Nhạc nềnAfternoon_Garden

Giải Mã Nhật Ký Tuyệt Vọng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn của Sài Gòn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời phía Tây Biệt thự Lâm gia bằng một thứ sắc màu đỏ ối, u uất như vệt máu khô chưa kịp tẩy xóa. Trong căn phòng ngủ phụ cánh Tây, Diệp Chi đứng lặng im trước chiếc gương trang điểm bằng gỗ gụ cổ điển. Cô khéo léo dùng tay phải thuận để quấn một dải lụa trắng muốt quanh cổ, khéo léo thắt một nút ruy-băng tinh tế lệch sang vai trái. Dải lụa nhìn bên ngoài giống như một điểm nhấn thời trang quý phái của giới phu nhân thượng lưu, nhưng thực chất, nó là tấm lá chắn duy nhất để cô che giấu đi những vết bầm tím đen ghê người – tàn dư từ cơn hoang tưởng bạo lực của Lâm Phong dưới hầm tối trưa nay.


Cổ họng cô đau rát thắt lại, mỗi lần nuốt nước bọt là một lần cô phải nén chịu vị sắt tanh nồng của vết rách sâu nơi cạnh lưỡi trái – cái giá của kỹ thuật tự cắn lưỡi để điều hòa nhịp tim, đánh lừa thần trí điên loạn của gã tài phiệt. Bàn tay trái của cô, với ngón trỏ quấn băng gạc trắng tinh tế, hoàn toàn bất lực không thể dùng lực và được cô áp sát vào mạn sườn một cách cẩn trọng. Hai đầu gối bị trầy xước rỉ máu từ đêm mưa Sa Đéc nay đã đóng vảy cứng, đau nhức nhối mỗi khi cô khom lưng hay dịch chuyển bước chân. Nhưng Diệp Chi không cho phép mình gục ngã. Trong túi áo khoác đen tối giản của cô, chiếc thẻ nhớ MicroSD ẩn giấu nhật ký của chị gái và lọ thuốc an thần Đông y bị bỏ lại dưới hầm rượu đang như hai khối than nóng, liên tục hối thúc cô phải hành động.


Sử dụng chiếc điện thoại phụ lách luật mua bằng giao dịch khống qua Khánh An, Diệp Chi lướt nhanh ngón tay phải để gửi đi một tin nhắn ngắn gọn. Cô đã vận dụng kỹ năng ghi nhớ hình ảnh nhanh (Eidetic Memory Recall) để thuộc lòng sơ đồ bố trí camera và lịch trình tuần tra của vệ sĩ biệt thự. Có một khoảng trống an ninh đúng hai phút giữa ca trực của vệ sĩ lúc bảy giờ tối – thời điểm đội tuần tra của Lâm Thiết tiến hành đổi ca ở cổng chính. Diệp Chi lẳng lặng bước ra khỏi phòng ngủ phụ, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động để tránh sự dòm ngó của bà Trương. Cô lướt qua lối đi khuất bóng dưới những gốc hồng trắng sũng nước mưa, lách mình qua cánh cổng phụ nhỏ nơi chú Ba tài xế đã ngầm nhắm mắt làm ngơ theo thỏa thuận. Một chiếc taxi ẩn danh đã chờ sẵn cô ngoài lộ lớn.


"Đến Quận 3, con hẻm phía sau ga Sài Gòn," Diệp Chi khàn giọng nói với tài xế, dải lụa trắng trên cổ khẽ rung lên theo từng nhịp thở mệt mỏi.


