Ánh Mắt Kẻ Điên
Tiếng sấm rền vang từ phía sông Sài Gòn dội vào những ô cửa kính dày của căn biệt thự Lâm gia tại Quận 2, kéo theo một luồng khí lạnh tràn qua khe cửa sổ gỗ gụ. Trong phòng ngủ phụ ở cánh Tây, ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn ngủ cổ điển chỉ đủ soi tỏ một góc nhỏ của chiếc giường phủ drap lụa trắng. Diệp Chi đứng im lặng trước chiếc gương trang điểm lớn bằng đồng thau, đôi bàn tay mảnh mai siết chặt lấy tà váy lụa trắng u sầu cổ điển của Cố Diệp Anh.
Trầm Ngọc vừa rời đi sau khi để lại lời thông báo lạnh thấu xương: Lâm Phong đã trở về.
Căn phòng rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến ngột ngạt. Diệp Chi nhắm mắt lại, ép bản thân phải hít thở thật sâu để xoa dịu lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Là một "Vật thế thân vô danh" bước chân vào giới tài phiệt đầy rẫy cạm bẫy này, cô biết mình không được phép phạm bất kỳ một sai lầm nào trong đêm nay. Vết đỏ tấy trên mu bàn tay trái do chiếc thước gỗ mun của Trầm Ngọc quất xuống chiều nay vẫn còn đau rát buốt, như một lời cảnh báo tàn nhẫn về cái giá của sự sơ hở. Cô phải giấu đi thói quen thuận tay trái bẩm sinh, giấu đi bản ngã kiêu hãnh của Diệp Chi để hoàn toàn hòa tan vào cái bóng mong manh, u uất của người đã khuất.
"Cạch."
Tiếng khóa cửa cơ học khẽ xoay nhẹ. Âm thanh nhỏ bé ấy đối với Diệp Chi lúc này chẳng khác nào tiếng súng lệnh khai hỏa trên chiến trường.
Cánh cửa phòng ngủ từ từ mở ra. Bóng tối từ hành lang lạnh lẽo tràn vào, mang theo mùi rượu mạnh nồng nặc pha lẫn hương nước hoa gỗ đàn hương trầm uất. Một dáng người cao lớn, mặc chiếc áo măng tô màu đen sẫm còn vương những hạt nước mưa giông, bước vào phòng.
Lâm Phong.
Gã tài phiệt điên loạn của Lâm gia, người đàn ông mang theo nỗi ám ảnh tàn độc về người cũ và chứng rối loạn hoang tưởng sợ bóng tối.
Anh không bật đèn lớn. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ, gương mặt góc cạnh của Lâm Phong hiện lên với những đường nét sắc sảo như tạc tượng nhưng lại lạnh lùng đến đáng sợ. Đôi mắt anh sâu thẳm, đen kịt như vực tối, nhưng ẩn sâu trong đó là những tia máu đỏ hằn lên vì mệt mỏi và sự điên loạn kìm nén. Anh đứng im lặng ở cửa, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng khóa chặt lấy bóng hình mảnh mai mặc váy trắng đứng trước gương.
Diệp Chi nín thở. Sử dụng kỹ năng "Đọc vị ngôn ngữ cơ thể" học được từ Giáo sư Trịnh Khải, cô nhanh chóng quét qua tư thế của Lâm Phong. Bả vai anh cứng đờ, hai tay buông thõng nhưng các ngón tay khẽ co giật nhẹ, hơi thở dồn dập không đều. Đây là dấu hiệu của một kẻ đang ở trạng thái kích động cực hạn, một con thú dữ đang nghi ngờ con mồi trước mặt là thật hay giả.
Cô lập tức buông lỏng cơ vai, cúi đầu một góc mười lăm độ, ánh mắt lơ đãng nhìn xuống sàn nhà để tái hiện hoàn hảo thần thái u sầu, mong manh dễ vỡ của Cố Diệp Anh. Giọng nói u uất, hạ tông xuống quãng ba trầm của cô cất lên nhẹ nhàng:
"Anh đã về rồi, Phong."
Lâm Phong không đáp lại. Anh bước tới, tiếng bốt da nện xuống nền gỗ nghe nặng nề và áp bách. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp dần. Khi chỉ còn cách cô một bước chân, Lâm Phong đột ngột dừng lại. Anh đưa tay vào túi áo măng tô, lấy ra một vật phẩm lấp lánh dưới ánh đèn ngủ.
Đó là "Chiếc nhẫn ngọc bích của Cố Diệp Anh" – vật định tình cũ dính liền với ký ức của người đã khuất.
"Keng!"
