Nhạc nềnAfternoon_Garden

Tối Hậu Thư Tài Chính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông điện thoại đổ dồn dập, xé toạc bầu không khí ẩm ướt và ngột ngạt của quán cà phê tối đèn trong con hẻm nhỏ Quận 3. Diệp Chi bàng hoàng buông rơi chiếc tai nghe chụp tai xuống mặt bàn gỗ loang lổ vết cà phê. Tiếng cười lạnh lùng, tàn độc của Trầm Nghị ở cuối đoạn băng ghi âm số 12 vẫn như còn văng vẳng, xoáy sâu vào màng nhĩ cô như một mũi khoan buốt nhọn. Nhưng lúc này, màn hình chiếc điện thoại phụ lách luật – thứ cô dùng để lách hệ thống định vị GPS của Lâm gia – đang nhấp nháy một dải ánh sáng đỏ rực đầy chết chóc.


Là cuộc gọi khẩn cấp từ Bệnh viện Quốc tế Nam Sài Gòn.


Diệp Chi dùng bàn tay phải thuận, run rẩy nhấn nút nhận cuộc gọi. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói hớt hải, hoảng loạn của cô y tá trưởng khoa tim mạch: "Cô Diệp Chi phải không? Có chuyện lớn rồi! Tài khoản bảo trợ y tế đặc biệt đứng tên luật sư Trịnh Minh dành cho bệnh nhân Diệp Bảo vừa bị Ngân hàng Đông Á phát lệnh phong tỏa khẩn cấp. Ca phẫu thuật ghép tim dự kiến diễn ra lúc chín giờ sáng nay buộc phải tạm hoãn vô thời hạn nếu không có khoản thanh toán thay thế trước tám giờ. Bác sĩ trưởng khoa nói nếu lỡ mất nguồn tạng hiến tặng lần này, em trai cô sẽ không thể chịu đựng nổi một tuần nữa!"


"Cái gì?"


Diệp Chi cảm thấy toàn bộ dưỡng khí trong lồng ngực như bị rút cạn. Sự bàng hoàng và phẫn nộ tột độ khiến cô đứng bật dậy. Nhưng ngay khi cô vừa cử động, những vết thương trên cơ thể đồng loạt biểu tình dữ dội. Hai đầu gối bị trầy xước rỉ máu từ đêm mưa Sa Đéc nay đã đóng vảy cứng, co rút lại đau nhức nhối như bị hàng ngàn cây kim đâm vào. Vết rách sâu nơi cạnh lưỡi trái – cái giá của kỹ thuật cắn lưỡi tự vệ sinh học đêm qua – rát buốt lên tận đỉnh đầu, khiến cô phải nuốt ngược vị sắt tanh nồng của máu vào trong. Cổ họng bầm tím quấn chặt dưới dải lụa trắng muốt nghẹn đắng, không thể phát ra một tiếng khóc thành lời.


Bảo Lâm thấy sắc mặt cô tái nhợt không còn một giọt máu, vội vàng gập chiếc laptop ThinkPad lại: "Cô Chi, có chuyện gì vậy? Kẻ thù hành động rồi sao?"


"Họ... họ phong tỏa viện phí của Diệp Bảo," Diệp Chi khàn giọng, thanh quản tổn thương phát ra những âm thanh đứt quãng, khô khốc. Cô không có thời gian để giải thích thêm. Cô dùng bàn tay phải ôm chặt lấy chiếc ví cầm tay cũ – nơi cất giấu chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa nhật ký đã giải mã của chị gái và lọ thuốc an thần Đông y của bác sĩ Hoàng. Bàn tay trái quấn băng gạc trắng tinh tế hoàn toàn bất lực, chỉ có thể áp chặt vào mạn sườn để tránh những cơn đau thắt từ vết xước ở vai trái do mảnh thủy tinh dưới hầm rượu lúc trưa.


"Để tôi đưa cô đi!" Bảo Lâm lo lắng đứng dậy.


"Không được! Anh phải ở lại đây và bảo mật toàn bộ dữ liệu âm thanh này. Đó là mạng sống của chị tôi, cũng là vũ khí duy nhất của tôi lúc này. Tuyệt đối không được để lộ ra ngoài trước khi tôi ra lệnh!" Diệp Chi dứt khoát ngăn gã lập trình viên lại. Ánh mắt cô lóe lên một tia sáng kiên cường, sắc bén của một kẻ bị dồn vào đường cùng nhưng quyết không đầu hàng.


