Lưỡi Dao Khâu Bí Mật
Cánh cửa thép rỉ sét của khu nhà giam tập thể dưới hầm sòng bài Las Vegas Sun bị đạp mạnh, phát ra một tiếng rầm khô khốc dội thẳng vào những bức tường bê tông ẩm mốc. Tiếng chửi thề bằng tiếng Khmer của hai tên lính gác vũ trang vang lên, lẫn trong tiếng còi báo động đỏ đang rú liên hồi từ phía hành lang Tây. Thân hình gầy gò, rã rời của Nguyễn Hữu Lâm bị chúng quăng mạnh lên sàn xi măng lạnh ngắt.
“Nằm im đó mà tự sinh tự diệt đi, thằng câm!”
Tên lính gác quát lớn rồi giật mạnh cánh cửa thép, khóa xích sắt rầm rầm. Tiếng bước chân nện gót nẹp sắt của chúng vội vã rời đi, hướng thẳng lên phía phòng kỹ thuật phụ để hỗ trợ dập lửa. Cả sòng bài Las Vegas Sun lúc này đang chìm trong cơn đại loạn. Sự cố chập điện do A Bảo và Thằng Tèo dàn dựng ngoài hành lang phía Tây đã thành công rực rỡ, buộc phó tướng A Sâm phải bỏ dở cuộc tra khảo tàn bạo bằng dòng điện công nghiệp để chạy đi cứu nguy cho hệ thống máy chủ.
Dưới sàn hầm tối tăm, Lâm nằm bất động, co quắp như một khúc củi khô. Cơ thể anh sũng nước muối mặn chát, trộn lẫn với mồ hôi lạnh và những vệt máu tươi rỉ ra từ bả vai trái. Trên ngực trái của anh, vết bỏng điện sém đen loang lổ do những cú chích điện từ bình ắc quy vẫn còn bốc lên mùi da thịt cháy khét lẹt, đau rát như bị hàng ngàn lưỡi dao nung đỏ cắm sâu vào da thịt. Nhưng thứ nguy hiểm nhất lúc này là bả vai trái của anh. Vết rách cơ sâu hoắm bị Sameth vụt roi điện hôm trước, sau ca giằng co sinh tử với Heng và trận đòn bạo lực của A Sâm, giờ đã rách toác hoàn toàn chỉ khâu, lộ ra thớ thịt đỏ hỏn đang bắt đầu rỉ mủ vàng xen lẫn máu sẫm.
Cơn sốt cao do nhiễm trùng bắt đầu nhen nhóm, thiêu đốt bộ não của Lâm. Đầu óc anh quay cuồng, những vệt mờ trắng xóa chập chờn hiện lên trước mắt. Trong cơn mê sảng, Lâm thấy hình ảnh người cha quá cố Nguyễn Hữu Hải đang đứng lặng lẽ bên cột mốc biên giới Tây Ninh, tay cầm chiếc bật lửa đồng khắc hình ngôi sao sờn cũ, ánh mắt nghiêm khắc nhưng đầy bao dung nhìn anh. Rồi hình ảnh em gái Nguyễn Khánh Vy mười chín tuổi đang khóc lóc cầu cứu giữa những tòa cao ốc rực rỡ led xanh đỏ của Đặc Khu Vạn Cát hiện lên, xé rách tâm can anh.
“Anh Lâm! Anh Lâm ơi! Tỉnh lại đi anh!”
Một giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên bên tai Lâm. Thằng Tèo loắt choắt lao tới, đôi mắt to ngập tràn nước mắt. Nó quỳ sụp xuống bên cạnh Lâm, hai tay run rẩy không dám chạm vào thân thể đầy thương tích của người anh cả. Thằng Tèo vừa dứt ca chạy vặt ngoài hành lang, nó đã dùng kỹ năng lách qua các khe hẹp ống thông gió để trốn về hầm ngay khi vụ chập điện xảy ra.
