Nhạc nềnAfternoon_Garden

Hội Hồng Môn Yến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn chùm pha lê khổng lồ treo trên trần sảnh tiệc Khách sạn Caravelle Quận 1 tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim lộng lẫy, nhưng lạnh lẽo. Không gian ngập tràn mùi hương của những dòng nước hoa xa xỉ, tiếng ly pha lê chạm nhau lách tách hòa cùng bản nhạc giao hưởng êm dịu của dàn nhạc dây bán cổ điển. Hôm nay là đêm dạ hội từ thiện của Hiệp hội Phu nhân Thượng lưu Nam Sài Gòn – nơi tập hợp những bộ óc sắc sảo, đố kỵ và quyền lực nhất giới tài phiệt cũ. Đối với họ, những buổi tiệc thế này không đơn thuần là nơi làm từ thiện, mà là một chiến trường không tiếng súng, nơi danh tiếng của một gia tộc có thể bị hủy hoại chỉ bằng một nụ cười ẩn ý hay một lời thì thầm bên tách trà.


Bước xuống từ chiếc xe sang trọng, Diệp Chi khẽ siết chặt tà váy lụa trắng cổ điển của mình. Chiếc váy lụa trắng mong manh, u sầu – kỷ vật của Cố Diệp Anh quá cố – ôm sát lấy vóc dáng mảnh mai của cô. Trên chiếc cổ kiêu sa, cô khéo léo quấn một dải lụa trắng muốt, thắt nút tinh tế lệch sang bên vai trái. Dải lụa nhìn như một điểm nhấn thời trang đầy phá cách và quý phái, nhưng thực chất, nó là tấm lá chắn duy nhất che giấu vết bầm tím đen ghê người – tàn dư từ cơn hoang tưởng điên loạn đêm mưa của Lâm Phong. Ở cổ tay trái, vết bầm đỏ tấy do thước gỗ mun của quản gia Trầm Ngọc cũng được giấu kín dưới lớp măng-sét ren lụa mỏng.


Diệp Chi khẽ chạm vào chiếc cúc áo thứ hai trên cổ áo vest mỏng khoác ngoài. Bên trong chiếc cúc áo ấy là máy ghi âm siêu nhỏ dạng cúc áo do nhà thiết kế Khánh An lén khâu ngầm từ trước. Thiết bị đang hoạt động, âm thầm truyền phát tín hiệu về máy chủ bảo mật bên ngoài. Trong thế giới đầm lầy hào môn này, cô chỉ là một Quân cờ hào môn sơ cấp, mỗi bước đi đều phải tự chuẩn bị cho mình một đường lui pháp lý.


"Cô Diệp Anh, cuối cùng cô cũng chịu xuất hiện rồi."


Một giọng nói lảnh lót, mang theo sự mỉa mai không hề che giấu vang lên từ phía sau. Diệp Chi xoay người lại, khẽ mím khóe môi u sầu đúng chuẩn phong thái của người đã khuất.


Người vừa bước tới là Hứa Giai Tuệ, tiểu thư của tập đoàn bất động sản Hứa thị. Gương mặt Giai Tuệ sắc sảo nhờ những đường nét phẫu thuật thẩm mỹ hoàn hảo, cô ta diện bộ váy haute couture đỏ rực rỡ, tay cầm chiếc ví đính kim cương lấp lánh. Đi bên cạnh cô ta là một nhóm phu nhân thượng lưu, những con mắt cú vọ tại tiệc trà phu nhân lập tức đổ dồn về phía Diệp Chi, dò xét từng nhịp thở, từng nếp gấp trên váy áo của cô.


"Chào Giai Tuệ tiểu thư, chào các phu nhân," Diệp Chi khẽ cúi đầu, giọng nói hạ thấp tông u sầu, trầm khàn đặc trưng của Cố Diệp Anh. Cổ họng bầm tím khiến giọng cô khàn đi tự nhiên, vô tình lại càng giống với chất giọng u uất của người cũ.


Hứa Giai Tuệ khẽ nhếch môi, ánh mắt lướt qua dải lụa trắng trên cổ cô, rồi dừng lại ở bàn tay phải đang buông thõng của Diệp Chi. Đầu ngón tay phải của cô vẫn còn rướm máu nhẹ và đau nhức âm ỉ do buổi tập đàn điên cuồng với Minh Tuyết phu nhân chiều qua. Để tránh lộ thói quen thuận tay trái bẩm sinh, Diệp Chi cố tình dùng tay phải để cầm chiếc bóp cầm tay nhỏ, nén chịu cơn đau thắt nghẹn truyền về từ các đầu ngón tay.


