Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Mật Bản Số 404

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão ngoài biên thùy Bavet vẫn gầm rú như muốn xé toạc bầu trời đêm. Mưa xối xả nện xuống mái tôn sòng bài Las Vegas Sun những tiếng rầm rập khô khốc, át đi phần nào tiếng nhạc xập xình và tiếng cười rú điên loạn của những con bạc đang say máu bên trong các sảnh VIP. Nhưng dưới đường hầm tối tăm dẫn về khu kỹ thuật phụ, không gian chỉ còn lại mùi ẩm mốc của tường gạch thấm nước mưa và mùi rỉ sét nồng nặc.


Nguyễn Hữu Lâm đứng tựa lưng vào vách tường bê tông lạnh ngắt, hơi thở đứt quãng và nặng nề. Cơn sốt cao do nhiễm trùng bả vai trái bắt đầu dội lên từng đợt, thiêu đốt tâm trí anh. Vết rách cơ sâu hoắm – hậu quả của trận đòn roi điện từ Sameth và cú đâm hiểm hóc của Ngô Sát – giờ đây đã rách toác hoàn toàn. Những đường chỉ khâu sống bằng nylon đen của bác sĩ Chan Thon bị đứt lìa, khiến máu tươi rỉ ra liên tục, thấm đẫm lớp áo măng-tô xám dính đầy mùi clo tẩy rửa và rượu vang đỏ. Mỗi lần Lâm khẽ dịch chuyển bả vai, một cơn đau buốt nhói như kim châm muối xát lại chạy dọc xuống lồng ngực rạn xương sườn, khiến anh phải cắn chặt răng đến mức khóe miệng rỉ ra vệt máu tươi mặn chát.


Anh kích hoạt trạng thái "Máu Lạnh" (Cold-Blooded Focus), cưỡng ép bộ não đóng băng mọi cảm xúc hoảng sợ và đau đớn thể xác. Thời gian 24 giờ mà phó tướng Trần Vĩ đặt ra để lấy hồ sơ chuyển nhượng của Nguyễn Khánh Vy đang trôi đi tàn nhẫn. Nếu không hành động ngay đêm nay, khi sòng bài đang hỗn loạn vì sự cố mất điện hành lang Tây và cuộc truy quét Ngô Sát còn dở dang, Lâm sẽ vĩnh viễn mất đi dấu vết của em gái.


Một bóng người gầy gò, tay cầm chiếc chổi tre và xô nước dọn dẹp, lầm lũi tiến lại gần góc tối nơi Lâm đang ẩn nấp. Đó là Nguyễn Văn Khoa, kẻ vẫn được cả sòng bài gọi là Khoa Câm. Khoa dừng lại, giả vờ cúi xuống lau một vệt nước bẩn trên sàn gạch men, nhưng đôi mắt ngơ ngác vô hại của gã lại khẽ quét nhanh qua bả vai đẫm máu của Lâm. Khoa không nói, gã chỉ khẽ gõ nhẹ cán chổi xuống sàn ba nhịp ngắn – mật hiệu báo rằng lính gác tuần tra hành lang VIP vừa rời đi để lên sảnh baccarat tầng trên.


Lâm khẽ gật đầu. Khoa Câm là gián điệp thu thập hình ảnh của anh. Suốt ba năm giả câm điếc dọn dẹp phòng làm việc của A Sâm, Khoa đã ghi nhớ từng ngóc ngách, từng điểm mù camera và cả thói quen sinh hoạt của tên phó tướng tàn bạo này. Khoa đưa tay chỉ về phía ngách rẽ hành lang dẫn đến Phòng làm việc riêng của A Sâm, rồi khẽ đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng.


Lâm thọc tay phải vào thắt lưng quần bảo hộ, cảm nhận độ lạnh của chiếc Chìa khóa vạn năng từ dây kẽm sắt. Đây là công cụ do Lê Minh Quốc (Quốc Móm) uốn nắn thủ công từ sợi kẽm gai rào biên giới rỉ sét dưới hầm giam tập thể. Sợi kẽm cứng được uốn cong ba nấc tinh vi, mỏng nhưng cực kỳ dẻo dai. Lâm biết, nếu thao tác quá vội vã dưới áp lực tâm lý, mũi kẽm có thể gãy gập và kẹt cứng trong ổ khóa, biến anh thành bia đỡ đạn cho khẩu súng ngắn K59 của lính gác tuần tra.


