Nhạc nềnAfternoon_Garden

Hợp Đồng Bán Mình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc xe Maybach màu đen bóng lướt đi êm ru trong màn mưa dày đặc của Sài Gòn, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào và lầy lội của khu ổ chuột Quận 8 mà Diệp Chi vừa bỏ lại sau lưng. Bên trong khoang xe rộng rãi, mùi da thuộc cao cấp thoang thoảng cùng hơi ấm từ hệ thống điều hòa khiến cơ thể đang run rẩy vì lạnh của Diệp Chi dần bình tâm trở lại. Cô ngồi thẳng lưng, đôi bàn tay mảnh mai siết chặt lấy chiếc lắc chân bạc – bùa hộ mệnh duy nhất của mình, mắt đăm đăm nhìn ra cửa kính nhòe nước.


Đối diện với cô, luật sư Trịnh Minh vẫn giữ phong thái lịch lãm, điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh ta không nói một lời nào suốt chặng đường, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn cô qua tròng kính gọng vàng trí thức như thể đang đánh giá một món hàng đắt giá sắp được đưa lên sàn đấu giá. Sự im lặng đó kéo dài cho đến khi chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà văn phòng biệt lập nằm sâu trong khu Thảo Điền, Quận 2. Đây không phải là trụ sở chính của Lâm Thị, mà là văn phòng pháp lý bảo mật của riêng Trịnh Minh.


"Bước xuống đi, cô Diệp Chi. Thử thách thực sự của cô bắt đầu từ bây giờ," Trịnh Minh lạnh lùng lên tiếng, mở cửa xe và che chiếc ô đen lớn cho cô bước vào tòa nhà.


Diệp Chi bước theo anh ta vào một căn phòng rộng lớn, được thiết kế theo phong cách tối giản với tông màu xám lạnh. Ánh sáng từ hệ thống đèn LED trên trần nhà rọi xuống, sáng trưng và sắc lạnh như trong một phòng phẫu thuật. Ở giữa phòng là một chiếc bàn làm việc bằng gỗ mahogany bóng loáng, phía sau là một màn hình chiếu khổng lồ đang tắt đen.


Trịnh Minh bước đến sau bàn làm việc, khẽ gõ nhẹ ngón tay xuống mặt gỗ, ra hiệu cho Diệp Chi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Anh ta cầm chiếc điều khiển từ xa, nhấn nút bấm. Màn hình lớn phía sau lập tức sáng lên, hiển thị hàng loạt đoạn video tư liệu cũ về Cố Diệp Anh – vị hôn thê quá cố của gã tài phiệt điên loạn Lâm Phong.


"Cô có đúng mười phút để quan sát và ghi nhớ," giọng Trịnh Minh vang lên, đều đều và không chút hơi ấm. "Sau mười phút, tôi sẽ tiến hành kiểm tra hành vi. Nếu cô không thể bắt chước hoàn hảo từng cử chỉ của Cố Diệp Anh, bản hợp đồng mười tỷ sẽ lập tức bị hủy bỏ, và em trai cô sẽ bị cắt thiết bị lọc tim ngay ngày mai."


Lời đe dọa tàn nhẫn của Trịnh Minh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Diệp Chi, nhưng nó không làm cô hoảng sợ. Ngược lại, áp lực sinh tử đó đã kích hoạt năng lực đặc biệt bẩm sinh của cô – kỹ năng ghi nhớ hình ảnh nhanh (Eidetic Memory Recall). Đôi mắt thanh tú của Diệp Chi co thắt lại, cô tập trung toàn bộ tinh thần, chụp quét từng khung hình đang chuyển động trên màn hình lớn.


Trên màn hình, Cố Diệp Anh xuất hiện trong những bộ váy lụa trắng cổ điển, mang khí chất u sầu, mong manh như một đóa thủy tinh dễ vỡ. Diệp Chi không chỉ nhìn, cô đang phân tích. Bằng trí nhớ siêu phàm, cô chụp lại cách Cố Diệp Anh nghiêng đầu một góc mười lăm độ khi buồn, cách cô ấy khẽ mím môi trước khi nói, nhịp thở ngắn và nông, và đặc biệt là thói quen cầm ly nước bằng tay phải với ngón út hơi cong lên đầy quý phái.


