Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Bẫy Nợ Vùng Biên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa giông vùng biên giới Bavet dội xuống mái tôn của sòng bài Las Vegas Sun nghe như những tràng đạn liên thanh không dứt. Nước mưa từ thượng nguồn đổ về, sũng nước và đục ngầu, tràn qua những rãnh thoát nước lộ thiên, cuốn theo rác thải sòng bài và mùi xú uế nồng nặc. Bên trong, không khí ngột ngạt của sảnh chơi baccarat VIP bị nén chặt bởi mùi khói thuốc lá ngoại rẻ tiền, mùi rượu mạnh rẻ tiền và cả mùi mồ hôi nhầy nhụa của những con bạc đã ba ngày đêm không chợp mắt. Nhưng ở tầng hầm sòng bài, nơi Nguyễn Hữu Lâm đang quỳ rạp dưới sàn đá cẩm thạch xám, chỉ có mùi clo tẩy rửa nồng nặc đến cháy cả niêm mạc mũi.


Lâm mím chặt môi, bàn tay gầy gò chai sạn siết chặt chiếc giẻ lau xơ xác. Anh đã hai mươi chín tuổi, nhưng dáng người gầy gò khắc khổ cùng bộ đồ dọn dẹp màu xám dính đầy vệt ố khiến anh trông tàn tạ như một gã trung niên đã kiệt quệ sinh lực. Đôi mắt anh dính đầy bụi bẩn, tóc tai bù xù bết vào trán, nhưng ẩn sâu dưới hàng mi rậm là một ánh nhìn lạnh lùng, lỳ lợm đến đáng sợ. Anh đang lau vệt nước bẩn dính máu của một con nợ vừa bị lôi vào phòng biệt giam phía sau hành lang.


Lâm không phải là một kẻ dọn rác bình thường. Anh từng là một gã trai lỳ lợm vùng biên giới Tây Ninh, gánh trên vai khoản nợ cờ bạc bịp khổng lồ mà người cha quá cố để lại sau khi bị sòng bài này gài bẫy siết nhà đất. Đau đớn hơn, đứa em gái ruột của anh, Nguyễn Khánh Vy, mới mười chín tuổi, đã bị người bác họ lừa bán sang Campuchia dưới chiêu bài “việc nhẹ lương cao”. Vy hiện đang bị giam lỏng tại một đặc khu lừa đảo nào đó mà Lâm chưa thể xác định. Để tìm em và chuộc lại lỗi lầm quá khứ, Lâm đã chấp nhận để bọn buôn người áp tải vượt biên trái phép, tự biến mình thành một con nợ câm lặng làm việc không công dưới đáy địa ngục Las Vegas Sun này.


Một tiếng nện bốt da khô khốc vang lên từ phía sau. Lâm không cần quay đầu cũng biết kẻ đó là ai. Tiếng lách cách của chiếc roi điện cầm tay nẹt tia lửa xanh lè, cùng mùi dầu gió nồng nặc đặc trưng chỉ có ở Sameth – gã người Khmer khát máu, đội trưởng đội lính gác sòng bài Bavet.


“Ê! Thằng câm!”


Giọng nói khàn đặc bằng tiếng Việt lơ lớ của Sameth vang lên đầy khinh bỉ. Gã dừng lại ngay sát xô nước bẩn của Lâm. Sameth cao lớn, da đen sạm, gương mặt trợn ngược hung tợn với vết sẹo dài từ khóe mắt xuống cằm hằn sâu dưới ánh đèn neon vàng vọt. Không đợi Lâm phản ứng, gã vung chân bốt da nện mạnh vào mạn sườn xô nước.


*Rầm!*


Chiếc xô nhựa vỡ toác. Nước tẩy rửa clo loãng dính đầy bùn đất và vệt máu loang lổ đổ lênh láng khắp mặt sàn đá cẩm thạch vừa được lau sạch, bắn tung tóe lên bộ đồ dọn dẹp xám xịt của Lâm, thấm vào vết rách da cũ trên vai trái anh đau rát như xát muối.


“Lau lại cho sạch. Tao nhìn thấy một hạt cát, tao lột da lưng mày.” Sameth cười khẩy, tay gõ gõ chiếc dùi cui thép vào lòng bàn tay đeo găng da.


