Kẻ Thử Lửa Hắc Sa
Tiếng còi hú dồn dập dội xuống hầm giam như một bản án tử hình lơ lửng, vang vọng qua những bức tường bê tông rỉ nước của sòng bài Las Vegas Sun. Ánh đèn đỏ cảnh báo khẩn cấp xoay tròn trên trần hầm, hắt lên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Nguyễn Hữu Lâm những vệt sáng ma mị, chập chờn. Cơn sốt cao do nhiễm trùng thốc lên từ bả vai trái khiến thái dương anh giật liên hồi, đầu óc quay cuồng trong những vệt mờ trắng xóa.
“Nhanh lên! Thu dọn đồ đi!” Lão Tôn rít qua kẽ răng rỉ máu, bàn tay cụt ngón út bấu chặt vào song sắt cửa hầm giam, ánh mắt trinh sát biên phòng cũ sắc lẹm quét nhanh dọc hành lang tối tăm.
Bác sĩ Chan Thon run rẩy nhét vội bộ kim khâu cong và chai cồn đỏ dính máu vào hộp thép không gỉ. Tiếng kim loại va chạm lách cách khô khốc vang lên giữa không gian ngột ngạt. Gã bác sĩ béo thở dốc, mồ hôi hột chảy ròng rọc trên trán làm mờ cả cặp kính gọng tròn cáu bẩn. Gã lách cái thân hình mập mạp qua khe cửa sắt vừa được Lão Tôn hé mở, không quên ngoái lại nhìn Lâm bằng ánh mắt đầy lo ngại.
“Sợi chỉ nylon đen đó tao khâu sống sáu mũi, tạm thời giữ cho thớ cơ vai trái của mày không bị rách toác thêm. Nhưng tuyệt đối không được cử động mạnh!” Chan Thon thì thầm bằng giọng khàn đặc vì sợ hãi. “Nếu chỉ khâu bị đứt dưới lớp áo, máu tươi rỉ ra sẽ tố cáo mày ngay lập tức trước mặt bọn chúng.”
Lâm không trả lời. Anh cắn chặt môi, nén cơn đau tột cùng vào sâu trong lồng ngực. Trạng thái 'Máu Lạnh' (Cold-Blooded Focus) được kích hoạt cưỡng bức trong tâm trí giúp anh đóng băng mọi cảm xúc hoảng sợ. Anh khẽ luồn tay phải xuống thắt lưng quần bảo hộ dọn dẹp dính đầy bùn đất, cảm nhận độ lạnh của báng khẩu súng ngắn K54 rỉ sét dắt sâu bên trong. Khẩu súng chỉ còn đúng ba viên đạn, viên đầu tiên bị kẹt kíp nổ—đó là bài tẩy cuối cùng mà anh phải giấu kín bằng mọi giá. Sát cạnh khẩu súng là chiếc điện thoại mã hóa dính máu của sát thủ Khưu Phong thật, tấm vé thông hành đưa anh đi xuyên qua địa ngục này.
“Anh Lâm... anh có đi nổi không?” Thằng Tèo loắt choắt lao tới, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt. Nó cố dùng bờ vai nhỏ thó của mình để đỡ lấy Lâm nhưng anh khẽ gạt ra.
“Tao tự đi được.” Lâm phát ra những âm thanh ú ớ nghẹn ngào từ cuống họng để giữ vững chiếc mặt nạ câm điếc hèn nhát dọn dẹp trước mặt những con nợ khác đang bắt đầu tỉnh giấc xung quanh.
Lâm gồng cứng cơ hoành, điều hòa nhịp thở sâu bằng cơ bụng để kìm nén cơn run rẩy của trận sốt. Anh vớ lấy chiếc áo măng-tô cũ nát, xám xịt dính đầy vệt bẩn clo tẩy rửa từ góc giường tre, khoác lên người để che giấu hoàn toàn lớp băng gạc trắng quấn quanh bả vai trái và vết bỏng điện sém đen loang lổ trên ngực trái—di chứng từ cuộc tra khảo dã man của A Sâm vài giờ trước. Anh thọc tay phải vào túi quần bảo hộ, ngón tay chai sần chạm vào lớp vỏ đồng dày dặn, móp méo của chiếc bật lửa đồng khắc hình ngôi sao của người cha quá cố. Kỷ vật ấy như một dòng điện ấm áp, giữ vững la bàn đạo đức và ý chí sinh tồn của anh giữa hang ổ quỷ.
