Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Giọng Nói Của Quỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông từ chiếc điện thoại mã hóa của Khưu Phong không chỉ là một âm thanh đơn thuần. Trong hầm rượu tối tăm, ẩm ướt dưới lòng đất của sòng bài Las Vegas Sun, nó rít lên từng hồi u uất, đều đặn và lạnh lẽo, dội vào những bức tường gạch men mốc meo rồi tan ra giữa tiếng bão giông gào rú bên ngoài biên giới Bavet. Mỗi nhịp rung của chiếc máy dính máu là một nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Nguyễn Hữu Lâm.


Anh nằm đó, bất động giữa đống đổ nát của những kệ rượu gỗ mục nát vừa sụp đổ. Mùi men nồng nặc của rượu vang đỏ vỡ nát quyện chặt với mùi sắt tanh nồng của máu tươi, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị lợm giọng dưới đáy vực sâu. Bả vai trái của Lâm rách toác hoàn toàn. Sáu mũi khâu sống bằng chỉ nylon đen mà bác sĩ Chan Thon vừa thực hiện dã chiến không có thuốc tê vài tiếng trước giờ đây đã bị xé rách không thương tiếc sau trận cận chiến sinh tử với sát thủ Ngô Sát. Thớ cơ vai rách sâu lộ ra, máu tươi nóng hổi trào ra sũng vai áo măng-tô xám dính đầy bụi bẩn và clo tẩy rửa, rỉ ròng rọc dọc theo cánh tay rồi nhỏ giọt xuống sàn xi măng ngập nước.


Cơn sốt cao do chấn thương tích lũy bắt đầu nhen nhóm, thiêu đốt bộ não Lâm. Hai bên thái dương anh giật lên từng hồi đau đớn, mắt nhòe đi dưới những vệt mờ trắng xóa chập chờn. Nhưng trạng thái "Máu Lạnh" (Cold-Blooded Focus) trong tâm trí Lâm vẫn hoạt động với công suất tối đa. Anh cố gắng cử động cánh tay phải dính đầy mảnh chai vỡ, run rẩy thọc sâu vào túi quần bảo hộ dọn dẹp sũng nước rượu để lôi chiếc điện thoại mã hóa ra ngoài.


Màn hình cảm ứng rực lên sắc đỏ chết chóc. Ba chữ số hiển thị nguồn cuộc gọi đến: "888".


Trần Vĩ. Phó tướng tối cao của tập đoàn Hắc Sa từ đặc khu Vạn Cát, Sihanoukville.


Lâm nén một tiếng rên rỉ vào sâu trong cuống họng dính đầy máu khô. Anh biết cuộc gọi này là một bản án tử hình lơ lửng. Ngô Sát vừa bị anh đâm trọng thương bằng mảnh chai vỡ dưới nách trái và đã rút lui ẩn nấp vào bóng tối bão bùng ngoài kia. Nếu Lâm không bắt máy, hoặc nếu anh trả lời bằng giọng thật của mình, Trần Vĩ sẽ biết Khưu Phong đã chết, và kẻ đang tàng trữ chiếc điện thoại bảo mật này là một kẻ giả mạo. Khi đó, toàn bộ sòng bài Bavet sẽ bị phong tỏa, và cơ hội tìm kiếm em gái Vy của anh sẽ vĩnh viễn khép lại.


Nhưng làm sao để giả lập giọng nói khàn đặc, tàn nhẫn đặc trưng của sát thủ Khưu Phong khi cổ họng anh đang bỏng rát và thể xác đang kiệt quệ?


*Cạch.*


Một tiếng động nhẹ từ phía trên trần hầm rượu khiến Lâm cảnh giác giương mắt nhìn lên. Nắp lưới thông gió bằng tôn rỉ sét bị đẩy lệch sang một bên. Một bóng người gầy gò, khoác chiếc áo hoodie đen rộng thùng thình che khuất dáng người mảnh mai, nhảy xuống sàn hầm sũng nước không một tiếng động.