Lâm cúi đầu sâu hơn, hai tay tì xuống mặt sàn sũng nước bẩn. Anh không hề run rẩy, không một tiếng rên rỉ. Sự nhẫn nhục này không phải là hèn nhát, mà là sự nhẫn nhịn tột cùng của một kẻ săn mồi đang chờ đợi thời cơ. Lão Tôn, người cựu trinh sát biên phòng đang làm bảo vệ sòng bài, đã dạy anh: *“Ở cái nơi này, muốn sống sót thì phải biết làm một khúc xương khô. Kẻ thù chỉ thích bẻ gãy những cành cây cứng, chứ không ai thèm để ý đến một khúc xương đã mục.”*


Nhưng Sameth không muốn để Lâm yên. Gã bước tới, dùng báng súng ngắn dắt sau hông nện mạnh một cú chí mạng vào bả vai trái của Lâm.


*Bốp!*


Cú va chạm vật lý cực mạnh khiến Lâm đổ sập xuống sàn đá. Vết thương cũ ở bả vai trái – di chứng của mảnh đạn pháo năm xưa khi anh lao vào đám cháy cứu em gái Vy – bị chấn động mạnh, rách cơ sâu bên trong. Một cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng lên đại não. Lâm cắn chặt răng đến mức khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ sẫm, mắt trợn ngược.


Trong khoảnh khắc đó, Lâm vận dụng kỹ thuật gồng cơ ngực lớn chịu đòn roi mà cựu quân nhân Nguyễn Tiến Dũng đã chỉ dẫn dưới hầm giam. Anh gồng chặt các nhóm cơ lớn quanh ngực và bụng, điều hòa nhịp thở sâu bằng cơ hoành để bảo vệ tim khỏi bị ngừng đập đột ngột trước sức ép chấn thương. Nhờ vậy, cú nện báng súng chỉ gây rách da ngoài da chứ không làm gãy xương bả vai của anh.


“Lục soát nó!” Sameth ra lệnh cho hai tên lính gác đi cùng.


Hai tên lính gác người Khmer lao vào, thọc tay ráo riết vào các túi quần, túi áo dọn dẹp của Lâm. Chúng thô bạo lột chiếc áo khoác xám bên ngoài, giật phăng một hộp nhựa nhỏ giấu trong lớp lót áo. Đó là hộp thuốc giảm đau Tramadol buôn lậu rẻ tiền mà Hoàng Mập đã lén trộm từ phòng y tế cho Lâm để ức chế cơn đau vai.


“Thuốc gì đây? Mày giấu hàng cấm hả thằng câm?” Một tên lính gác quát lớn, ném hộp thuốc xuống sàn và dùng gót giày nghiền nát những viên thuốc màu hồng thành bột cám.


Trong lúc chúng bận rộn lục soát hộp thuốc, Lâm lén co người lại. Tay phải anh khẽ áp sát vào túi ngực trái, nơi dắt chiếc bật lửa đồng khắc hình ngôi sao sờn cũ – di vật duy nhất của người cha quá cố. Anh tì sát ngực xuống mặt sàn đá sũng nước, dùng trọng lượng cơ thể ép chặt chiếc bật lửa đồng sát vào thớ thịt, ngụy trang hoàn hảo hình dạng kim loại của nó khỏi tầm mắt dò xét của hai tên lính gác. Nếu chiếc bật lửa này bị tịch thu, Lâm sẽ mất đi điểm tựa tinh thần cuối cùng giữ vững nhân tính của anh giữa hang ổ quỷ dữ.


“Không có gì khác ngoài đống thuốc rác này, đại ca,” tên lính gác báo cáo sau khi khám xét người Lâm.


Sameth khịt mũi khinh bỉ, gạt tàn thuốc lá xuống mặt sàn bẩn. Đúng lúc đó, chiếc bộ đàm Motorola sờn cũ trên thắt lưng gã rè rè phát ra tiếng gọi khàn đặc bằng tiếng Khmer. Lâm, dù đang nằm gục dưới sàn, vẫn dỏng tai lắng nghe. Nhờ những tháng ngày giả câm điếc dọn dẹp quanh các phòng VIP, anh đã âm thầm học lỏm và ghi nhớ được các khẩu lệnh tuần tra cơ bản của lính gác.


