Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Đại Loạn Sòng Bài

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ập xuống như một chiếc thòng lọng đen ngòm, nuốt chửng phòng máy phát điện sòng bài Las Vegas Sun ngay sau tiếng nổ đoản mạch chói tai của hệ thống biến áp. Tiếng gầm rú của hai khối động cơ diesel khổng lồ đột ngột tắt lịm, trả lại không gian hầm ngầm cho tiếng rít gào điên cuồng của cơn bão biên thùy dội qua khe hở mái tôn. Nhưng sự tĩnh lặng ấy không kéo dài quá ba giây. Hệ thống chuông báo động đỏ khẩn cấp của sòng bài bắt đầu rú vang liên hồi, âm thanh rền rĩ, chói gắt xé toác màng nhĩ, báo hiệu một cuộc đại loạn toàn diện.


Nguyễn Hữu Lâm nằm bất động trên nền xi măng sũng nước mưa và dầu diesel trơn trượt. Dòng điện xoay chiều dội ngược từ tủ điện 380V khiến toàn bộ các thớ cơ trên cơ thể anh co rút dữ dội, tê dại như bị hàng ngàn cây kim rỉ sét cắm sâu vào da thịt. Ngực trái của anh bỏng rát, vết sém đen loang lổ rỉ máu tươi do lực dội của phát đạn găm thẳng vào túi ngực. Lâm run rẩy đưa bàn tay phải dính đầy dầu nhớt lên ngực, ngón tay anh chạm vào một vật thể kim loại bẹp rúm.


Là chiếc bật lửa đồng khắc hình ngôi sao của người cha quá cố Nguyễn Hữu Hải. Lớp vỏ đồng dày dặn của kỷ vật thời chiến đã méo mó hoàn toàn, kẹt cứng viên đạn 9mm của A Sâm ngay sát mép tấm ảnh gia đình cũ nát. Bên dưới chiếc bật lửa, tờ giấy hồ sơ chuyển nhượng Nguyễn Khánh Vy vẫn còn nguyên vẹn, dính một vệt máu tươi đỏ thẫm của anh.


“Cha ơi...”


Lâm mím chặt môi, nén một tiếng nấc nghẹn vào sâu trong cuống họng dính đầy máu khô. Anh biết mình không được phép gục ngã lúc này. Xác chết cháy đen của phó tướng A Sâm nằm cách anh chưa đầy hai mét, mùi da thịt cháy khét lẹt trộn lẫn mùi ozone nồng nặc bốc lên trong bóng tối. Sameth và đội lính gác vũ trang sẽ nhanh chóng ập xuống đây khi phát hiện nguồn điện sòng bài bị cắt đứt hoàn toàn.


Lâm cắn răng, kích hoạt trạng thái 'Máu Lạnh' (Cold-Blooded Focus). Anh phớt lờ cơn đau buốt nhói chạy dọc lồng ngực rạn xương sườn, dùng chút sức tàn của cánh tay phải ghì chặt bồn dầu diesel để gượng dậy. Bả vai trái của anh – nơi vừa bị A Hổ và A Sâm hành hạ dã man – giờ đã rách toác hoàn toàn sáu mũi chỉ nylon đen của bác sĩ Chan Thon. Máu tươi tuôn ra xối xả, thấm đẫm lớp áo măng-tô xám dính đầy hóa chất clo tẩy rửa, nóng hổi và đau đớn tột cùng.


*Rè... rè...*


Tiếng bộ đàm Motorola giắt bên hông xác chết của A Sâm đột ngột vang lên khẩu lệnh dồn dập của đội trưởng lính gác Sameth:


“A Sâm! A Sâm! Có sự cố nổ biến áp ở tầng hầm! Đội 1 kiểm tra phòng máy phát điện ngay lập tức! Phong tỏa toàn bộ cửa ra vào hầm giam!”


Lâm nén cơn đau thấu xương, lết thân thể tàn tạ bước ra khỏi phòng máy phát. Anh không thể để lính gác phát hiện ra mình ở đây. Trong bóng tối đen đặc, anh di chuyển chậm chạp, một tay bấu chặt vào vách tường xi măng ẩm ướt để giữ thăng bằng. Bắp đùi phải tụ máu bầm khiến mỗi bước đi của anh khập khiễng, nặng nề. Anh lách qua các hành lang tối tăm, nương theo bóng tối của những hốc tường kỹ thuật để tiến về phía hầm rượu ngầm – nơi Minh Anh đang chờ đợi.


Tại ngã ba hành lang dẫn xuống hầm rượu, hai bóng người gầy gò đang co rúm người sát cạnh những thùng gỗ mục.


“Anh Lâm!”


Tiếng thì thầm run rẩy của Thằng Tèo vang lên. Cậu bé dọn rác mười bảy tuổi đang ôm chặt chiếc còi nhựa màu đỏ, đôi mắt to ngập tràn sợ hãi nhìn chằm chằm vào bóng người đẫm máu đang tiến lại gần. Bên cạnh cậu, nữ hacker Minh Anh đang mặc chiếc áo khoác hoodie đen rộng thùng thình, gương mặt nhợt nhạt dưới ánh sáng đỏ lập lòe của hệ thống đèn báo động khẩn cấp.


