Lòng Tin Và Sự Kiểm Sốat
Ánh bình minh ngày hôm sau lười biếng lướt qua những kẽ rèm nhung xám tro của phòng ngủ phụ cánh Tây biệt thự Lâm gia, để lại những vệt sáng vàng nhạt nhòa trên sàn gỗ sồi lạnh lẽo. Cơn giông bão kinh hoàng đêm qua đã rút đi, nhưng hơi ẩm lạnh buốt từ dòng sông Sài Gòn vẫn len lỏi qua khe cửa kính, bao trùm lấy không gian một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Diệp Chi từ từ mở mắt. Cơn đau nhói từ bả vai và sống lưng lập tức ập đến, nhắc nhở cô về trận cuồng loạn đêm qua của gã điên hào môn. Cô khẽ cử động cổ, nhưng một cảm giác bỏng rát, nghẹn ứ nơi thanh quản khiến cô không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào rõ ràng ngoài một tiếng rên rỉ khàn đặc. Cô đưa tay lên sờ nhẹ vào cổ họng mình. Dưới làn da mảnh mai, những vết bầm tím đen, hằn rõ dấu ngón tay thô bạo của Lâm Phong hiện lên ghê người. Cô đã mất giọng tạm thời.
Ở góc phòng tối, nơi ánh sáng bình minh chưa chạm tới, một bóng người cao lớn vẫn đang ngồi lặng câm trên chiếc ghế bành da thuộc.
Lâm Phong đã tỉnh từ lâu. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi đen nhăn nhúm từ đêm qua, tay áo xắn cẩu thả để lộ những đường gân xanh guốc trên cánh tay vạm vỡ. Gương mặt anh tái nhợt dưới ánh sáng sớm, đôi mắt thâm quầng và sâu hoắm nhìn chăm chằm vào khoảng không vô định dưới sàn nhà. Thần trí anh đã hoàn toàn tỉnh táo sau cơn hoang tưởng kéo dài, và chính sự tỉnh táo đó đang tra tấn anh bằng một cảm giác dằn vặt khôn nguôi.
Nghe thấy tiếng động giường chiếu, Lâm Phong khẽ cử động mi mắt. Anh từ từ đứng dậy, từng bước chân nặng nề tiến về phía giường của Diệp Chi. Sự kiêu hãnh của một kẻ đứng đầu đế chế tài chính Lâm thị không cho phép anh bộc lộ bất kỳ sự yếu đuối hay hối hận nào, nhưng ánh mắt anh khi nhìn xuống vết bầm tím thẫm trên chiếc cổ kiêu sa của cô lại run rẩy một cách vô thức.
Diệp Chi không lùi bước. Dù cơ thể đau đớn và tinh thần mệt mỏi sau đêm sinh tử, cô vẫn thẳng lưng, dùng đôi mắt sắc bén, kiên cường nhìn thẳng vào anh. Cô vận dụng kỹ năng đọc vị micro-expression để quét qua gương mặt anh. Khóe môi anh khẽ mím chặt, cơ hàm bạnh ra, và hai nắm tay siết lại dưới túi quần – đó là biểu hiện của sự tự tôn bị tổn thương và cảm giác tội lỗi đang cố che giấu dưới lớp mặt nạ lạnh lùng.
"Bôi thuốc vào," Lâm Phong lên tiếng, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo đến đáng sợ, hoàn toàn không còn chút âm hưởng run rẩy của gã điên đêm qua. "Đừng để người ngoài nhìn thấy vết thương đó. Thể diện của Lâm gia không cho phép vị hôn thê của tôi xuất hiện với dáng vẻ tàn tạ như một kẻ bị bạo hành."
Nói rồi, anh lạnh lùng rút từ trong ví ra một chiếc thẻ nhựa màu đen bóng loáng, đặt mạnh xuống chiếc bàn trang điểm gỗ mahogany bên cạnh giường. Tiếng động khô khốc của chiếc thẻ chạm vào mặt gỗ vang lên như một lời tuyên bố giao dịch lạnh lùng.