*Rầm!*
Cánh cửa sắt đầu hành lang hầm giam bị đạp tung. Ba tên lính gác tuần tra vũ trang trang bị dùi cui điện và súng ngắn sầm sập lao xuống. Dẫn đầu là Vyasna, tên lính gác trẻ tuổi người Khmer vừa bị Lão Tôn dụ đi bằng bao thuốc Dunhill đỏ. Gương mặt gã lúc này đầy vẻ hung tợn, chiếc roi điện trên tay nẹt ra những tia lửa xanh lè, xẹt xẹt điếc tai.
“Tất cả lũ dọn rác đứng dậy xếp hàng!” Vyasna gầm lên bằng tiếng Khmer, vung dùi cui nện mạnh vào song sắt cửa hầm tạo nên những tiếng động chói tai. “Đoàn xe VIP của tổng bộ Sihanoukville đã đến! A Sâm ra lệnh cho tổ dọn dẹp phòng VIP phải lên ngay phòng số 404 để phục vụ!”
Ánh mắt của Vyasna quét qua đám đông đang sợ hãi co rúm, rồi dừng lại trên thân hình gầy gò, khoác chiếc áo măng-tô xám của Lâm. Gã tiến lại gần, gí sát đầu roi điện nẹt lửa vào ngực Lâm.
“Thằng câm! Mày điếc à? Lôi cái thây ma của mày lên phòng 404 ngay! Khách quý đang đợi!”
Lâm cúi đầu thấp, miệng ú ớ run rẩy, tỏ vẻ nhát gan tột độ. Anh kéo chiếc xe đẩy dọn dẹp bằng inox rỉ sét chứa xô nước dính đầy hóa chất clo tẩy rửa, khập khiễng bước theo sau tên lính gác. Lão Tôn đứng nép sát vách tường hành lang tối, ánh mắt hai người chạm nhau trong tích tắc. Không có lời nói nào, nhưng Lâm hiểu người thầy cũ đang nhắc nhở anh: *Ẩn mình và chịu đựng. Trò chơi thực sự bắt đầu rồi.*
Hành lang sòng bài Las Vegas Sun ngột ngạt dưới những luồng hơi nước rò rỉ từ hệ thống chiller trung tâm bị chập cháy lúc trưa. Mùi khét của nhựa cháy trộn lẫn với mùi clo tẩy rửa nồng nặc bốc lên từ những vệt lau sàn loang lổ. Lâm đẩy chiếc xe inox đi qua các chốt gác hành lang, đầu óc anh tự động vận hành năng lực ghi nhớ sơ đồ kiến trúc lập tức. Từng vị trí camera quét nhiệt, từng góc khuất của tường đá cẩm thạch và các lối thoát hiểm ngầm được tái hiện rõ ràng trong tâm trí anh như một bản đồ kỹ thuật số.
Khi bước vào khu vực phòng VIP số 404, không khí đột ngột thay đổi. Sự hỗn loạn của sòng bài phía dưới hoàn toàn bị dập tắt, thay vào đó là một sự im lặng lạnh lẽo đến đáng sợ. Hai tên lính gác bọc thép thuộc biên chế nhóm sát thủ Hắc Phong đứng gác thẳng tắp bên cửa phòng, tay lăm lăm khẩu súng trường tấn công bọc thép đen, ánh mắt lạnh lùng dưới mũ sụp không một chút cảm xúc.
Cánh cửa gỗ gụ dày dặn của phòng 404 hé mở. Lâm cúi đầu, khúm núm đẩy xe dọn dẹp bước vào trong.
Phó tướng A Sâm đang đứng sát bàn trà bằng gỗ mun, gương mặt rỗ chằng chịt của gã lộ rõ vẻ căng thẳng dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ. Gã mặc chiếc áo sơ mi lụa mở cúc ngực lộ hình xăm đầu hổ kín cánh tay trái, nhưng ngón tay đang kẹp điếu xì-gà lại run nhẹ. Sự kiêu ngạo thường ngày của gã phó tướng sòng bài Bavet hoàn toàn biến mất trước sự hiện diện của người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế sofa da đối diện.
Đó là Sát thủ Ngô Sát.
Gã sát thủ tinh nhuệ của nhóm Hắc Phong từ Sihanoukville ngồi bất động như một bức tượng đá. Ngô Sát mặc một bộ đồ chiến thuật tối màu mỏng nhẹ, đầu đội chiếc mũ sụp che khuất nửa gương mặt hốc hác, lạnh lùng hằn sâu những vết sẹo dao cũ. Dáng người gã mảnh khảnh, di chuyển cực kỳ nhẹ nhàng, không phát ra bất kỳ tiếng động nào dù là nhỏ nhất. Trên bàn trà trước mặt gã, cặp dao găm mạ niken đen không phản chiếu ánh sáng nằm im lìm bên cạnh chiếc điện thoại vệ tinh đang sáng màn hình hiển thị biểu tượng Hắc Sa.
