Xác Chết Bên Bãi Rác
Cơn mưa giông vùng biên thùy quật liên hồi vào bãi rác phía sau sòng bài Las Vegas Sun, biến toàn bộ khu vực này thành một đầm lầy sình lầy sẫm màu, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của phế thải hữu cơ trộn lẫn với nước clo tẩy rửa từ hầm ngầm xả ra. Gió rít gào từng cơn qua những hàng rào kẽm gai rỉ sét, tiếng sấm sét đùng đoàng dội lên từ phía thượng nguồn sông Vàm Cỏ Đông như muốn xé toạc bầu trời đen kịt.
Nguyễn Hữu Lâm nằm rạp người dưới một rãnh bùn sâu, nước bẩn ngập đến ngang hông. Cơn đau từ bả vai trái – nơi vừa bị báng súng của Sameth nện rách cơ sâu ngoài da rỉ máu – co rút lại theo từng đợt lạnh buốt. Máu đỏ sẫm rỉ ra hòa vào làn nước mưa lạnh giá, nhưng Lâm không dám nhúc nhích dù chỉ một phân. Anh biết, ngay trên đỉnh đầu mình, cách khoảng mười lăm mét, họng súng trường bắn tỉa SVD Dragunov cũ rỉ sét của Kimsour trên tháp canh an ninh số 2 vẫn đang chĩa thẳng xuống bãi rác này.
Ánh đèn pha quét công suất lớn từ tháp canh cứ mỗi ba mươi giây lại quét qua một lượt, rọi sáng rực những đống phế liệu sắt gỉ và lốp xe hỏng. Nhưng thứ nguy hiểm hơn cả đèn pha chính là hệ thống camera quét nhiệt hồng ngoại được gắn song song bên dưới tháp canh.
Lâm khẽ nhắm mắt, điều hòa nhịp thở thật chậm để giữ cho lồng ngực không phập phồng quá mạnh. Trong đầu anh vang lên giọng nói trầm khàn, đầy vết xước của Lão Tam – gã gác bãi rác luôn giả khờ giả điếc để sống sót suốt bảy năm qua dưới đáy Bavet:
*“Thằng Lâm ạ, camera quét nhiệt của bọn lính gác tháp canh số 2 không nhìn bằng ánh sáng thường. Nó nhìn bằng thân nhiệt. Thân nhiệt người sống như một đốm lửa rực lên trong đêm mưa lạnh thế này. Muốn qua mắt nó, mày phải biết cách biến mình thành một cục đá lạnh. Hãy quấn bao tải rác sũng nước mưa và bùn lạnh quanh người. Bùn đất và nước lạnh sẽ hấp thụ hết bức xạ hồng ngoại từ cơ thể mày, biến mày thành một đống phế thải vô hại trên màn hình giám sát của chúng.”*
Lâm đã làm đúng như vậy. Anh quấn chặt hai lớp bao tải rác sợi nilon sũng nước mưa lạnh dọc theo tấm lưng và bả vai trái đang rách cơ. Bùn nhão đen sì dính đầy quặng sắt vùng biên được anh trát kín lên tóc, lên mặt và bộ đồ dọn dẹp xám xịt. Mỗi hơi thở của anh nhẹ đến mức không làm lay động nổi một ngọn cỏ dại ven rãnh nước.
*Uỳnh!*
Một luồng chớp sáng lòa rạch ngang trời, theo sau là tiếng sấm nổ vang dội làm rung chuyển cả mặt đất sình lầy. Đúng khoảnh khắc đó, ánh đèn pha quét của tháp canh số 2 vừa quét qua vị trí của Lâm, để lại một khoảng tối di động ngắn ngủi kéo dài đúng ba phút – khoảng trống thời gian thay ca tuần tra hành lang phía Tây mà anh đã ghi nhớ qua bộ đàm của Sameth.
“Ba phút,” Lâm tự nhẩm trong đầu. “Chỉ có đúng ba phút trước khi lượt tuần tra tiếp theo bắt đầu.”
Lâm bắt đầu trườn đi. Anh không bò bằng bốn chi như thông thường mà dùng bắp chân phải đẩy người lướt đi trong bùn nhão, hai tay ép sát hông để giảm thiểu tối đa diện tích tiếp xúc và tiếng sột soạt của bao tải rác. Vết thương ở bả vai trái rách sâu hoắm co rút dữ dội mỗi khi anh rướn người, cơn đau buốt thấu xương tủy khiến đồng tử anh co thắt lại, mồ hôi lạnh túa ra hòa lẫn nước mưa. Nhưng Lâm cắn chặt răng đến mức khóe môi rỉ thêm vệt máu đỏ sẫm, tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ. Anh đã rèn luyện kỹ năng chịu đau không tiếng động này suốt những tháng ngày bị bạo hành dưới hầm sòng bài. Đối với anh, nỗi đau thể xác lúc này chẳng là gì so với khát vọng sống sót để tìm lại đứa em gái Khánh Vy đang bị giam lỏng ngoài kia.