Diệp Chi thuận tay trái bẩm sinh. Đây là một rào cản cực lớn, bởi Cố Diệp Anh thuận tay phải hoàn toàn. Cô tự bấm mạnh móng tay vào lòng bàn tay trái của mình, dùng cơn đau vật lý để nhắc nhở bản thân tuyệt đối không được sử dụng tay thuận trong suốt cuộc phỏng vấn này.


"Hết giờ," Trịnh Minh tắt màn hình, căn phòng rơi vào sự tĩnh lặng nghẹt thở. Anh ta rót một tách trà nóng, đặt nhẹ lên bàn và đẩy về phía cô. "Bây giờ, hãy mời tôi dùng trà theo cách của Cố Diệp Anh."


Diệp Chi nhắm mắt lại trong một giây, tái hiện lại nguyên vẹn hình ảnh Cố Diệp Anh trong đầu. Khi cô mở mắt ra, ánh mắt sắc bén, kiên cường thường ngày của cô gái nghèo khu ổ chuột đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn u sầu, lơ đãng và mong manh đến tội nghiệp. Cô buông lỏng cơ vai, để bờ vai hơi co lại tạo cảm giác yếu đuối.


Cô vươn bàn tay phải ra – bàn tay không thuận – khẽ run nhẹ một cách tự nhiên như thể đang mệt mỏi, ngón tay út khẽ cong lên, nhẹ nhàng nâng tách trà nóng lên và cúi đầu một góc mười lăm độ. Giọng nói của cô cất lên, hạ tông xuống quãng ba trầm, mang âm hưởng u sầu đặc trưng của người quá cố:


"Anh Minh, mời anh dùng trà."


Trịnh Minh nheo mắt quan sát từng chuyển động nhỏ nhất của cô. Sự hoàn hảo trong từng chi tiết khiến anh ta phải kinh ngạc. Không có một chút sơ hở nào của một cô gái nghèo thuận tay trái.


Tuy nhiên, là một luật sư cáo già giới tài phiệt, Trịnh Minh không dễ dàng bị thuyết phục. Anh ta quyết định tung ra đòn gài bẫy thứ hai để thử thách giới hạn của cô. Anh ta mỉm cười nhạt, khẽ đẩy một đĩa mứt gừng ngào ớt đỏ cay nồng về phía cô:


"Tôi nhớ Diệp Anh rất thích ăn món canh chua cá lóc miền Tây bỏ thật nhiều ớt sừng giã nhuyễn, và đặc biệt là thích nhấm nháp mứt gừng cay vào những đêm mưa thế này. Cô ăn thử một miếng đi."


Diệp Chi nhìn đĩa mứt gừng đỏ rực, trong lòng cô lập tức dấy lên sự cảnh giác cao độ. Cô sử dụng kỹ năng đọc vị micro-expression, tập trung quan sát gương mặt của Trịnh Minh trong vòng 0.04 giây. Cô nhận ra một sự co thắt cực nhỏ nơi khóe mắt của anh ta, cùng nhịp gõ ngón tay rất nhẹ nhưng dồn dập trên mặt bàn. Anh ta đang nói dối. Hắn đang gài bẫy cô.


Bằng trí nhớ siêu phàm, Diệp Chi lập tức truy xuất tập tài liệu y khoa của Cố Diệp Anh mà cô đã quét qua trong đầu trước đó. Cố Diệp Anh bị dị ứng cấp tính cực kỳ nghiêm trọng với chất capsaicin trong ớt và các loại gia vị cay nồng, trong khi bản thân Diệp Chi – do những năm tháng nghèo khổ phải ăn mì gói rẻ tiền qua ngày – lại cực kỳ thích ăn cay.


Nếu cô nghe theo lời mời của Trịnh Minh và ăn miếng mứt gừng cay kia, hoặc nếu cô tỏ ra thèm thuồng, cô sẽ lộ tẩy ngay lập tức.


Diệp Chi khẽ rùng mình nhẹ, bờ vai run lên như thể vừa nghe thấy một điều gì đó rất đáng sợ. Cô rụt tay lại, ánh mắt u sầu lộ rõ vẻ trách móc tinh tế:


"Anh Minh, anh lại trêu tôi rồi. Một lát ớt nhỏ hay một chút vị cay của gừng cũng có thể khiến tôi phải vào phòng cấp cứu vì phù nề thanh quản. Làm sao tôi có thể ăn những thứ này? Anh muốn hại tôi sao?"