"Hai năm không gặp, Cố gia sa sút đến mức không còn một bóng người đứng ra gầy dựng lại, vậy mà phong thái của cô Diệp Anh vẫn thanh cao như trước," Hứa Giai Tuệ khẽ cười, lời nói như kim châm giấu trong bông tuyết. "Tôi cứ nghĩ sau vụ tai nạn thảm khốc ở Đà Lạt năm xưa, cô sẽ không bao giờ dám quay lại Sài Gòn này nữa chứ. Nghe nói... ngay cả sản nghiệp cuối cùng của cha cô cũng đã bị Lâm gia thâu tóm sạch sẽ rồi phải không?"


Những lời mỉa mai của Giai Tuệ khiến đám đông xung quanh khẽ xôn xao. Họ đang chờ đợi phản ứng của "Cố Diệp Anh" – người phu nhân hờ vốn nổi tiếng yếu đuối, dễ tổn thương và luôn trốn chạy thực tại.


Nhưng Diệp Chi không phải là Cố Diệp Anh vô hại.


Cô khẽ ngước mắt lên, ánh mắt u sầu bỗng chốc ánh lên một tia sắc bén lạnh lùng. Vận dụng kỹ năng đọc vị ngôn ngữ cơ thể, cô nhận thấy Hứa Giai Tuệ tuy nói lời hống hách nhưng bàn chân lại khẽ hướng về phía sau, bả vai hơi co lại – biểu hiện vô thức của sự thiếu tự tin trước khí chất quý tộc thực sự. Diệp Chi khẽ mỉm cười u sầu, phát âm bằng tiếng Pháp quý tộc trôi chảy, giọng điệu thanh cao thoát tục:


"Chère Giai Tuệ, sản nghiệp của Cố gia có thể sa sút trên giấy tờ, nhưng giá trị cốt cách của một dòng họ trăm năm chưa bao giờ nằm ở những con số tài chính thô thiển. Lâm gia thâu tóm đất đai, nhưng họ cưới tôi về bằng sự tôn trọng cao nhất. Sự quan tâm của cô dành cho Cố gia... thật khiến tôi cảm động."


Tiếng Pháp chuẩn xác cùng phong thái giao tiếp lịch lãm, điềm tĩnh của Diệp Chi khiến Hứa Giai Tuệ lập tức biến sắc. Đám đông phu nhân xung quanh khẽ gật đầu tán thưởng. Một phu nhân lớn tuổi khẽ thì thầm: "Đúng là con gái Cố gia, dù sa sút vẫn giữ được cốt cách thanh cao, không giống như những kẻ mới giàu chỉ biết khoe khoang tiền bạc."


Đòn phản công lịch lãm của Diệp Chi tạm thời bẻ gãy sự kiêu ngạo của Hứa Giai Tuệ. Nhưng ngay khi cô vừa định lùi lại để tìm một góc khuất yên tĩnh, một mùi hương nước hoa gỗ đàn hương nồng đậm xen lẫn mùi ngọc trai đen quý hiếm ập đến.


Trịnh Tuyết Vy bước tới.


Vị hôn thê danh chính ngôn thuận do Trưởng lão viện chỉ định xuất hiện như một nữ hoàng thực sự của đêm tiệc. Cô ta mặc chiếc đầm dạ hội màu đen tuyền cắt xẻ táo bạo, cổ đeo chuỗi ngọc trai đen vô giá, tay nâng chiếc ly champagne pha lê lấp lánh. Đôi mắt Tuyết Vy tràn ngập sự đố kỵ tàn nhẫn khi nhìn thấy Diệp Chi đứng ở trung tâm sự chú ý.


"Đàn chị Diệp Anh nói đúng lắm," Trịnh Tuyết Vy khẽ bước lên, đứng đối diện với Diệp Chi. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Diệp Chi có thể ngửi thấy mùi hương hoa hồng đỏ kiêu sa tỏa ra từ người Tuyết Vy – thứ mùi hương đối lập hoàn toàn với mùi hoa nhài tự nhiên nhạt nhòa trên da thịt cô.


Tuyết Vy khẽ đưa ly champagne lên, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn xoáy vào dải lụa trắng quấn quanh cổ Diệp Chi: "Cốt cách của Cố gia quả thật rất cao quý. Nhưng tôi lại nghe nói, đêm mưa giông vừa qua tại biệt thự Lâm gia, tiếng thét của đàn chị vang lên tận khu nhà kho phụ. Nhìn dải lụa trắng che cổ khéo léo thế này... liệu có phải đàn chị đang cố giấu đi những dấu vết bạo lực gia đình không?"