"Thẻ tín dụng đen vô hạn mức," Lâm Phong nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự kiểm soát tuyệt đối. "Từ hôm nay, cô có quyền chi tiêu bất kỳ khoản tiền nào cô muốn dưới danh nghĩa Cố Diệp Anh. Quần áo, trang sức, mỹ phẩm... hãy mua những thứ đắt đỏ nhất để xứng đáng với vị trí phu nhân Lâm gia. Nhưng nhớ kỹ, mỗi một đồng cô quẹt, mỗi một địa điểm cô đặt chân đến, hệ thống định vị GPS liên kết trực tiếp với điện thoại của tôi sẽ ghi lại không thiếu một chi tiết. Cô được tự do mua sắm, nhưng không được phép biến mất khỏi tầm mắt của tôi."
Diệp Chi khẽ nhếch khóe môi tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai, dù cử động cơ mặt khiến cổ họng cô đau nhói. Cô biết rõ đây không phải là sự sủng ái, mà là một chiếc xiềng xích bằng vàng ròng. Lâm Phong dùng tiền bạc để bồi thường cho hành vi bạo lực của mình, đồng thời thiết lập một hệ thống giám sát tài chính nghiêm ngặt để giam cầm cô trong chiếc lồng son này.
Cô đưa bàn tay phải lên – cố ý giấu đi bàn tay trái vẫn còn hằn vết thước gỗ mun của Trầm Ngọc – nhẹ nhàng cầm lấy chiếc thẻ đen. Trong đầu cô, kỹ năng ẩn giấu dòng tiền cá nhân lập tức được kích hoạt. Cô sẽ nhận chiếc thẻ này, cô sẽ tiêu tiền của anh, nhưng cô sẽ lén lút trích tiền mặt thông qua các giao dịch hoàn trả hàng hiệu tại cửa hàng của Khánh An để tích lũy một quỹ tự do riêng, chuẩn bị cho đường lui của mình.
Lâm Phong nhìn sâu vào đôi mắt không một chút sợ hãi của cô, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Cô gái này quá kiên cường, quá bướng bỉnh, khác xa với một Cố Diệp Anh u sầu luôn khóc lóc và cầu xin sự thương hại của anh ngày trước. Sự khác biệt ấy vừa khiến anh nghi kỵ sâu sắc, vừa khơi dậy một khát khao chiếm hữu và tò mò kỳ lạ.
"Chuẩn bị đi. Một lát nữa Trầm Ngọc sẽ vào kiểm tra," Lâm Phong lạnh lùng bỏ lại một câu rồi quay lưng bước nhanh ra khỏi phòng ngủ phụ, tiếng cửa đóng sầm lại như muốn cắt đứt sợi dây liên kết vô hình vừa nảy sinh giữa hai người.
Diệp Chi thở dài, cô vội vàng bước xuống giường, tiến về phía tủ quần áo. Cổ họng cô đau rát, và vết bầm tím này chắc chắn không thể qua mắt được người quản gia già sắc sảo Trầm Ngọc. Cô lục tìm trong tủ và lấy ra một dải lụa trắng cổ điển của Cố Diệp Anh, khéo léo quấn nhiều vòng quanh cổ để che đi dấu vết bạo lực bầm tím. Cô cũng không quên dặm thêm một lớp phấn phủ silicon sau tai trái để bảo đảm vết sẹo hình giọt lệ bẩm sinh của mình không bị lộ.
"Cạch."
Tiếng gõ cửa vang lên đúng ba nhịp khô khốc. Trầm Ngọc bước vào phòng với khay trà hoa cúc nóng trên tay. Ánh mắt chim ưng của bà lập tức quét qua dải lụa trắng trên cổ Diệp Chi và mùi hương thảo mộc oải hương vẫn còn thoang thoảng trong không khí.