Chiếc xe Toyota cũ nát của sát thủ Khưu Phong nằm bẹp rúm ró sát hàng rào kẽm gai biên giới. Đầu xe đâm sầm vào dải phân cách bê tông, khói xám từ két nước vỡ vụn bốc lên nghi ngút, khét lẹt mùi dầu máy nóng và cao su cháy. Lâm tiếp cận cabin xe từ phía đuôi, nương theo bóng tối của những đống phế liệu lốp xe cũ xung quanh.
Lâm rướn người lên, thọc tay vào cabin qua khung kính chắn gió đã vỡ vụn. Anh cố gắng dùng lực bắp tay phải để kéo tay nắm cửa xe hòng mở rộng lối vào.
*Két... rắc!*
Cánh cửa xe bị kẹt chặt do khung sườn thép bị biến dạng hoàn toàn sau cú va chạm cực mạnh. Lâm dùng hết sức ghì mạnh nhưng cánh cửa sắt chỉ phát ra tiếng kim loại nghiến vào nhau chói tai mà không hề suy chuyển. Tiếng động nhỏ đó giữa tiếng mưa giông rào rạt vẫn khiến Lâm giật mình, anh lập tức nằm rạp xuống bùn, nín thở quan sát tháp canh số 2. May mắn thay, tiếng sấm sét liên hồi ngoài trời đã nuốt chửng âm thanh kim loại ấy.
Không thể mở cửa bằng cách thông thường, Lâm buộc phải dùng biện pháp thô bạo hơn. Anh dùng bắp tay phải gồng cứng, giật phăng mảng kính vỡ còn sót lại đang găm chặt trên khung cửa sổ.
*Xoảng!*
Những cạnh kính sắc lẹm cứa sâu vào lòng bàn tay phải của Lâm. Cơn đau nhói buốt lập tức ập đến, máu tươi rỉ ra nóng hổi dọc theo các ngón tay, nhưng anh không hề buông lỏng lực tay. Lâm nghiến răng, thọc sâu cánh tay vào bên trong cabin tối tăm, sũng nước mưa và mùi tử khí bắt đầu lan tỏa.
Bên trong cabin, xác chết của sát thủ Khưu Phong đổ gục trên vô lăng. Gương mặt gã lạnh lẽo hằn sâu những vết sẹo dao cũ, đôi mắt một mí trợn ngược vô hồn, cổ họng bị gãy gập sang một bên do chấn động va đập từ vụ tai nạn. Bộ vest đen lịch lãm của gã dính đầy máu tươi từ vết thương đầu rỉ ra. Lâm nhanh chóng dùng tay phải lục lọi các túi áo khoác của gã chết.
Đầu tiên, anh chạm vào một vật cứng dẹt ở túi ngực áo vest. Lâm lôi ra ngoài. Đó chính là chiếc *Ví da cá sấu của Khưu Phong* – chiếc ví da đắt tiền, sờn nhẹ ở góc, bên trong chứa thẻ căn cước giả mang tên Khưu Phong, bằng lái xe Campuchia và một tấm ảnh cũ chụp gã đứng trước tổng bộ đặc khu Sihanoukville. Đây chính là tấm lá chắn pháp lý tối cao mà Lâm cần để tráo đổi danh phận.
Tiếp theo, Lâm luồn tay vào túi quần tây của gã chết, lôi ra chiếc *Điện thoại mã hóa của Khưu Phong*. Chiếc smartphone chạy hệ điều hành bảo mật quân sự tối màu, màn hình dính đầy vệt máu khô nhưng vẫn đang nhấp nháy đèn LED màu xanh lục dồn dập – dấu hiệu của những cuộc gọi lỡ liên tục từ một số thuê bao lạ.
Lâm nén lòng ngực đang đập liên hồi, nhanh chóng nhét chiếc ví da cá sấu và điện thoại mã hóa vào sâu trong thắt lưng quần bảo hộ dọn rác của mình. Đúng lúc anh chuẩn bị rút tay ra khỏi cabin xe nát bươm để tẩu thoát, một tiếng động cơ cơ giới hạng nặng gầm rú từ phía cổng sau sòng bài vang lên.