Lâm Phong bất ngờ buông tay, ném chiếc nhẫn ngọc bích xuống sàn gỗ ngay dưới chân Diệp Chi. Tiếng kim loại va chạm với gỗ vang lên lách cách, lạnh lùng và tàn nhẫn.
"Nhặt lên cho tôi," Lâm Phong lên tiếng, giọng nói trầm khàn, lạnh ngắt không một chút độ ấm.
Đây là một cái bẫy.
Diệp Chi lập tức nhận thức được sự nguy hiểm cực hạn của tình huống này. Cố Diệp Anh thuận tay phải hoàn toàn, và mỗi khi nhặt đồ vật, cô ấy luôn dùng tay phải với một phong thái vô cùng nhẹ nhàng, quý tộc. Trong khi đó, Diệp Chi lại thuận tay trái bẩm sinh. Dưới áp lực bất ngờ và nỗi sợ hãi, phản ứng vô thức của con người luôn là dùng tay thuận. Nếu cô vô thức đưa tay trái ra nhặt chiếc nhẫn, chiếc mặt nạ thế thân của cô sẽ vỡ vụn ngay lập tức trước ánh mắt cú vọ của Lâm Phong.
Mỗi thớ cơ trên cánh tay trái của cô như đang gào thét đòi được hoạt động theo bản năng, nhưng lòng tự trọng và ý chí sinh tồn sắt đá đã giật dây thần kinh của cô. Diệp Chi khẽ mím môi. Cô thực hiện quy tắc "Ranh giới xúc giác", lùi lại nửa bước để tạo khoảng cách an toàn, đồng thời ép chặt cánh tay trái đỏ tấy vết thước vào sau tà váy lụa trắng.
Cô từ từ quỳ một gối xuống, tà váy trắng xòe ra trên sàn nhà như một đóa hoa nhài rụng cánh. Diệp Chi đưa bàn tay phải run rẩy nhẹ – một sự run rẩy được diễn xuất hoàn hảo để thể hiện sự u sầu mong manh – chạm vào chiếc nhẫn ngọc bích. Cô nhặt nó lên bằng tay phải, các ngón tay khẽ cong lên quý phái đúng chuẩn mực mà Trầm Ngọc đã huấn luyện.
Cô đứng dậy, nâng chiếc nhẫn bằng cả hai tay, đưa về phía anh, đôi mắt đượm buồn nhìn xuống:
"Nhẫn của em... sao anh lại ném nó đi?"
Lâm Phong nhìn chằm chằm vào bàn tay phải đang cầm chiếc nhẫn của cô. Khóe mắt anh khẽ giật nhẹ. Đòn thử thách đầu tiên thất bại không làm anh giảm đi sự nghi kỵ. Ngược lại, sự điềm tĩnh hoàn hảo của cô càng kích hoạt cơn điên hoang tưởng trong lòng gã tài phiệt.
Anh đột ngột bước tới, bàn tay lớn lạnh ngắt như băng tóm chặt lấy cổ tay phải của cô. Lực bóp mạnh đến mức Diệp Chi cảm giác như xương cổ tay mình sắp rạn nứt. Cơn đau truyền thẳng lên não bộ, khiến nhịp tim cô tăng vọt theo phản xạ tự nhiên.
Lâm Phong kéo mạnh cô sát vào ngực mình. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi rượu mạnh nồng nặc từ hơi thở của anh và cả mùi nước mưa lạnh buốt. Anh cúi đầu, đôi mắt đen kịt khóa chặt lấy đôi mắt cô, ngón tay cái của anh áp chặt vào mạch đập ở cổ tay cô để dò xét nhịp tim.
"Em đang sợ hãi sao, Diệp Anh?" Lâm Phong gầm nhẹ, giọng nói đầy sự nghi kỵ tàn nhẫn. "Nhịp tim của em... tại sao lại nhanh như vậy? Em đang giấu tôi điều gì?"
Áp lực sinh học tột độ đè nặng lên Diệp Chi. Dưới lực bóp của anh, nhịp tim của cô đã vượt quá chín mươi nhịp một phút. Nếu để Lâm Phong cảm nhận được sự hoảng loạn này, anh ta sẽ biết cô đang nói dối.
Diệp Chi nén chịu cơn đau ở cổ tay, cô nhắm mắt lại trong một tích tắc. Trong bóng tối của tâm trí, cô vận dụng phương pháp "Điều hòa nhịp tim cực hạn" học được từ Sư thầy Thích Giác Minh tại ngôi chùa cổ. Cô bắt đầu nhịp thở 4-7-8:
Hít vào bằng mũi trong bốn giây... giữ khí lại trong lồng ngực bảy giây... thở ra nhẹ nhàng bằng miệng trong tám giây...