Minh Anh.


Nữ hacker trẻ tuổi đeo chiếc kính cận dày cộm dính đầy bụi bẩn, mái tóc ngắn cắt nham nhở xơ xác vì những ngày bị giam cầm trong phòng kỹ thuật. Gương mặt cô nhợt nhạt, cắt không ra giọt máu, đôi mắt to tròn ngập tràn sự sợ hãi tột độ khi nhìn thấy Lâm nằm trong vũng máu đỏ. Nhưng cô không hét lên. Lời hứa giải cứu của Lâm dưới hầm tối chính là sợi dây xích duy nhất giữ chặt cô lại với gã dọn rác lỳ lợm này.


“Anh... anh Lâm...” Minh Anh thì thầm, giọng run rẩy khi nhìn thấy vết rách cơ vai trái đang trào máu của Lâm. “Sát thủ... tên sát thủ lúc nãy...”


“Gã rút chạy rồi.” Lâm nói, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều khiến lồng ngực anh đau nhói do chấn thương rạn xương sườn. Anh giơ chiếc điện thoại đang rung bần bật về phía cô. “Nhìn cái này đi. Trần Vĩ đang gọi. Chúng ta chỉ có không quá ba mươi giây trước khi cuộc gọi này tự động ngắt và kích hoạt lệnh tự hủy.”


Minh Anh nhìn vào ba chữ số "888" trên màn hình, đồng tử cô co thắt lại. Là một thiên tài công nghệ bị bắt viết mã độc tống tiền, cô hiểu rõ hơn ai hết sự tàn bạo của hệ thống an ninh Hắc Sa. Nếu cuộc gọi bị bỏ lỡ, thuật toán bảo mật của Trần Vĩ sẽ tự động khóa IMEI và định vị tọa độ GPS của chiếc điện thoại này thông qua sóng vệ tinh.


“Để tôi... để tôi xử lý!”


Bản năng sinh tồn của một hacker trỗi dậy. Minh Anh quỳ sụp xuống vũng nước rượu vang đỏ lạnh giá cạnh Lâm, không màng đến những mảnh chai vỡ cứa rách đầu gối. Cô giật phăng chiếc ba lô nhỏ giấu dưới lớp áo hoodie rộng, lôi ra một bảng mạch trần dính đầy dây nhợ nối với một chiếc cổng chuyển đổi OTG tự chế và một miếng dán silicon mỏng dính hai cực kim loại siêu nhỏ.


“Đây là thiết bị giả lập tần số vô tuyến cầm tay tôi lén lắp ráp từ các linh kiện tivi cũ dưới kho phế liệu,” Minh Anh nói nhanh, những ngón tay gầy guộc gõ liên hồi trên màn hình chiếc điện thoại phụ của cô với tốc độ chóng mặt. “Tôi cần trích xuất các file ghi âm cuộc gọi cũ của Khưu Phong thật còn lưu trong bộ nhớ đệm của chiếc điện thoại mã hóa này để phân tích phổ giọng nói.”


“Kịp không?” Lâm cắn chặt răng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Chiếc điện thoại mã hóa đã rung đến lượt thứ năm.


“Phải kịp!” Minh Anh gằn giọng. Cô cắm cổng chuyển đổi OTG vào điện thoại của Khưu Phong. Một thanh tiến trình màu đỏ xuất hiện trên màn hình điện thoại phụ của cô, chạy đua với thời gian tính bằng giây.


*5%... 25%... 60%...*


Tiếng chuông điện thoại mã hóa vẫn gầm rú vang vọng trong không gian kín chật hẹp, như tiếng đếm ngược của thần chết. Lâm cảm nhận rõ rệt nhịp tim mình đang đập dồn dập, cơ hoành co thắt dữ dội. Anh áp dụng kỹ thuật chịu đau không tiếng động, dùng bàn tay phải bấu chặt lấy một thanh sắt kệ rượu sụp đổ để giữ cho cơ thể không bị co giật vì cơn sốt đang dâng cao.