Trịnh Minh khựng lại, nụ cười giả tạo trên môi anh ta hoàn toàn biến mất. Anh ta nhìn Diệp Chi với ánh mắt đầy nể phục. Cô gái này không chỉ có gương mặt giống hệt người chết, mà còn sở hữu một trí tuệ sắc sảo và khả năng tự vệ tâm lý cực kỳ đáng sợ. Cô đã bẻ gãy hoàn toàn cái bẫy thông tin của anh ta.


"Xuất sắc," Trịnh Minh đứng dậy, bước đến gần cô. "Nhưng còn một bước kiểm tra cuối cùng. Nhân dạng vật lý."


Anh ta rút ra một chiếc khăn ướt chuyên dụng có chứa cồn tẩy trang mạnh, bước sát lại gần Diệp Chi. Trịnh Minh biết rõ, dù gương mặt có giống nhau đến thế nào, Diệp Chi vẫn là một thực thể khác. Anh ta muốn kiểm tra xem cô có sử dụng bất kỳ thủ thuật phẫu thuật thẩm mỹ nào hay có vết sẹo khác biệt nào không.


Diệp Chi đứng im, nín thở. Cô đã sử dụng kỹ thuật Che giấu nhân dạng vi mô do chuyên gia Mỹ Kỳ chỉ dạy, dùng kem che khuyết điểm y tế chống nước ba lớp để ẩn đi vết sẹo nhỏ hình giọt lệ sau tai trái – khuyết điểm thể xác duy nhất khác biệt với Cố Diệp Anh hoàn mỹ.


Trịnh Minh dùng lực khá mạnh, lau mạnh chiếc khăn ướt vào vùng da sau tai trái của cô. Cồn tẩy trang lạnh buốt sát vào da thịt khiến Diệp Chi cảm thấy đau rát, nhưng cô vẫn giữ nhịp tim điềm tĩnh dưới 70 nhịp/phút nhờ kỹ thuật điều hòa sinh học hít thở sâu.


Sau ba lần lau mạnh, chiếc khăn ướt hoàn toàn sạch sẽ. Lớp kem che khuyết điểm silicon chuyên dụng không hề bị trôi. Vùng da sau tai của cô vẫn mịn màng, đồng màu với da cổ.


Trịnh Minh ném chiếc khăn vào sọt rác, thở phào một tiếng: "Cô đã vượt qua cuộc phỏng vấn, cô Diệp Chi. Hoặc từ bây giờ, tôi nên gọi cô là Cố Diệp Anh."


Anh ta quay lại bàn làm việc, mở két sắt bảo mật và rút ra Bản hợp đồng thế thân gốc dày cộp, đặt trước mặt cô cùng một chiếc bút ký.


"Đây là hợp đồng thế thân trị giá 10 tỷ đồng. Giai đoạn một, tôi sẽ giải ngân ngay lập tức 3 tỷ đồng vào Quỹ đen hỗ trợ y tế cho Diệp Bảo tại bệnh viện quốc tế để tiến hành ca phẫu thuật tim vào ngày mai. Đổi lại, cô sẽ ký vào bản hợp đồng này, chấp nhận từ bỏ danh tính thật, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài và trở thành một vật thế thân vô danh trong biệt thự Lâm gia suốt một năm."


Diệp Chi nhìn tập tài liệu pháp lý trước mặt. Bản năng phòng thủ của một cô gái lớn lên trong bùn lầy khu ổ chuột trỗi dậy. Cô không vội cầm bút ký, mà dùng trí nhớ siêu phàm chụp quét nhanh qua từng điều khoản của bản hợp đồng.


Đột nhiên, đôi mắt cô dừng lại ở một điều khoản phạt đền được giấu tinh vi ở trang 85: "Nếu bên B tự ý chấm dứt hợp đồng hoặc để lộ thân phận giả trước bất kỳ thành viên nào của Lâm gia, bên B phải đền bù gấp 50 lần giá trị hợp đồng, tương đương 500 tỷ đồng, và phải chịu hoàn toàn trách nhiệm hình sự trước pháp luật."


Năm trăm tỷ. Một con số đủ để dìm chết cô và gia đình cô xuống địa ngục vĩnh viễn.