*Uỳnh... uỳnh... uỳnh!*
Ánh đèn pha quét cực mạnh của chiếc xe tải chở rác cỡ lớn do Sok Dara điều khiển đột ngột rọi thẳng về phía khu vực bãi rác thải. Sok Dara – gã tài xế xe rác người Khmer răng đen nhai trầu – đang lái xe tiến sát vào hiện trường để thu gom phế liệu và tẩu tán đống đổ nát theo lệnh của ban quản lý sòng bài.
Lâm hoảng hốt giật mạnh người lùi lại để ẩn nấp. Cú giật người đột ngột làm bả vai trái rách cơ đau nhói dữ dội, khiến anh mất đà ngã nhào xuống vũng bùn lầy sũng nước bẩn.
*Bộp!*
Cú ngã mạnh làm chiếc *Bật lửa đồng khắc hình ngôi sao* – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố giấu trong túi ngực trái – bị trượt ra ngoài, rơi thẳng xuống vũng bùn đen nhão nhoét ngay sát bánh xe Toyota tai nạn.
Lâm biến sắc mặt. Chiếc bật lửa đồng đó không chỉ là vật bảo mệnh tinh thần duy nhất giữ vững nhân tính của anh giữa vũng bùn tội ác, mà còn là di vật thiêng liêng mà cha anh đã dùng cả mạng sống để bảo vệ thời chiến tranh biên giới Tây Nam. Anh không thể mất nó.
Tiếng xích bánh xe tải chở rác của Sok Dara nghiến sình lầy sột soạt tiến sát, chỉ còn cách vị trí chiếc xe tai nạn chưa đầy mười mét. Ánh đèn pha từ xe rác rọi quét qua các khe hở của cabin xe Toyota, soi rõ những vệt máu loang lổ trên mặt bùn.
Lâm nằm rạp dưới gầm xe Toyota, thọc sâu bàn tay phải đang bị cứa rách rỉ máu xuống lớp bùn nhão lạnh ngắt để mò mẫm tìm kiếm chiếc bật lửa. Bùn đất chui vào vết thương hở trên lòng bàn tay anh gây ra một cơn đau rát buốt đến tận xương tủy. Anh gạt bỏ những mảnh sắt vụn rỉ sét, những vỏ chai bia vỡ nát dưới bùn, cố gắng cảm nhận bề mặt kim loại dày dặn quen thuộc của chiếc vỏ đồng bật lửa.
“Nhanh lên... nhanh lên...” Lâm thầm gào thét trong lòng, nhịp tim đập mạnh như muốn vỡ tung lồng ngực.
Ngón tay anh chạm trúng một vật kim loại dẹt, thô ráp. Lâm siết chặt lấy nó và nhấc lên. Đúng là chiếc bật lửa đồng khắc hình ngôi sao sờn cũ dính đầy bùn đen. Lâm nhanh chóng nhét chiếc bật lửa vào sâu trong túi quần bảo hộ, rồi dùng lực bắp chân đẩy người trườn lùi lại thật nhanh dọc theo rãnh nước ngập clo loãng, lách qua góc khuất của đống lốp xe hỏng ngay khi chiếc xe tải của Sok Dara trờ tới chắn ngang tầm nhìn của tháp canh số 2.
Lâm bò trườn bằng tất cả sinh lực còn sót lại, nương theo bóng tối của hàng rào kẽm gai để rút lui về phía cửa sập hầm rượu ngầm sòng bài. Khi cánh cửa sắt tối tăm của tầng hầm sập lại phía sau lưng, Lâm đổ sụp xuống sàn xi măng lạnh ngắt, thở dốc đầy mệt mỏi.
Trong không gian tối tăm, ẩm ướt của hầm rượu ngầm, Lâm lôi chiếc điện thoại mã hóa dính máu của Khưu Phong ra ngoài. Màn hình điện thoại đột ngột rực sáng, nhấp nháy đèn LED màu đỏ báo hiệu một cuộc gọi lỡ mới nhất từ số thuê bao đuôi "888" phát ra từ tổng bộ Sihanoukville.
Lâm nhìn chằm chằm vào màn hình sáng rực, bàn tay phải dính máu run nhẹ. Anh biết, chiếc điện thoại này chính là tấm vé thông hành đưa anh ra khỏi địa ngục Bavet này, nhưng nó cũng là họng súng tử thần sẵn sàng nổ súng xuyên sọ anh bất cứ lúc nào nếu danh phận Khưu Phong giả bị lật tẩy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!