Dòng Điện Đêm Khuya
Câu hỏi của phó tướng A Sâm rơi vào không gian chật hẹp của nhà kho rác như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lò than đang rực cháy. Gương mặt rỗ chằng chịt những vết sẹo lồi của gã gí sát vào mắt Nguyễn Hữu Lâm, khoảng cách gần đến mức Lâm có thể ngửi thấy mùi xì-gà Cuba nồng nặc lẫn trong mùi nước hoa rẻ tiền đắt đỏ của gã. Trên đầu ngón tay trỏ của A Sâm, vệt máu tươi rỉ ra từ bả vai trái của Lâm vẫn còn ẩm ướt, đỏ tươi và lấp lánh dưới ánh đèn pin tuần tra.
Mùi clo tẩy rửa nồng nặc bốc lên từ vết thương của Lâm chính là bằng chứng đanh thép nhất. Ở một nơi đầy rẫy sự lừa lọc như sòng bài Las Vegas Sun này, không có bất kỳ sự trùng hợp nào là vô hại. A Sâm từ từ đưa ngón tay dính máu lên mũi ngửi lại một lần nữa, đôi mắt ti hí lồi ra híp lại thành một đường chỉ lạnh lẽo.
Lâm quỳ rạp dưới sàn gạch men sũng nước bẩn và dầu diesel, cơ thể anh run lên bần bật. Cơn sốt cao do chấn thương tích lũy khiến hai bên thái dương anh giật lên từng hồi đau đớn, nhưng bộ não của một gã nội gián độc hành vẫn đang hoạt động với công suất tối đa. Anh không được phép nói. Anh không được phép lộ ra bất kỳ phản xạ chiến đấu nào. Chiếc mặt nạ câm điếc hèn nhát chịu đòn giỏi này là lá chắn duy nhất bảo vệ anh và kế hoạch cứu em gái Vy.
“Ú... ớ... ú...”
Lâm ú ớ phát ra những âm thanh nghẹn ngào từ cuống họng, hai tay run rẩy đưa lên chỉ vào bả vai trái rồi lại chỉ vào chiếc xô đựng nước dọn dẹp dính đầy hóa chất clo tẩy rửa bên cạnh. Anh cố tình làm ra vẻ như mình chỉ vô tình ngã vào xô hóa chất trong lúc dọn dẹp bảng điện chập cháy ngoài hành lang.
*Bốp!*
Cú đá tàn bạo của A Sâm nện thẳng vào mạn sườn Lâm, hất văng thân hình gầy gò của anh va mạnh vào vách hòm gỗ dọn dẹp. Tiếng xương sườn rạn nứt ê ẩm vang lên trong lồng ngực Lâm. Anh đổ sụp xuống sàn, cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, hai tay ôm lấy sườn, miệng không ngừng ú ớ sợ hãi.
“Mày bớt diễn trò trước mặt tao, thằng câm!” A Sâm rít qua kẽ răng rỗ, gã đứng thẳng dậy, rút chiếc khăn lụa trong túi áo sơ mi ra lau sạch vệt máu trên ngón tay. Gã quay sang hai tên lính gác tuần tra vũ trang đang đứng lăm lăm dùi cui điện phía sau, ra lệnh bằng tiếng Khmer: “Lôi nó xuống phòng máy phát điện. Thằng Heng mất tích, bảng điện hành lang Tây bị phá hủy, phòng kỹ thuật phụ bị đột nhập... Tất cả xảy ra cùng một lúc, và thằng câm này lại có mặt ở đây với vết thương rách vai dính mùi clo. Tao không tin đây là sự trùng hợp.”
Hai tên lính gác lực lưỡng lập tức lao tới. Chúng thô bạo nắm lấy cổ áo bảo hộ dọn dẹp màu xám cũ nát của Lâm, lôi xếch anh đi trên nền gạch men ẩm ướt. Lâm không hề phản kháng, anh buông thõng hai chân, để mặc cho chúng kéo lê thân thể tàn tạ của mình dọc theo những hành lang tối tăm, sâu hoắm dẫn xuống lòng đất sòng bài.
Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt và nóng bức. Tiếng gầm rú điếc tai của hệ thống máy phát điện diesel dự phòng bắt đầu dội lên rầm rập qua các bức tường bê tông cốt thép dày đặc. Mùi dầu diesel cháy chưa sạch, mùi mỡ bò bôi trơn công nghiệp và mùi ẩm mốc của nước ngầm rò rỉ trộn lẫn vào nhau tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khó thở.
Chúng đẩy phăng cánh cửa thép nặng nề của Phòng máy phát điện sòng bài Bavet.
Bên trong, ba chiếc máy phát điện khổng lồ sơn màu xanh lá cây đậm đang hoạt động hết công suất để bù đắp cho mạng lưới điện biên giới vừa bị chập cháy do mưa bão. Tiếng động cơ diesel mười hai xi-lanh gầm rú như những con quái thú bị giam cầm, làm rung chuyển cả mặt sàn thép bên dưới chân. Những luồng khí nóng hầm hập phả ra từ hệ thống tản nhiệt khiến mồ hôi trên người Lâm tuôn ra ròng ròng, làm xót buốt những vết roi điện sém đen trên lưng và vết rách sâu ở bả vai trái.
Hai tên lính gác đẩy Lâm ngã nhào xuống sàn thép trơn trượt đầy dầu mỡ. Một tên nhanh chóng giật lấy sợi xích sắt chịu lực treo trên xà nhà, thô bạo quấn chặt quanh ngực và bả vai của Lâm, xích chặt anh vào một cột thép chịu lực rỉ sét ở giữa phòng. Sợi xích sắt lạnh ngắt siết mạnh vào vết rách cơ vai trái vừa bị toác chỉ khâu, khiến máu tươi lại rỉ ra xối xả, thấm đẫm lớp vải áo xám dọn dẹp.
Lâm cắn chặt môi đến mức bật máu, áp dụng Kỹ năng chịu đau không tiếng động để kiểm tra nhịp thở của mình. Anh hít thở sâu bằng cơ hoành, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Anh biết, cuộc tra khảo thực sự bây giờ mới bắt đầu.
A Sâm bước vào phòng, gã kéo một chiếc ghế nhựa màu đỏ đặt đối diện với Lâm rồi ngồi xuống. Gã chậm rãi lôi từ trong túi áo ra một bao thuốc lá, châm lửa hút. Ánh lửa từ chiếc bật lửa ga mini lóe lên, soi rõ gương mặt rỗ đầy dã tâm và tàn bạo của gã quản lý sòng bài.
“Thằng câm,” A Sâm nhả ra một luồng khói xám đục, giọng gã bị tiếng gầm rú của máy phát điện diesel át đi một nửa, nhưng vẫn lọt vào tai Lâm đầy lạnh lẽo. “Tao quản lý cái hầm sòng bài này năm năm rồi. Tao đã thấy đủ loại người vượt biên sang đây. Kẻ trốn nợ, kẻ bài bạc, kẻ lừa đảo... và cả những con chuột nhắt muốn làm anh hùng. Thường thì lũ dọn rác tụi mày rất nhát gan. Nhưng mày... mày có một đôi mắt rất lạ. Khi tao đánh mày, mắt mày không có sự sợ hãi của một con vật bị dồn vào đường cùng. Nó chỉ có sự lạnh lùng.”
A Sâm đứng dậy, gã bước đến góc phòng, nơi đặt một bình ắc quy công nghiệp cỡ lớn dùng để khởi động các máy phát điện diesel. Trên mặt bình ắc quy là hai sợi cáp đồng dày dặn, đầu cáp gắn hai chiếc kẹp điện bằng sắt rỉ sét, dính đầy những vệt axit chì màu trắng đục.
Gã cầm hai chiếc kẹp điện lên, khẽ bóp mạnh quai kẹp khiến chúng va vào nhau tạo ra những tiếng *tạch, tạch* khô khốc. Gã quay sang tên lính gác bên cạnh, ra lệnh: “Dội nước muối lên người nó.”
