Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Xóa Dấu Vết Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nhiễu sóng tĩnh điện từ chiếc bộ đàm Motorola trên tay gã lính gác vừa chết kêu lên rè rè, xé rách bầu không khí ngột ngạt của nhà kho rác hành lang phía Tây. Giọng gã đội trưởng Sameth khàn đặc, nồng nặc sát khí dội qua loa nhỏ: “Heng! Mày đang ở đâu? Mau báo cáo tình hình bảng điện hành lang Tây! Sameth đang dẫn người xuống kiểm tra!”


Nguyễn Hữu Lâm đứng bất động trong bóng tối. Mồ hôi lạnh trộn lẫn với nước mưa dột từ mái tôn nhỏ ròng ròng xuống trán, cay xè khóe mắt. Dưới chân anh, xác của Heng nằm úp mặt xuống sàn bùn đất, cái cổ gãy gập sang một bên một cách dị dạng. Cơn sốt cao do chấn thương tích lũy bắt đầu bùng lên dữ dội, khiến hai bên thái dương Lâm giật lên bần bật. Nhưng trong đầu anh lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải dập tắt nguồn âm thanh này ngay lập tức.


Lâm quỳ sụp xuống bên xác chết, ngón tay phải quấn vải dính máu khô run nhẹ khi bấm nút tắt nguồn chiếc bộ đàm. Tiếng rè rè tắt ngấm. Không gian nhà kho rác rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng mưa giông gầm rú bên ngoài và tiếng dột *tõm, tõm* đều đặn xuống đống phế liệu nhựa.


Cơn đau từ bả vai trái đột ngột dội lên như một nhát dao nung đỏ cắm sâu vào da thịt. Vết rách cơ sâu hoắm bị Sameth vụt roi điện trúng đêm qua giờ đã rách toác hoàn toàn chỉ khâu sau cú giằng co sinh tử với Heng. Máu tươi rỉ ra xối xả, nóng hổi, thấm đẫm một bên vai áo bảo hộ dọn dẹp màu xám cũ nát, bốc lên mùi sắt tanh nồng. Lâm cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng, áp dụng Kỹ năng chịu đau không tiếng động để không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Anh biết, nếu lúc này anh gục ngã, cái chết của Heng sẽ bị phát hiện, và anh sẽ bị phanh thây trước khi kịp tìm thấy em gái Vy.


Lâm nén đau, dùng tay phải nắm lấy cổ áo ba lỗ của Heng, kéo lê cái xác nặng nề của gã lính gác vào sâu trong góc tối của nhà kho, khuất sau những hòm gỗ dọn dẹp lớn dính đầy bụi bẩn. Mỗi mét di chuyển là một cực hình thể xác. Thớ cơ vai trái của anh co thắt kịch liệt, máu tươi nhỏ giọt thành một vệt sẫm màu trên nền đất xi măng ẩm ướt.


“Lâm... Anh Lâm đấy à?”


Một giọng nói tiếng Khmer trầm thấp, lầm lì vang lên từ phía cửa sập ngầm dẫn xuống hệ thống cống thoát nước sát góc tường. Lâm giật mình, tay phải theo bản năng siết chặt lấy chuôi khẩu súng ngắn K54 rỉ sét vừa tước được từ Heng đang dắt ở thắt lưng quần bảo hộ.


Từ dưới cửa sập tối tăm, một cái đầu bù xù dính bùn đất nhô lên. Đó là Thạch Rin, thợ thông cống người Khmer hai mươi tám tuổi. Gã có dáng người thấp đậm như một khối sắt rèn, làn da đen nhẻm bốc lên mùi cống rãnh nồng nặc. Thạch Rin là đồng nghiệp dọn dẹp dưới hầm sòng bài, từng được Lâm lén chia sẻ thuốc men và bảo vệ khỏi những trận đòn vô lý của lính gác. Gã nhìn thấy cái xác của Heng, đôi mắt một mí co rút lại trong tích tắc, nhưng không hề hoảng loạn. Sống ở đáy địa ngục Bavet này đủ lâu, gã hiểu mạng người ở đây rẻ mạt thế nào.


“Thằng Heng chết rồi à?” Rin hỏi bằng thứ tiếng Việt bồi khàn khàn, giọng gã bình thản đến rợn người.