“Báo cáo anh Ngô Sát, đây là thằng câm dọn dẹp khu phòng VIP số 404 hôm nay,” A Sâm khom lưng, giọng nói có phần kiêng nể rõ rệt. Gã chỉ tay về phía Lâm đang lầm lũi dùng khăn lau vệt nước bẩn trên sàn đá. “Nó là kẻ duy nhất có mặt tại hành lang Tây khi vụ chập điện và sự biến mất của tên gác Heng xảy ra.”
Ngô Sát không thèm nhìn A Sâm. Ánh mắt một mí sắc lạnh như lưỡi dao của gã chậm rãi chuyển dời, quét qua vóc dáng gầy gò của Lâm từ đỉnh đầu xuống đôi bốt da dính bùn đỏ bazan vùng biên.
Lâm cảm nhận được một luồng sát khí vô hình, lạnh lẽo bao trùm lấy cơ thể mình. Từng thớ cơ trên người anh tự động gồng cứng theo bản năng tự vệ của một kẻ từng trải qua cận chiến sinh tử. Nhưng Lâm lập tức kiềm chế phản xạ ấy. Anh hạ thấp tông giọng khàn đặc, ú ớ phát ra những âm thanh sợ sệt, run rẩy của một con nợ hèn nhát, tay vẫn tiếp tục chà sát chiếc khăn dọn dẹp xuống sàn.
“Thằng câm này... có gì đó không đúng,” Ngô Sát đột ngột cất giọng. Giọng gã mỏng, sắc và lạnh lẽo như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. Gã chậm rãi đứng dậy khỏi ghế sofa, từng chuyển động nhẹ nhàng đến mức không làm lay động một sợi không khí xung quanh.
“Anh Ngô Sát, anh phát hiện ra điều gì sao?” A Sâm bước tới một bước, mắt ti hí lồi ra đầy vẻ nghi ngờ, chăm chú quan sát từng biến đổi cơ mặt nhỏ nhất của Lâm.
Lâm đứng bất động trong tư thế khòm lưng dọn dẹp. Dưới lớp áo măng-tô xám cũ nát, bả vai trái vừa khâu sống của anh đang giật lên đau đớn dữ dội. Sáu mũi khâu bằng chỉ nylon đen siết chặt lấy thớ cơ rách sâu, nóng rát như bị dội nước sôi. Lâm phải gồng cứng cơ vai trái, dùng hết ý chí tinh thần để giữ thăng bằng dáng đi đứng thẳng, không để bả vai bị lệch hay run rẩy. Tay phải anh thọc sâu vào túi quần, lén xoay nhẹ chiếc bật lửa đồng của cha. Tiếng *cạch, cạch* siêu nhỏ của đá lửa đồng cọ xát bên trong túi quần giúp anh phân tán cơn đau thể xác và duy trì sự tỉnh táo tột độ.
Ngô Sát bước từng bước chậm rãi quanh Lâm. Gã cố tình di chuyển nhanh, áp sát vào điểm mù bả vai trái của Lâm từ phía sau. Đó là một đòn thử thách phản xạ cực kỳ hiểm hóc của một sát thủ chuyên nghiệp. Nếu Lâm là một kẻ bình thường dọn dẹp, anh sẽ không có phản ứng hoặc giật mình quay lại theo hướng tự nhiên. Nhưng nếu Lâm là một sát thủ giả danh, bản năng chiến đấu CQB sẽ buộc anh phải xoay người phòng thủ điểm mù ngay lập tức.
Lâm cảm nhận được luồng gió nhẹ lướt qua bả vai trái đau nhức. Sát khí của Ngô Sát đã áp sát sau gáy anh chỉ trong vòng một phần mười giây.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm kiềm chế hoàn toàn phản xạ tự vệ của cơ thể. Anh không xoay người. Anh giữ nguyên tư thế khòm lưng dọn dẹp, chỉ có chiếc khăn lau trong tay phải hơi khựng lại một nhịp rất nhẹ, giả vờ như bị giật mình bởi tiếng bước chân đột ngột của Ngô Sát. Anh ú ớ sợ hãi, lùi lại một bước lóng ngóng, làm đổ chiếc xô nước dọn dẹp inox dính đầy clo tẩy rửa xuống sàn gạch.