Chiếc xe taxi lướt nhanh qua những con phố Sài Sòn tấp nập ánh đèn màu. Tiếng còi xe, tiếng động cơ rầm rì và màn sương đêm ẩm ướt hắt vào kính xe khiến tâm trí Diệp Chi càng thêm căng thẳng. Vết thương ở vai trái do mảnh thủy tinh vỡ dưới hầm rượu lúc trưa khẽ cọ xát vào lớp áo lụa, rát buốt. Cô đang mạo hiểm cả mạng sống của mình. Nếu Lâm Phong bừng tỉnh khỏi cơn say thảo mộc và phát hiện cô biến mất, hoặc nếu Tần Nhã phát hiện ra cô lén lút rời khỏi biệt thự, ca phẫu thuật tim của em trai Diệp Bảo tại Bệnh viện Quốc tế Nam Sài Gòn sẽ bị hủy bỏ ngay lập tức. Nhưng cô biết, mình không thể tiếp tục đóng vai một bóng ma vô hồn trong lồng son hào môn này nữa. Cô phải tìm ra chân tướng cái chết của Cố Diệp Anh.


Taxi thả cô ở đầu một con hẻm tối tăm, sâu hút và ẩm ướt tại Quận 3. Diệp Chi kéo cao cổ áo khoác, bước từng bước tập tễnh do vết thương ở đầu gối hành hạ, tiến sâu vào trong hẻm. Điểm hẹn là "Quán cà phê tối đèn hẻm Quận 3" – một nơi trú ẩn quen thuộc của giới báo chí điều tra và những kẻ hoạt động trong bóng tối kỹ thuật số. Quán cà phê nhỏ nằm nép mình dưới bóng một cây khế cổ thụ, ánh sáng bên trong lờ mờ, chỉ có vài chiếc bóng đèn dây tóc tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt. Mùi khói thuốc lá nồng đậm, mùi cà phê phin đắng ngắt và tiếng quạt trần quay cọc cạch tạo nên một bầu không khí ngột ngạt nhưng vô cùng an toàn cho những cuộc gặp gỡ bí mật.


Ở góc khuất nhất của quán, ngay cạnh bức tường gạch bong tróc, lập trình viên Bảo Lâm đang ngồi đó. Đúng như những gì Trịnh Minh đã mô tả, Bảo Lâm là một thiên tài máy tính lập dị với mái tóc bù xù như tổ quạ, mặc chiếc áo thun đen in hình nhân vật anime nổi bật, tay cầm lon nước ngọt có ga và mười ngón tay đang gõ bàn phím ThinkPad với tốc độ chóng mặt.


Diệp Chi bước đến, lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Bảo Lâm không ngẩng đầu lên, chỉ liếc nhìn dải lụa trắng quấn trên cổ cô và bàn tay trái quấn gạc trắng đang bất động của cô, khẽ nhíu mày: "Cô đến muộn năm phút. Trong giới của tôi, năm phút đủ để một hệ thống ngân hàng bị đánh sập hoàn toàn."


"Đường trơn, và tôi phải tránh tai mắt của vệ sĩ Lâm gia," Diệp Chi điềm tĩnh trả lời, giọng cô khàn đặc nhưng chứa đựng một sự uy nghiêm khiến gã lập trình viên lập dị phải dừng ngón tay trên bàn phím.


Cô dùng bàn tay phải thuận, lén lấy chiếc thẻ nhớ MicroSD ẩn giấu nhật ký từ túi áo khoác ra, đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ loang lổ vết cà phê. "Tôi cần anh giải mã cái này. Nó bị hư hại vật lý nhẹ ở bề mặt và có một lớp bảo mật cực kỳ phức tạp."


Bảo Lâm cầm chiếc thẻ nhớ lên, đưa sát vào mắt quan sát dưới ánh đèn dây tóc. Đôi mắt gã chợt sáng lên một tia phấn khích đặc trưng của những kẻ nghiện công nghệ: "Thẻ nhớ MicroSD dòng quân sự của SanDisk, có lớp phủ chống nước và chống từ trường cực cao. Vết rạch trên bề mặt là do dao lam cứa phải, phân vùng dữ liệu bị lỗi vật lý nhẹ nhưng vẫn có thể khôi phục được. Nhưng đáng sợ nhất là lớp mã hóa AES-256 kép này. Đây không phải là thứ mà một tiểu thư hào môn thông thường có thể tự thiết lập. Nó được cài đặt bởi một chuyên gia bảo mật hàng đầu quốc tế."