Cô bước những bước tập tễnh, đau đớn ra khỏi quán cà phê, vẫy một chiếc taxi ẩn danh lao thẳng về hướng Bệnh viện Quốc tế Nam Sài Gòn. Trên xe, Diệp Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh yếu ớt đang cố ngoi lên sau những đám mây xám xịt của bầu trời Sài Gòn. Thời gian đang đếm ngược. Bây giờ đã là bảy giờ mười lăm phút sáng. Chỉ còn đúng bốn mươi lăm phút để cô tìm ra hai tỷ đồng ký quỹ bảo lãnh cho ca phẫu thuật tim của em trai.


***


Sảnh lớn của Bệnh viện Quốc tế Nam Sài Gòn sáng trưng dưới ánh đèn LED trắng lạnh lẽo, nhưng đối với Diệp Chi, nơi đây chẳng khác nào một pháp trường không tiếng động. Cô bước xuống xe, hai đầu gối đau nhức đến mức suýt gục ngã ngay trước cửa kính xoay. Cô phải bám chặt tay phải vào thành tường đá cẩm thạch, kéo cao dải lụa trắng trên cổ để che đi vết bầm bạo lực, cố gắng giữ vững tư thái kiêu hãnh của một phu nhân hào môn để bước vào khu vực quầy thanh toán.


Ngay tại đó, một cảnh tượng tàn nhẫn đang diễn ra.


Lê Hoài – gã giám đốc chi nhánh ngân hàng Đông Á với dáng người mập mạp, hói đầu và cặp kính gọng vàng bóng loáng – đang đứng khoanh tay, thản nhiên trò chuyện với giám đốc hành chính của bệnh viện. Gương mặt gã lộ rõ vẻ hách dịch, tự mãn của một kẻ nắm giữ quyền sinh quyền sát của dòng tiền.


"Ông Lê Hoài!" Diệp Chi bước đến, giọng nói khàn đặc nhưng dứt khoát vang lên cắt đứt cuộc trò chuyện của họ.


Lê Hoài xoay người lại, khẽ đẩy gọng kính vàng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giả tạo đầy khinh khỉnh: "Ồ, hóa ra là cô Diệp Chi... à không, tôi nên gọi cô là 'Cố Diệp Anh phu nhân' mới đúng chứ nhỉ? Thật xin lỗi vì sự bất tiện này, nhưng ngân hàng chúng tôi vừa nhận được lệnh kiểm toán khẩn cấp từ Ban Hội đồng Quản trị Lâm Thị. Quỹ đen hỗ trợ y tế cho bệnh nhân Diệp Bảo do luật sư Trịnh Minh đứng tên bị nghi ngờ có liên quan đến các giao dịch lừa đảo, chiếm đoạt tài sản từ hợp đồng thế thân của cô. Chúng tôi buộc phải đóng băng toàn bộ tài khoản này để phục vụ điều tra."


Diệp Chi nén cơn đau rát buốt nơi đầu lưỡi, vận dụng kỹ năng đàm phán tối giản. Cô không hề gào thét hay cầu xin. Cô đứng im lặng, đôi mắt sắc bén như dao cạo khóa chặt vào gương mặt của Lê Hoài suốt sáu mươi giây.


Dưới cái nhìn thấu tâm can của cô, Lê Hoài bắt đầu lộ ra sơ hở sinh học. Khóe mắt trái của gã khẽ giật nhẹ, ngón tay trỏ của bàn tay đang khoanh trước ngực gõ nhè nhẹ vào bắp tay vô thức – biểu hiện của sự lo lắng, sợ hãi bị bại lộ hành vi phạm pháp. Diệp Chi lập tức đọc vị được micro-expression này. Gã đang nhận hối lộ từ Lâm Vũ để làm việc này trái pháp luật.