Tên lính gác xách một xô nước muối loãng—thứ nước chuyên dùng để lau chùi các vết rỉ sét công nghiệp dưới hầm—dội thẳng lên ngực và bả vai của Lâm. Dòng nước muối mặn chát ngấm trực tiếp vào vết thương rách cơ sâu hoắm ở bả vai trái của anh.
Một cơn đau buốt nhói rợn tóc gáy, tột cùng của sự tra tấn thể xác dội thẳng lên đại não Lâm. Toàn thân anh co rút lại kịch liệt, các thớ cơ ngực và cơ vai co thắt dữ dội dưới sức tàn phá của muối mặn. Lâm trợn trừng mắt, răng cắn chặt vào môi đến mức bật máu tươi ròng rọc dọc cằm, nhưng miệng tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Anh chỉ ú ớ những tiếng “ú... ớ...” đứt quãng, nghẹn ngào trong cổ họng để giữ vững chiếc mặt nạ câm điếc.
“Nước muối sẽ làm giảm điện trở của da mày,” A Sâm khẽ cười, nụ cười rỗ của gã trông gớm ghiếc dưới ánh đèn vàng mờ ảo của phòng máy phát. “Dòng điện từ bình ắc quy này bình thường chỉ đủ làm giật tê tay. Nhưng khi da mày sũng nước muối, nó sẽ đi thẳng vào các thớ cơ ngực lớn, bóp chặt lấy tim mày. Nếu mày không nói được bằng lời, thì cơ thể mày sẽ phải tự nói lên chân tướng.”
A Sâm gí đầu kẹp điện dính nước muối vào cơ ngực lớn phía bên trái của Lâm, ngay sát khu vực tim.
*Xẹt... xẹt... xèo...*
Dòng điện một chiều từ bình ắc quy công nghiệp lập tức phóng ra một luồng hồ quang xanh nhạt khi tiếp xúc với làn da sũng nước muối của Lâm.
Cơn sốc điện tàn bạo ập đến trong tích tắc. Toàn bộ hệ thần kinh trung ương của Lâm bị kích hoạt cưỡng bức. Cơ ngực lớn bên trái của anh co rút kịch liệt, cứng đờ như đá. Cảm giác như có một bàn tay thép khổng lồ thọc sâu vào lồng ngực, bóp nghẹt lấy trái tim anh, ngăn cản mọi nhịp đập tự nhiên. Phổi anh đông cứng hoàn toàn, không thể hít vào hay thở ra. Một luồng ánh sáng trắng xóa, chói lòa vụt qua trước mắt Lâm, kèm theo tiếng o o điếc tai kéo dài.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bản năng sinh tồn cực hạn và những bài học chịu đựng thể xác của cựu quân nhân Nguyễn Tiến Dũng dưới hầm giam trỗi dậy mạnh mẽ trong tâm trí Lâm. Anh kích hoạt Ngưỡng chịu đau cực hạn (Pain Tolerance), cố gắng tách biệt ý thức của mình ra khỏi nỗi đau thể xác đang tàn phá cơ thể.
Lâm áp dụng Phương pháp gồng cơ giảm chấn thương roi điện. Trước khi dòng điện chạm vào da, anh đã kịp hít một hơi thật sâu, gồng chặt toàn bộ cơ ngực lớn, cơ bụng và cơ liên sườn. Việc co thắt chủ động các nhóm cơ lớn này tạo ra một lá chắn cơ học tự nhiên, phân tán dòng điện chạy dọc theo bề mặt da sũng nước muối, ngăn cản nó đi sâu vào hệ thống dẫn truyền điện học của tim gây ra tình trạng rung thất chí mạng.