Diệp Chi khẽ đặt chiếc bút xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Trịnh Minh, giọng nói của cô không còn vẻ u sầu của Cố Diệp Anh nữa, mà trở lại sự sắc bén lạnh lùng của chính bản thân cô:


"Anh Minh, tôi chấp nhận điều khoản phạt đền 500 tỷ này. Nhưng tôi là một người sòng phẳng. Để đổi lấy sự mạo hiểm tính mạng này, tôi yêu cầu anh phải thêm vào một điều khoản bảo mệnh đặc biệt trong phụ lục hợp đồng."


"Điều khoản gì?" Trịnh Minh nheo mắt, bất ngờ trước sự phản kháng sắc sảo của cô.


"Nếu tôi gặp bất kỳ tai nạn thể xác nào dẫn đến thương tật hoặc tử vong trong thời gian thực hiện hợp đồng tại Lâm gia, toàn bộ bản hợp đồng thế thân gốc này kèm theo các bằng chứng ghi âm về giao dịch thế thân sẽ tự động được gửi trực tiếp cho cơ quan cảnh sát hình sự. Trịnh gia và Lâm Phong phải chịu trách nhiệm liên đới trước pháp luật. Nói cách khác, nếu tôi chết, các anh cũng phải chôn cùng tôi."


Trịnh Minh nhìn Diệp Chi đầy kinh ngạc. Anh ta không ngờ một cô gái nghèo xuất thân từ khu ổ chuột lại có tư duy pháp lý phòng thủ xuất sắc và sự liều lĩnh kiêu hãnh đến thế. Cô đã biến bản hợp đồng giam cầm thành một lá chắn bảo vệ tính mạng cho chính mình.


Sau vài giây im lặng cân nhắc, Trịnh Minh gật đầu, khẽ mỉm cười: "Cô thực sự rất thông minh, Diệp Chi. Được, tôi chấp nhận yêu cầu của cô."


Anh ta nhanh chóng chỉnh sửa phụ lục hợp đồng trên laptop, in ra bản mới và ký xác nhận. Diệp Chi cầm bút, ký tên "Diệp Chi" lần cuối cùng trên bản phụ lục bảo mật, và ký tên "Cố Diệp Anh" trên bản hợp đồng chính thức.


Trịnh Minh lập tức thực hiện thao tác chuyển khoản trên máy tính. Màn hình điện thoại phụ của anh ta hiện lên thông báo: "Đã giải ngân thành công 3 tỷ đồng vào Quỹ đen hỗ trợ y tế cho Diệp Bảo tại Bệnh viện Quốc tế Nam Sài Gòn. Ca phẫu thuật tim được lên lịch vào 8 giờ sáng mai."


Nhìn thấy dòng chữ đó, một giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên má Diệp Chi. Em trai cô đã được cứu. Sự hy sinh bản ngã của cô hoàn toàn xứng đáng.


"Mọi việc đã hoàn tất. Bây giờ, cô chính thức là Cố Diệp Anh – vật thế thân vô danh của Lâm gia. Hãy nhớ kỹ, từ giây phút này, cô không được phép dùng tên thật, không được bộc lộ bất kỳ sở thích cá nhân nào trước mặt người ngoài. Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến cô bị Lâm Phong trừng phạt tàn nhẫn," Trịnh Minh nghiêm nghị cảnh báo.


Diệp Chi lau đi giọt nước mắt, đứng dậy. Cô khoác lên mình chiếc váy lụa trắng cổ điển của Cố Diệp Anh quá cố, mái tóc xõa dài che nửa tai trái để bảo vệ vết sẹo giấu kín. Thần thái của cô hoàn toàn chuyển sang vẻ u sầu, mong manh của người đã khuất.


Chiếc xe Maybach tiếp tục lăn bánh trong đêm mưa giông, đưa cô đến Biệt thự Lâm gia (Quận 2) – dinh thự xa hoa nằm biệt lập ven sông Sài Gòn, bao quanh bởi tường cao và hệ thống an ninh nghiêm ngặt.


Chiếc xe dừng lại trước cổng chính. Diệp Chi bước xuống xe, đứng dưới màn mưa lạnh buốt, ngước nhìn tòa lâu đài nguy nga nhưng âm u như một ngôi mộ cổ khổng lồ giấu kín những bí mật đen tối của giới hào môn. Cô biết, bước qua cánh cổng kia, cô sẽ phải đối mặt với gã tài phiệt điên loạn Lâm Phong và những cạm bẫy tàn độc đang chờ sẵn.


Cánh cổng sắt đen khổng lồ của biệt thự lâm gia khép lại sau lưng cô, mở ra một thế giới đầy cạm bẫy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!