"Ông Lê Hoài," Diệp Chi tiến lên một bước, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng áp đảo. "Phong tỏa một tài khoản cứu mạng đặc quyền đang trong tiến trình phẫu thuật khẩn cấp mà không có quyết định chính thức từ cơ quan cảnh sát điều tra hoặc tòa án là hành vi gián tiếp giết người. Luật pháp Việt Nam quy định rất rõ về tội đồng khỏa gây chết người do thiếu trách nhiệm hoặc cố ý lạm dụng chức vụ. Chỉ cần ca phẫu thuật của Diệp Bảo bị hoãn quá tám giờ, tôi cam đoan danh tiếng của ngân hàng Đông Á và chiếc ghế giám đốc của ông sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trên các mặt báo chính thống vào ngày mai."


Lê Hoài giật mình, mồ hôi hột rỉ ra trên trán hói. Gã không ngờ một cô gái nghèo xuất thân từ khu ổ chuột lại có thể nắm rõ luật pháp và có thần thái áp đảo đến thế. Nhưng ngay sau đó, gã nghĩ đến khoản tiền lót tay khổng lồ và sự bảo trợ của Phó chủ tịch Lâm Vũ, liền lấy lại vẻ cứng rắn: "Cô đừng có đe dọa tôi! Tôi chỉ làm theo đúng quy trình kiểm toán của ngân hàng. Nếu không có hai tỷ đồng tiền mặt hoặc tài sản bảo lãnh hợp pháp khác để thay thế trước tám giờ, bệnh viện có quyền hủy ca mổ. Đó là quy định!"


Diệp Chi siết chặt nắm tay phải. Cô biết mình đã đánh trúng điểm yếu của gã, nhưng sự tham lam và thế lực của Lâm Vũ phía sau quá lớn để gã phải nhượng bộ chỉ bằng lời nói. Cô quyết định dùng thử nghiệm đầu tiên. Cô mở chiếc ví cầm tay cũ, lấy ra xấp tiền mặt trị giá 200 triệu đồng – khoản tiền mặt khẩn cấp mà cô đã lén lút tích lũy thông qua các giao dịch khống với Khánh An.


"Đây là hai trăm triệu đồng tiền mặt. Tôi yêu cầu bệnh viện nhận khoản này làm tiền đặt cọc để tiến hành ca mổ trước, tôi sẽ hoàn tất phần còn lại trong ngày," Diệp Chi nói với người quản lý hành chính bệnh viện.


Người quản lý nhìn xấp tiền mặt, rồi ái ngại nhìn Lê Hoài, lắc đầu thở dài: "Thật xin lỗi cô Diệp Chi. Ca phẫu thuật ghép tim sử dụng thiết bị lọc tim nhân tạo đặc biệt và tạng hiến tặng từ nước ngoài yêu cầu ký quỹ bảo lãnh tối thiểu là hai tỷ đồng tiền mặt hoặc bảo lãnh thanh toán vô điều kiện từ một ngân hàng hợp pháp. Chúng tôi không thể phá vỡ quy tắc của hội đồng y khoa."


Thất bại của thử nghiệm đầu tiên như một cú đấm mạnh vào lòng tự trọng của Diệp Chi. Hai trăm triệu đồng – số tiền cô phải mạo hiểm cả mạng sống, lách từng đợt định vị GPS của Lâm Phong để tích lũy – giờ đây chỉ như muối bỏ bể trước sự tàn bạo của hào môn.


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại phụ của cô lại đổ chuông.


Màn hình hiển thị một số máy lạ, nhưng cô biết rõ là ai. Cô nhấn nút nghe, áp điện thoại vào tai.


"Ha ha... Diệp Chi, cảm giác bất lực nhìn đứa em trai yêu quý của mình chết dần chết mòn thế nào?" Giọng nói của Lâm Vũ vang lên đầy sự đắc thắng, cợt nhả và tàn nhẫn qua loa thoại. "Cô nghĩ cô là ai mà dám dùng đòn tài chính để hạ bệ tôi tại tập đoàn? Cô chỉ là một con điếm thế thân rẻ tiền được anh trai tôi mua về bằng tiền thôi!"


Diệp Chi nén chặt cơn run rẩy của cơ thể, giọng cô lạnh lùng như băng: "Lâm Vũ, anh dùng mạng sống của một đứa trẻ mười hai tuổi để trả thù kinh tế. Anh không sợ quả báo sao?"