*85%... 99%... Thành công!*


“Xong rồi!” Minh Anh thở phào một hơi ti hí, nhanh chóng giật miếng dán silicon dính hai cực kim loại ra, áp mạnh nó vào vùng cổ họng của Lâm, ngay sát thanh quản dính vệt máu khô của anh. “Đây là miếng dán cảm biến thanh quản. Nó sẽ thu nhận rung động cơ học từ dây thanh đới của anh, truyền qua bộ xử lý của tôi để ngụy tạo phổ giọng nói khàn đặc và tần số đặc trưng của Khưu Phong thật trước khi truyền tín hiệu vào điện thoại mã hóa. Anh chỉ cần nói nhỏ, máy sẽ tự động điều chỉnh.”


Lâm cảm nhận một luồng điện từ nhẹ từ miếng dán silicon truyền vào da cổ, gây ra một cảm giác bỏng rát tê dại. Vết bỏng điện sém đen loang lổ trên ngực trái do A Sâm kẹp điện tra khảo lúc trước như bị kích ứng, nhói lên đau đớn. Nhưng anh không quan tâm. Anh cầm lấy chiếc điện thoại mã hóa, ngón tay phải lướt qua màn hình, nhấn nút nhận cuộc gọi.


Màn hình lập tức hiển thị biểu tượng đầu hổ đen của tập đoàn Hắc Sa, kèm theo một dòng sóng âm kỹ thuật số đang dao động liên tục.


Không gian hầm rượu ngầm rơi vào sự im lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng mưa giông gầm rú dội xuống mái tôn phía trên và tiếng nước lũ rỉ qua kẽ tường *tõm, tõm* đều đặn.


Lâm áp điện thoại vào tai. Anh không lên tiếng trước. Đây là quy tắc đấu trí tâm lý mà Năm Đất từng dạy anh: kẻ nào lên tiếng trước trong một cuộc gọi đáng ngờ là kẻ đang nắm thế yếu. Anh để cho sự im lặng kéo dài đúng năm giây.


Từ đầu dây bên kia, một giọng nói trầm thấp, lịch lãm nhưng lạnh lẽo đến thấu xương vang lên. Giọng nói của phó tướng tối cao Trần Vĩ.


“Khưu Phong. Tại sao giờ này mới bắt máy? Ngô Sát báo cáo rằng hệ thống liên lạc của sòng bài Bavet đã bị chập cháy hoàn toàn.”


Lâm khẽ nuốt một ngụm nước bọt dính máu, điều hòa nhịp thở thật chậm để bộ giả lập thanh quản không bị nhiễu tần số. Khi anh cất tiếng, âm thanh phát ra qua loa thoại là một giọng khàn đặc, tàn nhẫn, mang theo sự ngạo nghễ và mệt mỏi đặc trưng của tên sát thủ thật.


“Mưa bão chết tiệt ở cái vùng biên giới này đã đánh sụp bảng điện hành lang Tây,” Lâm nói chậm rãi, sử dụng các thuật ngữ tiếng lóng của sát thủ Hắc Sa mà anh đã ghi nhớ từ nhật ký điện thoại. “Ngô Sát là một con chó săn quá nhạy cảm. Gã hoảng loạn chỉ vì một vụ chập mạch điện thông thường.”


Ở đầu dây bên kia, Trần Vĩ im lặng trong hai giây. Lâm cảm nhận rõ rệt sự căng thẳng tột độ từ Minh Anh. Cô đang nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị tần số âm thanh trên điện thoại phụ, hai tay run rẩy điều chỉnh các thông số lọc nhiễu thời gian thực để triệt tiêu hoàn toàn giọng thật của Lâm.


