Nhạc nềnAfternoon_Garden

Dạ Khúc Đẫm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gót giày cao gót của Diệp Chi gõ lên những bậc thềm bằng đá cẩm thạch của sân khấu Khách sạn Caravelle Quận 1 vang lên đều đặn, nhưng trong tai cô, nó lại giống như nhịp gõ của chiếc đồng hồ đếm ngược giờ tử hình. Ánh đèn chùm pha lê khổng lồ rọi xuống đỉnh đầu cô một quầng sáng rực rỡ, biến chiếc váy lụa trắng muốt cô đang mặc thành một thứ hào quang u sầu, mong manh. Dải lụa trắng quấn quanh cổ cô khẽ lay động theo từng nhịp thở dồn dập. Phía dưới dải lụa ấy, vết bầm tím đen – tàn dư từ cơn hoang tưởng điên loạn đêm mưa của Lâm Phong – vẫn đang nhức nhối như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết trong dinh thự Lâm gia.


Ở phía góc trái sân khấu, Trịnh Tuyết Vy đứng đó, chiếc đầm dạ hội màu đen tuyền và chuỗi ngọc trai đen lấp lánh dưới ánh đèn như một bóng ma đố kỵ đang chực chờ nuốt chửng cô. Đôi mắt Tuyết Vy khóa chặt vào từng chuyển động nhỏ nhất của Diệp Chi. Cô ta cố tình đứng sát vào góc đàn Steinway & Sons, khoảng cách gần đến mức Diệp Chi có thể ngửi thấy mùi hương hoa hồng đỏ kiêu sa tỏa ra từ người cô ta – một mùi hương nồng đậm, lấn át hoàn toàn mùi hoa nhài tự nhiên nhạt nhòa trên da thịt cô.


"Chị Diệp Anh, mời ngồi," Tuyết Vy khẽ mỉm cười, giọng nói ngọt ngào nhưng lạnh lẽo như băng tuyết. "Đã lâu không được nghe đàn chị biểu diễn, các phu nhân ở đây đều đang rất mong chờ. Chị thuận tay phải bẩm sinh, ngón đàn chắc chắn vẫn sắc sảo như ngày nào chứ?"


Diệp Chi khẽ cúi đầu, mi mắt rủ xuống để che đi tia nhìn sắc bén đang bùng lên. Vận dụng kỹ năng đọc vị ngôn ngữ cơ thể, cô nhận ra Tuyết Vy đang hơi nghiêng người về phía bên trái của cây đàn, hai tay khoanh lại trước ngực – một tư thế phòng thủ nhưng đồng thời cũng là sự chuẩn bị để quan sát gót tay và ngón tay thuận của cô khi đặt lên bàn phím. Nếu cô đưa tay trái lên điều chỉnh ghế đàn hay lật bản nhạc trước, cái bẫy nhân dạng sẽ lập tức sập xuống. Cố Diệp Anh thuận tay phải bẩm sinh, còn cô – Diệp Chi – lại thuận tay trái.


Cơn đau từ đầu ngón tay phải truyền về óc thắt nghẹn. Đầu ngón tay phải của cô vẫn còn rướm máu nhẹ dưới lớp ren lụa mỏng của chiếc găng tay lỡ, hậu quả của buổi tập đàn điên cuồng với Minh Tuyết phu nhân chiều qua. Cơ bắp tay phải mỏi nhừ, run rẩy. Nếu phải dùng hoàn toàn tay phải để gánh vác những hợp âm phức tạp của bản 'Dạ khúc', cô chắc chắn sẽ để lộ sự gượng gạo. Nhưng nếu dùng tay trái làm chủ đạo, Tuyết Vy sẽ lập tức nhận ra sự khác biệt.


Cô chỉ là một Quân cờ hào môn sơ cấp, đứng trước hàng trăm con mắt cú vọ tại tiệc trà phu nhân và ánh mắt phán xét lạnh lùng của Lâm Phong từ trên ban công tầng hai. Sự im lặng kéo dài giữa sảnh tiệc khiến bầu không khí đông cứng lại. Những lời xì xầm bắt đầu rộ lên từ phía các phu nhân thượng lưu.