“Anh... anh bị thương nặng quá,” Minh Anh run giọng, hai tay cô bấu chặt vào cánh tay Lâm khi ngửi thấy mùi sắt tanh nồng trộn lẫn mùi khét của da thịt bỏng điện trên người anh. “Tên A Sâm đâu rồi? Gã đã phát hiện ra...”


“A Sâm chết rồi,” Lâm cắt ngang bằng giọng khàn đặc, dứt khoát. “Sòng bài đã mất điện toàn diện. Chúng ta phải đi ngay trước khi Sameth phong tỏa bãi rác phía sau.”


“Không kịp nữa rồi anh Lâm ơi!” Thằng Tèo vừa khóc vừa mếu máo gạt nước mắt. “Thằng Út và mấy anh em dọn rác định chạy ra cổng chính hầm biệt giam, nhưng cổng sắt đã bị lính gác khóa chặt bằng những sợi xích lớn bọc thép rồi. Tiếng xích sắt loảng xoảng vang cả hành lang. Bọn lính gác đang xả súng AK bừa bãi vào các phòng giam để dập tắt nổi loạn!”


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Như để chứng minh cho lời Thằng Tèo nói, những loạt đạn súng trường AK-47 đanh tai đột ngột dội lên từ phía hầm giam tập thể. Tiếng đạn găm vào vách đá, tiếng la hét thảm thiết của những con nợ bị dồn vào góc chết vang vọng khắp không gian hầm ngầm ẩm ướt. Sameth đang thực hiện lệnh thanh trừng tàn bạo nhất để răn đe toàn bộ sòng bài.


Lâm nhắm mắt lại trong một giây. Lối cổng chính đã bị bịt kín bởi xích sắt kiên cố và hỏa lực quân dụng tầm xa của địch. Lối thoát duy nhất lúc này là bãi rác thải phía sau sòng bài Bavet, dẫn thẳng ra con sông biên giới nơi chú Ba Lưới đang chờ sẵn. Nhưng bãi rác đó nằm dưới tầm quét của đèn pha công suất lớn và kính ngắm hồng ngoại của lính bắn tỉa Kimsour trên tháp canh số 2.


“Chúng ta cần một màn khói dày,” Lâm mở mắt, ánh mắt anh sắc lạnh dưới ánh đèn đỏ báo động. Anh nhìn sang Thạch Rin, gã thợ thông cống người Khmer đang đứng im lặng trong bóng tối. “Thạch Rin, xe đẩy ga trải giường bẩn của A Sáng đâu?”


“Tôi đã đẩy nó vào kho rượu ngầm rồi, anh Lâm,” Thạch Rin gật đầu, giọng lầm lì. “Bên trong có giấu ba chai bom xăng Molotov tự chế mà anh nhờ tôi chuẩn bị từ cồn công nghiệp 90 độ và dầu diesel.”


“Tốt. Minh Anh, Thằng Tèo, đi theo tôi.”


Lâm dẫn cả nhóm đột nhập vào nhà kho rượu ngầm sòng bài. Căn phòng tối tăm bốc mùi ẩm mốc của gỗ sồi và mùi nồng nặc của những thùng rượu cồn công nghiệp được lưu trữ trái phép. Lâm bước tới chiếc xe đẩy inox, tay phải lôi ra ba chai bia thủy tinh Angkor chứa hỗn hợp chất lỏng màu vàng nhạt dính nút vải tẩm dầu – những chai bom xăng Molotov tự chế.


Lâm đưa tay vào túi quần bảo hộ, rút chiếc bật lửa đồng bẹp rúm của cha ra. Lớp vỏ đồng bị móp méo khiến việc gạt đá lửa trở nên vô cùng khó khăn. Lâm dùng ngón tay cái dính máu cố sức miết mạnh vào bánh xe đá lửa.


*Xoẹt. Xoẹt.*


Chỉ có những tia lửa nhỏ xẹt ra rồi tắt ngấm. Bả vai trái rách cơ sâu hoắm co thắt dữ dội, khiến cánh tay Lâm run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng rọc trên trán. Anh cắn chặt răng, áp dụng Kỹ năng chịu đau không tiếng động để giữ cho bàn tay không bị run. Anh biết, nếu không đánh được lửa lúc này, tất cả họ sẽ bị lính gác xả súng nát thây trong nhà kho rượu tối tăm này.


“Lên đi... làm ơn...” Lâm thì thầm, dồn toàn bộ ý chí vào ngón tay cái phải.


*Phựt!*


Một ngọn lửa nhỏ, le lói nhưng kiên cường bùng lên từ đầu bấc dính dầu của chiếc bật lửa đồng. Ngọn lửa vàng vọt rọi sáng gương mặt khắc khổ hằn sâu vết sẹo của Lâm và ánh mắt đầy hy vọng của Thằng Tèo.


