Bóng Ma Trong Hầm Tối
Tiếng bước chân nặng nề nện xuống bậc thềm gỗ ẩm ướt vang lên mỗi lúc một gần, dội vào không gian chật hẹp của căn hầm khóa kín như những tiếng gõ cửa của tử thần. Luồng ánh sáng sắc lạnh từ chiếc đèn pin trên tay Lâm Phong quét mạnh qua khúc cua cầu thang, loang loáng trên những bức tường bê tông xám xịt bám đầy rêu mốc.
Diệp Chi đứng im bất động bên cạnh tủ kính chứa chiếc váy cưới dính máu. Tim cô đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực, nhịp thở dồn dập bị nghẹn lại nơi cổ họng đang bầm tím. Cô chỉ có đúng mười giây trước khi bóng dáng cao lớn của Lâm Phong hoàn toàn lộ diện ở lối vào.
Không thể chần chừ thêm một khắc nào. Diệp Chi nén cơn đau nhức nhối đang thắt lại ở hai đầu gối bị trầy xước đóng vảy từ cú ngã đêm qua, khom người lách nhanh vào khoảng trống hẹp giữa tủ kính và bức tường bê tông phía sau. Cô dùng bàn tay phải thuận – ngón trỏ vẫn đang rỉ máu tươi do vết cắt của dao lam lúc nãy – kéo nhẹ bức màn nhung tối màu phủ phía sau tủ kính để che khuất hoàn toàn thân hình mảnh mai của mình. Bàn tay trái quấn gạc trắng phế tạm thời được cô áp chặt vào mạn sườn, tuyệt đối không dám cử động để tránh tạo ra tiếng động dù là nhỏ nhất.
"Cạch... Cạch..."
Tiếng đế giày da nện xuống sàn đá cẩm thạch của căn hầm vang lên khô khốc. Diệp Chi nín thở, hé mắt qua khe hở nhỏ của bức màn nhung.
Lâm Phong bước vào. Nhưng anh không điên cuồng lục soát như cô tưởng. Bóng dáng cao lớn của vị chủ tịch tài phiệt đứng sừng sững giữa lòng hầm tối, nhưng bả vai anh lại khẽ run rẩy một cách bất thường. Lâm Phong không mặc vest, chỉ khoác chiếc sơ mi đen nhăn nhúm, hai nút áo trên cùng phanh rộng lộ ra lồng ngực vững chãi đang phập phồng những nhịp thở đứt quãng, hỗn loạn.
Ánh sáng đèn pin trên tay anh chao đảo dữ dội, quét qua quét lại trên chiếc váy cưới lụa trắng dính máu trong tủ kính. Dưới ánh sáng nhập nhẹm, gương mặt tuấn tú thường ngày của Lâm Phong giờ đây tái nhợt không một giọt máu, đôi mắt sâu hoắm bùng lên những tia máu đỏ đầy điên dại. Anh đang thở dốc, một tay ôm chặt lấy đầu, tay kia siết chặt chiếc đèn pin đến mức các khớp xương ngón tay trắng bệch.
"Diệp Anh... Đừng nhìn tôi như vậy..."
Giọng nói của Lâm Phong vang lên, khàn đặc, méo mó và ngập tràn sự kinh hoàng tột độ. Anh không nhận ra sự hiện diện của Diệp Chi. Thần trí của anh đã hoàn toàn bị tước đoạt bởi những ảo giác bạo lực bùng phát – hệ quả tàn nhẫn từ độc chất thần kinh mà mẹ kế Tần Nhã đã âm thầm gài vào các lọ thuốc bổ Đông y của anh suốt thời gian qua.
Lâm Phong loạng choạng bước qua tủ kính, hướng thẳng về phía Hầm rượu ngầm biệt thự Lâm gia kế bên. Anh không khóa cửa hầm rượu, chỉ thô bạo đẩy cánh cửa gỗ sồi dày nặng ra rồi tự giam mình vào bên trong bóng tối tuyệt đối không có ánh sáng mặt trời.