"Quả báo? Ở Nam Sài Gòn này, tiền của Lâm gia chính là luật pháp, là quả báo!" Lâm Vũ gầm lên đầy điên cuồng. "Tôi đang đứng trước cửa phòng bệnh của em trai cô đây. Bức ảnh cô lén lút chuyển tiền mặt cho Khánh An tại chung cư cũ đã nằm trên bàn của Trưởng lão viện. Cô đã vi phạm điều khoản bảo mật của hợp đồng thế thân, tự ý tuồn tài sản của Lâm gia ra ngoài. Bây giờ, tôi đưa cho cô một tối hậu thư tài chính."


Hắn dừng lại một nhịp, tiếng lật giấy tờ vang lên xào xạc: "Tôi đã soạn sẵn một bản đơn thú tội lừa đảo. Trong đó ghi rõ cô đã chủ động hóa trang thành Cố Diệp Anh để tống tiền và lừa đảo chiếm đoạt tài sản của Lâm Phong với số tiền mười tỷ đồng. Chỉ cần cô ký vào bản đơn này, thừa nhận toàn bộ tội lỗi trước truyền thông, tôi sẽ lập tức lệnh cho Lê Hoài giải tỏa tài khoản viện phí cho em trai cô. Bằng không... tám giờ đúng, ca mổ sẽ bị hủy, và thằng bé sẽ chết vì sự kiêu ngạo ngu ngốc của cô!"


Nước mắt Diệp Chi vô thức trào ra, nóng hổi lăn dài trên đôi má nhợt nhạt. Cổ họng cô nghẹn thắt lại, vết bầm tím dưới dải lụa trắng như đang co bóp nghẹt thở. Lâm Vũ đang muốn dùng mạng sống của Diệp Bảo để ép cô phải tự tay hủy hoại bản thân, đồng thời kéo theo sự sụp đổ hoàn toàn của Lâm Phong trên thương trường. Nếu cô ký, cô sẽ ngồi tù, và Lâm Phong sẽ bị cáo buộc dung túng cho kẻ lừa đảo, mất hoàn toàn chiếc ghế Chủ tịch.


"Tôi... sẽ không... bao giờ ký," Diệp Chi khàn giọng, từng chữ phát ra từ khuôn miệng rỉ máu đầy kiên cường, dứt khoát. "Danh dự của chị tôi, và bản ngã của tôi, không phải là thứ để một kẻ rác rưởi như anh chà đạp. Cho dù có phải đổi bằng mạng sống, tôi cũng sẽ đưa toàn bộ tội ác của anh ra ánh sáng pháp luật!"


"Được! Vậy thì cô cứ chờ nhặt xác thằng bé đi!" Lâm Vũ nghiến răng ken két và cúp máy đầy giận dữ.


Kim đồng hồ trên sảnh bệnh viện đã chỉ bảy giờ năm mươi lăm phút.


Cửa phòng chuẩn bị phẫu thuật mở ra. Bác sĩ trưởng khoa bước ra với gương mặt đầy sự ái ngại: "Cô Diệp Chi, chúng tôi rất tiếc. Đã hết hạn ký quỹ bảo lãnh. Chúng tôi buộc phải chuyển bệnh nhân Diệp Bảo trở lại phòng hồi sức tích cực và nhường nguồn tạng hiến tặng cho bệnh nhân tiếp theo trong danh sách chờ. Thiết bị lọc tim nhân tạo cũng sẽ bị ngắt sau mười lăm phút nữa nếu không có chi phí duy trì."


"Bác sĩ... xin ông..." Diệp Chi bước lên, nhưng hai đầu gối bị thương đóng vảy đau nhức nhối đột ngột khuỵu xuống. Toàn thân cô đổ sụp xuống nền gạch men lạnh lẽo của sảnh bệnh viện. Chiếc ví cầm tay cũ rơi khỏi tay cô, những tờ tiền mặt hai trăm triệu văng tung tóe dưới sàn. Cô quỳ gối ở đó, bất lực, cô độc và tuyệt vọng tột cùng giữa lồng son hào môn đầy rẫy cạm bẫy tàn bạo.


Lê Hoài nhìn cảnh tượng đó, khẽ cười khẩy một tiếng, quay lưng định bỏ đi.


Đúng lúc tám giờ kém hai phút.


