Bản Nhạc Của Người Chết
Sương sớm Nam Sài Gòn lười biếng bò qua những vạt kính sát đất của căn phòng ngủ phụ cánh Tây, để lại một lớp mờ ẩm lạnh buốt. Diệp Chi đứng trước chiếc gương bầu dục viền đồng cổ, ngón tay thanh mảnh khẽ miết lên dải lụa trắng muốt quấn quanh cổ. Dải lụa mềm mại dường như là thứ duy nhất bảo vệ cô khỏi những ánh nhìn dòm ngó, nhưng bên dưới lớp lụa ấy, những vết bầm tím đen – tàn dư từ cơn hoang tưởng bạo lực đêm mưa của Lâm Phong – vẫn hằn sâu ghê người. Mỗi khi khẽ nuốt nước bọt, một cơn đau rát nghẹn ứ lại ập đến, khiến giọng nói của cô khi cất lên chỉ còn là những tiếng khàn đặc, đứt quãng.
Cô khẽ xoay người, kéo ống tay áo len màu kem xuống để che đi vết bầm đỏ tấy trên cổ tay trái. Đó là dấu vết từ chiếc thước gỗ mun của Trầm Ngọc trong buổi học lễ nghi chiều qua. Hào môn Lâm gia không chỉ giam cầm cô bằng một bản hợp đồng thế thân trị giá mười tỷ đồng, mà còn bóp nghẹt cô từng ngày bằng những quy tắc sinh tồn tàn nhẫn.
"Cạch."
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên đúng ba nhịp quen thuộc. Quản gia già Trầm Ngọc bước vào phòng với phong thái thẳng tắp, gương mặt nghiêm nghị không một nếp nhăn cảm xúc. Ánh mắt chim ưng của bà lướt qua dải lụa trắng trên cổ Diệp Chi, dừng lại một nhịp đầy ẩn ý nơi cổ tay trái đang cố giấu sau tà áo.
"Cô Diệp Anh, cổ họng cô vẫn chưa đỡ sao?" Giọng Trầm Ngọc lạnh lẽo, đều đều như một cái máy.
Diệp Chi khẽ gật đầu, cố gắng nén cơn đau nơi thanh quản để phát ra giọng nói trầm khàn, u sầu đúng chuẩn phong thái của người đã khuất: "Vẫn còn hơi đau, thưa quản gia. Nhưng tôi vẫn có thể chịu đựng được."
Trầm Ngọc khẽ nhếch môi, ánh mắt lộ rõ sự dò xét sắc bén: "Chịu đựng được là tốt. Bởi vì hôm nay, cô không có thời gian để nghỉ ngơi đâu. Tần Nhã phu nhân và Trịnh Tuyết Vy tiểu thư đã gửi thư mời đích danh cô tham gia buổi tiệc trà từ thiện của Hiệp hội Phu nhân Thượng lưu Nam Sài Gòn vào cuối tuần này. Và... họ đã đặc biệt yêu cầu cô biểu diễn một bản dương cầm ngay tại dạ tiệc."
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Diệp Chi. Tiệc trà phu nhân? Bi biểu diễn dương cầm? Cô biết rất rõ Cố Diệp Anh quá cố là một thiên tài piano, từng được đào tạo bài bản từ nhỏ. Còn cô, một cô gái nghèo lớn lên từ khu ổ chuột Quận 8, chỉ biết đến những phím đàn rỉ sét ở nhà thờ cũ, làm sao có thể biểu diễn trước những đôi mắt cú vọ của giới thượng lưu?
"Họ muốn tôi chơi bản nhạc nào?" Diệp Chi khàn giọng hỏi.
"Dạ khúc," Trầm Ngọc lạnh lùng đáp, hai từ ấy thốt ra khiến không khí trong phòng như đông cứng lại. "Bản nhạc duy nhất mà phu nhân quá cố Trầm Hoài An – mẹ ruột của cậu Phong – tự tay sáng tác. Đây là bản nhạc yêu thích nhất của cậu ấy, nhưng cũng là cấm kỵ lớn nhất của Lâm gia. Nếu cô chơi sai dù chỉ một nốt, cô không chỉ tự tay lột bỏ chiếc mặt nạ thế thân của mình, mà còn kích hoạt cơn điên hoang tưởng tột độ của cậu Phong ngay trước mặt công chúng."
Trầm Ngọc bước lại gần, bàn tay gầy guộc nhưng đầy lực siết chặt lấy bả vai Diệp Chi: "Tần Nhã phu nhân đang nghi ngờ thân phận của cô. Trịnh Tuyết Vy tiểu thư cũng muốn dùng buổi tiệc này để dồn cô vào đường chết. Để giúp cô hoàn thiện vai diễn, tôi đã mời một người đến đây."
