Chiếc Lồng Son Quận 2
Tiếng sập cửa nặng nề của chiếc Maybach vang lên phía sau, tựa như một dấu chấm hết cho cuộc đời tự do ngắn ngủi của Diệp Chi. Trước mặt cô, cánh cổng sắt đen đúc hoa văn rồng uốn lượn của biệt thự Lâm gia từ từ khép lại. Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách dưới màn mưa giông nghe buốt lạnh đến tận xương tủy. Sài Gòn về đêm đón một trận bão lớn, gió từ sông thổi thốc vào sảnh chính rộng lớn của dinh thự Quận 2, mang theo hơi nước ẩm ướt và mùi hoa hồng trắng dập nát ngoài vườn.
Diệp Chi đứng dưới mái hiên vòm đá sa thạch, hai tay siết chặt tà váy lụa trắng cổ điển u sầu – chiếc váy cũ của Cố Diệp Anh mà Trịnh Minh đã chuẩn bị. Cảm giác đau rát nhẹ sau tai trái nhắc nhở cô rằng lớp silicon ngụy trang vết sẹo giọt lệ vẫn đang bám chặt vào da thịt. Cô hít một hơi sâu, nén chặt sự lo lắng về ca phẫu thuật tim của em trai Diệp Bảo vào sáng mai, ép bản thân phải bước vào trạng thái của một "Vật thế thân vô danh".
"Chào mừng cô Cố trở về nhà."
Một giọng nói lạnh lùng, chuẩn xác và hoàn toàn không có chút độ ấm vang lên từ phía bóng tối của sảnh chính.
Diệp Chi ngẩng đầu. Bước ra từ ánh đèn vàng nhạt của hành lang là một người phụ nữ khoảng sáu mươi tuổi. Bà ta mặc một bộ đồng phục quản gia màu đen sẫm phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc muối tiêu được búi chặt sau gáy bằng một chiếc kẹp bằng đồng thau cổ. Lưng bà ta thẳng tắp, đôi mắt thâm trầm, sắc lẹm như hai lưỡi dao mổ ẩn sau hàng mi sụp xuống. Đó là Trầm Ngọc, nữ quản gia tối cao của biệt thự Lâm gia, người nắm giữ mọi quy tắc tàn nhẫn của hào môn này.
Trầm Ngọc không tiến lại gần, bà ta đứng cách cô đúng ba mét, ánh mắt quét từ đỉnh đầu xuống gót chân Diệp Chi như thể đang rà soát một món đồ giả cổ được mang về từ chợ đen. Khi ánh mắt bà dừng lại ở cổ tay Diệp Chi – nơi vẫn còn vết bầm nhẹ do xô xát từ đêm mưa Quận 8 – đôi lông mày của bà khẽ nhíu lại.
"Một phu nhân của Lâm gia không bao giờ được phép để cơ thể mình xuất hiện những tì vết thô bỉ như vậy," Trầm Ngọc lạnh giọng, bước chân bà di chuyển không một tiếng động trên nền đá cẩm thạch. "Trịnh luật sư đã đưa cô đến đây, nghĩa là cô đã chấp nhận bán đi bản ngã của mình để đổi lấy đống tiền cứu mạng đứa em trai nghèo khổ kia. Nhưng ở đây, tiền của Lâm gia không dễ nuốt. Từ ngày mai, tôi sẽ là người giúp cô đeo lên chiếc 'Mặt nạ hoàn hảo'."
Diệp Chi khẽ cúi đầu một góc mười lăm độ, ánh mắt lơ đãng nhìn xuống sàn nhà, cố gắng tái hiện thần thái mong manh, dễ vỡ của Cố Diệp Anh quá cố. Cô khẽ mím môi, hạ tông giọng xuống quãng ba trầm, đáp lại bằng giọng nói u sầu đặc trưng:
"Tôi biết rồi, dì Ngọc. Làm phiền dì."