"Két!"


Tiếng cánh cửa kính xoay của sảnh bệnh viện đột ngột bị đẩy mạnh bằng một lực cực lớn.


Một luồng gió lạnh từ bên ngoài tràn vào sảnh, mang theo mùi hương gỗ đàn hương trầm uất, nồng đậm và quen thuộc. Diệp Chi ngẩng đầu lên qua làn nước mắt nhạt nhòa.


Lâm Phong bước vào.


Anh mặc một chiếc áo măng tô màu đen sẫm phẳng phiu, bả vai rộng lớn che khuất cả ánh sáng bình minh yếu ớt ngoài cửa. Gương mặt tuấn tú của anh lạnh lùng, cương nghị như một vị thần phán quyết bước ra từ bóng tối. Đi ngay bên cạnh anh là luật sư Trịnh Minh với bộ vest may đo chỉnh tề và chiếc cặp da bảo mật trên tay.


Lâm Phong không hề liếc nhìn Lê Hoài hay những tờ tiền văng tung tóe dưới đất. Ánh mắt đen sâu hoắm, lạnh lẽo của anh khóa chặt vào thân hình mảnh mai đang quỳ sụp dưới đất của Diệp Chi. Nhìn thấy dải lụa trắng trên cổ cô khẽ run rẩy và vết thương băng gạc ở tay trái của cô, lồng ngực anh phập phồng một nhịp thở nặng nề đầy sự phẫn nộ kìm nén.


Anh sải những bước dài đầy uy thế tiến thẳng về phía quầy thanh toán.


"Chủ... Chủ tịch Lâm Phong?" Lê Hoài kinh ngạc đến mức đứng chết trân tại chỗ, cặp kính gọng vàng suýt rơi khỏi sống mũi.


Lâm Phong đứng sừng sững trước quầy thu ngân. Anh không thèm nhìn Lê Hoài lấy một lần, dùng bàn tay phải thon dài, gân guốc của mình lướt nhanh vào túi áo khoác, lấy ra một chiếc thẻ tín dụng màu đen bóng loáng – chiếc thẻ Centurion của dòng ngân hàng Thụy Sĩ UBS, hoàn toàn độc lập và không hề liên kết với bất kỳ dòng tiền hay hệ thống tài sản nào của tập đoàn Lâm Thị.


"Cạch!"


Lâm Phong ném mạnh chiếc thẻ đen lên bàn thanh toán trước mặt người quản lý hành chính đang ngơ ngác.


"Thanh toán toàn bộ chi phí ca mổ và ký quỹ bảo lãnh năm tỷ đồng vô điều kiện cho bệnh nhân Diệp Bảo," Giọng nói trầm thấp, khàn đặc nhưng chứa đựng một uy thế tối cao, không thể nghi ngờ của Lâm Phong vang lên, dội vào bức tường đá cẩm thạch của sảnh bệnh viện.


Lê Hoài lắp bắp, gương mặt béo múp tái mét: "Chủ tịch... tài khoản này... Trưởng lão viện đã có lệnh phong tỏa toàn bộ tài sản liên quan đến cô ta..."


"Câm miệng!" Lâm Phong đột ngột xoay người, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng khóa chặt vào Lê Hoài khiến gã giám đốc ngân hàng phải lùi lại một bước đầy sợ hãi. "Đây là tài khoản đầu tư cá nhân của tôi tại Thụy Sĩ, được bảo hộ bởi luật pháp quốc tế. Trưởng lão viện của Lâm gia không có bất kỳ tư cách pháp lý nào để chạm vào một xu của dòng tiền này. Ông Lê Hoài, nếu ông còn dám trì hoãn việc quẹt thẻ dù chỉ một giây, luật sư Trịnh Minh ở đây sẽ lập tức gửi đơn khởi kiện hình sự ông về tội cố ý gây thương tích và giết người gián tiếp đối với bệnh nhân đặc biệt của bệnh viện."


Trịnh Minh bước lên, dứt khoát mở cặp da, rút ra bản cam kết bảo lãnh pháp lý có đóng dấu đỏ tối cao của văn phòng luật: "Ông Lê Hoài, chúng tôi đã hoàn tất hồ sơ kiện tụng. Quyết định đóng băng tài khoản y tế của ông không có lệnh của tòa án là hoàn toàn bất hợp pháp. Ông muốn tự mình gánh chịu hình phạt tù chung thân thay cho Lâm Vũ sao?"