*Choang! Rầm!*
Tiếng đổ vỡ kinh hoàng vang lên từ phía hầm rượu. Lâm Phong điên cuồng gào thét, đập phá những chai rượu đắt tiền trên kệ gỗ. Tiếng thủy tinh vỡ vụn lách cách dưới sàn nhà hòa cùng tiếng gào rít u uất của anh tạo nên một bầu không khí rùng rợn như địa ngục.
Diệp Chi đứng sau bức màn nhung, toàn thân run rẩy. Chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa nhật ký của chị gái đã nằm an toàn trong túi áo khoác của cô. Ngón trỏ tay phải của cô vẫn rỉ máu tươi, đau rát buốt hòa cùng vị sắt tanh nồng của vết rách nơi cạnh lưỡi trái. Cô có thể lén lút bước ra, đi lên cầu thang và thoát khỏi căn hầm này ngay lập tức khi Lâm Phong đang mất kiểm soát thần trí trong hầm rượu.
Nhưng ngay khi cô vừa nhấc chân phải lên, một tiếng thét đau đớn thấu xương của Lâm Phong vang lên, theo sau là tiếng đổ sập nặng nề của một kệ rượu gỗ.
*"Anh ta đang bị co thắt cơ tim... Nếu mình bỏ đi, độc chất thần kinh có thể khiến anh ta tự hủy hoại bản thân hoặc đột quỵ chết ngay tại đây,"* trí tuệ phân tích tâm lý tội phạm và sự nhạy bén của Diệp Chi lập tức đưa ra cảnh báo.
Lòng tự trọng kiêu hãnh của cô không cho phép cô mang nợ một kẻ điên, và sự thấu cảm sâu sắc trong tâm hồn cô không cho phép cô bỏ mặc một linh hồn đang bị bóp nghẹt trong bóng tối. Diệp Chi cắn chặt môi, quyết định không trốn chạy. Cô chủ động bước ra khỏi bức màn nhung, đi thẳng về phía cánh cửa hầm rượu đang hé mở.
Không gian bên trong hầm rượu tối đen như mực, nồng nặc mùi rượu mạnh pha lẫn mùi máu tươi và mùi gỗ mục ẩm ướt. Lâm Phong đang quỳ sụp giữa đống đổ vỡ, hai tay ôm đầu gào thét, ảo giác về bóng ma dính máu của Cố Diệp Anh đang bao vây lấy anh.
"Diệp Anh! Đi đi! Đừng đòi mạng tôi! Không phải tôi hại em!" Lâm Phong gầm lên, bất ngờ vung một cú đấm vô thức về phía bóng tối khi ngửi thấy mùi hương hoa nhài tự nhiên quen thuộc tiến lại gần.
Diệp Chi nhanh nhẹn lùi lại một bước, nghiêng người né tránh cú đấm đầy gió của anh. Hai đầu gối bị thương của cô thắt lại đau nhói khi cô phải hạ thấp trọng tâm, nhưng cô vẫn giữ được thăng bằng hoàn hảo nhờ sự dẻo dai bẩm sinh.
Cô nhanh chóng thọc tay phải vào túi áo, lấy ra gói Thuốc an thần thảo mộc tự chế – hỗn hợp oải hương, ngải cứu và hoa cúc do cô tự tay bào chế theo công thức của ông lang Nghiêm. Dùng chiếc bật lửa nhỏ luôn mang theo người, cô châm lửa đốt gói hương liệu. Làn khói mỏng thơm dịu, thanh tịnh lập tức lan tỏa trong không gian ẩm mốc của hầm rượu, bắt đầu thực hiện Liệu pháp hương thơm an thần để điều hòa hệ thần kinh giao cảm đang bị kích thích cực hạn của anh.
"Lâm Phong! Nhìn tôi!"
Diệp Chi không dùng giọng điệu u sầu, mong manh của Cố Diệp Anh nữa. Cô dùng chính giọng nói thật của mình – khàn đặc do vết bầm trên cổ nhưng ấm áp, dứt khoát và tràn đầy nội lực: "Tôi không phải là bóng ma! Tôi là Diệp Chi! Nhìn thẳng vào mắt tôi!"