"Anh có làm được không?" Diệp Chi áp sát người về phía trước, ánh mắt sắc bén khóa chặt vào gương mặt của Bảo Lâm.


"Trên đời này không có hệ thống nào tôi không bẻ khóa được, vấn đề chỉ là thời gian và cái giá," Bảo Lâm cười lạnh, nhanh chóng cắm chiếc thẻ nhớ vào một thiết bị đọc thẻ chuyên dụng màu đen gồ ghề, liên kết trực tiếp với cổng USB bảo mật của laptop.


Ngay khi thiết bị vừa kết nối, màn hình laptop của Bảo Lâm đột ngột nhấp nháy liên tục. Một hộp thoại cảnh báo màu đỏ rực rỡ hiện lên giữa màn hình với dòng chữ tiếng Anh chạy nhấp nháy đầy đe dọa: "WARNING: Unauthorized access detected. Self-destruct sequence initiated. 60 seconds remaining."


"Mẹ kiếp!" Bảo Lâm chửi thề một tiếng lớn, lon nước ngọt trên tay gã suýt đổ nhào xuống bàn. Mười ngón tay của gã lập tức gõ phím liên thanh như mưa rào, tiếng bàn phím cơ kêu *lạch cạch* vang lên dồn dập, phá nát sự tĩnh lặng của góc quán tối đèn.


"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Diệp Chi siết chặt nắm tay phải, lồng ngực phập phồng lo sợ.


"Gã thiết lập cái này là một con quái vật tàn nhẫn!" Bảo Lâm vừa gõ phím vừa nói, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán gã. "Hắn đã cài đặt một payload tự hủy ngầm. Nếu hệ thống phát hiện có thiết bị lạ cố tình bypass lớp mã hóa mà không có giao thức xác nhận trùng khớp, nó sẽ tự động kích hoạt một dòng điện cao áp từ cổng đọc để thiêu rụi hoàn toàn chip nhớ vật lý bên trong! Chúng ta chỉ còn 40 giây!"


"Có cách nào chặn nó lại không?" Diệp Chi cố giữ giọng điệu điềm tĩnh, nhưng nhịp tim của cô đã tăng vọt. Chiếc thẻ nhớ này là chứng cứ duy nhất, là mạng sống của chị gái cô và là lá bài bảo mệnh cuối cùng của cô trước Trưởng lão viện.


"Tôi đang cố gắng cô lập phân vùng tự hủy, nhưng hệ thống yêu cầu một khóa bảo mật gồm sáu chữ số được mã hóa dựa trên hành vi cá nhân của người sở hữu ban đầu. Cố Diệp Anh chắc chắn đã dùng một dãy số có ý nghĩa cực kỳ đặc biệt với cô ấy để làm chìa khóa dự phòng. Cô có biết mật mã nào liên quan đến cô ấy không? Nhanh lên, còn 20 giây!" Giọng Bảo Lâm lạc đi vì căng thẳng, màn hình máy tính bắt đầu chuyển sang màu cam chết chóc.


Diệp Chi nhắm mắt lại. Bộ não thiên tài của cô – năng lực ghi nhớ hình ảnh nhanh (Eidetic Memory Recall) – bắt đầu hoạt động hết công suất. Cô lùi sâu vào trong "Căn phòng trí nhớ" của mình, tái hiện lại từng trang tài liệu về tiểu sử Cố Diệp Anh, từng bức ảnh thời thơ ấu, từng nét chữ u sầu trong cuốn sổ tay cũ.


*"Không... không phải là ngày cưới... cũng không phải là ngày mất của cha mẹ..."*


Đột nhiên, hình ảnh chiếc lắc chân bạc cũ rơi dưới hiên chùa Sa Đéc hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Chiếc lắc chân khắc hai cái tên "Diệp Chi" và "Diệp Anh" song song. Ngày họ bị chia cắt bởi mưu đồ của Trưởng lão viện – ngày mười hai tháng năm năm một chín chín tám.