Bà quay người, ra hiệu cho gia nhân mở cửa phòng khách phụ cánh Tây. Bước vào phòng là một người phụ nữ trung niên có khí chất thanh cao thoát tục. Bà mặc một bộ váy dạ hội lụa màu đen giản dị nhưng quý phái, mái tóc búi cao gọn gàng để lộ gương mặt mang nét kiêu sa của một nghệ sĩ lớn. Đôi bàn tay của bà thon dài, mềm mại, các ngón tay linh hoạt khẽ đan vào nhau.
Minh Tuyết – nữ nghệ sĩ piano danh tiếng quốc tế, cựu giáo viên dạy nhạc của Cố Diệp Anh.
"Minh Tuyết phu nhân, đây là Cố Diệp Anh," Trầm Ngọc cúi đầu giới thiệu, giọng điệu mang theo sự kính trọng hiếm hoi. "Cậu Phong muốn phu nhân kiểm tra lại ngón đàn của cô ấy trước buổi tiệc trà."
Minh Tuyết không vội đáp lời. Bà bước lại gần Diệp Chi, đôi mắt sắc sảo nhìn xoáy vào gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt của cô. Là một người nghệ sĩ nhạy cảm với cái đẹp và sự chân thật, Minh Tuyết khẽ nhíu mày khi ngửi thấy mùi hương hoa nhài tự nhiên nhạt nhòa tỏa ra từ cơ thể Diệp Chi – thứ mùi hương hoàn toàn khác biệt với mùi hoa hồng đỏ kiêu sa mà Cố Diệp Anh từng dùng.
"Diệp Anh sao?" Minh Tuyết khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sự lạnh lùng của một người đứng ngoài hồng trần. "Hai năm không gặp, trông con gầy đi nhiều quá. Khí chất cũng... khác xưa."
Diệp Chi khẽ cúi đầu, dùng kỹ năng u sầu diễn xuất để lẩn tránh ánh mắt dò xét của bà: "Con chào cô. Sau tai nạn ở Đà Lạt, sức khỏe của con không được tốt, trí nhớ cũng có phần giảm sút."
"Được rồi, đến phòng đàn đi. Để ta xem ngón đàn của con có bị hoen rỉ theo thời gian hay không," Minh Tuyết lạnh lùng quay lưng bước đi.
Phòng đàn của biệt thự cánh Tây là một không gian rộng lớn, ngập tràn ánh sáng mặt trời chiếu qua những ô cửa kính vòm cổ điển. Ở giữa phòng đặt một cây đại dương cầm Steinway & Sons màu đen bóng loáng, sang trọng và lạnh lẽo.
Minh Tuyết ngồi xuống chiếc ghế đệm da, đôi bàn tay thon dài khẽ đặt lên những phím đàn trắng muốt. Bà nhìn Diệp Chi đứng bên cạnh, khẽ ra lệnh: "Ta sẽ chơi mẫu bản 'Dạ khúc' một lần. Con hãy chú ý quan sát ngón tay và nhịp điệu. Bản nhạc này đòi hỏi một sự u sầu sâu thẳm, nhưng ngón đàn phải cực kỳ nhẹ nhàng, mong manh như một làn sương khói."
Nói rồi, Minh Tuyết bắt đầu lướt phím.
Tiếng đàn vang lên, u uất, trầm buồn và đẹp đẽ đến nghẹt thở. Bản nhạc "Dạ khúc" bắt đầu bằng những nốt nhạc trầm, chậm rãi như tiếng bước chân cô độc đi trong bóng tối rậm rạp của một khu rừng hoang vu. Những nốt nhạc cao vút lên như tiếng khóc thầm u uất của người mẹ quá cố Trầm Hoài An trước khi tự sát. Từng nhịp nhấn pedal, từng chuyển động cổ tay của Minh Tuyết đều hoàn mỹ đến mức cực hạn.
Diệp Chi đứng im bất động, đôi mắt cô mở to, tập trung cao độ. Kỹ năng ghi nhớ hình ảnh nhanh (Eidetic Memory Recall) bẩm sinh của cô lập tức được kích hoạt. Trong não bộ của cô, một sơ đồ tư duy 3D khổng lồ bắt đầu tự động chụp quét và ghi lại nguyên vẹn từng vị trí đặt ngón tay, từng nhịp nhấn phím, từng quãng ngân dài của bản nhạc. Cô ghi nhớ không sót một chi tiết nhỏ nào, như một chiếc máy ảnh chụp lại từng khung hình nghệ thuật.