Lê Hoài run bắn lên như cầy sấy. Gã nhìn bản cam kết pháp lý, rồi nhìn chiếc thẻ đen Thụy Sĩ của Lâm Phong, biết mình đã hoàn toàn thất bại trước đòn phản công chớp nhoáng này. Gã run rẩy gật đầu với nhân viên thu ngân: "Quẹt... quẹt thẻ đi! Tiến hành giao dịch ngay lập tức!"


"Tách!"


Tiếng máy quẹt thẻ vang lên giòn giã. Hóa đơn thanh toán thành công trị giá năm tỷ đồng được in ra trong vòng chưa đầy mười giây.


"Giao dịch thành công. Ca phẫu thuật của bệnh nhân Diệp Bảo sẽ được tiến hành ngay lập tức!" Người quản lý hành chính hớt hải thông báo cho ê-kíp mổ bên trong.


Cánh cửa phòng mổ khép lại. Ca phẫu thuật tim cứu mạng của em trai cô đã chính thức được bắt đầu, dù bị trì hoãn mất một tiếng đồng hồ khiến các chỉ số nhịp tim của Diệp Bảo có phần dao động nhẹ, nhưng tính mạng của cậu bé đã tạm thời được giật lại từ tay tử thần.


Diệp Chi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nhẹ nhõm lăn dài trên má. Sự căng thẳng cực hạn suốt nhiều giờ qua khiến toàn thân cô kiệt quệ, cô không còn chút sức lực nào để đứng dậy.


Đột nhiên, một bàn tay to lớn, ấm áp và vô cùng mạnh mẽ nắm lấy bờ vai mảnh mai của cô, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát kéo cô đứng dậy khỏi nền gạch lạnh lẽo.


Lâm Phong đứng đối diện với cô. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương trầm uất bao bọc lấy mùi hương hoa nhài tự nhiên nhạt nhòa trên làn da cô. Anh không nhìn cô bằng ánh mắt nghi kỵ hay hoang tưởng về người cũ nữa. Đôi mắt đen sâu hoắm của anh nhìn thẳng vào vết bầm tím trên cổ cô, vào vết rách rỉ máu nơi khóe miệng cô, và vào ánh mắt kiêu hãnh quyết không đầu hàng của cô.


Anh khẽ đưa ngón tay thon dài chạm nhẹ vào dải lụa trắng trên cổ cô, thì thầm bằng một giọng nói trầm ấm, chứa đựng một sự chuyển biến tình cảm sâu sắc chưa từng có:


"Tôi bảo vệ em, Diệp Chi. Bằng danh nghĩa thật của chính em, chứ không phải vì cái bóng của người chết."


Bức tường dối trá hào môn giữa hai người như vừa bị một vết rạn nứt vĩ đại xuyên qua. Lâm Phong đã không còn coi cô là thế thân của Cố Diệp Anh, anh đang bảo vệ chính bản ngã kiêu hãnh của cô trước sự tàn bạo của gia tộc.


Ở góc sảnh bệnh viện, Lê Hoài run rẩy bấm nút gọi điện thoại cho Lâm Vũ đang chờ đợi kết quả.


"Phó... Phó chủ tịch Lâm Vũ... Thất bại rồi! Chủ tịch Lâm Phong đã tự tay dùng tài sản cá nhân Thụy Sĩ để giải tỏa viện phí... Anh ấy đã công khai tuyên chiến với Trưởng lão viện ngay tại bệnh viện!" Giọng Lê Hoài lạc đi vì kinh hoàng.


Đầu dây bên kia, tiếng Lâm Vũ gầm lên điên cuồng như một con dã thú bị thương, tiếng đập phá đồ đạc vang lên loảng xoảng qua loa thoại:


"Lâm Phong! Mày dám nổi loạn vì một con điếm thế thân sao? Được! Tao sẽ triệu tập Ban Hội đồng Quản trị ngay lập tức để bãi miễn chức vụ Chủ tịch của mày! Mày sẽ phải trắng tay rời khỏi Lâm gia!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!