"Sao cô ấy chưa đàn? Hay là có chuyện gì rồi?"

"Nghe nói từ sau tai nạn ở Đà Lạt, tay cô ấy không còn như trước..."


Diệp Chi bước đến bên cây đàn Steinway đen bóng. Ánh mắt cô lướt qua chiếc giá đỡ bản nhạc bằng bạc được chạm khắc hoa văn cổ điển sắc sảo. Trên góc phải của giá đỡ, một chiếc đinh ghim bằng bạc dùng để cố định trang nhạc nhô lên, nhọn hoắt và lạnh lẽo.


Một ý nghĩ điên rồ nhưng sắc bén xẹt qua tâm trí cô.


Để bảo vệ bí mật thói quen thuận tay trái, để tạo ra một lý do bất khả kháng hợp pháp trước toàn thể giới thượng lưu, cô buộc phải tự hủy hoại thể xác của chính mình. Chỉ có máu và sự đau đớn thực tế mới có thể dập tắt sự nghi ngờ của Tuyết Vy và biến cái bẫy của cô ta thành trò hề.


Diệp Chi khẽ đưa tay trái lên, giả vờ như đang điều chỉnh trang giấy của bản nhạc 'Dạ khúc'. Tuyết Vy bước tới một bước, mắt mở to để nhìn rõ ngón tay cô.


Trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi, khi tà váy lụa trắng của cô khẽ che khuất tầm nhìn từ phía dưới sảnh tiệc, Diệp Chi nén chặt hơi thở, dùng hết sức bình sinh bấm mạnh đầu ngón tay trỏ của bàn tay trái vào chiếc đinh ghim bằng bạc nhọn hoắt trên giá nhạc.


Mũi kim bạc sắc nhọn đâm sâu vào lớp da thịt mềm mại ở đầu ngón tay trái. Cơn đau nhói buốt truyền thẳng lên đại não khiến Diệp Chi suýt chút nữa đã hét lên. Cô cắn chặt môi trong, nén tiếng rên rỉ vào tận đáy lòng, cảm nhận rõ ràng dòng máu nóng ấm bắt đầu tuôn ra, nhuộm đỏ một góc trang giấy nhạc màu vàng ố.


"Á!"


Diệp Chi khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, lùi lại nửa bước, khéo léo nâng bàn tay trái đang chảy máu lên trước mặt. Những giọt máu tươi đỏ thẫm nhỏ xuống phím đàn Steinway trắng muốt, tạo nên một sự tương phản rùng rợn nhưng đầy nghệ thuật.


Sảnh tiệc lập tức xôn xao. Minh Tuyết phu nhân lo lắng bước lên một bước: "Cô Diệp Anh! Tay cô bị sao vậy?"


Diệp Chi khẽ mím môi, gương mặt thanh tú bỗng chốc trở nên nhợt nhạt, u sầu đúng chuẩn phong thái u uất của Cố Diệp Anh. Cô nhìn Tuyết Vy với ánh mắt chứa đựng sự uất ức và đau đớn, khẽ giọng khàn đặc nói:


"Thật xin lỗi các phu nhân... Chiếc ghim bạc trên giá nhạc quá sắc, tôi vô ý để bị thương ở tay trái rồi."


Tuyết Vy đứng sững sờ, gương mặt kiêu sa của cô ta biến dạng trong một tích tắc. Cô ta không ngờ Diệp Chi lại gặp tai nạn ngay trước khi biểu diễn. Sự nghi ngờ trong lòng cô ta vẫn chưa dập tắt, cô ta khẽ nhíu mày, định bước lên nói gì đó:


"Kỳ lạ thật, chiếc ghim đó vốn rất an toàn... Để tôi gọi y tá đến băng bó cho chị, buổi biểu diễn hôm nay chắc phải hoãn lại..."


