Cơn Điên Đêm Mưa Giông
Bàn tay lạnh ngắt của Lâm Phong siết nhẹ quanh cổ họng Diệp Chi, từng ngón tay cứng đờ như gọng kìm thép từ từ gia tăng lực đạo. Hơi thở của anh phả vào mặt cô, nồng nặc mùi rượu Glenfiddich thượng hạng hòa lẫn với vị lạnh buốt của nước mưa ngoài sông Sài Gòn. Đôi mắt anh đen kịt, không một tia sáng, chỉ có những sợi tơ máu hằn lên đầy cuồng loạn.
"Mùi hương này... rốt cuộc cô là ai?"
Giọng nói của Lâm Phong trầm khàn, rít qua kẽ răng, mang theo một thứ áp lực vô hình khiến lồng ngực Diệp Chi thắt nghẹt. Dưới lớp trang điểm silicon che giấu vết sẹo hình giọt lệ sau tai trái, mồ hôi lạnh của cô bắt đầu rỉ ra. Tay phải cô vẫn đang nắm chặt chiếc nhẫn ngọc bích của Cố Diệp Anh, lòng bàn tay ướt đẫm. Cô cảm nhận rõ rệt nhịp mạch đập điên cuồng ở cổ tay mình dưới sức ép từ những ngón tay của anh.
"Đoàng!"
Một tia sét chói lòa rạch đôi bầu trời đêm Quận 2, chiếu sáng rực căn phòng ngủ phụ cánh Tây trong một tích tắc. Ngay sau đó, tiếng sấm nổ vang rền như muốn làm rung chuyển cả móng biệt thự Lâm gia.
"Xoẹt!"
Toàn bộ hệ thống điện của biệt thự đột ngột vụt tắt. Chiếc đèn ngủ cổ điển vụt tắt, dìm căn phòng vào một bóng tối dày đặc, đặc quánh và lạnh lẽo.
Sự sụp đổ của ánh sáng giống như một ngòi nổ tàn nhẫn kích hoạt cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong tâm trí Lâm Phong. Diệp Chi cảm thấy bàn tay đang siết cổ mình bỗng nhiên run bắn lên dữ dội. Nhưng đó không phải là sự yếu đuối, mà là sự co thắt của một cơn điên loạn tột độ.
"Diệp Anh... Tại sao em lại trở về?"
Lâm Phong gầm lên, giọng nói không còn là của một vị chủ tịch tài phiệt lạnh lùng thường ngày, mà méo mó, đầy rẫy sự kinh hoàng và u uất. Ánh mắt anh nhìn xoáy vào khoảng không tối tăm trước mặt, nơi ảo giác bắt đầu vẽ ra những bóng ma dính máu của quá khứ. Trong cơn hoang tưởng điên cuồng của hội chứng PTSD, anh không còn nhìn thấy cô gái nghèo Diệp Chi nữa. Anh chỉ thấy bóng ma của Cố Diệp Anh – vị hôn thê quá cố dính đầy máu trên chiếc váy cưới lụa trắng – đang hiện về đòi mạng.
"Em hận tôi đúng không? Em muốn kéo tôi xuống địa ngục cùng em đúng không?"
Lực bóp ở cổ họng Diệp Chi đột ngột tăng mạnh. Anh đẩy mạnh cô về phía sau. Lưng cô đập sầm vào cạnh sắc của chiếc bàn trang điểm bằng gỗ mahogany cổ điển. Cơn đau nhói truyền dọc sống lưng khiến Diệp Chi suýt chút nữa đã đánh rơi chiếc nhẫn ngọc bích. Không khí trong buồng phổi cô cạn kiệt dần. Cô cố gắng há miệng thở nhưng chỉ nhận lại sự nghẹt thở đau đớn.