Lâm không nói được, chỉ gật đầu nhẹ, ú ớ phát ra tiếng kêu trong cổ họng để giữ vững vỏ bọc câm điếc. Anh chỉ tay vào cái xác, rồi chỉ xuống đường cống ngầm dưới chân Rin.


Thạch Rin hiểu ý ngay lập tức. Gã leo hẳn lên khỏi cửa sập, bắp tay cuồn cuộn gân guộc nắm lấy hai chân của Heng. “Để tôi lo cái xác này. Bọn lính gác Sameth sắp xuống đến đầu hành lang rồi. Anh phải xóa sạch vết máu trên sàn ngay, mùi máu tươi này không qua mắt được chó nghiệp vụ đâu.”


Thạch Rin dứt khoát lôi cái xác của Heng trượt sâu xuống đường ống cống ngầm sũng nước bẩn. Tiếng nước cống đen ngòm dội lên rào rào khi cái xác nặng nề rơi xuống. Rin dùng chiếc xẻng xúc bùn cán ngắn mài sắc cạnh của mình để gạt sạch những mảng bùn đất dính máu xung quanh miệng nắp cống, rồi kéo chiếc nắp sắt nặng trịch đậy kín lại. Mọi dấu vết về sự tồn tại của Heng dưới đường cống ngầm thoát nước sòng bài biến mất trong vòng chưa đầy hai phút.


Cùng lúc đó, một bóng người khác lách vào từ cửa sau nhà kho rác hướng ra bãi xe tải. Đó là Sok Dara, tài xế xe rác sòng bài. Dara đội chiếc mũ lưỡi trai sờn cũ sụp xuống mắt, răng đen nhai trầu liên tục. Gã là mắt xích quan trọng giúp Lâm tuồn các vật chứng dính máu ra ngoài. Dara không nói một lời, gã nhanh chóng nhặt bộ quần áo lính gác dính đầy máu của Heng mà Lâm vừa lột ra, nhét chặt vào đáy một bao tải rác thải sinh hoạt cỡ lớn, đè những túi rác hôi thối khác lên trên rồi vác thẳng ra chiếc xe chở rác đang nổ máy chờ sẵn ở bãi ngoài.


Khi Sok Dara và Thạch Rin hoàn thành việc tẩu tán nhân chứng và vật chứng, Lâm bắt đầu cuộc chạy đua sinh tử với thời gian để thực hiện Quy trình dọn dẹp hiện trường cận chiến.


Anh lết đến chiếc xe dọn dẹp của mình ngoài hành lang, dùng tay phải xách can hóa chất tẩy rửa đậm đặc có nồng độ clo cực cao—thứ nước tẩy sòng bài chuyên dùng để xử lý các bãi nôn mửa và vết máu của khách chơi bài thua cuộc. Lâm dội thẳng dung dịch clo nguyên chất màu vàng nhạt lên những vệt máu tươi loang lổ trên sàn gạch men và xi măng nhà kho rác.


*Xèo... xèo... xèo...*


Dung dịch clo đậm đặc vừa tiếp xúc với protein trong máu lập tức xảy ra phản ứng hóa học kịch liệt. Bọt trắng xóa sủi lên như bọt bia, sôi sùng sục và tỏa ra một luồng khói trắng mỏng, khét lẹt. Mùi clo nồng nặc, hăng hắc sộc thẳng vào mũi Lâm, trung hòa hoàn toàn mùi sắt tanh nồng của máu tươi nhưng cũng khiến phế quản anh bỏng rát dữ dội. Mắt Lâm đỏ sọc, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì sặc khói độc hóa chất.


Lâm quỳ sụp xuống sàn gạch sũng nước, tay phải cầm chiếc bàn chải sắt chà xát điên cuồng lên những thớ gạch men nứt nẻ. Anh phải dồn lực chà mạnh để đánh bật tận gốc những vệt máu bám sâu trong các kẽ xi măng. Mỗi động tác đưa tay chà sát là một lần bả vai trái của anh rách toác thêm. Máu tươi từ vết thương vai của Lâm lại rỉ ra, nhỏ giọt xuống sàn gạch vừa được tẩy rửa. Lâm hoảng hốt, anh dùng một chiếc khăn lau dính đầy nước clo quấn chặt quanh bả vai để ngăn máu chảy tràn, bất chấp việc hóa chất tẩy rửa ngấm trực tiếp vào vết thương hở gây ra một cơn đau buốt nhói rợn tóc gáy, khiến toàn thân anh run lên bần bật như bị điện giật.