"Không cần đâu, Tuyết Vy tiểu thư," Diệp Chi khẽ ngắt lời, giọng cô tuy yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiêu hãnh bất khuất của con gái Cố gia. "Hôm nay là dạ tiệc từ thiện, các phu nhân đều đang mong đợi. Tôi không muốn vì một vết thương nhỏ của mình mà làm hỏng bầu không khí của mọi người. Tôi vẫn có thể đàn."


Minh Tuyết phu nhân bước lên gắt nhẹ: "Nhưng tay trái của em đang chảy máu thế kia, làm sao nhấn phím trầm được?"


Diệp Chi khẽ nhìn xuống bàn tay trái đang run rẩy, máu vẫn rỉ ra qua kẽ tay. Cô khéo léo dùng dải khăn lụa mỏng cầm tay thấm nhẹ vết thương, rồi nhìn thẳng vào mắt Tuyết Vy, mỉm cười u sầu:


"Tôi xin phép các phu nhân... hôm nay sẽ biểu diễn bản 'Dạ khúc' này bằng một cách đặc biệt hơn. Tôi sẽ dùng tay phải làm chủ đạo để lướt các phím chính, tay trái bị thương chỉ đệm nhẹ những nốt trầm ở quãng xa để tránh làm bẩn phím đàn. Hy vọng sự không hoàn hảo này sẽ được mọi người bao dung."


Lời đề nghị khôn ngoan của Diệp Chi lập tức nhận được sự đồng thuận từ đám đông phu nhân thượng lưu. Họ trầm trồ trước sự kiên cường và lòng tôn trọng khán giả của cô. Tuyết Vy tức điên người nhưng không thể làm gì khác trước áp lực của dư luận. Cô ta buộc phải lùi lại phía sau, ánh mắt căm phẫn nhìn Diệp Chi ngồi vào bục đàn.


Diệp Chi đặt bàn tay phải đang mỏi nhừ và rướm máu nhẹ lên bàn phím trắng. Bàn tay trái bị thương được cô đặt nhẹ ở quãng trầm bên trái, ngón trỏ đau đớn khẽ co lại để tránh chạm trực tiếp vào phím đàn.


Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu theo nhịp 4-7-8 để điều hòa nhịp tim đang đập điên cuồng dưới 70 nhịp/phút. Trong đầu cô, sơ đồ tư duy 3D của bản nhạc 'Dạ khúc' hiện lên rõ ràng từng nốt nhạc. Kỹ thuật chơi đàn giấu lực cổ tay phải của Minh Tuyết truyền thụ bắt đầu được kích hoạt.


"Boong..."


Tiếng đàn đầu tiên vang lên, trong trẻo nhưng u sầu, xé toạc bầu không khí im lặng của sảnh tiệc Caravelle.


Diệp Chi bắt đầu lướt ngón tay phải trên những phím đàn trắng buốt. Từng nốt nhạc vang lên đều đặn, nhịp nhàng và tràn đầy cảm xúc u uất đặc trưng của Cố Diệp Anh. Cô không dùng lực từ các đầu ngón tay đang đau đớn, mà khéo léo dùng lực xoay từ cổ tay phải, truyền lực mềm mại xuống phím đàn để tạo ra âm thanh tròn trịa, vang vọng mà không cần tốn quá nhiều sức lực. Bàn tay trái bị thương thỉnh thoảng mới khẽ nhấn xuống một nốt trầm sâu lắng, tạo nên một nhịp điệu Dạ khúc đầy dằn vặt, đau đớn như chính số phận của người đã khuất.


Cả sảnh tiệc như chìm đắm vào không gian âm nhạc u sầu, huyền ảo. Minh Tuyết phu nhân đứng ở góc sân khấu khẽ gật đầu, đôi mắt bà ánh lên sự kính nể ngầm trước ý chí sắt đá của cô gái nghèo này. Tiếng đàn của Diệp Chi không chỉ hoàn hảo về mặt kỹ thuật, mà nó còn chứa đựng một nỗi đau thấu tâm can – nỗi đau của một kẻ thế thân đang phải tự hủy hoại bản thân để tồn tại trong lồng son hào môn.