Anh bước ra khỏi bóng tối, lướt đi nhanh chóng dọc chân tường hành lang VIP. Nhờ bản năng ghi nhớ sơ đồ kiến trúc lập tức (Spatial Memory), Lâm né sát vào những khoảng tối rộng nửa mét sát tủ đồ – điểm mù duy nhất của camera hành lang số 3 mà Piseth ở phòng giám sát không thể quét tới. Chỉ mất mười hai giây, Lâm đã áp sát cánh cửa gỗ mun dày cộp của phòng làm việc riêng của A Sâm.


Cơn sốt khiến bàn tay phải của Lâm run nhẹ. Anh hít một hơi sâu bằng cơ hoành, nén cơn đau bả vai trái để giữ cho hai tay thăng bằng. Lâm luồn hai sợi kẽm cứng của Quốc Móm vào ổ khóa cửa phòng. Một sợi kẽm uốn cong đóng vai trò làm thanh tạo lực căng, sợi còn lại mỏng hơn dùng để gạt các chốt lò xo bên trong ruột khóa.


*Cạch. Cạch.*


Tiếng kim loại va chạm siêu nhỏ vang lên trong kẽ khóa. Lâm nhắm mắt, cảm nhận từng nấc nảy của chốt lò xo qua độ rung của sợi kẽm. Một chốt, hai chốt... Đến chốt thứ ba, thớ cơ bả vai trái rách toác đột ngột co thắt dữ dội, một cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não khiến tay Lâm khựng lại. Mồ hôi lạnh chảy ròng rọc trên trán anh, nhỏ giọt xuống sàn gỗ cẩm thạch. Nếu anh run tay lúc này, sợi kẽm sẽ gãy. Lâm nghiến chặt răng đến bật máu, đóng băng cơn đau bằng ý chí sắt đá. Anh xoay nhẹ sợi kẽm tạo lực căng theo chiều kim đồng hồ.


*Tạch.*


Tiếng khóa cơ học mở ra nhẹ nhàng. Lâm nhanh chóng lách người vào bên trong văn phòng và khép hờ cánh cửa gỗ mun, giữ cho chốt khóa không phát ra tiếng động lớn.


Bên trong phòng làm việc riêng của A Sâm tối tăm và nồng nặc mùi thuốc lá xì-gà rẻ tiền trộn lẫn mùi rượu mạnh. Ánh chớp từ cơn giông bão ngoài cửa sổ thỉnh thoảng rạch qua khe rèm cửa dày, chiếu rọi những vệt sáng xanh loang lổ lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn. Trên bàn, một chiếc gạt tàn pha lê dính đầy tàn thuốc và một khẩu súng lục K59 mạ bạc nằm hờ hững bên cạnh cuốn sổ nợ da đen.


Lâm không thèm nhìn đến khẩu súng hay xấp tiền mặt USD đặt trên bàn. Mục tiêu của anh nằm ở góc tường phía sau chiếc ghế da lớn: chiếc két sắt cơ học màu xám tro nặng nề của thương hiệu Chubb cũ kỹ. Đây là loại két sắt sử dụng ổ khóa quay số cơ học kết hợp khóa chìa, nổi tiếng với hệ thống bánh răng chống bẻ khóa bằng lực.


Lâm quỳ một chân xuống sàn gạch, bả vai trái rỉ máu thấm qua lớp áo măng-tô nhỏ giọt xuống tấm thảm len dưới chân két sắt. Anh biết mình không thể dùng lực để cạy phá chiếc két này; tiếng động cơ khí va đập quá lớn chắc chắn sẽ đánh động lính gác đứng cửa hành lang VIP cách đó không xa. Anh buộc phải bẻ khóa nó bằng mã số.


Nhưng làm sao một con nợ dọn rác như anh lại có được mã khóa của phó tướng sòng bài?