Trầm Ngọc khẽ hừ lạnh một tiếng, quay lưng đi: "Đi theo tôi. Phòng ngủ phụ ở cánh Tây đã được dọn dẹp. Cuộc huấn luyện của cô bắt đầu ngay từ đêm nay."
...
Sáng hôm sau, khi ánh sáng bình minh còn chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc của sông Sài Gòn, cuộc huấn luyện địa ngục của Diệp Chi đã chính thức bắt đầu.
Trong căn phòng tập luyện rộng lớn ở tầng áp mái biệt thự, Trầm Ngọc đặt một cuốn sách dày cộp bọc da lên đỉnh đầu Diệp Chi.
"Cố Diệp Anh xuất thân từ dòng dõi quý tộc cũ, từng bước đi của cô ấy đều mang nhịp điệu của một bản nhạc cổ điển. Lưng phải thẳng nhưng vai phải thả lỏng, cằm giữ song song với mặt đất, ánh mắt nhìn thẳng nhưng không được tập trung vào một điểm để tạo vẻ lơ đãng u sầu," Trầm Ngọc đứng bên cạnh, tay cầm một chiếc thước gỗ mun dài nửa mét, giọng nói đều đều như một chiếc máy gõ nhịp.
"Bắt đầu đi. Ba tiếng đồng hồ. Nếu cuốn sách rơi xuống một lần, cô sẽ phải đứng thêm một tiếng."
Diệp Chi cắn chặt răng, bước đi. Từng bước, từng bước một. Sức nặng của cuốn sách đè nặng lên đỉnh đầu, cơ cổ của cô căng cứng như muốn đứt ra. Những năm tháng lao động nghèo khó giúp cô có một thể lực dẻo dai, nhưng việc phải giữ một tư thế gò bó, giả tạo thế này lại là một sự tra tấn tàn nhẫn về cả thể xác lẫn tinh thần.
Mồ hôi rịn ra trên trán, chảy dọc theo thái dương, suýt chút nữa làm trôi đi lớp phấn phủ giấu vết sẹo sau tai. Diệp Chi mệt mỏi rã rời, đôi chân như đeo chì, nhưng cô không hề mở miệng than vãn một lời. Cô biết, ở phòng bệnh vô trùng của Bệnh viện Quốc tế Nam Sài Gòn, Diệp Bảo đang chiến đấu với tử thần. Cô không có quyền gục ngã.
"Cạch!"
Cuốn sách trượt khỏi đầu cô khi cô bước đến giờ thứ hai. Diệp Chi nhanh chóng cúi người nhặt lên bằng tay phải, nhưng trong một khoảnh khắc mệt mỏi vô thức, cô đã dùng tay trái để chỉnh lại nếp váy lụa trắng.
"Chát!"
Một tiếng nổ sắc lẹm vang lên trong không gian tĩnh lặng. Chiếc thước gỗ mun của Trầm Ngọc quất mạnh xuống mu bàn tay trái của Diệp Chi. Cơn đau rát buốt ập đến tức thì, để lại một vệt lằn đỏ tấy trên làn da trắng mịn.
"Cô quên rồi sao?" Trầm Ngọc trừng mắt nhìn cô, giọng nói lạnh thấu xương. "Cố Diệp Anh thuận tay phải hoàn toàn. Bàn tay trái của cô chỉ được phép giấu sau tà váy, hoặc đặt nhẹ lên đùi như một vật trang trí vô hồn. Tuyệt đối không được bộc lộ thói quen thuận tay trái trước mặt bất kỳ ai trong biệt thự này. Vi phạm quy tắc 'Mặt nạ hoàn hảo', cái giá phải trả không chỉ là một cái thước đâu!"
Diệp Chi nén cơn đau, bàn tay trái run rẩy co lại dưới tà váy lụa. Cô hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim đang đập loạn vì đau đớn và phẫn nộ. Cô nhìn thẳng vào Trầm Ngọc, ánh mắt ánh lên nét kiêu hãnh bướng bỉnh bẩm sinh của mình, quên mất việc phải diễn vai u sầu:
"Tôi là một con người, không phải một cỗ máy được lập trình sẵn. Dì Ngọc, dì đang cố tình ép tôi đến mức phát điên sao?"