Bản nhạc kết thúc bằng một nốt trầm ngân dài đầy dằn vặt. Minh Tuyết thu tay lại, quay sang nhìn Diệp Chi: "Đến lượt con. Hãy chơi lại đoạn mở đầu."
Diệp Chi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ nhịp tim điềm tĩnh dưới 70 nhịp/phút nhờ phương pháp hít thở sâu. Cô tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế da còn vương hơi ấm của Minh Tuyết. Cô đặt hai bàn tay lên phím đàn lạnh ngắt.
Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào phím đàn, một sự xung đột vật lý tàn nhẫn lập tức bộc phát.
Diệp Chi là một người thuận tay trái bẩm sinh.
Khi cô khẽ nhấn phím để bắt đầu đoạn dạo đầu, bàn tay trái của cô theo bản năng tự nhiên đã dùng một lực quá mạnh. Tiếng bass phát ra vang lên trầm đục, nặng nề và đầy tính xâm lược, phá vỡ hoàn toàn bầu không khí u sầu, mong manh của bản nhạc. Trong khi đó, bàn tay phải – vốn là tay không thuận của cô – lại tỏ ra vụng về, cứng đờ khi phải gánh vác phần giai điệu chính cao vút. Các ngón tay phải của cô co thắt lại, run rẩy và lệch nhịp. Tiếng đàn phát ra khô khốc, đứt quãng và chói tai như một tiếng thét lạc điệu.
"Dừng lại!"
Tiếng quát lạnh lùng của Minh Tuyết vang lên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Diệp Chi. Nữ nghệ sĩ đứng phắt dậy, gương mặt thanh tú đầy vẻ tức giận và thất vọng. Bà bước lại gần, nắm chặt lấy hai bàn tay của Diệp Chi kéo lên.
"Con đang chơi cái gì thế này?" Minh Tuyết nghiêm giọng hỏi, ánh mắt bà nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của cô. "Ngón đàn của Cố Diệp Anh là ngón đàn thuận tay phải, lực nhấn phím nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi. Tại sao lực tay trái của con lại mạnh mẽ và thô bạo như thế? Con đang dùng lực của một người thuận tay trái để áp chế giai điệu!"
Trầm Ngọc đứng ở góc phòng, ánh mắt bà bỗng chốc tối sầm lại. Sự nghi ngờ dấy lên như một cơn bão ngầm. Bà bước lên một bước, bàn tay khẽ đặt lên chuôi chiếc gậy gỗ mun.
Diệp Chi cảm thấy tim mình đập liên hồi, lồng ngực thắt chặt lại. Nguy cơ bại lộ thân phận đang treo lơ lửng ngay trước mắt. Nếu Minh Tuyết tuyên bố cô không phải là Cố Diệp Anh, Trầm Ngọc sẽ lập tức báo cáo cho Trưởng lão viện, và ca phẫu thuật tim của em trai Diệp Bảo tại bệnh viện quốc tế sẽ bị dừng lại ngay lập tức.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, trí tuệ sắc sảo và lòng kiêu hãnh của Diệp Chi buộc cô phải đưa ra một quyết định táo bạo. Cô không trốn tránh, không khóc lóc van xin. Cô khẽ ngước gương mặt thanh tú lên, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Minh Tuyết.
Cô khẽ buông lỏng tay áo len, để lộ vết bầm đỏ tấy, sưng phồng trên cổ tay trái của mình trước ánh sáng mặt trời.
"Phu nhân... xin hãy nhìn cổ tay của con," Diệp Chi nói bằng giọng khàn đặc, đứt quãng đầy đau đớn. "Sau tai nạn ở Đà Lạt, các dây thần kinh ở tay phải của con đã bị tổn thương nghiêm trọng. Con... con không thể điều khiển được lực ngón tay phải như trước nữa. Vì vậy, con buộc phải dùng tay trái để gánh lực, nhưng điều đó lại phá hỏng bản nhạc của mẹ cậu Phong."
Minh Tuyết nhìn vết bầm đỏ tấy trên cổ tay trái của cô, rồi nhìn những đầu ngón tay phải đang run rẩy vì co thắt cơ của cô. Sự tức giận trong mắt nữ nghệ sĩ khẽ dịu xuống, thay vào đó là một sự kinh ngạc và thương cảm sâu sắc. Là một người nghệ sĩ dương cầm, bà hiểu rõ nỗi đau khổ tột cùng của một người chơi đàn khi đôi tay bị tổn thương.