Lâm khẽ mở mắt, đồng tử co thắt lại dưới ánh đèn đỏ cảnh báo khẩn cấp đang xoay tròn trên trần hầm. Anh cố gắng kiểm soát cơ hoành, ú ớ phát ra những âm thanh vô nghĩa để trấn an thằng bé. Tay phải của anh từ từ đưa lên, luồn vào thắt lưng quần bảo hộ dọn dẹp để kiểm tra. Khẩu súng ngắn K54 rỉ sét chỉ còn đúng ba viên đạn và chiếc điện thoại mã hóa của Khưu Phong vẫn nằm an toàn ở đó, được che giấu kỹ lưỡng dưới lớp vải sờn rách dính bùn đất. Chiếc bật lửa đồng của cha vẫn dắt trong túi quần bảo hộ, móp méo nhẹ nhưng là điểm tựa tinh thần duy nhất giữ anh không ngã quỵ.
“Anh Lâm... vai của anh... vai của anh nát hết rồi. Mủ vàng chảy ra nhiều quá, bốc mùi hôi lắm. Cứ thế này anh sẽ chết vì nhiễm trùng máu mất thôi!” Thằng Tèo mếu máo, tay nó vớ lấy vạt áo bảo hộ cũ nát định lau vết thương cho Lâm nhưng bị Lâm khẽ gạt ra.
Lâm biết thằng bé nói đúng. Dưới hầm sòng bài ẩm ướt, đầy rẫy vi khuẩn và chuột bọ này, một vết thương hở rách cơ sâu hoắm không được khâu kín và sát trùng sẽ nhanh chóng dẫn đến hoại tử và nhiễm trùng máu cấp tính. Thể xác anh đã chạm đến ngưỡng giới hạn chịu đựng. Lực đấm của tay trái và khả năng xoay sở cận chiến của anh lúc này đã giảm đi ít nhất bốn mươi phần trăm. Nếu không khâu lại vết thương ngay đêm nay, anh sẽ không thể sống sót qua cuộc chạm mặt với toán sát thủ mới từ Sihanoukville sắp tới.
Đêm dần trôi về khuya. Cơn bão nhiệt đới bên ngoài vẫn gầm rú điếc tai, trút những luồng mưa xối xả xuống mái tôn sòng bài. Trong hầm giam tập thể, không khí đặc quánh mùi mồ hôi, mùi ẩm mốc và sự tuyệt vọng của hàng trăm con nợ đang nằm co quắp. Đột nhiên, từ phía hành lang tối tăm bên ngoài, tiếng xích sắt cửa hầm khẽ rung lên một nhịp rất nhẹ.
Thằng Tèo giật nẩy mình, định lao ra che chắn cho Lâm thì một bóng người cao dỏng, tóc chớm bạc cắt húi cua xuất hiện sau song sắt. Đó là Lão Tôn. Cựu trinh sát biên phòng mang đồng phục bảo vệ sòng bài cũ sờn đang đứng cảnh giới hành lang, mắt sắc bén quét nhanh qua các góc tối. Lão Tôn khẽ đưa ngón tay cụt ngón út lên môi ra hiệu im lặng cho thằng Tèo và tổ dọn rác dưới hầm.
Bên cạnh Lão Tôn là một dáng người mập mạp, đeo kính gọng tròn, khoác chiếc áo blouse trắng cáu bẩn dính đầy vệt thuốc đỏ. Đó là bác sĩ Chan Thon. Gã bác sĩ ngoại khoa của phòng y tế sòng bài, tay gã đang run nhẹ do hội chứng thèm rượu của một kẻ nghiện rượu lâu năm, nhưng ánh mắt gã lại hiện lên vẻ căng thẳng tột độ.
“Nhanh lên, Chan Thon! Tôi chỉ có thể dụ tên Vyasna đi trong vòng năm phút thôi!” Lão Tôn thì thầm bằng giọng khàn đặc, tay lão khẽ dùng chùm chìa khóa vạn năng mở nhẹ chốt cửa sắt hầm giam.
Chan Thon lén luồn hộp dụng cụ tiểu phẫu bằng thép không gỉ qua song sắt cửa hầm, rồi gã lách cái thân hình béo mập của mình vào bên trong, quỳ sụp xuống bên cạnh chiếc giường tre của Lâm. Mùi rượu đế rẻ tiền trộn lẫn mùi thuốc sát trùng tỏa ra từ người gã.
“Thằng câm, mày mạng lớn lắm mới được Lão Tôn nhờ tao cứu,” Chan Thon wheezing nói, gã nhanh chóng mở hộp dụng cụ, để lộ bộ kim khâu cong, kẹp phẫu thuật và một chai cồn đỏ sát trùng cỡ lớn. “A Sâm đang điên cuồng truy quét trên phòng kỹ thuật. Nếu gã phát hiện tao lén khâu vết thương cho mày không ghi vào sổ bệnh án, cả hai chúng ta sẽ bị ném xác xuống sông biên giới.”