"Nhập dãy số: 120598!" Diệp Chi mở bừng mắt, dứt khoát nói bằng giọng thật của mình.


Bảo Lâm không hề do dự, mười ngón tay gõ nhanh sáu con số vào dòng lệnh cuối cùng và nhấn Enter.


Màn hình laptop bỗng chốc đứng khựng lại. Con số đếm ngược trên màn hình dừng lại ở giây thứ 3 đầy nghẹt thở. Màu đỏ cam chết chóc từ từ biến mất, thay vào đó là một thanh tiến trình màu xanh lục dịu nhẹ chạy đầy 100% kèm theo dòng chữ: "Decryption Successful. Data Recovered."


Bảo Lâm ngả người ra sau ghế, thở phào một hơi dài như vừa thoát khỏi cửa tử. Gã nhìn Diệp Chi với ánh mắt đầy nể phục xen lẫn kinh ngạc: "Cô đúng là một con quái vật. Sáu con số đó là gì vậy?"


"Đó là ngày hai chị em tôi bị chia cắt," Diệp Chi lạnh lùng trả lời, cô không muốn giải thích thêm về bí mật huyết thống song sinh của mình. "Dữ liệu khôi phục được những gì?"


Bảo Lâm gõ nhẹ bàn phím để trích xuất các file: "Có tổng cộng 12 đoạn ghi âm nhật ký bằng giọng nói, được ghi âm rải rác trong vòng ba tháng trước khi Cố Diệp Anh gặp tai nạn tại Đà Lạt. Các phân vùng dữ liệu âm thanh bị lỗi vật lý đã được tôi dùng thuật toán khôi phục hoàn toàn tần số giọng nói. Cô muốn nghe chứ?"


Bảo Lâm cắm một chiếc tai nghe chụp tai chuyên dụng vào laptop, đưa một bên tai nghe cho Diệp Chi. Diệp Chi dùng bàn tay phải nhận lấy, áp chặt vào tai mình.


Một tiếng rè rè nhỏ vang lên, theo sau đó là giọng nói của Cố Diệp Anh. Giọng nói ấy giống hệt giọng của Diệp Chi – một tông giọng trầm ấm, thanh tú nhưng mang theo một nỗi u sầu, mong manh và u uất đến đau lòng. Nghe giọng nói của người chị ruột đã khuất, lồng ngực Diệp Chi thắt chặt lại, nước mắt cô vô thức dâng lên nhạt nhòa nơi khóe mắt kiêu hãnh.


"Ngày 14 tháng 10..." Giọng của Diệp Anh vang lên trong tai nghe, khẽ run rẩy. "Lâm Phong lại lên cơn hoang tưởng dữ dội sau khi trở về từ cuộc họp của Trưởng lão viện. Anh ấy bóp nát chiếc ly thủy tinh trên tay, máu chảy đầm đìa nhưng ánh mắt anh ấy nhìn tôi đầy sự kinh hoàng và nghi kỵ. Tôi biết anh ấy không cố ý làm tổn thương tôi... Anh ấy cũng chỉ là một quân cờ đáng thương bị họ đầu độc thần kinh giống như tôi mà thôi... Tôi rất muốn giúp anh ấy, nhưng tôi quá yếu đuối..."


Diệp Chi mím chặt môi để không phát ra tiếng khóc. Sự thật đã rõ ràng, Lâm Phong thực chất đã bị đầu độc thần kinh từ mười năm trước, và Cố Diệp Anh đã nhận ra điều đó nhưng không thể làm gì để cứu anh.