Sau khi chà sạch vết máu, Lâm vớ lấy xô nước pha dầu diesel máy phát điện dội mạnh lên toàn bộ mặt sàn để rửa trôi lớp bọt clo trắng xóa xuống rãnh thoát nước nhỏ sát tường. Mùi dầu diesel nồng đậm nhanh chóng bao phủ toàn bộ nhà kho rác, át đi cả mùi hóa chất clo tẩy rửa. Đây là thủ đoạn tinh ranh của một gã dọn dẹp lành nghề: dùng mùi dầu công nghiệp để đánh lạc hướng hoàn toàn khứu giác nhạy bén của chó nghiệp vụ sòng bài.


Lâm vừa dựng chiếc chổi lau nhà vào góc hòm gỗ, định lết người quay lại phòng kỹ thuật phụ để đưa chiếc điện thoại mã hóa cho Minh Anh bẻ khóa, thì thính giác nhạy bén của anh chợt bắt được một âm thanh quen thuộc từ phía hành lang ngoài.


*Cộp... cộp... cộp...*


Tiếng gót giày da bóng loáng nẹp sắt nện xuống sàn đá cẩm thạch khô khốc, dứt khoát và đầy uy quyền lực.


Tim Lâm nảy lên một nhịp dữ dội. Đó không phải là tiếng bước chân của những tên lính gác tuần tra thông thường. Đó là tiếng bước chân của phó tướng A Sâm.


Lâm lập tức buông thõng hai vai, cúi gập đầu xuống sát đất. Anh vớ lấy chiếc giẻ lau nhà dính đầy nước bẩn, quỳ sụp xuống sàn gạch men sũng nước diesel, ú ớ phát ra những âm thanh vô nghĩa của một kẻ câm điếc hèn nhát để ngụy trang. Cánh tay trái của anh—đang run rẩy kịch liệt dưới lớp vải áo xám đẫm máu và clo—được giấu chặt sau lưng, ép sát vào vách hòm gỗ dọn dẹp tối tăm.


Cánh cửa gỗ dày của nhà kho rác bị đẩy phăng ra từ bên ngoài.


Phó tướng A Sâm bước vào phòng, đi sau gã là hai tên lính gác tuần tra vũ trang cầm dùi cui điện lăm lăm. A Sâm năm nay ba mươi tám tuổi, gương mặt rỗ chằng chịt những vết sẹo do dao chém, đôi mắt ti hí lồi ra đầy sát khí hung tợn. Gã mặc chiếc áo sơ mi lụa màu xanh rêu mở phanh ba cúc ngực, để lộ hình xăm đầu hổ kín cánh tay trái đang cuồn cuộn cơ bắp. Khóe miệng gã ngậm một chiếc tăm tre, ánh mắt láo liên quét nhanh một lượt khắp không gian chật hẹp của nhà kho rác.


Luồng khí clo hăng hắc trộn lẫn với mùi dầu diesel nồng nặc lập tức sộc thẳng vào mũi A Sâm. Gã nhíu mày, đưa tay lên che mũi, khẽ ho khan một tiếng đầy khó chịu. Ánh mắt gã khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của Lâm đang quỳ rạp dưới sàn dọn dẹp.


“Thằng câm kia! Mày dọn cái kiểu gì mà mùi dầu diesel và clo nồng nặc thế này?” A Sâm quát lớn bằng tiếng Việt bồi thô thiển, giọng gã rít qua kẽ răng rỗ.


Lâm cúi đầu thấp hơn nữa, trán chạm sát vào vũng nước bẩn dưới sàn gạch. Anh ú ớ: “Ú... ớ... ú...” rồi chỉ tay vào chiếc xô đựng nước dọn dẹp dính dầu diesel bên cạnh, giả vờ như mình vừa lỡ tay làm đổ dầu máy phát điện trong ca trực dọn dẹp.


A Sâm bước chậm rãi tới gần Lâm, gót giày da nẹp sắt của gã nện xuống sàn gạch men ẩm ướt vang lên những tiếng *cộp, cộp* đầy áp lực tâm lý. Gã dừng lại ngay sát đỉnh đầu Lâm. Ánh mắt đa nghi tột độ của gã quản lý sòng bài quét từ chiếc chổi lau nhà dính bọt clo trắng xóa xuống vệt nước sũng nước trên sàn.