Theo bản năng sinh tồn, Diệp Chi đưa hai tay lên, cố gắng đẩy lồng ngực vạm vỡ của Lâm Phong ra. Nhưng thể lực bẩm sinh của một người đàn ông trưởng thành, lại đang trong trạng thái điên loạn mất kiểm soát, hoàn toàn áp đảo cơ thể mảnh mai của cô. Cánh tay trái của cô – nơi vẫn còn hằn lên vết thước gỗ mun đỏ tấy của Trầm Ngọc chiều nay – đau nhức nhối khi cô cố dùng lực. Cô hoàn toàn bất lực trước sức mạnh vật lý của anh.
*Không được hoảng loạn!*
Một giọng nói lý trí gào thét trong tâm trí Diệp Chi. Sử dụng kỹ năng đọc vị tâm lý tội phạm học được từ Giáo sư Trịnh Khải, cô biết rằng đối với một kẻ đang ở trạng thái hoang tưởng bạo lực cực hạn, việc phản kháng bằng bạo lực hay khóc lóc van xin chỉ càng kích thích bản năng phòng thủ và sát thương của họ. Cô phải tìm ra điểm yếu tâm lý của anh, tìm ra chiếc mỏ neo có thể kéo linh hồn anh ra khỏi vũng lầy hoang tưởng.
Cô nhớ lại tệp tài liệu y khoa bảo mật về Lâm Phong mà bác sĩ Trần Vũ đã cung cấp ngầm. Nguyên nhân sâu xa của chứng rối loạn hoảng sợ và sợ bóng tối của anh bắt nguồn từ đêm mẹ ruột anh – bà Trầm Hoài An – tự sát trong phòng kín khi anh còn là một đứa trẻ. Bóng tối đối với anh chính là hiện thân của sự ruồng bỏ, cái chết và sự phản bội.
Diệp Chi ngừng việc đẩy anh ra. Cô buông lỏng hai tay, ép bản thân thực hiện quy tắc "Ranh giới xúc giác" bằng cách giữ một khoảng cách tinh thần điềm tĩnh nhất có thể. Dù cổ họng đang bị bóp nghẹt, cô vẫn cố gắng điều hòa nhịp tim bằng phương pháp hít thở sâu trong tâm trí. Cô dùng tay phải, lén lút dò dẫm trên mặt bàn trang điểm phía sau lưng. Ngón tay cô chạm vào chiếc lư đồng nhỏ dùng để đốt hương liệu thảo mộc đặt cạnh gương.
Bằng một động tác nhanh gọn và chính xác nhờ trí nhớ hình ảnh tuyệt đối, cô lấy ra gói "Thuốc an thần thảo mộc tự chế" giấu trong lớp lót túi váy lụa trắng. Đó là hỗn hợp oải hương, ngải cứu và hoa cúc khô do cô tự tay bào chế theo công thức của ông lang Nghiêm. Cô dùng chiếc bật lửa ga nhỏ giấu sẵn dưới đáy hộp phấn, châm lửa vào gói hương liệu.
Một làn khói mỏng, mang theo mùi thơm dịu nhẹ, thanh khiết của thảo mộc tự nhiên bắt đầu lan tỏa trong bóng tối của phòng ngủ phụ.
Mùi hương oải hương và ngải cứu nhanh chóng xoa dịu bầu không khí ngột ngạt chứa đầy mùi rượu và sát khí. Khứu giác của Lâm Phong khẽ dao động. Lực bóp ở cổ cô hơi chững lại trong một tích tắc khi hệ thần kinh giao cảm của anh phản ứng vô thức với hoạt chất an thần tự nhiên.
Nhân cơ hội đó, Diệp Chi dùng ngón tay trỏ của bàn tay phải, tìm chính xác điểm huyệt an thần nằm ở vùng lõm sau bả vai trái của Lâm Phong. Cô dùng hết sức lực còn lại ấn mạnh xuống.
Lâm Phong khẽ rên lên một tiếng, cơ thể cao lớn hơi khựng lại. Nhưng cơn điên hoang tưởng của anh quá mạnh mẽ, anh lại gầm lên, bàn tay siết chặt hơn như muốn bóp nát cổ họng cô.
"Chết đi! Tất cả các người đều phải chết!"