Đoạn ghi âm thứ năm vang lên, giọng nói của Diệp Anh lúc này đã chuyển sang sự hoảng loạn và tuyệt vọng tột độ:


"Trầm Nghị... gã ác quỷ đó lại gọi điện đe dọa tôi. Hắn ép tôi phải ký duyệt các khoản tài trợ khống từ Quỹ Ánh Dương để chuyển ra nước ngoài cho các tài khoản ma của hắn tại Singapore. Hắn dùng tính mạng của em trai tôi, dùng danh dự của Cố gia đã lụi tàn để uy hiếp. Tôi không thể tiếp tục tiếp tay cho đường dây rửa tiền bẩn quốc tế của hắn nữa... Tôi đã lén ghi lại toàn bộ các chứng từ giao dịch ngầm và giấu chúng trong chiếc rương gỗ cổ. Tôi phải trốn chạy... Tôi sẽ lên Đà Lạt để tìm kiếm sự giúp đỡ từ cựu tài xế ông Sáu... Nếu tôi có mệnh hệ gì, xin ai đó hãy cứu lấy Lâm Phong..."


Bên tai Diệp Chi như có tiếng sét nổ vang. Chân tướng kinh hoàng về cái chết của chị gái cô đã hoàn toàn được phơi bày. Cố Diệp Anh không hề tự sát vì trầm cảm hay phản bội tình cảm của Lâm Phong như những lời đồn đại tàn nhẫn của giới thượng lưu Nam Sài Gòn. Chị gái cô bị gã tài phiệt hắc ám Trầm Nghị dồn vào đường cùng, bị ép buộc phải dùng quỹ từ thiện để rửa tiền bẩn và đã quyết định trốn chạy để bảo vệ lòng tự trọng cuối cùng của mình.


"Đoạn ghi âm cuối cùng... đoạn thứ mười hai," Bảo Lâm khẽ thì thầm, gã nhấn nút phát file âm thanh có ngày ghi âm trùng với đêm xảy ra vụ tai nạn đèo Đà Lạt mười năm trước.


Trong tai nghe của Diệp Chi, tiếng gió rít gào qua khe cửa kính xe hơi vang lên dữ dội, hòa cùng tiếng mưa xối xả đập dồn dập vào mui xe. Tiếng thở dốc đầy hoảng loạn, đứt quãng của Cố Diệp Anh vang lên bên cạnh tiếng động cơ xe đang gầm rú điên cuồng trên những khúc cua hiểm trở của đường đèo.


"Tôi đang đi... Tôi phải thoát khỏi họ... Chiếc xe này có gì đó bất thường, phanh xe không ăn... Lâm Phong, cứu em... Có ai đó đang theo đuôi tôi..."


*Két... Rít... Choang!*


Một tiếng rít chói tai của lốp xe mài xuống đường nhựa trơn trượt vang lên dữ dội, theo sau đó là tiếng va chạm kim loại kinh hoàng, tiếng kính vỡ vụn và tiếng đổ sập của đất đá khi chiếc xe lao xuống vực sâu. Đoạn ghi âm bỗng nhiên chìm vào một sự im lặng chết chóc trong vòng vài giây.


Diệp Chi nín thở, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, toàn thân cô run lên bần bật vì phẫn nộ và đau đớn.


Nhưng đoạn ghi âm vẫn chưa kết thúc.


Tiếng rè rè của sóng từ trường lại vang lên. Có tiếng động cơ của một chiếc xe khác dừng lại bên mép vực. Tiếng bước chân bốt da chậm rãi, nặng nề giẫm lên lớp sỏi đá sũng nước mưa tiến lại gần hiện trường vụ tai nạn. Có tiếng cạy cửa xe móp méo vang lên khô khốc.


Một giọng nói lạnh lùng, trầm khàn đầy quen thuộc vang lên ngay sát chiếc mic ghi âm của điện thoại Diệp Anh rơi dưới đất, theo sau là một tiếng cười nhạt đầy tàn nhẫn, ngạo nghễ của một người đàn ông bí ẩn đứng sau:


"Trốn sao được... Diệp Anh."


Giọng nói đó chính là của Trầm Nghị.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!