Trầm Ngọc nhìn thẳng vào ánh mắt phản kháng của cô, khóe miệng bà khẽ giật nhẹ. Bà không hề tức giận, ngược lại, trong đôi mắt thâm trầm kia lóe lên một tia dao động cực nhỏ. Nhưng ngay lập tức, vẻ lạnh lùng tàn nhẫn đã quay trở lại.
"Phản kháng? Cô dùng giọng nói thật của mình để chất vấn tôi sao?" Trầm Ngọc gõ mạnh thước xuống bàn gỗ. "Phạt đứng ngoài hành lang cánh Tây hướng ra sông một tiếng đồng hồ dưới gió lạnh. Đi!"
...
Gió sông Đồng Nai giữa mùa bão thổi rít qua hành lang đá của biệt thự Quận 2, mang theo cái lạnh thấu xương. Diệp Chi chỉ mặc một chiếc váy lụa mỏng manh, đứng im lặng giữa hành lang lộng gió. Cơ thể cô run lên bần bật, đôi môi tái nhợt vì lạnh, nhưng cô vẫn đứng thẳng lưng, không hề cúi đầu cầu xin sự tha thứ.
Trong bóng tối của hành lang, cô tự bấm mạnh móng tay phải vào lòng bàn tay trái của mình. Cơn đau vật lý từ vết thước đánh và vết móng tay găm vào da thịt giúp cô giữ vững sự tỉnh táo. Cô tự nhủ với bản thân: *Mày là Diệp Chi. Mày không phải Cố Diệp Anh. Vết thương này, cái lạnh này, đều là minh chứng cho thấy mày đang sống bằng bản ngã của chính mày. Mày phải nhớ kỹ cảm giác này để không bị chiếc lồng son này đồng hóa.*
Sau một tiếng đồng hồ chịu phạt, Trầm Ngọc bước ra, mang theo một tách trà nóng nghi ngút khói đặt lên chiếc bàn đá nhỏ ở hành lang.
"Vào đi. Uống cạn tách trà này," Trầm Ngọc lạnh lùng ra lệnh.
Diệp Chi bước vào phòng, đôi bàn tay run rẩy nâng tách trà lên bằng tay phải, ngón út khẽ cong lên đầy quý phái theo đúng thói quen của Cố Diệp Anh. Khi tách trà vừa chạm môi, một mùi vị đắng chát, nồng nặc và hoàn toàn không có chút đường nào xộc thẳng vào mũi cô.
Đó là trà đen đặc không đường – thức uống yêu thích của Cố Diệp Anh để kìm hãm chứng trầm cảm u uất của mình. Nhưng đối với Diệp Chi, một cô gái nghèo thích ăn cay và ghét những vị đắng chát của giới thượng lưu, tách trà này không khác gì một chén thuốc độc.
Cổ họng cô co thắt lại, cơn buồn nôn dâng lên dữ dội. Nhưng dưới ánh mắt giám sát sắc lẹm của Trầm Ngọc, Diệp Chi không được phép để lộ bất kỳ một biểu cảm micro-expression nào của sự từ chối. Cô vận dụng kỹ thuật điều hòa cảm xúc, nhắm mắt lại, tưởng tượng ra nụ cười của em trai Diệp Bảo sau ca phẫu thuật thành công.
Cô từ từ uống cạn tách trà nóng đắng chát một cách quý phái, không hề nhíu mày, không hề thay đổi sắc mặt. Khi đặt tách trà rỗng xuống bàn, cô khẽ mỉm cười u sầu, giọng nói u uất cất lên hoàn hảo:
"Cảm ơn dì Ngọc. Trà rất ngon."