*Xèo... xèo...*
Mùi da thịt bị cháy sém, mùi ozone hăng hắc bốc lên từ lồng ngực Lâm. Da ngực anh bắt đầu xuất hiện những vệt bỏng đen sém loang lổ. Lâm cắn chặt môi đến mức răng ngập sâu vào thịt, máu tươi trộn lẫn nước bọt rỉ ra đầy khóe miệng. Cơ mặt anh co giật điên cuồng, đồng tử co thắt lại chỉ còn bằng đầu tăm, nhưng anh vẫn kiên quyết giữ vững Kỹ năng chịu đau không tiếng động. Anh không được phép hét lên một tiếng người bình thường. Anh phải giữ vững chiếc mặt nạ câm điếc.
“Ú... ớ... ú... ớ...”
Những tiếng ú ớ nghẹn ngào, vô nghĩa phát ra từ cuống họng Lâm dội vào vách tường bê tông, bị tiếng gầm rú rầm rập của máy phát điện diesel nuốt chửng hoàn toàn. Lâm giả vờ như cơ thể mình đang bị co giật vô thức do sốc điện, đầu anh ngoẹo sang một bên, hai mắt trợn ngược lộ lòng trắng.
A Sâm nhíu mày. Gã nhìn chằm chằm vào biểu hiện co giật của Lâm. Sự ngoan cường bất thường này khiến sự nghi ngờ trong lòng gã biến thành một nỗi hoang mang mơ hồ. Thường thì ngay cả những tay giang hồ sừng sỏ nhất vùng biên, chỉ cần chịu một phát kẹp điện dính nước muối vào ngực thế này, chưa đầy ba mươi giây đã phải khóc lóc van xin khai ra tất cả. Nhưng thằng câm dọn rác này, ngoài những tiếng ú ớ vô nghĩa và phản xạ co giật cơ học của cơ thể, tuyệt đối không hề hé lộ bất kỳ lời nói hay sơ hở nào.
“Mày lỳ lợm lắm, thằng câm,” A Sâm giật đầu kẹp điện ra khỏi ngực Lâm.
Lâm đổ sụp người về phía trước, sợi xích sắt treo trên xà nhà giữ cho thân hình tàn tạ của anh không bị ngã quỵ xuống sàn thép đầy dầu mỡ. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, anh cố gắng hít thở từng luồng khí nóng hầm hập để cung cấp oxy cho bộ não đang kiệt quệ vì thiếu máu và sốc điện. Vết bỏng sém đen ở ngực trái đau rát như lửa đốt, thớ cơ bả vai trái rách sâu hoắm liên tục co thắt kịch liệt.
A Sâm bước đến trước mặt Lâm, gã dùng tay bóp chặt lấy cằm anh, ép anh phải ngước gương mặt đầy máu và mồ hôi lên đối diện với gã. “Thằng Heng đang ở đâu? Ai đã đột nhập vào phòng kỹ thuật phụ bẻ khóa hệ thống camera? Mày biết đúng không? Đôi tay mày dọn rác hằng ngày, nhưng vết sẹo xích sắt trên cổ tay mày... tao biết đó là vết sẹo của kẻ từng bị xích chân giam giữ. Lai lịch của mày là gì?”
Lâm không trả lời, anh chỉ ú ớ, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì đau đớn, ánh mắt anh làm ra vẻ ngơ ngác, hoảng sợ tột độ như một con thú nhỏ không hiểu gã quản lý đang nói gì.
Sự kiên định giữ vững vỏ bọc của Lâm khiến A Sâm mất hết kiên nhẫn. Gã ném điếu thuốc đang hút dở xuống sàn thép đầy dầu diesel, dùng gót giày nẹp sắt di nát. Gương mặt rỗ của gã co rúm lại đầy giận dữ.
“Mày muốn giữ thể diện cho chủ nhân của mày đúng không? Để tao xem mày chịu đựng được bao lâu!”
A Sâm quay lưng lại, gã bước thẳng về phía tủ điện nguồn công nghiệp lớn đặt sát bức tường phía sau phòng máy phát điện. Tủ điện nguồn này kết nối trực tiếp với dòng điện xoay chiều 380V ba pha phát ra từ các máy phát điện diesel khổng lồ để cung cấp năng lượng cho toàn bộ khu vực sòng bài.