“Giọng của chú em nghe có vẻ khác thường,” Trần Vĩ chậm rãi nhận xét, giọng điệu mang theo sự dò xét sắc bén. “Có tiếng rè lạ ở thanh quản.”


Trái tim Lâm nảy lên một nhịp, nhưng cơ mặt anh vẫn bất động như đá tạc dưới trạng thái "Máu Lạnh". Anh chủ động tấn công tinh thần đối phương để giành lại ưu thế đàm phán.


“Tôi vừa phải dọn dẹp một đống rác rưởi dưới hầm rượu sũng nước clo này suốt ba tiếng đồng hồ,” Lâm gằn giọng, giọng nói khàn đặc phát ra đầy sự bực dọc và tàn nhẫn. “Hơi hóa chất clo tẩy rửa của thằng ngu A Sâm đã thiêu rụi cuống họng tôi. Nếu anh muốn nghe một giọng hát ngọt ngào, hãy gọi cho mấy con điếm ở Sihanoukville, đừng gọi cho tôi.”


Sự chủ động công kích tàn bạo này chính là thói quen hành xử của Khưu Phong thật—kẻ luôn coi thường các phó tướng cấp trung và chỉ trung thành với ông trùm Lý Kiến Quốc.


Trần Vĩ khẽ cười nhạt qua điện thoại, sự nghi ngờ ban đầu dường như đã bị dập tắt bởi phong thái kiêu ngạo quen thuộc của tên sát thủ máu lạnh.


“Được rồi, bớt nóng giận đi Khưu Phong. Chú em vẫn luôn là lưỡi dao sắc bén nhất của tập đoàn,” Trần Vĩ chuyển giọng điệu sang bàn giao công việc chính thức. “A Sâm báo cáo rằng gã nghi ngờ có nội gián thâm nhập sòng bài Bavet để đánh cắp dữ liệu dòng tiền đen. Đó là lý do tôi phái Ngô Sát đến phối hợp với chú em để thanh lọc toàn bộ khu vực dọn dẹp dưới hầm.”


“Nội gián?” Lâm cười gằn, giọng nói khàn đặc vang vọng qua bộ giả lập thanh quản dính đầy bụi bẩn. “Dưới cái hầm này chỉ có một lũ con nợ dơ bẩn bị đánh đập mất hết ý chí chiến đấu. Chúng chỉ biết cúi đầu dọn rác và telesale lừa đảo để kiếm cơm thiu qua ngày. Kẻ duy nhất đáng nghi ở đây chính là sự ngu dốt và đa nghi quá mức của A Sâm.”


“Tôi không quan tâm đến sự ngu dốt của A Sâm,” Trần Vĩ cắt ngang, giọng nói đột ngột trở nên lạnh lùng và uy quyền tuyệt đối. “Tôi chỉ quan tâm đến kết quả. Tôi đồng ý giao toàn quyền quyết định chiến dịch thanh lọc Bavet cho chú em. Ngô Sát sẽ nhận lệnh bọc hậu từ xa dưới quyền chú em.”


Lâm khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Kế hoạch giả danh sát thủ Khưu Phong bước đầu đã thành công vượt qua cửa ải kiểm tra của Trần Vĩ. Nhưng ngay khi anh định ngắt cuộc gọi để xử lý vết thương vai đang chảy máu sũng sượi, Trần Vĩ lại ném ra một mệnh lệnh mới, lạnh lùng và dứt khoát như một nhát đao chém xuống.


“Tuy nhiên, có một việc chú em phải hoàn thành ngay lập tức.”


“Việc gì?” Lâm nheo mắt, cảm nhận một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên bả vai đau nhức.


“Hồ sơ chuyển nhượng của con nợ Nguyễn Khánh Vy,” Trần Vĩ chậm rãi đọc cái tên khiến toàn thân Lâm đông cứng lại trong tích tắc. “Con bé đó đã đạt chỉ tiêu lừa đảo công nghệ cao và chuẩn bị được chuyển về Đặc khu Vạn Cát tại Sihanoukville để phục vụ cho các app tài chính mới của tôi. Nhưng A Sâm vẫn đang giữ bản gốc hồ sơ chuyển nhượng vật lý của nó trong két sắt riêng để làm con tin đòi tiền chuộc từ người nhà.”