Lâm nhớ lại cuốn sổ tay ghi chép rách nát và chiếc ví da sờn của A Sâm mà anh từng lén quan sát khi dọn dẹp phòng VIP số 404. A Sâm là một kẻ cực kỳ mê tín và đa nghi, nhưng gã lại có thói quen ghi chép nguệch ngoạc các con số nhạy cảm bên lề trang giấy. Đặc biệt, có một dãy số luôn xuất hiện lặp đi lặp lại bên cạnh danh sách các con nợ nữ bị chuyển nhượng: "1909".


"1909" – Ngày mười chín tháng chín. Đó chính là ngày sinh của em gái ruột anh, Nguyễn Khánh Vy. A Sâm đã dùng chính ngày sinh của Vy – con nợ công nghệ mang lại doanh thu cao nhất cho gã – để làm mã khóa bảo mật cho chiếc két chứa hồ sơ chuyển nhượng của cô. Sự trùng hợp tàn nhẫn này khiến lồng ngực Lâm dâng lên một luồng căm hờn nóng bỏng.


Lâm đưa bàn tay phải run rẩy lên núm xoay kim loại của két sắt. Anh áp tai sát vào bề mặt thép lạnh ngắt của cửa két, lắng nghe tiếng nhảy của các lá đĩa bên trong bánh răng.


Xoay núm sang phải ba vòng, dừng lại ở số 1.


Xoay núm sang trái hai vòng, dừng lại ở số 9.


Xoay núm sang phải một vòng, dừng lại ở số 0.


Xoay núm sang trái, dừng lại ở số 9.


*Cạch. Cạch. Tạch.*


Tiếng chốt khóa cơ học bên trong két sắt rơi vào rãnh đĩa vang lên một tiếng khô khốc, dứt khoát. Lâm dùng tay phải nắm lấy tay gạt bằng thép, ghì mạnh xuống dưới.


*Rầm.*


Cánh cửa két sắt nặng nề hé mở, để lộ ra khoảng không gian tối tăm bên trong.


Cùng lúc đó, từ phía ngoài hành lang VIP, tiếng xô nhựa va chạm mạnh vào sàn đá cẩm thạch vang lên chói tai, kèm theo tiếng nước đổ rào rào sũng nước.


“Thằng câm chết tiệt! Mày làm cái trò gì thế hả?”


Tiếng quát tháo bằng tiếng Khmer của tên lính gác tuần tra hành lang vang lên đầy giận dữ. Lâm nín thở, nhận ra Khoa Câm đã chủ động ra tay. Theo đúng kế hoạch, Khoa Câm đã giả vờ vụng về làm đổ cả xô nước dọn dẹp pha xà phòng công nghiệp trơn trượt ngay trước lối rẽ hành lang VIP, cản bước tiến của toán tuần tra đang quay lại kiểm tra phòng làm việc của A Sâm. Tiếng chổi tre quẹt loẹt xoẹt trên sàn nước sủi bọt và tiếng ú ớ giả vờ sợ hãi của Khoa Câm kéo dài thời gian quý giá cho Lâm.


Lâm không lãng phí một giây nào. Ánh chớp ngoài cửa sổ lại rạch qua màn đêm, rọi sáng bên trong két sắt. Trước mắt anh là những xấp tiền mặt USD mệnh giá 100 đô-la dày cộp, xếp thành từng chồng ngăn nắp bên cạnh những khay vàng thỏi lấp lánh. Số tiền này đủ để Lâm trả sạch nợ nần ở quê nhà Tây Ninh và đưa mẹ anh đi chạy chữa bệnh tật vĩnh viễn.


Nhưng Lâm không hề chạm vào một tờ tiền nào. Trạng thái "Máu Lạnh" giữ cho bộ óc anh tỉnh táo tột độ: nếu tiền mặt bị mất, A Sâm sẽ phát hiện ra vụ trộm lập tức và phong tỏa toàn bộ sòng bài trước khi Lâm kịp tẩu thoát. Anh phải để lại toàn bộ tài sản nguyên vẹn để đánh lừa thị giác của tên phó tướng.


Lâm thọc tay vào ngăn kéo phía trên của két sắt, nơi cất giữ các tập hồ sơ vật lý mỏng được buộc bằng dây dù cũ. Anh nhanh tay lật từng tệp tài liệu dính bụi.