*“Chốt canh số 2 báo cáo... Ca trực tuần tra hành lang phía Tây sẽ thay đổi vào lúc 12 giờ đêm... Chú ý khu vực bãi rác phía sau...”*


Lâm ghi nhớ sâu sắc thông tin này vào đầu. Ca trực tuần tra phía Tây thay đổi vào lúc nửa đêm nghĩa là sẽ có một khoảng trống an ninh dài đúng ba phút giữa hai lượt gác. Đó chính là cơ hội để anh di chuyển hành động bí mật.


“Thằng rác rưởi,” Sameth nhổ nước bọt sát mặt Lâm. “Hôm nay tao phạt mày dọn thêm ca đêm ngoài khu bãi rác phía sau. Mưa bão thế này, rác thải sòng bài đang tắc nghẽn. Không dọn sạch trước sáng mai, tao ném mày xuống cống ngầm.”


Gã lính gác Vyasna đứng cạnh cười hớn hở, giơ chiếc roi điện nẹt lửa xua Lâm đứng dậy. Lâm nhẫn nhục bò dậy, tay ôm bả vai trái đang rỉ máu thấm sũng áo mưa xám. Anh cố tình lách qua góc tối hành lang để tránh ánh mắt tuần tra của Vyasna, tìm một lối đi tắt về phòng dụng cụ dọn dẹp để sơ cứu vết thương. Nhưng khi anh vừa bước vào ngách hành lang tối, Vyasna đã phát hiện ra hành vi bất thường.


“Ê! Đi đâu đấy? Quay lại bãi rác ngay!” Vyasna quát lớn, vung dùi cui thép chặn đường Lâm, ép anh phải quay trở lại lối ra ngoài trời mưa bão.


Cái giá phải trả cho sự lỡ bước này là Lâm mất đi cơ hội sơ cứu vết thương bả vai, bả vai trái rách cơ sâu bắt đầu sưng tấy, và anh bị tịch thu mất nửa khẩu phần ăn tối nghèo nàn dưới hầm giam.


Lâm bước ra ngoài trời. Cơn giông bão biên giới Bavet gào rú điên cuồng, quật những hạt mưa rát buốt vào gương mặt hốc hác của anh. Đất sình lầy sũng nước dưới chân bãi rác thải phía sau sòng bài bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của phế liệu, đồ ăn thừa và hóa chất độc hại. Đèn pha quét công suất lớn từ tháp canh an ninh số 2 của lính bắn tỉa Kimsour quét qua quét lại trên bãi rác mỗi ba mươi giây, để lại những bóng tối di động ngắn ngủi.


Lâm quấn chặt chiếc bao tải rác dính nước mưa lạnh quanh người theo quy tắc ẩn mình bãi rác của Lão Tam để triệt tiêu bức xạ hồng ngoại của thân nhiệt cơ thể khỏi camera quét nhiệt trên tháp canh. Anh khòm lưng vác từng bao phế liệu nặng nề ném lên xe chở rác của Sok Dara.


Đột nhiên, từ phía xa lộ biên giới mù mịt sát hàng rào kẽm gai sòng bài, một tiếng nổ lốp xe cực lớn vang lên xé lòng.


*Đoành!*


Tiếng nổ lốp xe xé toạc màn đêm mưa bão. Lâm giật mình nhìn ra. Ánh chớp của tia sét rạch ngang bầu trời, rọi sáng chiếc xe Toyota cũ nát đang mất lái hoàn toàn. Chiếc xe đâm sầm một cú cực mạnh vào dải phân cách bê tông kiên cố ngay sát khu vực bãi rác thải của sòng bài. Tiếng kim loại biến dạng khô khốc vang lên dội tai, đầu xe bốc khói đen mịt mù dưới làn mưa trút xối xả.


Lâm đứng bất động giữa bãi bùn lầy, tim anh đập liên hồi dồn dập. Qua kính chắn gió vỡ vụn của chiếc xe tai nạn đang bốc khói nghi ngút, dưới ánh sáng le lói của đèn pha xe rác, anh nhìn thấy một bóng người đàn ông mặc vest đen đang nằm bất động trên vô lăng, máu từ đầu chảy xuống nhuộm đỏ cả cabin nát bươm.


Đó chính là sát thủ khét tiếng Khưu Phong thật. Và chiếc điện thoại mã hóa bảo mật nằm trong túi áo gã đang bắt đầu nhấp nháy đèn báo hiệu cuộc gọi lỡ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!