"Đêm qua có chuyện gì sao, cô Diệp Anh?" Giọng Trầm Ngọc lạnh lùng, mang theo sự dò xét sắc bén. Bà đặt khay trà xuống bàn, tiến lại gần cô. "Hệ thống điện bị hỏng do sét đánh, và tôi nghe thấy tiếng động lớn phát ra từ cánh Tây này."
Diệp Chi khẽ cúi đầu, dùng tông giọng trầm khàn, u sầu giả giọng Cố Diệp Anh một cách hoàn hảo nhờ kỹ năng giả giọng học được: "Chỉ là... sương đêm lạnh quá, cổ họng tôi bị viêm nhẹ nên mất giọng. Tôi phải dùng dải lụa này để giữ ấm."
Trầm Ngọc nhìn chằm chằm vào dải lụa trắng, rồi ánh mắt bà dịch chuyển xuống cổ tay trái của Diệp Chi – nơi vẫn còn hằn lên vết thước gỗ mun đỏ tấy từ buổi học lễ nghi chiều qua. Bà khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm tới mắt: "Viêm họng sao? Mong là như thế. Cô nên nhớ kỹ quy tắc của Lâm gia: Những gì xảy ra trong phòng ngủ phụ này, tuyệt đối không được để lọt ra ngoài một chữ. Sự điên loạn của cậu Phong là bí mật tối cao của gia tộc. Nếu cô không thể xoa dịu được cậu ấy, cô sẽ là người đầu tiên bị Trưởng lão viện thanh lý để bịt đầu mối."
"Tôi hiểu, thưa quản gia," Diệp Chi cúi đầu, giữ im lặng chiến thuật để không bộc lộ thêm bất kỳ sơ hở nào. Sự nghiêm khắc tàn nhẫn của Trầm Ngọc thực chất là một lời cảnh báo sinh tử: Cô đang đi trên một sợi dây mảnh treo lơ lửng giữa vực sâu hào môn.
Sau khi Trầm Ngọc rời đi, Diệp Chi ngồi trước bàn trang điểm, tinh thần căng thẳng tột độ. Cô biết mình vừa vượt qua một cửa ải, nhưng nguy hiểm thực sự lại đang rình rập từ một hướng khác mà cô không ngờ tới.
Tại khu biệt thự chính của Lâm gia, Tần Nhã – người mẹ kế độc ác của Lâm Phong – đang đứng bên cửa sổ sát đất, tay nâng ly nước ép lựu đỏ rực như máu. Gương mặt bà ta trang điểm cầu kỳ, sắc sảo nhưng đầy vẻ đố kỵ và hoài nghi.
"Mụ Trương," Tần Nhã khẽ gọi.
Bà Trương – nữ quản gia phụ, tai mắt trung thành được Tần Nhã cài cắm vào biệt thự cánh Tây – khúm núm bước lên từ phía sau: "Dạ, thưa phu nhân."
"Con nhỏ Cố Diệp Anh đó... ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng," đôi mắt Tần Nhã nheo lại đầy hiểm độc. "Nó biến mất biệt tăm suốt hai năm sau vụ tai nạn ở Đà Lạt, giờ đột nhiên quay về với dáng vẻ ngoan ngoãn và kiên cường lạ thường. Lâm Phong lại bảo bọc nó một cách thái quá. Ta nghi ngờ nó đang lén lút phòng thủ tránh thai để không mang thai huyết thống Lâm gia, hoặc nó đang giấu giếm một bí mật nào đó của Cố gia để phản công chúng ta. Nhân lúc Lâm Phong đưa nó ra ngoài gặp luật sư Trịnh Minh chiều nay, ngươi hãy lục soát kỹ phòng ngủ phụ của nó cho ta. Tìm kiếm bất kỳ lọ thuốc lạ, nhật ký hay giấy tờ nào khả nghi."
"Tuân lệnh phu nhân," ánh mắt bà Trương lóe lên sự tham lam và xảo quyệt.