Tuyết Vy đứng bên cạnh, gương mặt tái nhợt đi vì tức giận. Cô ta nhìn chăm chằm vào ngón tay phải của Diệp Chi lướt điêu luyện trên phím đàn, hoàn toàn không thể tìm ra bất kỳ sơ hở nào của thói quen thuận tay trái. Cái bẫy mà cô ta dày công chuẩn bị cùng Tần Nhã đã bị vết thương đẫm máu của Diệp Chi bẻ gãy hoàn toàn.


Bản nhạc kết thúc bằng một nốt trầm kéo dài, vang vọng rồi tắt dần vào khoảng không lạnh lẽo của sảnh tiệc.


Một giây im lặng trôi qua.


Sau đó, tiếng vỗ tay rầm rộ bùng nổ khắp sảnh tiệc Caravelle. Các phu nhân thượng lưu đứng dậy, ánh mắt họ nhìn Diệp Chi đầy sự thán phục và thương cảm.


"Tuyệt vời quá! Đúng là ngón đàn của thiên tài!"

"Dù bị thương vẫn có thể chơi được một bản nhạc hoàn hảo đến thế!"


Diệp Chi từ từ đứng dậy, khẽ cúi đầu chào khán giả. Gương mặt cô nhợt nhạt, đôi môi run rẩy vì đau đớn thể xác và kiệt sức tinh thần. Bàn tay trái của cô lúc này đã đẫm máu, những giọt máu đỏ tươi thấm qua tà váy lụa trắng tạo nên một vết loang lổ đầy ám ảnh.


Đúng lúc cô định bước xuống sân khấu, đám đông phu nhân bỗng nhiên dạt ra hai bên, nhường lối cho một bóng người cao lớn đang từ từ bước xuống từ cầu thang ban công tầng hai.


Lâm Phong.


Anh bước đi thong thả, chiếc áo măng tô đen sẫm khoác ngoài khẽ lay động theo từng bước chân uy nghiêm, lạnh lùng. Gương mặt anh tuấn tú nhưng lạnh lẽo như tạc từ đá, đôi mắt đen sâu hoắm không một chút cảm xúc nhìn xoáy vào Diệp Chi. Sự xuất hiện của vị chủ tịch tài phiệt tối cao khiến cả sảnh tiệc lập tức im bặt. Bầu không khí ấm áp vừa rồi bị dập tắt bởi luồng áp lực đông cứng tỏa ra từ người anh.


Lâm Phong bước lên sân khấu, dừng lại ngay trước mặt Diệp Chi. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương trầm uất quen thuộc trên người anh.


Anh không nhìn Tuyết Vy, cũng không nhìn đám đông phu nhân đang nín thở chờ đợi phản ứng của mình. Lâm Phong từ từ đưa bàn tay to lớn, ấm áp của mình ra, dịu dàng nâng bàn tay trái đang đẫm máu của Diệp Chi lên.


Anh rút từ trong túi áo ngực ra một chiếc khăn lụa màu đen thêu gia huy Lâm gia, tỉ mỉ và nhẹ nhàng quấn quanh ngón tay bị thương của cô để thấm đi dòng máu đỏ. Hành động của anh nhìn bên ngoài vô cùng dịu dàng, chu đáo của một vị hôn phu hoàn hảo trước công chúng.


Nhưng ngay khi anh cúi người xuống để thắt nút chiếc khăn lụa, Diệp Chi khẽ rùng mình khi cảm nhận được lực siết đột ngột mạnh mẽ từ những ngón tay của anh bóp chặt lấy vết thương của cô.


Lâm Phong khẽ ngước mắt lên. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy tia sáng nhận biết cực kỳ đáng sợ, lạnh lùng và tàn nhẫn lóe lên trong mắt anh. Anh khẽ ghé sát tai cô, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một sự đe dọa nghẹt thở dội thẳng vào màng nhĩ cô:


"Tự làm đau mình để giấu đi thói quen thuận tay trái... Cô quả thật rất tàn nhẫn với bản thân, Diệp Chi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!