canh số 2 chắc chắn sẽ phát hiện ra chuyển động vật lý bằng mắt thường.
Lâm dừng lại sau đống lốp xe tải cũ dính đầy dầu nhớt rò rỉ. Anh biết mình cần một màn khói ngụy trang dày đặc để che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Kimsour.
“Thạch Rin, chai bom xăng Molotov tự chế cuối cùng đâu?” Lâm hỏi ngầm.
Thạch Rin lén lôi từ đáy xe đẩy đồ bẩn ra một chai bia Angkor chứa hỗn hợp cồn công nghiệp 90 độ và dầu diesel dính nút vải tẩm xăng dọn dẹp.
Lâm đưa tay vào túi ngực áo măng-tô xám, lôi chiếc bật lửa đồng khắc hình ngôi sao ra ngoài. Lớp vỏ đồng dày dặn của kỷ vật thời chiến đã bị móp méo, bẹp rúm hoàn toàn sau khi đỡ hộ anh viên đạn 9mm của A Sâm ở phòng máy phát điện. Bánh xe đá lửa bị kẹt cứng bởi thớ đồng móp xô lệch.
Lâm dùng bàn tay phải dính đầy bùn đất cố sức miết mạnh bánh xe đá lửa vào đùi quần bảo hộ để tạo ma sát.
*Xoẹt. Xoẹt.*
Chỉ có những tia lửa nhỏ xẹt ra rồi tắt ngấm. Bả vai trái rách cơ sâu hoắm co thắt dữ dội, khiến cánh tay Lâm run rẩy kịch liệt, mồ hôi lạnh chảy ròng rọc dọc theo thái dương. Anh cắn chặt răng, dồn toàn bộ lực vào ngón tay cái phải, áp dụng trạng thái 'Máu Lạnh' để đóng băng cơn đau thể xác.
“Lên đi... làm ơn...” Lâm rít qua kẽ răng.
*Phựt!*
Một ngọn lửa nhỏ, le lói nhưng kiên cường bùng lên từ đầu bấc dính dầu của chiếc bật lửa đồng móp méo. Lâm lập tức châm lửa vào nút vải tẩm xăng của chai bom xăng Molotov rồi vung mạnh cánh tay phải, ném chai xăng vào giữa bãi lốp xe cũ dính dầu nhớt.
*Xoảng! Uỳnh!*
Chai thủy tinh vỡ tan, ngọn lửa bùng cháy dữ dội lập tức liếm vào lớp dầu nhớt rò rỉ và cao su của bãi lốp xe cũ. Do trời đang mưa bão lớn, ngọn lửa cao su không cháy sạch mà tỏa ra một màn khói đen đặc bốc cao mù mịt bão bùng. Khói dầu lốp xe có mật độ carbon cực cao, tạo ra một bức tường chắn ánh sáng thường và hấp thụ hoàn toàn bức xạ hồng ngoại, vô hiệu hóa hoàn toàn kính ngắm bắn tỉa hồng ngoại của Kimsour trên tháp canh số 2.
“Chạy! Hướng hàng rào kẽm gai!” Lâm hét lên.
Lâm cõng Minh Anh băng qua khoảng đất trống dưới sự che chở của màn khói đen đặc bốc cao. Thạch Rin dẫn đầu, dùng chiếc xẻng xúc bùn mài sắc cạnh chém mạnh vào những sợi kẽm gai rỉ sét của hàng rào biên giới cũ, tạo ra một khe hở hẹp vừa đủ một người chui qua.
*Xoạt... xoạt...*
Thằng Tèo và Thạch Rin lách qua trước. Lâm cõng Minh Anh chui qua sau. Những sợi kẽm gai sắc nhọn cào rách lớp áo măng-tô xám, cứa vào bắp chân Lâm rỉ máu tươi, nhưng anh phớt lờ cơn đau, lao nhanh xuống triền dốc bùn lầy hướng về phía bến sông Vàm Cỏ Đông.
Bên dưới triền dốc sát mép nước sông đang cuộn sóng dữ dội do lũ bão, một chiếc ghe máy đuôi tôm cũ kỹ đang neo đậu sát rặng dừa nước. Một bóng người cao lớn, da đen sạm vì nắng gió sông nước đang đứng chờ sẵn trên khoang ghe. Đó chính là Chú Ba Lưới, người dẫn đường chài lưới trung thành của cha Lâm năm xưa.
“Lâm! Mau lên ghe! Sóng sông đang lên dữ lắm!” Chú Ba Lưới thì thầm khẩn cấp.
Thạch Rin nhanh chóng đỡ Minh Anh từ trên lưng Lâm xuống khoang ghe. Thằng Tèo cũng nhảy tót lên thuyền, tay vẫn ôm chặt chiếc còi nhựa đỏ. Lâm thở dốc điên cuồng, bám tay vào mạn thuyền gỗ mỏng để bước lên.
Nhưng đúng khoảnh khắc bước chân rách nát của Lâm vừa chạm vào mạn thuyền, một âm thanh xé gió chói tai đột ngột vang lên từ rặng dừa biên giới phía sau lưng họ.
*Đoàng! Đoàng!*
Hai phát súng ngắn rít gió găm thẳng vào mạn thuyền gỗ mỏng, bắn tung tóe những mảnh gỗ vụn vào dòng nước lũ đục ngầu.
Lâm giật mình quay ngoắt lại, bàn tay phải theo bản năng đặt ngay vào báng khẩu súng ngắn K54 rỉ sét dắt sau thắt lưng. Dưới ánh chớp sáng lòa của cơn giông bão biên thùy, một bóng người gầy gò sắc sảo, mặc áo gió đen che kín cổ đang từ từ bước ra từ rặng dừa nước.
Đó chính là Sát thủ A Phóng – đồng bọn cũ khét tiếng tàn bạo của sát thủ Khưu Phong thật. Gã đang cầm lăm lăm khẩu súng ngắn có ống giảm thanh hướng thẳng về phía Lâm, đôi mắt một mí sắc lạnh như dao nhìn chằm chằm vào hình xăm vòng gai trên cổ tay Lâm.
“Mày không phải Khưu Phong,” A Phóng cười tàn nhẫn, giọng nói khàn đặc lơ lớ tiếng Việt vang lên giữa tiếng mưa bão gầm rú. “Khưu Phong không bao giờ đánh xáp lá cà kiểu đặc công biên phòng như thế. Mày là thằng nào?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!