Chiều hôm đó, Lâm Phong yêu cầu Diệp Chi cùng anh ra ngoài để thực hiện vở kịch tình nhân trước mắt công chúng tại một trung tâm thương mại lớn ở Quận 1. Trước khi bước ra khỏi phòng ngủ phụ, bản năng cảnh giác của một cô gái lớn lên từ khu ổ chuột nghèo khó và sự nhạy bén của kỹ năng phân tích hành vi đã khiến Diệp Chi dừng bước.
Cô nhìn quanh căn phòng ngủ hoàn mỹ nhưng đầy rẫy camera giám sát ẩn. Cô biết bà Trương luôn dòm ngó mình với ánh mắt của một con cú vọ. Để tự vệ sinh hoạt, Diệp Chi lén nhổ một sợi tóc mảnh trên đầu mình, khéo léo dùng một chút nước bọt dán chặt sợi tóc bắc ngang qua khe hở của ngăn kéo bàn trang điểm – nơi cô đang giấu kín chiếc "Lọ thuốc tránh thai khẩn cấp" dưới đáy hộp phấn phủ hai đáy do Khánh An thiết kế.
Đây là cái bẫy sợi chỉ mảnh cổ điển nhưng cực kỳ hiệu quả. Nếu có kẻ lén lút kéo ngăn kéo ra, sợi tóc chắc chắn sẽ bị đứt hoặc rơi rụng mà kẻ lục lọi không hề hay biết.
Sau khi hoàn tất phòng thủ, Diệp Chi khoác lên mình chiếc áo khoác dạ dáng dài che kín cổ bầm, bước xuống sảnh biệt thự để lên xe cùng Lâm Phong.
Ngay khi chiếc xe Maybach của Lâm Phong vừa lăn bánh rời khỏi cổng sắt khổng lồ của biệt thự Quận 2, bà Trương ở cánh Tây lập tức hành động. Mụ lén lút mở cửa phòng ngủ phụ của Diệp Chi bằng chiếc chìa khóa vạn năng phụ, đóng chặt cửa lại và bắt đầu cuộc lục lọi ngầm đầy tàn nhẫn.
Bà Trương di chuyển nhanh nhẹn không tiếng động như một con chuột cống trong đêm. Mụ lục soát tủ quần áo, lật tung các bộ váy lụa trắng cổ điển, gõ nhẹ vào các vách gỗ để tìm kiếm ngăn bí mật. Không tìm thấy gì, mụ tiến về phía chiếc bàn trang điểm gỗ mahogany.
Ánh mắt bà Trương dừng lại ở chiếc hộp phấn phủ dạng nén của Diệp Chi. Mụ cầm hộp phấn lên, mở nắp ra ngửi thử, rồi dùng ngón tay mập mạp gõ nhẹ vào đáy hộp.
*Cạch.*
Một tiếng động rỗng cực nhỏ vang lên. Bà Trương mừng rỡ, mụ lật ngược hộp phấn, cố gắng tìm cách mở phần đáy hai lớp. Nhưng thiết kế cơ quan của Khánh An quá tinh vi, đòi hỏi phải nhấn vào một điểm khuyết nhỏ ở viền hộp phấn mới có thể mở được đáy dưới. Bà Trương loay hoay xoay vặn một hồi nhưng không thể mở ra, mụ nghĩ rằng đó chỉ là thiết kế hộp phấn dày thông thường nên mất kiên nhẫn đặt lại vị trí cũ.
Mụ kéo mạnh ngăn kéo bàn trang điểm ra để tìm kiếm tiếp. Hành động thô bạo đó ngay lập tức làm đứt lìa sợi tóc mảnh mà Diệp Chi đã dán ngụy trang.
Bà Trương lục lọi thêm 10 phút nữa, lục tung cả gối đệm và gầm giường nhưng hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ lọ thuốc tránh thai hay tài liệu mờ ám nào. Nghe thấy tiếng động của xe vệ sĩ tuần tra bên ngoài vườn hồng, mụ vội vàng thu dọn đồ đạc về vị trí cũ, đóng ngăn kéo lại rồi lẻn ra khỏi phòng đầy tiếc nuối.