Gã mở cánh cửa tủ điện bằng thép rỉ sét ra, để lộ những thanh đồng dẫn điện to bằng bắp tay và hệ thống cầu dao tổng chịu tải lớn. A Sâm cầm lấy hai sợi cáp dẫn điện chuyên dụng dùng cho dòng điện cao thế, đầu cáp có hai kẹp đồng bọc cao su cách điện dày dặn. Gã đấu nối trực tiếp hai sợi cáp này vào đầu ra của cầu dao tổng 380V.
Lâm nhìn thấy hành động của A Sâm, tim anh nảy lên một nhịp dữ dội. Dòng điện từ bình ắc quy công nghiệp 12V tuy đau đớn nhưng với kỹ thuật gồng cơ ngực lớn, anh vẫn có thể bảo vệ được tim không bị ngừng đập. Nhưng dòng điện xoay chiều 380V ba pha là một câu chuyện hoàn toàn khác. Ở mức điện áp đó, chỉ cần dòng điện chạy qua người trong vòng ba giây, toàn bộ các cơ quan nội tạng của anh sẽ bị nướng chín, tim sẽ lập tức rơi vào trạng thái rung thất và ngừng đập hoàn toàn không thể cứu vãn.
A Sâm cầm hai chiếc kẹp đồng bọc cao su tiến lại gần Lâm. Gã gạt chiếc tăm tre sang bên khóe miệng, ánh mắt lạnh lùng tột độ.
“Nếu mày không muốn ú ớ được nữa, tao sẽ cho mày thành heo quay dưới cái phòng máy phát này,” A Sâm rít lên, gã chuẩn bị gạt chiếc cầu dao phụ để dẫn dòng điện 380V cực hạn trực tiếp vào ngực Lâm.
Lâm gồng chặt toàn bộ cơ thể, bắp chân phải của anh căng lên, ngón chân bấu chặt vào lớp cao su giày bảo hộ—nơi con dao bấm thép nhíp vẫn đang ẩn giấu. Trong đầu anh, trạng thái 'Máu Lạnh' (Cold-Blooded Focus) đã được kích hoạt hoàn toàn. Nếu A Sâm thực sự gạt cầu dao, anh buộc phải dùng hết lực bắp tay phải rướn đứt xích sắt để cận chiến sinh tử kết liễu gã lập tức, chấp nhận lộ hoàn toàn võ thuật chiến đấu và phá hỏng vỏ bọc nội gián.
*Cạch...*
Tay A Sâm đặt lên cần gạt cầu dao bằng sắt nặng trịch. Gã bắt đầu dùng lực cánh tay để kéo cần gạt xuống.
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy...
*Rúuuuuuuuuuuu!*
Một tiếng còi báo động cao tần, chói tai đột ngột rú vang lên từ hệ thống loa nội bộ gắn trên trần phòng máy phát điện, át đi cả tiếng gầm rú rầm rập của ba chiếc máy phát điện diesel khổng lồ.
Cùng lúc đó, hệ thống đèn chiếu sáng màu vàng mờ ảo trong phòng vụt tắt hoàn toàn, thay thế bằng những luồng ánh sáng đỏ rực xoay tròn liên tục từ các bóng đèn cảnh báo khẩn cấp gắn dọc các bức tường bê tông.
Cần gạt cầu dao trên tay A Sâm khựng lại giữa chừng. Gã giật mình quay đầu lên nhìn chiếc loa báo động đang rú vang điên cuồng.
Từ chiếc loa rè rè, giọng nói hoảng loạn tột độ của tên nhân viên an ninh trực phòng camera Piseth dội xuống, lẫn trong tiếng còi rú vang dội: “Báo cáo phó tướng A Sâm! Hệ thống điện hành lang phía Tây bị chập cháy nổ tung cục bộ! Phòng kỹ thuật phụ đang bốc cháy dữ dội! Toàn bộ hệ thống camera giám sát khu vực sòng bài VIP số 404 đã bị mất tín hiệu hoàn toàn!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!