Trầm Ngọc nhìn tách trà rỗng, rồi nhìn bàn tay trái đang đỏ tấy của cô được giấu khéo léo sau tà váy. Trong lòng bà quản gia già dấy lên một sự nể phục ngầm sâu sắc trước ý chí sắt đá của cô gái nghèo này. Bà biết, nhiều cô gái trước đây được đưa đến đều đã khóc lóc gục ngã chỉ sau vài tiếng đồng hồ dưới sự huấn luyện của bà. Nhưng Diệp Chi thì khác. Cô có sự kiêu hãnh và kiên cường bẩm sinh của một đóa hoa dại lớn lên từ bùn lầy.
"Tốt lắm," Trầm Ngọc thu lại chiếc thước gỗ mun. "Bài học hôm nay kết thúc ở đây. Cô có hai tiếng để nghỉ ngơi trước khi bữa tối bắt đầu."
...
Trở về phòng ngủ phụ ở cánh Tây biệt thự, Diệp Chi lập tức khóa chặt cửa phòng lại. Căn phòng rộng lớn này chứa đầy những bức ảnh cũ và kỷ vật của Cố Diệp Anh quá cố khiến cô cảm thấy ngột ngạt đến mức không thể thở nổi. Mỗi khi nhìn vào chiếc gương lớn, cô lại giật mình khi thấy gương mặt của người khác đang nhìn chằm chằm vào mình.
Cô cần một nơi để trốn chạy. Cô cần một ranh giới cuối cùng để bảo vệ bản ngã thật sự của mình.
Diệp Chi bước đến bên chiếc tủ quần áo bằng gỗ gụ khổng lồ chạm khắc tinh xảo đặt ở góc phòng. Bằng sự nhạy bén của một cô gái lớn lên ở khu ổ chuột, cô phát hiện ra một khoảng trống nhỏ khoảng một mét vuông bị che khuất hoàn toàn phía sau chiếc tủ gỗ và bức tường thạch cao trang trí.
Dùng hết sức lực còn lại của đôi tay đang đau đớn, Diệp Chi lén lút dịch chuyển chiếc tủ gỗ gụ lớn sang một bên khoảng mười phân, vừa đủ để một cơ thể mảnh mai của cô lách qua.
Phía sau chiếc tủ là một mật thất nhỏ tối tăm, không có camera giám sát, không có ánh mắt của Trầm Ngọc. Diệp Chi khẽ mỉm cười – nụ cười chân thật đầu tiên của cô kể từ khi bước vào biệt thự này. Cô quyết định biến nơi đây thành "Căn phòng hóa trang bí mật của Diệp Chi".
Cô lén lấy từ trong túi áo ra chiếc lắc chân bạc cũ – kỷ vật gia đình nuôi duy nhất của cô, cùng bức ảnh nhỏ chụp hai chị em song sinh thuở nhỏ mà cô luôn giấu kín. Cô đặt chúng trang trọng lên một chiếc bệ gỗ nhỏ trong góc tối. Đây là ranh giới cuối cùng của cô. Chỉ có ở nơi này, cô mới được phép rũ bỏ lớp mặt nạ thế thân của Cố Diệp Anh để làm chính mình, để nhớ rằng cô là Diệp Chi.
Cô lách người bước ra ngoài, kéo chiếc tủ gỗ trở lại vị trí cũ hoàn hảo không một vết xước trên sàn nhà.
Khi bóng tối bao trùm lấy biệt thự Lâm gia, tiếng sấm sét ngoài sông Sài Gòn lại nổ vang dội, báo hiệu một đêm giông bão kinh hoàng sắp bắt đầu.
Cửa phòng ngủ đột ngột bị đẩy ra không một tiếng động. Trầm Ngọc bước vào, gương mặt bà dưới ánh sáng lập lòe của sấm sét trông thâm trầm và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Bà nhìn thẳng vào Diệp Chi đang ngồi trên giường với bộ váy lụa trắng, giọng nói lạnh lùng vang lên, mang theo một áp lực nghẹt thở:
"Chuẩn bị đi, cô Cố. Lâm Phong sẽ trở về biệt thự vào tối nay."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!