Tầm nhìn của Diệp Chi bắt đầu nhòe đi, những đốm sáng trắng quay cuồng trước mắt. Cô biết mình đã chạm đến giới hạn sinh tử của cơ thể. Nếu không đánh thức được lý trí của anh ngay lập tức, cô sẽ vĩnh viễn nằm lại trong căn biệt thự này.
Cô áp sát gương mặt mình vào tai anh, dùng chút hơi tàn cuối cùng để phát ra âm thanh. Cô không dùng giọng u sầu, mong manh của Cố Diệp Anh nữa. Cô dùng chính giọng nói ấm áp, chân thành chứa đựng năng lực chữa lành của bản thể Diệp Chi. Cô thì thầm, gọi đúng cái tên thiêng liêng nhất trong cuộc đời anh – cái tên đã bị chôn vùi dưới tầng sâu cấm kỵ của gia tộc Lâm thị:
"Phong... Nhìn em đi... Em không phải là ma. Trầm Hoài An... Mẹ của anh... bà ấy không hề muốn anh phải sống trong bóng tối thế này."
Cái tên "Trầm Hoài An" vang lên như một luồng điện cực mạnh đánh thẳng vào hệ thần kinh đang điên loạn của Lâm Phong.
Toàn thân anh cứng đờ. Đôi mắt cuồng loạn của anh trợn trừng trong bóng tối. Lực bóp ở cổ họng Diệp Chi đột ngột biến mất hoàn toàn. Lâm Phong lùi lại nửa bước, hai tay ôm lấy đầu, thở dốc dồn dập. Cái tên của người mẹ quá cố – vết thương lòng sâu sắc nhất nhưng cũng là mỏ neo duy nhất kết nối anh với thế giới thực – đã đập tan bức tường ảo giác hoang tưởng.
"Mẹ... Hoài An..."
Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đầy sự yếu đuối và đau đớn của một đứa trẻ bị bỏ rơi. Cơn co thắt tâm lý dữ dội khiến anh không thể đứng vững. Anh quỳ sụp xuống sàn gỗ, hai vai run lên bần bật dưới cơn mưa giông đang gào thét ngoài cửa sổ.
Diệp Chi ho sặc sụa, ngã quỵ xuống cạnh bàn trang điểm, hai tay ôm lấy cổ họng đang bỏng rát và bầm tím. Cô hít tham lam từng ngụm không khí lạnh buốt vào buồng phổi đang rách rưới. Cơn đau từ cổ họng và lưng khiến cô muốn ngất lịm đi, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi người đàn ông đang gục ngã dưới chân mình.
Làn khói thảo mộc dịu nhẹ vẫn tiếp tục lan tỏa, điều hòa nhịp tim đang đập điên cuồng của cả hai.
Trong bóng tối tĩnh mịch của biệt thự Lâm gia, chỉ còn tiếng mưa rơi tầm tã ngoài kia và tiếng thở dốc đầy dằn vặt của Lâm Phong. Diệp Chi kiên cường gượng dậy, cô không bỏ chạy theo quy trình "Tẩu thoát Đêm Mưa". Cô từ từ tiến lại gần gã tài phiệt đang run rẩy, quỳ xuống bên cạnh anh.
Cô đưa bàn tay phải ấm áp của mình, khẽ chạm vào bả vai đang co rút của anh. Lâm Phong giật mình định gạt ra, nhưng hơi ấm từ bàn tay cô và mùi hương hoa nhài tự nhiên thanh khiết tỏa ra từ cơ thể cô đã giữ anh lại. Mùi hương hoa nhài ấy không giống với mùi hoa hồng trắng đầy ám ảnh của Cố Diệp Anh, nó mang lại cảm giác bình yên, thực tế và cứu rỗi.
Lâm Phong từ từ buông hai tay khỏi đầu. Anh ngước gương mặt hốc hác, nhạt nhòa nước mưa và mồ hôi lên nhìn cô. Trong bóng tối, anh không thể nhìn rõ mặt cô, nhưng anh cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim điềm tĩnh của cô gái trước mặt.
Sự kiên cường và lòng bao dung của Diệp Chi đã hoàn toàn thuần hóa con thú dữ điên loạn trong lòng anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!