Sự thiếu oxy tạm thời khiến não bộ cô hơi choáng váng, nhưng ý chí sắt đá của cô đã chế ngự được phản ứng sinh lý vô thức của cơ thể. Nhịp tim của Diệp Chi bắt đầu chậm lại một cách kỳ diệu, từ chín mươi xuống tám mươi, rồi đứng im ở mức sáu mươi tám nhịp một phút – một nhịp điệu điềm tĩnh, chậm rãi của một người hoàn toàn vô tội và u sầu.
Cô mở mắt ra, nhìn thẳng vào đôi mắt điên loạn của Lâm Phong với vẻ mong manh, không một chút oán hận hay sợ hãi:
"Anh làm em đau, Phong. Em chỉ lo lắng cho anh... anh lại uống rượu đúng không?"
Lâm Phong cảm nhận được nhịp mạch đập dưới ngón tay mình đã bình ổn trở lại. Sự điềm tĩnh tột độ của cô gái trước mặt khiến anh sững sờ. Anh khẽ nới lỏng lực bóp ở cổ tay cô, nhưng sự nghi ngờ trong mắt vẫn không hề tiêu biến. Anh khẽ nhếch mép cười lạnh, một nụ cười đầy sự nham hiểm của giới hào môn:
"Em vẫn chu đáo như vậy. Vậy em còn nhớ đêm mưa ở Đà Lạt mười năm trước, khi chúng ta cùng ngồi dưới hiên biệt thự cũ uống trà nhài không? Đêm đó, em đã hứa sẽ mãi mãi ở bên tôi cơ mà."
Lại một cái bẫy thông tin giả mạo nữa.
Diệp Chi sử dụng trí nhớ siêu phàm "Eidetic Memory Recall" để chụp quét lại hàng trăm trang tài liệu tiểu sử của Cố Diệp Anh mà cô đã thuộc lòng. Bộ não cô hoạt động với tốc độ chóng mặt, lục tìm ngăn tủ ký ức về Đà Lạt mười năm trước.
*Không hề có đêm mưa uống trà nhài nào cả.*
Cố Diệp Anh bị dị ứng với hoa nhài bẩm sinh, cô ấy chỉ uống trà đen đặc không đường để điều trị trầm cảm u uất. Hơn nữa, mười năm trước, Cố gia và Lâm gia đang ở đỉnh điểm của cuộc chiến tranh chấp đất đai khu Nam Sài Gòn, Cố Diệp Anh và Lâm Phong chưa hề gặp nhau tại Đà Lạt vào thời điểm đó.
Diệp Chi khẽ lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười u sầu đầy đau xót. Cô dùng giọng u uất phủ nhận tinh tế:
"Anh lại nhớ nhầm rồi, Phong. Mười năm trước chúng ta chưa từng đến Đà Lạt cùng nhau. Và em... chưa bao giờ thích trà nhài. Em chỉ uống trà đen đặc không đường mà dì Ngọc pha thôi."
Câu trả lời hoàn hảo không một tì vết.
Lâm Phong đứng im lặng. Sự nghi ngờ trực diện của anh bị bẻ gãy hoàn toàn bởi trí nhớ chính xác và sự điềm tĩnh sinh học của cô. Anh nhìn chiếc nhẫn ngọc bích trên tay cô, rồi nhìn gương mặt thanh tú giống hệt người cũ.
Tuy nhiên, trong khoảng cách cực gần giữa hai cơ thể, Lâm Phong khẽ hít một hơi sâu. Khứu giác nhạy bén của anh đột ngột nhận diện được một thứ mùi hương khác lạ. Đó không phải là mùi hương hoa hồng trắng quý tộc u sầu mà Cố Diệp Anh luôn dùng.
Đó là mùi hương hoa nhài tự nhiên, thanh khiết, mộc mạc tỏa ra từ làn da của cô – thứ mùi hương của một cô gái nghèo lớn lên từ bùn lầy Quận 8, thứ mùi hương độc nhất vô nhị của riêng Diệp Chi.
Mùi hương này không có trong tài liệu mô phỏng. Nó là bản ngã tự nhiên của cô.
Một tia sáng nghi ngờ cực kỳ đáng sợ và điên loạn bùng lên trong đôi mắt đen kịt của Lâm Phong. Anh nhận ra cô có những nét kiên cường khác biệt hoàn toàn với sự yếu đuối, u uất của người cũ. Anh không buông cô ra, ngược lại, bàn tay anh di chuyển từ cổ tay cô lên phía trên.
Lâm Phong tiến sát lại gần, bàn tay lạnh ngắt của anh chạm vào cổ họng cô, khẽ thì thầm một câu hỏi đầy sát khí:
"Mùi hương này... rốt cuộc cô là ai?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!