Lời nói của Tuyết Vy như một quả bom dội thẳng vào sảnh tiệc. Tin đồn về việc Lâm Phong bị điên loạn và thường xuyên bạo hành thể xác vị hôn thê cũ vốn đã râm ran trong giới thượng lưu suốt nhiều năm qua. Giờ đây, Tuyết Vy công khai chỉ ra dải lụa trắng, biến nó thành bằng chứng tố cáo sự dối trá hào môn.


Diệp Chi cảm thấy nhịp tim mình bắt đầu tăng nhanh. Cô lập tức vận dụng phương pháp hít thở sâu theo nhịp 4-7-8 để điều hòa nhịp tim điềm tĩnh dưới 70 nhịp/phút. Cô biết, chỉ cần một biểu hiện hoảng hốt nhỏ cơ mặt, Tuyết Vy sẽ lập tức bám lấy để vạch trần cô.


"Tuyết Vy tiểu thư thật biết đùa," Diệp Chi khẽ mỉm cười u sầu, giọng nói khàn khàn đầy vẻ lãng mạn dối trá. "Đêm mưa giông bão bùng, anh Phong lên cơn co thắt tâm lý sợ bóng tối. Tôi ôm lấy anh ấy, xoa dịu anh ấy suốt đêm. Vết thương kỷ niệm này... là minh chứng cho tình yêu và sự cứu rỗi giữa hai chúng tôi. Có những vết thương, đối với người ngoài là nỗi sợ hãi, nhưng đối với chúng tôi lại là sợi dây liên kết thiêng liêng nhất."


Câu trả lời khôn ngoan, đầy tính thao túng tâm lý nghịch đảo của Diệp Chi biến vết bầm bạo lực thành một câu chuyện tình yêu cứu rỗi lãng mạn đầy dằn vặt. Đám đông phu nhân khẽ ồ lên trầm trồ, lòng trắc ẩn của họ bị lay động mạnh mẽ trước sự kiên cường và lòng bao dung của "Cố Diệp Anh" dành cho gã tài phiệt điên loạn.


Gương mặt Trịnh Tuyết Vy khẽ giật giật vì tức giận. Kế hoạch dùng vết bầm cổ để hạ nhục Diệp Chi bị bẻ gãy hoàn toàn. Nhưng sự đố kỵ tàn độc của một tiểu thư Trịnh gia không cho phép cô ta dừng lại ở đó. Tuyết Vy khẽ đặt ly champagne xuống bàn phục vụ bên cạnh, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng chết chóc.


"Tình yêu cứu rỗi sao? Nghe thật cảm động," Tuyết Vy lớn tiếng nói, giọng cô ta vang vọng khắp sảnh tiệc, thu hút sự chú ý của toàn bộ khách mời tại Caravelle. "Nếu đàn chị Diệp Anh đã bao dung và yêu thương anh Phong đến thế, chắc chắn đàn chị không thể quên được bản nhạc mà mẹ quá cố của anh ấy – phu nhân Trầm Hoài An – tự tay sáng tác trước khi tự sát chứ?"


Diệp Chi khẽ thắt tim lại. Cái bẫy thực sự đã sập xuống.


"Hôm nay là dạ tiệc từ thiện," Tuyết Vy bước lại gần cây đại dương cầm Steinway & Sons màu đen bóng loáng đặt ở trung tâm sân khấu sảnh tiệc, giọng cô ta đầy vẻ kích động dư luận. "Tôi đề nghị phu nhân 'Cố Diệp Anh' biểu diễn trực tiếp bản nhạc 'Dạ khúc' ngay tại đây để tri ân vong linh phu nhân Trầm Hoài An, đồng thời chứng minh cho toàn thể giới thượng lưu thấy ngón đàn thiên tài thuận tay phải bẩm sinh của cô vẫn hoàn hảo như ngày nào!"


"Đúng vậy! Chơi một bản đi cô Diệp Anh!"

"Chúng tôi đã lâu không được nghe tiếng đàn của thiên tài Cố gia rồi!"


Tiếng phụ họa, ép buộc của đám đông phu nhân thượng lưu vang lên dồn dập như những làn sóng áp lực đè nặng lên đôi vai mảnh mai của Diệp Chi. Họ không quan tâm đến nghệ thuật, họ chỉ muốn chứng kiến một màn kịch thất bại để thỏa mãn lòng đố kỵ.