Lâm nhanh chóng châm lửa vào nút vải tẩm xăng của chai bom xăng Molotov thứ nhất, rồi dùng hết sức bình sinh vung tay ném mạnh vào bồn chứa rượu cồn công nghiệp nồng độ cao ở góc kho rượu.


*Xoảng! Uỳnh!*


Chai thủy tinh vỡ tan, hỗn hợp cồn và dầu diesel bùng cháy dữ dội lập tức. Ngọn lửa đỏ rực liếm nhanh sang các thùng gỗ sồi chứa rượu mạnh, tạo ra một chuỗi tiếng nổ cơ học liên tiếp. Sức nóng khủng khiếp tỏa ra trong không gian kín, khói đen đặc bốc lên mù mịt, cuồn cuộn dâng cao dọc theo các đường ống thông gió.


Chỉ trong vòng mười giây, nhiệt độ tăng vọt đã kích hoạt hệ thống vòi phun nước chữa cháy tự động (sprinkler) của toàn bộ khu vực hầm sòng bài.


*Xào... xào... xào...*


Hàng ngàn vòi phun áp lực cao đồng loạt xả nước xối xả xuống sàn hầm. Nước lạnh dội vào đám cháy rượu cồn công nghiệp đang bùng phát dữ dội, không những không dập tắt được ngọn lửa dầu mà còn tạo ra một phản ứng hóa học bốc hơi cực mạnh. Một màn sương khói hỗn hợp khổng lồ, đen đặc và lạnh lẽo dâng lên cuồn cuộn, bao phủ toàn bộ các hành lang hầm giam.


Màn sương khói này chính là vũ khí chiến thuật tối thượng của Lâm. Nó không chỉ triệt tiêu hoàn toàn tầm nhìn bằng mắt thường của đội lính gác tuần tra mà còn làm nhiễu loạn hoàn toàn các cảm biến nhiệt hồng ngoại của hệ thống camera an ninh và kính ngắm bắn tỉa trên tháp canh.


“Chạy thôi!” Lâm gầm lên.


Nhưng đúng lúc họ vừa quay người chạy ra cửa kho rượu, một loạt đạn AK-47 từ phía hành lang ngoài bắn xối xả vào trong phòng. Những viên đạn vạch đường xé rách màn sương khói, găm sầm sập vào các kệ gỗ sồi tạo ra những mảnh vụn bay tung tóe.


*Hưu... hưu...*


Một viên đạn lạc bắn trúng hệ thống làm mát bằng khí amoniac của phòng máy chủ phụ đặt sát cạnh kho rượu. Tiếng ống đồng bị xé rách vang lên, và ngay lập tức, một luồng khí amoniac kiềm tính, nồng nặc và buốt nhói xộc ra ngoài hành lang.


“Khí độc amoniac rò rỉ rồi!” Minh Anh ho sặc sụa, hai mắt cô đỏ ngầu, nước mắt nước mũi chảy giàn giụa do tác động kích ứng cực mạnh của khí độc. Thằng Tèo đổ sụp xuống sàn, hai tay ôm lấy cổ họng nghẹt thở.


Lâm không hề hoảng loạn. Anh nhanh chóng xé rách vạt áo măng-tô xám dính đầy nước lạnh từ vòi phun chữa cháy, quấn chặt quanh mũi miệng cho Minh Anh và Thằng Tèo. Anh áp dụng Mặt nạ phòng độc vải tẩm giấm tự chế từ chai giấm ăn nhặt được ở nhà bếp trước đó, quấn chặt hai vòng quanh mũi mình để trung hòa khí amoniac.


“Bám chặt lấy vai tôi! Đừng buông tay!” Lâm hét lên qua lớp vải thấm giấm.


Anh một tay dìu Minh Anh đang kiệt sức, một tay kéo chặt Thằng Tèo lết đi trong màn sương khói sũng nước và khí độc amoniac lạnh lẽo. Thạch Rin đi bọc hậu, dùng chiếc xẻng xúc bùn mài sắc để gạt bỏ các vật cản đổ sụp trên đường đi.


Trong bóng tối mịt mù dột nước xối xả, lính gác của Sameth hoảng loạn xả súng vô định hướng. Tiếng súng AK nổ vang dội hành lang hầm giam nhưng đạn chỉ găm vào vách đá vô hại do tầm nhìn bị triệt tiêu hoàn toàn dưới màn khói đen đặc của bẫy lửa bom xăng.


Lâm dẫn dắt cả nhóm lách qua các lối đi ngầm chật hẹp của hầm rượu, nương theo bóng tối tiến sát ra khu vực bãi rác thải phía sau sòng bài Las Vegas Sun. Khí trời biên thùy giông bão lạnh ngắt ùa vào lồng ngực giúp họ thoát khỏi cơn nghẹt thở của khí độc amoniac.


Nhưng đúng khoảnh khắc bước chân rách nát của Lâm vừa chạm vào nền sình lầy lạnh lẽo của bãi rác thải, một luồng ánh sáng chói mắt từ đèn pha quét công suất lớn của tháp canh số 2 đột ngột xoay mạnh, rọi thẳng vào vị trí của họ trong đêm bão giông biên giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!