*Hồ sơ telesale sòng bài... Sổ sách rửa tiền baccarat...*


Đến tệp tài liệu thứ tư, ngón tay dính máu của Lâm khựng lại khi nhìn thấy dòng chữ viết tay bằng mực đỏ trên bìa hồ sơ: "Nguyễn Khánh Vy – Mã số 404/Bavet".


Trái tim Lâm thắt lại, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh run rẩy mở tệp tài liệu ra. Dưới ánh chớp mờ ảo, tấm ảnh thẻ của em gái hiện lên rõ rệt. Vy mới mười chín tuổi, dáng người gầy gò, đôi mắt tròn đen láy nhưng ngập tràn nỗi đượm buồn và sự sợ hãi tột cùng dưới mái tóc dài xơ xác xốc xếch. Trên ngực áo thun sờn rách của cô trong ảnh vẫn còn ghim chiếc vòng dâu tằm đan bằng dây dù cũ – kỷ vật duy nhất mà Lâm tự tay đan tặng cô năm Vy tròn mười tuổi trước khi gia đình ly tán.


Nước mắt Lâm chực trào ra, nóng hổi, hòa lẫn với mồ hôi lạnh trên gương mặt khắc khổ. Vy vẫn còn sống. Cô em gái nhỏ mà anh hằng đêm dằn vặt, tự trách bản thân đã gián tiếp đẩy vào địa ngục buôn người, hiện đang bị giam lỏng ở một nơi nào đó.


Lâm nhìn xuống dòng chữ đóng dấu niêm phong màu đỏ ở cuối trang hồ sơ: "Chuyển nhượng Đặc khu Vạn Cát – Cảng container Sihanoukville. Ngày điều động: 12/4".


Tọa độ Đặc Khu Vạn Cát. Đây chính là tấm bản đồ dẫn đường, là mục tiêu tối thượng mà Lâm phải tiếp cận ở cấp độ tiếp theo để giải cứu em gái.


Lâm nhanh tay gấp gọn tờ hồ sơ chuyển nhượng, đút sâu vào túi ngực trái của chiếc áo măng-tô xám, sát cạnh chiếc bật lửa đồng khắc hình ngôi sao – di vật của người cha quá cố. Anh khẽ vuốt ve tấm ảnh của Vy qua lớp vải áo sờn, thầm hứa trong lòng bằng một lời thề rỉ máu: *Vy, đợi anh. Anh sẽ đón em về nhà, dẫu có phải bước qua xác toàn bộ lũ quỷ Hắc Sa này.*


Lâm nhanh chóng khép chặt cửa két sắt Chubb, xoay mạnh núm số cơ học về vị trí số 0 để xóa sạch dấu vết bẻ khóa. Anh lết thân thể kiệt quệ đứng dậy, định tiến về phía cửa sổ phòng làm việc để lách ra ngoài bằng đường ống thông gió hành lang Tây.


Nhưng đúng lúc đó, từ ngoài hành lang VIP, tiếng chổi tre quẹt loẹt xoẹt đột ngột ngắt quãng.


Tiếng bước chân bốt da nện gót nẹp sắt khô khốc, dồn dập vang lên, đè bẹp hoàn toàn tiếng mưa giông bão bùng ngoài kia. Tiếng bước chân quen thuộc đầy uy quyền và tàn bạo của phó tướng A Sâm.


“Thằng câm bẩn thỉu kia! Tránh ra chỗ khác cho tao!”


Tiếng quát tháo đầy sát khí của A Sâm vang dội sát cửa phòng làm việc. Tiếng chùm chìa khóa sắt lách cách tra vào ổ khóa ngoài vang lên khô khốc.


*Lách cách. Lách cách.*


Lâm đứng bất động giữa văn phòng tối tăm, bàn tay phải dính máu khẽ siết chặt lấy chuôi khẩu súng ngắn K54 rỉ sét dắt ở thắt lưng quần bảo hộ. Bả vai trái rách cơ sâu hoắm đột ngột co thắt dữ dội, máu tươi rỉ ra thấm đẫm túi ngực áo măng-tô, nơi tờ hồ sơ chuyển nhượng của em gái Vy vừa được giấu kín.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!