Chan Thon đeo cặp găng tay cao su dính bẩn, gã nhìn vết rách vai trái của Lâm rồi khẽ rùng mình. “Vết thương rách cơ sâu hoắm thế này, lại dính đầy nước muối bẩn và clo, đã bắt đầu hoại tử nhẹ. Tao phải dùng cồn đỏ rửa sạch mủ vàng trước, sau đó khâu sống cơ học. Dưới hầm này không có thuốc gây tê đâu, mày chịu nổi không?”
Lâm không gật đầu cũng không lắc đầu. Anh từ từ ngồi dậy, tựa lưng vào cột thép rỉ sét. Thằng Tèo nhanh trí vớ lấy một thanh gỗ rỗng từ chiếc chổi tre dọn dẹp bị gãy dưới sàn, đưa đến sát miệng Lâm.
“Anh Lâm, cắn chặt cái này! Đừng phát ra tiếng động!” Thằng Tèo thì thầm, nước mắt giàn giụa.
Lâm há miệng, cắn chặt thanh gỗ rỗng giữa hai hàm răng. Trạng thái 'Máu Lạnh' (Cold-Blooded Focus) được kích hoạt cưỡng bức trong tâm trí anh, đóng băng mọi cảm xúc hoảng sợ, dồn toàn bộ ý chí tinh thần vào việc chịu đựng đau đớn để giữ mạng.
“Chuẩn bị nhé,” Chan Thon nói, tay gã bỗng ngừng run khi chạm vào chai cồn đỏ. Gã dứt khoát dội trực tiếp dung dịch cồn đỏ sát trùng nồng độ cao vào thẳng vết rách cơ sâu hoắm ở bả vai trái của Lâm.
*Xèo... xèo...*
Cơn đau tột cùng, tàn khốc như một luồng điện cao thế chạy dọc từ bả vai thẳng vào tủy sống Lâm. Hóa chất sát trùng sủi bọt trắng xóa, ăn mòn các thớ thịt hoại tử, kích hoạt hàng vạn đầu dây thần kinh cảm giác đang lộ ra ngoài da. Toàn thân Lâm co rút lại kịch liệt, các thớ cơ ngực lớn và cơ bụng gồng cứng như đá tạc dưới áp lực đau đớn cực hạn.
Tiếng thanh gỗ rỗng kêu *rắc rắc* dưới lực cắn điên cuồng của hai hàm răng Lâm. Mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, chảy ròng rọc dọc theo gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của anh. Đồng tử anh co thắt lại, hai mắt đỏ sọc lên vì áp lực nén đau, nhưng miệng anh tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ hay la hét nào. Anh áp dụng Kỹ năng chịu đau không tiếng động một cách triệt để, giữ cho lồng ngực phập phồng đều đặn theo nhịp thở cơ hoành sâu sắc.
Chan Thon không lãng phí một giây. Gã dùng kẹp phẫu thuật kẹp chặt mũi kim khâu cong đã luồn sợi chỉ nylon đen dày dặn. Bàn tay mập mạp của gã bỗng trở nên cực kỳ chuẩn xác của một bác sĩ ngoại khoa từng được đào tạo chính quy tại Phnom Penh.
*Phập!*
Mũi kim cong sắc bén đâm xuyên qua thớ cơ rách sâu hoắm ở bả vai trái của Lâm. Da thịt Lâm rung lên bần bật, anh cảm nhận rõ ràng thớ thịt của mình bị kéo căng và siết chặt lại dưới từng đường chỉ khâu sống cơ học.
“Một mũi... Cố chịu đi thằng câm!” Chan Thon thì thầm, gã nhanh chóng thắt nút chỉ đầu tiên.
Đúng lúc đó, từ phía đầu hành lang tối tăm dẫn xuống hầm giam, tiếng bước chân tuần tra nện gót nẹp sắt quen thuộc đột ngột vang lên.