"Tổn thương dây thần kinh sao?" Minh Tuyết khẽ lẩm bẩm, giọng nói đã bớt đi phần lạnh lùng. "Tại sao con không nói với ta ngay từ đầu?"
"Con... con sợ," Diệp Chi cúi đầu, diễn xuất u sầu đạt đến mức hoàn mỹ. "Con sợ Lâm Phong biết chuyện sẽ nổi điên. Con sợ Trưởng lão viện sẽ nghĩ con là một phế nhân không còn giá trị sử dụng. Con chỉ muốn... sống sót qua buổi tiệc trà này thôi."
Lời cầu xin chân thành, đầy dằn vặt của cô đã chạm đến góc khuất mềm mại nhất trong tâm hồn của Minh Tuyết. Bà vốn là người nghệ sĩ ghét sự giả dối, nhưng bà lại cực kỳ trân trọng sự nỗ lực kiên cường của những người yêu nghệ thuật. Nhìn thấy đôi mắt kiên định, không chịu khuất phục trước số phận của Diệp Chi, Minh Tuyết khẽ thở dài.
Bà quay sang nhìn Trầm Ngọc: "Quản gia Trầm, hãy để tôi và cô ấy ở riêng trong phòng đàn này. Tôi cần phải dạy cho cô ấy một phương pháp chơi đàn đặc biệt để khắc phục chấn thương này. Có người ngoài ở đây, cô ấy sẽ bị áp lý tâm lý."
Trầm Ngọc im lặng nhìn Diệp Chi một lúc lâu, như muốn nhìn thấu qua lớp mặt nạ lụa trắng trên cổ cô. Cuối cùng, bà khẽ cúi đầu: "Dự tiệc trà phu nhân là thể diện của Lâm gia. Tôi hy vọng phu nhân sẽ giúp cô ấy chuẩn bị thật tốt."
Nói rồi, Trầm Ngọc quay người bước ra ngoài, đóng sầm cánh cửa gỗ lại.
Trong phòng đàn rộng lớn chỉ còn lại Diệp Chi và Minh Tuyết. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc ngoài vườn hồng trắng.
Minh Tuyết bước lại gần cây đàn, ánh mắt bà nhìn Diệp Chi đầy sự nghiêm túc: "Bây giờ không còn người ngoài nữa. Con hãy nói thật cho ta biết... Cô gái thuận tay trái bẩm sinh kia, con thực sự là ai?"
Diệp Chi giật mình, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh. Cô biết không thể nói dối một nghệ sĩ lớn như Minh Tuyết về thói quen ngón tay. Cô khẽ đứng dậy, cúi đầu sát đất trước mặt bà.
"Con xin lỗi phu nhân," giọng Diệp Chi khàn đặc nhưng kiên định. "Con tên là Diệp Chi. Con... con là em gái song sinh bị chia cắt từ nhỏ của Cố Diệp Anh. Chị con đã qua đời trong vụ tai nạn ở Đà Lạt, và con buộc phải đóng vai chị ấy để xóa nợ cho gia đình và cứu mạng em trai đang nằm viện. Con cầu xin phu nhân... xin hãy giữ bí mật này giúp con. Con không muốn làm hại ai cả, con chỉ muốn tìm ra sự thật về cái chết của chị con thôi."
Nói rồi, Diệp Chi đưa hai bàn tay ra trước mặt Minh Tuyết. Những đầu ngón tay phải của cô do cố gắng gồng lực chơi đàn từ nãy đến giờ đã bị rướm máu nhẹ, những vệt máu đỏ tươi rỉ ra nơi khóe móng tay đầy đau đớn.
Minh Tuyết nhìn đôi bàn tay rướm máu và vết bầm trên cổ tay của cô, trong lòng dấy lên một sự chấn động mạnh mẽ. Bà không ngờ đằng sau sự trở về của "Cố Diệp Anh" lại là một bi kịch gia đình tàn khốc và một âm mưu hào môn đen tối đến thế. Sự kiên cường, dũng cảm đối mặt với cái chết cận kề của cô gái nghèo này đã hoàn toàn thuyết phục được bà.
"Em gái song sinh sao?" Minh Tuyết khẽ thở dài, nâng Diệp Chi đứng dậy. "Đáng thương thay cho hai đứa trẻ Cố gia. Được rồi, ta sẽ giữ bí mật này cho con. Nhưng con nên nhớ kỹ, Trịnh Tuyết Vy không dễ bị lừa như thế đâu. Cô ta biết rất rõ Cố Diệp Anh thuận tay phải bẩm sinh."