Hai tiếng sau, Diệp Chi trở về biệt thự sau chuyến đi đầy căng thẳng với Lâm Phong. Ngay khi bước vào phòng ngủ phụ, cô không vội vàng cởi bỏ trang phục. Cô tiến thẳng đến chiếc bàn trang điểm gỗ mahogany, ánh mắt sắc bén như dao quét qua khe hở của ngăn kéo.
Sợi tóc mảnh đã bị đứt lìa, một đầu rơi rụng thảm hại dưới mặt đất.
Diệp Chi khẽ rùng mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Căn phòng của cô đã bị lục soát. Cô lập tức cầm hộp phấn phủ lên kiểm tra. Vị trí của hộp phấn đã bị dịch chuyển khoảng 2cm so với góc căn chỉnh ban đầu của cô.
*Họ đang tìm kiếm bằng chứng tránh thai của mình!*
Diệp Chi siết chặt nắm tay, lòng tự trọng và bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không thể để bản thân rơi vào thế bị động. Nếu Tần Nhã tìm thấy lọ thuốc tránh thai khẩn cấp này, bà ta sẽ dùng nó để hủy hoại hợp đồng thế thân, cắt đứt viện phí cứu mạng của em trai Diệp Bảo và dồn cô vào đường chết.
Ngay trong đêm đó, Diệp Chi lén lút thực hiện kế hoạch phản công ngầm. Cô lấy ra lọ thuốc tránh thai khẩn cấp giấu dưới đáy hộp phấn, cẩn thận đổ toàn bộ số thuốc bên trong ra. Cô thay thế chúng bằng những viên vitamin đồng màu, đồng dạng có hương thơm nhẹ mà cô đã nhờ Tiểu Vy mua lén từ hiệu thuốc trước đó. Cô cất lọ thuốc giả trở lại vị trí cũ, sẵn sàng chờ đợi cuộc lục soát tiếp theo của kẻ thù.
Lúc này, tại biệt thự chính, bà Trương đang khúm núm báo cáo kết quả cuộc lục soát ngầm cho Tần Nhã qua chiếc điện thoại phụ bảo mật.
"Thưa phu nhân, tôi đã tìm kiếm khắp phòng ngủ phụ của cô ta," giọng bà Trương thì thầm đầy sợ sệt. "Không có bất kỳ tài liệu lạ, không có nhật ký của Cố gia, cũng không tìm thấy lọ thuốc tránh thai hay chất kích thích nào cả. Đồ đạc của cô ta hoàn toàn bình thường, chỉ toàn là những kỷ vật cũ của cô Diệp Anh."
Tần Nhã cầm ly nước ép lựu, khẽ nheo mắt lại đầy hiểm độc. Ánh mắt bà ta lóe lên những tia sáng lạnh lẽo của một con rắn độc đang chuẩn bị vồ mồi.
"Không tìm thấy sơ hở sao?" Tần Nhã cười lạnh một tiếng, giọng nói rít qua kẽ răng đầy sự tàn nhẫn. "Con nhỏ đó diễn xuất quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức đáng ngờ. Lâm Phong nghĩ rằng nó có thể dùng một con bù nhìn để che mắt ta và Trưởng lão viện sao? Được lắm, nếu lục soát phòng không tìm thấy gì, ta sẽ trực tiếp ra tay."
Bà ta đặt mạnh ly nước xuống bàn, nước lựu đỏ rực bắn tung tóe lên mặt kính như những giọt máu tươi.
"Hãy chuẩn bị cho buổi tiệc trà phu nhân sắp tới của Hiệp hội thượng lưu," Tần Nhã ra lệnh, khóe môi cong lên một nụ cười tàn độc. "Ta sẽ gài một cái bẫy hoàn hảo ngay tại buổi tiệc đó. Ta muốn xem thử, trước mặt hàng trăm phu nhân quyền lực của Nam Sài Gòn, con nhỏ giả mạo đó sẽ làm cách nào để che giấu thân phận dơ bẩn của mình!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!