*Cộp... cộp... cộp...*
Đó là tiếng bước chân của Vyasna, tên lính gác người Khmer trẻ tuổi khét tiếng tàn ác, tay gã luôn lăm lăm chiếc roi điện cầm tay màu đen nẹt tia lửa xanh lè. Gã đang đi tuần tra định kỳ khu vực hầm biệt giam sau sự cố mất điện.
Trong hầm giam, bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại. Thằng Tèo nín thở, gương mặt nhỏ nhắn tái mét vì sợ hãi. Chan Thon khựng tay lại, mũi kim khâu thứ hai đang găm lơ lửng giữa thớ thịt vai của Lâm. Mồ hôi hột trên trán gã bác sĩ béo chảy ròng rọc xuống mắt kính.
“Có lính gác tuần tra! Làm sao bây giờ?” Chan Thon run rẩy thì thầm, tay gã bắt đầu run lại vì hoảng loạn.
Lâm vẫn giữ nguyên tư thế cắn chặt thanh gỗ, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn thẳng ra phía cửa hầm. Anh khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Chan Thon tiếp tục khâu, không được dừng lại. Tay phải anh đã lén luồn xuống thắt lưng, ngón tay chạm vào chuôi khẩu súng ngắn K54 rỉ sét. Nếu Vyasna phát hiện ra ca phẫu thuật bí mật này, Lâm buộc phải nổ súng kết liễu gã lập tức, chấp nhận phá hỏng toàn bộ kế hoạch nội gián.
Ngoài hành lang, Lão Tôn vẫn đứng im lặng. Nghe tiếng bước chân Vyasna đang tiến gần sát nút, cựu trinh sát biên phòng không hề hoảng hốt. Lão chậm rãi bước ra từ góc tối, chủ động chặn đường tên lính gác trẻ tuổi ngay ngã rẽ hành lang Tây.
“Hey, Vyasna! Đi tuần muộn thế em trai?” Lão Tôn cất giọng khàn đặc, lầm lì nói bằng tiếng Khmer.
Vyasna dừng bước, gã nheo mắt nhìn Lão Tôn, tay vẫn giữ chặt chiếc roi điện. “Lão Tôn? Sao lão lại ở đây? A Sâm ra lệnh cho tất cả bảo vệ phải lên phòng kỹ thuật phụ hỗ trợ dập lửa cơ mà?”
Lão Tôn khẽ cười nhạt, lão thọc tay vào túi quần đồng phục bảo vệ cũ sờn, lôi ra một bao thuốc lá ngoại Dunhill đỏ—thứ nhu yếu phẩm cực kỳ xa xỉ và khan hiếm dưới hầm sòng bài này. Lão rút một điếu, châm lửa hút rồi thản nhiên đưa cả bao thuốc về phía Vyasna.
“Lũ dọn rác dưới hầm đang nhốn nháo sau vụ mất điện, tao phải ở lại canh chừng tụi nó trốn chạy dọc đường cống ngầm,” Lão Tôn nhả ra một luồng khói xám đục, khéo léo che khuất tầm nhìn hướng về phía phòng giam của Lâm. “Hút điếu thuốc ngoại tránh bão đi em trai. Thuốc Dunhill đỏ tao vừa trộm được từ phòng VIP số 404 đấy. Thơm lắm.”
Đôi mắt một mí của Vyasna sáng lên khi nhìn thấy bao thuốc Dunhill đỏ. Gã gác chốt trẻ tuổi thèm thuồng giật lấy điếu thuốc từ tay Lão Tôn, ghé đầu vào ngọn lửa từ chiếc bật lửa của lão để châm thuốc. Gã nhắm mắt hít một hơi thật sâu, tận hưởng vị khói thơm nồng của điếu thuốc ngoại đắt tiền.
“Mẹ kiếp, thuốc ngon thật!” Vyasna cười híp mắt, gã tự nhiên đút cả bao thuốc còn lại vào túi quần mình, quên bẵng việc phải đi tuần tra sâu vào hầm giam. “Lão Tôn, lão tinh ranh thật đấy. Nhưng cẩn thận, A Sâm mà biết lão trộm đồ phòng VIP là gã lột da lão đấy.”
“Tao biết luật mà,” Lão Tôn khẽ vỗ vai Vyasna, kéo gã rẽ sang hướng hành lang đối diện nói chuyện phiếm về trận bão lớn ngoài biên giới. “Đi hướng kia đi, tao vừa nghe tiếng động lạ bên kho rượu ngầm. Có khi có con chuột nào đang lén trộm rượu đấy.”