Diệp Chi đứng im bất động giữa sảnh tiệc lộng lẫy, cảm thấy sự cô lập hoàn toàn. Tay phải cô đang rướm máu âm ỉ dưới lớp ren lụa, các đầu ngón tay phải đau nhức tột độ do buổi tập đàn điên cuồng chiều qua. Cô thuận tay trái bẩm sinh, và việc phải chơi đàn bằng tay phải hoàn hảo dưới sự giám sát trực diện của hàng trăm con mắt cú vọ tại tiệc trà phu nhân là một thử thách bất khả thi.


"Phu nhân... tôi nghĩ sức khỏe của cô Diệp Anh hôm nay không được tốt," Minh Tuyết phu nhân – người thầy dạy nhạc đứng ở góc sảnh tiệc – cố gắng bước lên nói đỡ cho cô. "Cổ họng cô ấy đang bị tổn thương, đôi tay cũng cần được nghỉ ngơi sau chấn thương dây thần kinh."


"Chấn thương dây thần kinh sao?" Trịnh Tuyết Vy cười lạnh, ánh mắt cô ta khóa chặt lấy Diệp Chi không buông. "Đàn chị Diệp Anh kiên cường như thế, làm sao có thể từ chối một yêu cầu nhỏ nhoi để tri ân mẹ của vị hôn phu mình? Hay là... cô đang sợ hãi điều gì? Cô sợ ngón đàn của mình không còn giống như xưa? Hay cô sợ... chiếc mặt nạ của mình sẽ bị lột bỏ ngay tại đây?"


Lời khiêu khích trực diện của Tuyết Vy đẩy Diệp Chi vào góc chết chiến thuật. Nếu cô từ chối, cô sẽ thừa nhận mình là kẻ giả mạo hoặc kẻ hèn nhát trước truyền thông, hợp đồng thế thân sẽ lập tức bị hủy bỏ và nợ nần sẽ đè bẹp gia đình cô. Nếu cô đồng ý bước lên, cô phải đối mặt với thử thách tay thuận đầy đau đớn thể xác.


Diệp Chi khẽ nhắm mắt lại trong một tích tắc. Trong đầu cô, sơ đồ tư duy 3D về bản nhạc "Dạ khúc" và kỹ thuật chơi đàn giấu lực cổ tay phải của Minh Tuyết truyền thụ hiện lên rõ nét. Cô nhận ra việc trốn tránh chỉ chứng minh mình là kẻ giả mạo, cô chọn cách bước thẳng lên sân khấu dương cầm để đối mặt trực diện.


"Tôi chơi," Diệp Chi khẽ mở mắt, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định vang lên.


Cô từ từ bước đi, tà váy lụa trắng lướt trên thảm đỏ sảnh tiệc Caravelle. Từng bước chân của cô chậm rãi, kiêu hãnh và cô độc dưới hàng trăm ánh nhìn soi mói đầy ác ý của kẻ thù.


Nhưng ngay khi Diệp Chi vừa đặt chân lên bậc thềm sân khấu, chuẩn bị tiến về phía cây đàn dương cầm lớn, cô bỗng cảm nhận được một luồng áp lực lạnh lẽo, đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ cơ thể mình từ phía xa.


Cô khẽ ngước mắt nhìn lên tầng ban công tối của sảnh tiệc.


Dưới bóng tối mờ ảo của góc ban công tầng hai, Lâm Phong đang đứng đó. Anh mặc bộ vest đen phẳng phiu, tay cầm chiếc ly thủy tinh chứa dòng rượu mạnh sẫm màu. Gương mặt anh nửa tối nửa sáng dưới ánh đèn chùm, đôi mắt đen sâu hoắm, lạnh lùng và tàn nhẫn của anh đang nhìn xoáy thẳng xuống vóc dáng mảnh mai của cô.


Ánh mắt anh không hề có sự ấm áp hay bảo bọc, mà lạnh lẽo, sắc lẹm như một lưỡi dao đang phẫu thuật từng cử chỉ của cô. Anh đứng đó như một vị phán quyết tối cao, im lặng quan sát xem cô gái nghèo thế thân này sẽ vượt qua cái bẫy đẫm máu của Tuyết Vy bằng cách nào, hay cô sẽ tự tay hủy hoại bản hợp đồng mười tỷ ngay trong đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!