*Rầm!*
Nước clo loãng sủi bọt trắng xóa tràn ra sàn đá cẩm thạch, mùi hóa chất nồng nặc bốc lên nồng nặc che khuất mùi máu tươi rỉ ra từ bả vai trái của anh.
“Mẹ kiếp! Thằng câm ăn hại này!” A Sâm giận dữ quát lớn, vung tay định tát mạnh vào mặt Lâm.
Nhưng Ngô Sát đã đưa tay ra cản đòn đánh của A Sâm. Gã sát thủ tinh nhuệ nhìn chằm chằm vào vũng nước clo loãng dưới chân Lâm, rồi lại nhìn vào đôi bàn tay quấn băng gạc dính bùn đất của anh.
“Khưu Phong thật không bao giờ lóng ngóng như thế này,” Ngô Sát lạnh lùng nói, mắt gã híp lại thành một đường chỉ sắc bén. “Khưu Phong là một kẻ kiêu ngạo, tàn bạo và có thói quen sạch sẽ tột độ. Gã sẽ không bao giờ để bản thân dính đầy mùi clo tẩy rửa dơ bẩn của lũ dọn rác đáy hầm.”
Lâm cúi đầu, miệng ú ớ run rẩy dữ dội hơn, giả vờ như đang cầu xin sự tha thứ từ hai đại ca. Nhưng trong đầu anh, trạng thái 'Máu Lạnh' đang hoạt động hết công suất để phân tích từng lời nói của Ngô Sát. Anh biết gã sát thủ này hiểu rất rõ về Khưu Phong thật. Bất kỳ một sơ hở nhỏ nào về thói quen sinh hoạt hay lối đánh cận chiến cũng sẽ khiến anh bị lật tẩy ngay lập tức trước họng súng của hai tên lính gác bọc thép đứng ngoài cửa.
“Mày dọn dẹp phòng này đi, thằng câm,” A Sâm nghiến răng rỗ, gã cố tình bước lại gần Lâm, dùng giọng khàn đặc gặng hỏi để gài bẫy: “Mày có biết Khưu Phong không? Cái thằng sát thủ biệt phái vừa từ Sihanoukville sang Bavet tuần trước ấy? Gã thường xuyên sử dụng chiếc bật lửa đồng để châm thuốc lá Dunhill đỏ ngoài hành lang Tây. Mày dọn dẹp khu đó, chắc chắn phải nhặt được vỏ bao thuốc của gã chứ?”
Đó là một câu hỏi gài bẫy cực kỳ tàn độc của A Sâm. Gã biết Lâm câm điếc, nhưng gã muốn thử xem Lâm có phản ứng vô thức nào khi nghe nhắc đến tên Khưu Phong hay thói quen châm thuốc lá Dunhill đỏ—thứ mà Lão Tôn vừa dùng để dụ tên lính gác Vyasna lúc nãy.
Lâm vẫn giữ gương mặt ngơ ngác vô hại. Anh ú ớ chỉ vào chiếc xô nước bị đổ, rồi lại chỉ vào chiếc khăn dọn dẹp, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của A Sâm đúng phong cách của một kẻ câm điếc bẩm sinh không hiểu tiếng người. Anh cúi xuống, dùng tay phải quấn băng gạc nhặt chiếc xô inox lên, cố tình để lộ bả vai trái cứng đờ dưới lớp áo măng-tô cũ nát.
Ngô Sát khẽ cười nhạt. Tiếng cười của gã không có một chút hơi ấm, lạnh lẽo đến thấu xương. Gã bất ngờ bước tới trước mặt Lâm, khoảng cách giữa hai người lúc này chưa đầy nửa mét.
Ngô Sát khẽ đưa bàn tay trái lên ngang tầm mắt Lâm. Các ngón tay gầy guộc của gã co gập lại nhanh như chớp, tạo thành một mật hiệu tay kỳ dị của nhóm sát thủ Hắc Phong—mật hiệu chỉ dành riêng cho các sát thủ thuộc biên chế tối cao của tập đoàn để nhận diện đồng bọn trong các chiến dịch thanh lọc nội bộ.