“Để tao qua kiểm tra bẻ cổ nó!” Vyasna hăng hái nói rồi nện gót bốt da đi theo hướng Lão Tôn chỉ dẫn.
Khoảng trống thời gian năm phút quý giá đã được Lão Tôn tạo ra thành công bằng sự lơ là và lòng tham của tên lính gác tuần tra.
Trong hầm giam tối tăm, Chan Thon thở phào nhẹ nhõm khi nghe tiếng bước chân Vyasna xa dần. Gã nhanh chóng lấy lại sự tập trung, đôi tay mập mạp di chuyển nhanh thoăn thoắt.
*Phập... phập... phập...*
Mũi kim khâu cong liên tục xuyên qua các thớ cơ rách sâu ở bả vai trái của Lâm. Mỗi mũi kim là một lần cơ thể Lâm giật mạnh lên vì đau đớn, nhưng anh vẫn cắn chặt thanh gỗ rỗng, không để phát ra một tiếng rên rỉ nào. Mồ hôi và máu tươi trộn lẫn nhỏ giọt xuống sàn xi măng lạnh ngắt.
“Mũi cuối cùng... Xong rồi!”
Chan Thon khẽ thì thầm, gã nhanh chóng thắt nút chỉ khâu thứ sáu, kéo căng sợi chỉ nylon đen để ép chặt hai mép vết rách cơ vai trái của Lâm lại với nhau. Vết thương rách sâu hoắm giờ đã được khâu kín bí mật bằng những đường chỉ khâu cơ học dứt khoát, ngăn chặn triệt để nguy cơ nhiễm trùng máu và hoại tử khẩn cấp.
Gã dùng kéo phẫu thuật cắt đứt sợi chỉ đen dư thừa.
*Snip...*
Tiếng kéo cơ học vừa dứt, đúng khoảnh khắc sợi chỉ nylon bị cắt đứt...
*Rúuuuuuuuuuuu!*
Một tiếng còi báo động khẩn cấp với âm lượng cực lớn đột ngột rú vang dội từ hệ thống loa phát thanh trên trần hầm giam tập thể. Tiếng còi hú dồn dập, réo rắt liên hồi xé rách sự tĩnh lặng chết chóc của đêm mưa bão biên giới.
Đây không phải là tiếng còi báo động chập điện hay hỏa hỏa hoạn thông thường của phòng kỹ thuật phụ. Đây là tiếng còi báo hiệu khẩn cấp cấp độ tối cao của sòng bài Las Vegas Sun—tiếng còi chào đón khách VIP đặc biệt hoặc các đoàn xe hộ tống tối cao từ tổng bộ Đặc Khu Vạn Cát, Sihanoukville vừa đặt chân đến cửa ải Bavet.
Lồng ngực Lâm nảy lên một nhịp dữ dội dưới lớp băng gạc dính máu. Anh nhả thanh gỗ rỗng đã bị cắn nứt đôi ra khỏi miệng, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén quét nhanh qua ô cửa sắt hầm giam đang đỏ rực ánh đèn cảnh báo.
“Mẹ kiếp! Có biến lớn rồi!” Chan Thon hoảng hốt thu dọn bộ dụng cụ tiểu phẫu dính đầy máu vào hộp thép, tay gã run rẩy dữ dội. “Tiếng còi này... chỉ rú lên khi có người của ban lãnh đạo tối cao từ Sihanoukville đến kiểm tra đột xuất thôi!”
Ngoài hành lang, Lão Tôn vội vã lao ngược trở lại cửa hầm giam. Gương mặt nghiêm nghị của cựu trinh sát biên phòng hằn sâu sự căng thẳng tột độ. Lão ghé sát tai vào song sắt, nói nhanh bằng giọng khẩn cấp:
“Lâm! Ngô Sát—sát thủ tinh nhuệ của nhóm sát thủ Hắc Phong từ Sihanoukville vừa dẫn đầu một đoàn xe bán tải bọc thép đặt chân đến cổng sòng bài! Trần Vĩ đã phái gã đến đây để thanh lọc nội bộ và rà soát lý lịch của toàn bộ nhân sự sau tin đồn Khưu Phong thật đã chết! Bài kiểm tra thực sự của mày... bắt đầu ngay bây giờ!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!