“Thằng Heng đâu?” A Sâm đột ngột hỏi, giọng gã lạnh đi vài phần. “Sameth báo cáo nó xuống hành lang Tây kiểm tra bảng điện chập cháy từ nửa tiếng trước mà giờ không thấy tăm hơi đâu. Bộ đàm của nó cũng không liên lạc được.”


Lâm lắc đầu liên tục, miệng ú ớ những tiếng vô nghĩa, hai tay run rẩy đưa lên cào cào vào không khí như muốn diễn tả rằng mình không hề nhìn thấy ai đi qua khu vực này. Anh cố gắng kiểm tra nhịp thở của mình, giữ cho lồng ngực không phập phồng quá mạnh để tránh lộ ra sự hoảng loạn tinh thần.


Tuy nhiên, sự đa nghi của A Sâm không dễ dàng bị qua mặt. Gã cúi người xuống, gương mặt rỗ tàn bạo dính đầy những vệt sẹo lồi sát gần đỉnh đầu Lâm. Mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi xì-gà Cuba từ người gã sộc vào mũi Lâm, tạo nên một sự tương phản ghê tởm với mùi tử khí của Heng vẫn còn lảng vảng dưới đường cống ngầm thoát nước sòng bài.


Chính lúc gã cúi xuống, ánh đèn pin từ tay tên lính gác đi sau rọi quét qua bả vai trái của Lâm.


Dưới luồng ánh sáng mạnh, vệt máu tươi màu đỏ sẫm đang loang lổ sũng một bên vai áo bảo hộ dọn dẹp xám của Lâm hiện lên rõ mồn một. Vết máu không hề khô, nó vẫn đang âm thầm rỉ ra từ vết rách cơ sâu hoắm bên trong, thấm đẫm lớp vải cũ nát và bốc lên mùi sắt tanh nồng trộn lẫn với mùi clo tẩy rửa cực mạnh.


Đồng tử của A Sâm co rút lại. Chiếc tăm tre giữa khóe miệng gã ngừng chuyển động.


“Đứng im.”


Giọng nói của A Sâm trầm xuống, mang theo một áp lực bạo lực nguyên thủy khiến hai tên lính gác phía sau lập tức nâng dùi cui điện lên, nẹt ra những tia lửa xanh lét, kêu xèo xèo đầy đe dọa.


Lâm gồng cứng người, bắp chân phải của anh căng lên, ngón chân bấu chặt vào lớp đế cao su giày bảo hộ—nơi con dao bấm thép nhíp xe tải vẫn đang được giấu kín. Anh biết mình đang đứng sát ranh giới của sự bại lộ sinh tử.


A Sâm không vội vã rút súng. Gã chậm rãi quỳ một chân xuống sàn gạch men sũng nước, gí sát gương mặt rỗ tàn bạo đầy những vệt sẹo lồi của mình vào sát bả vai trái rách máu của Lâm. Khoảng cách gần đến mức Lâm có thể nhìn thấy từng lỗ chân lông to tướng và những sợi râu lởm chởm trên cằm gã.


Gã hít một hơi thật sâu, mũi gí sát vào vệt máu tươi trên vai áo Lâm. Mùi clo tẩy rửa nồng nặc từ chiếc khăn lau quấn bên trong vết thương sộc thẳng vào khứu giác của gã.


A Sâm chậm rãi đưa bàn tay phải xăm trổ đầu hổ lên. Ngón tay trỏ thô ráp của gã quệt mạnh vào vệt máu sẫm đang rỉ ra từ vai áo Lâm, đưa lên trước mắt nhìn vệt máu tươi đỏ tươi dính trên đầu ngón tay, rồi đưa lên sát mũi ngửi ngửi.


Ánh mắt gã ti hí lồi ra đầy sự nghi ngờ và tàn độc dâng lên tột đỉnh. Gã gí sát gương mặt rỗ vào mắt Lâm, giọng nói khàn đặc rít qua kẽ răng:


“Tại sao một vết thương dọn rác thông thường của mày... lại có mùi clo tẩy rửa nồng nặc đến thế này?”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!