Lâm nhìn thẳng vào mật hiệu tay của Ngô Sát. Nhịp tim anh đập nhanh dồn dập trong lồng ngực, nhưng cơ mặt anh vẫn bất động như một tảng băng trôi. Anh biết mật hiệu này qua các file ghi chép cũ lưu trong chiếc điện thoại mã hóa của Khưu Phong mà anh đã nghiên cứu kỹ lưỡng dưới hầm rượu ngầm. Nhưng anh không được phép phản hồi mật hiệu ấy lúc này. Nếu anh phản hồi dưới danh nghĩa Khưu Phong, anh sẽ thừa nhận mình không câm điếc, lập tức phá hỏng vỏ bọc dọn dẹp hèn nhát trước mặt A Sâm. Còn nếu anh hoàn toàn phớt lờ như một kẻ ngốc, Ngô Sát sẽ nghi ngờ tính chân thực về cái chết của Khưu Phong thật.
Lâm chọn giải pháp thứ ba—lạnh lùng im lặng bỏ qua đúng phong cách lập dị, ngạo mạn của Khưu Phong thật. Anh ú ớ một tiếng lớn đầy vẻ khó chịu, dùng tay phải đẩy mạnh chiếc xe dọn dẹp inox chắn ngang giữa hai người, cố tình tạo ra một tiếng động kim loại lớn để cắt đứt mật hiệu tay của Ngô Sát.
“A Sâm,” Ngô Sát đột ngột hạ tay xuống, gã quay lưng về phía Lâm, bước lại gần bàn trà bằng gỗ mun. “Sòng bài của mày quản lý lỏng lẻo quá. Một thằng dọn rác câm điếc dơ bẩn cũng có thể tự do di chuyển dọc hành lang VIP mà không bị kiểm soát lý lịch.”
“Anh Ngô Sát, ý anh là...” A Sâm nghiến răng, mắt gã trợn ngược nhìn Lâm đầy sát khí.
“Tao cần kiểm tra thực tế vết thương vai của thằng câm này,” Ngô Sát chậm rãi cầm chuôi cặp dao găm mạ niken đen trên bàn trà lên, lưỡi dao sắc lẹm không hề phản chiếu ánh sáng chùm pha lê. “Khưu Phong thật có một vết sẹo đạn bắn rách da rất đặc trưng ở bả vai trái do chiến dịch thanh trừng tại Phnom Penh năm ngoái. Thằng câm này cũng bị thương ở vai trái... Sự trùng hợp này khiến tao thấy ngứa ngáy bàn tay.”
Cơn gió bão bên ngoài sòng bài Las Vegas Sun đột ngột rít lên một loạt dữ dội, đập mạnh vào những tấm kính cửa sổ phòng VIP 404 tạo nên những tiếng rung bần bật. Ánh sáng chùm pha lê trên trần phòng khẽ chao đảo, đổ xuống những bóng tối di động loang lổ trên sàn đá cẩm thạch sũng nước clo.
Lâm đứng bất động bên chiếc xe dọn dẹp. Anh cảm nhận rõ ràng bả vai trái vừa khâu sống sáu mũi chỉ nylon đen của mình đang co thắt kịch liệt. Nếu Ngô Sát lột chiếc áo măng-tô xám của anh ra để kiểm tra vết sẹo, gã sẽ không thấy vết sẹo đạn bắn cũ của Khưu Phong thật, mà chỉ thấy vết khâu sống mới tinh rỉ máu tươi của một con nợ dọn rác vừa bị tra tấn bằng điện giật.
Bí mật danh phận giả sẽ bị lật tẩy hoàn toàn trong vòng ba giây nữa.
Ngón tay phải của Lâm dính đầy bùn đất trong túi quần bảo hộ khẽ siết chặt lấy chiếc bật lửa đồng móp méo. Anh chuẩn bị kích hoạt trạng thái 'Máu Lạnh' ở mức tối đa, sẵn sàng rút khẩu súng ngắn K54 rỉ sét dắt sau thắt lưng ra nổ súng kết liễu Ngô Sát và A Sâm ngay tại chỗ để mở đường máu thoát thân xuyên qua bão giông biên giới.
Ngô Sát chậm rãi xoay người lại. Gã bước từng bước một tiến sát về phía Lâm. Khoảng cách thu hẹp dần. Một mét. Nửa mét.
Ngô Sát bất ngờ áp sát khuôn mặt hốc hác của gã sát vào bả vai trái của Lâm. Gã khẽ hít một hơi sâu, ngửi mùi hóa chất clo tẩy rửa nồng nặc dính trên lớp áo măng-tô xám cũ nát của anh. Khóe miệng gã sát thủ tinh nhuệ khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng, tàn ác tột độ.
Bàn tay đeo găng da đen của Ngô Sát chậm rãi đặt lên chuôi con dao găm đen dắt sau hông gã, ngón tay cái khẽ gạt chốt khóa an ninh cơ học của bao dao phát ra một tiếng *tạch* nhỏ đầy chết chóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!