Đồng tử Lâm giãn ra nhẹ. Nguyễn Khánh Vy. Em gái ruột của anh.


Mật lệnh của Trần Vĩ gián tiếp xác nhận Vy vẫn còn sống và hồ sơ của cô đang bị A Sâm cất giữ vật lý ngay tại sòng bài Bavet này. Đây chính là manh mối bằng vàng mà anh đã tìm kiếm suốt bấy lâu nay.


“Tôi hiểu rồi,” Lâm nói, cố giữ cho giọng nói khàn đặc không bị run rẩy trước sự xúc động tột cùng. “Anh muốn tôi làm gì với hồ sơ đó?”


“Đột nhập vào phòng làm việc riêng của A Sâm,” Trần Vĩ ra lệnh, giọng điệu không cho phép phản kháng. “Lấy bản gốc hồ sơ chuyển nhượng của Nguyễn Khánh Vy và gửi bản chụp mã hóa về Sihanoukville cho tôi. Chú em có đúng 24 giờ để hoàn thành nhiệm vụ này trước khi A Sâm phát hiện ra sự biến mất của tài liệu. Nếu thất bại, con bé đó sẽ vĩnh viễn không thể rời khỏi Bavet dưới ánh mặt trời.”


“Rõ.”


Lâm dứt khoát trả lời và ngắt cuộc gọi.


Màn hình điện thoại mã hóa vụt tắt, trả lại không gian hầm rượu ngầm sự tĩnh lặng chết chóc. Lâm buông thõng cánh tay phải, chiếc điện thoại rơi xuống vũng rượu vang đỏ loang lổ dưới sàn xi măng.


Miếng dán silicon trên cổ họng Lâm tự động bong ra do mồ hôi lạnh và máu tươi rỉ ra liên tục. Anh gục đầu vào thành kệ gỗ sụp đổ, thở dốc nặng nề. Cơn sốt cao chấn thương dội lên dữ dội, khiến bả vai trái của anh co thắt đau đớn như bị xé rách từng thớ thịt.


Minh Anh nhanh chóng thu dọn thiết bị giả lập, run rẩy bám lấy cánh tay phải lành lặn của Lâm để đỡ anh dậy.


“Anh Lâm... anh nghe thấy rồi chứ?” Minh Anh thảng thốt nói, mắt cô nhòe đi sau lớp kính cận dày dính bụi. “Hồ sơ của em gái anh... đang ở trong phòng làm việc riêng của A Sâm. Nhưng căn phòng đó nằm ngay sát chốt tuần tra của lính gác bọc thép hành lang VIP.”


Lâm không trả lời ngay. Anh dùng bàn tay phải dính máu quẹt đi vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng, ánh mắt lỳ lợm sắc lạnh nhìn thẳng vào khoảng tối tăm của hầm rượu ngầm. Mật lệnh của Trần Vĩ đã mở ra cơ hội giải cứu em gái Vy, nhưng đồng thời cũng đẩy anh vào một tình thế ngàn cân treo sợi tóc mới.


Anh buộc phải đột nhập vào phòng làm việc riêng của phó tướng A Sâm để lấy hồ sơ chuyển nhượng Vy trước khi A Sâm phát hiện ra cái chết của tên lính gác Heng dưới cống ngầm hoặc sự biến mất của sát thủ Ngô Sát.


“Minh Anh,” Lâm khàn giọng nói, giọng nói thật của anh trầm ấm nhưng chứa đựng một quyết tâm sắt đá không thể lay chuyển. “Chuẩn bị công cụ đột nhập. Đêm nay, chúng ta phải thâm nhập vào phòng làm việc của A Sâm.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!