Bà ngồi xuống cạnh cô, cầm lấy bàn tay phải rướm máu của cô: "Để che giấu thói quen thuận tay trái, con tuyệt đối không được dùng lực ngón tay phải để nhấn phím như cách thông thường. Ngón tay của con chưa qua đào tạo, lực sẽ rất yếu và dễ bị co thắt cơ. Ta sẽ dạy cho con một kỹ thuật chơi đàn giấu lực cổ tay."
Minh Tuyết đặt tay cô lên phím đàn, nhẹ nhàng chỉ dẫn: "Hãy thả lỏng toàn bộ các ngón tay phải. Con không được dùng lực từ khớp ngón tay, mà phải dùng trọng lượng của cả cánh tay truyền xuống cổ tay. Hãy xoay nhẹ cổ tay phải theo hình vòng cung nhỏ khi nhấn phím. Lực xoay cổ tay sẽ tạo ra một lực nhấn mềm mại, vang dội nhưng không bị cứng đờ. Bàn tay trái của con chỉ được phép lướt nhẹ trên các nốt trầm, tuyệt đối không được nhấn sâu."
Diệp Chi tập trung ghi nhớ từng lời dạy của Minh Tuyết. Cô bắt đầu luyện tập.
"Xoay cổ tay... thả lỏng ngón tay..." Diệp Chi lẩm nhẩm trong đầu.
Cô cố gắng dùng lực cổ tay phải để nhấn phím. Phát thứ nhất, tiếng đàn vẫn còn hơi thô. Phát thứ hai, âm thanh đã bắt đầu có sự ngân vang dịu nhẹ. Nhưng cơ tay của cô do hoạt động quá mức liên tục bắt đầu biểu tình dữ dội. Một cơn chuột rút đau đớn chạy dọc từ bắp tay xuống cổ tay phải, khiến cô suýt nữa ngã quỵ xuống bàn phím.
"Cố gắng lên, Diệp Chi!" Minh Tuyết nghiêm giọng khích lệ. "Nếu con không vượt qua được cơn đau này, con sẽ chết tại dạ tiệc của Hiệp hội phu nhân!"
Nghĩ đến em trai Diệp Bảo đang nằm trên giường bệnh chờ phẫu thuật, nghĩ đến cái chết oan khuất chưa được làm sáng tỏ của người chị song sinh Cố Diệp Anh, Diệp Chi cắn chặt môi đến mức bật máu. Cô nén chịu cơn đau thắt nghẹn nơi cánh tay phải, tiếp tục lướt phím.
Cô cố tình dùng tay trái chơi phụ họa để giảm bớt áp lực cho tay phải, nhưng Minh Tuyết lập tức gạt đi: "Không được! Lực tay trái của con quá mạnh mẽ, không đúng phong cách mong manh, u sầu đặc trưng của Diệp Anh. Con phải để tay phải gánh giai điệu chính bằng mọi giá!"
Trận chiến huấn luyện nghệ thuật kéo dài suốt nhiều giờ liền dưới sự giám sát nghiêm khắc của Minh Tuyết. Đầu ngón tay phải của Diệp Chi bị rách da sâu hơn, máu thấm đỏ cả những phím đàn trắng muốt của cây Steinway quý giá. Cô phải liên tục dùng khăn giấy lau sạch máu trên phím đàn để tiếp tục luyện tập. Sự kiên trì, chịu đựng đau đớn thể xác của cô đạt đến mức cực hạn.
Đến cuối buổi chiều, tiếng đàn phát ra từ phòng nhạc đã không còn sự khô khốc, lệch nhịp của buổi sáng. Thay vào đó là một giai điệu u sầu, mong manh và đẹp đẽ đến nao lòng. Dù chỉ dùng lực cổ tay phải, Diệp Chi đã hoàn thành trôi chảy đoạn mở đầu của bản nhạc "Dạ khúc" dưới sự chứng nhận đầy tự hào của Minh Tuyết.
Nữ nghệ sĩ đứng dậy, thu dọn bản nhạc gốc vào túi xách. Bà nhìn Diệp Chi đang ngồi kiệt sức trên ghế đàn, đôi mắt mang theo một sự kính nể và lo lắng khôn nguôi.
Minh Tuyết bước lại gần cô, cúi người xuống sát tai cô, khẽ thì thầm lời cảnh báo cuối cùng đầy lạnh lẽo:
"Trịnh Tuyết Vy biết rõ Cố Diệp Anh thuận tay phải bẩm sinh, cô ta chắc chắn sẽ dùng điều này để gài bẫy cô."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!