Lâm Phong khựng lại một nhịp, làn khói thảo mộc dịu nhẹ thấm vào khứu giác giúp xoa dịu phần nào cơn hoang tưởng hoảng loạn trong não bộ của anh. Nhưng đôi mắt anh vẫn chưa lấy lại được tiêu cự, anh vẫn thở dốc, cơ thể cao lớn run lên bần bật.
Diệp Chi không ngần ngại bước tới, cô vòng tay ôm chặt lấy anh từ phía sau. Cô ép sát cơ thể mảnh mai của mình vào tấm lưng rộng lớn đang đẫm mồ hôi lạnh của anh, truyền hơi ấm cơ thể sang để điều hòa nhịp tim đang đập điên cuồng của Lâm Phong.
"Hít vào... bốn giây... giữ lại... bảy giây... thở ra... tám giây..." Diệp Chi thì thầm bên tai anh, nhịp nhàng điều khiển hơi thở của mình để dẫn dắt anh làm theo kỹ thuật kiểm soát sinh học cực hạn.
Bàn tay phải của cô, dù ngón trỏ vẫn đang rỉ máu tươi, vẫn siết chặt lấy bả vai anh, dùng sự Thao túng tâm lý nghịch đảo để kích hoạt bản năng phục tùng và cảm giác an toàn trong tim gã tài phiệt. Tay trái quấn gạc của cô tì nhẹ vào lồng ngực anh, cảm nhận nhịp đập của tim anh đang từ từ chậm lại dưới tác động của liệu pháp hương thơm và hơi ấm chân thành.
Lâm Phong dần dần bình tâm trở lại. Ảo giác về bóng ma dính máu biến mất, thay vào đó là mùi hương hoa nhài tự nhiên nhạt nhòa, ấm áp của cô gái đang ôm chặt lấy anh từ phía sau. Cơn co thắt cơ tim dịu đi, Lâm Phong kiệt sức gục đầu vào vai Diệp Chi, hai dòng nước mắt ấm nóng vô thức lăn dài trên gương mặt tái nhợt của anh.
"Đừng bỏ tôi... Diệp Chi..." Lâm Phong thì thầm trong cơn mê sảng, lần đầu tiên anh gọi đúng tên thật của cô khi tỉnh táo, trước khi hoàn toàn thiếp đi trong vòng tay ấm áp của cô trên nền hầm rượu lạnh ngắt.
Diệp Chi thở phào nhẹ nhõm, cô bị trầy xước nhẹ ở vai trái do một mảnh vỡ chai rượu bắn vào lúc nãy, tinh thần hoàn toàn kiệt quệ sau cuộc cảm hóa nghẹt thở. Cô nhẹ nhàng đặt Lâm Phong nằm xuống sàn gỗ, khéo léo rút chiếc thẻ nhớ MicroSD trong túi áo ra kiểm tra lại một lần nữa để bảo đảm nó không bị hư hại.
Đúng lúc cô chuẩn bị đứng dậy để lén thoát khỏi hầm rượu, ánh mắt nhạy bén của cô bỗng chạm phải một vật thể lạ nằm khuất sau chân bàn rượu gỗ mahogany kế bên.
Đó là một lọ thuốc an thần Đông y nhỏ bằng thủy tinh tối màu, nhãn mác đã bị xé một nửa nhưng vẫn lộ ra dòng chữ ký xác nhận của bác sĩ Hoàng. Lọ thuốc bị bỏ lại trên bàn rượu, nắp lọ vẫn còn mở và thoang thoảng mùi độc chất gây suy nhược thần kinh mà cô vừa phát hiện trong bệnh án gốc.
Diệp Chi khẽ nheo mắt, bàn tay phải của cô nhanh chóng nhặt lọ thuốc bỏ vào túi áo khoác bên cạnh chiếc thẻ nhớ. Đây chính là bằng chứng thép chứng minh Lâm Phong đang bị đầu độc thần kinh kéo dài bởi liên minh Tần Nhã và bác sĩ Hoàng.
Nén cơn đau nhức nhối ở hai đầu gối, Diệp Chi lẳng lặng bước ra khỏi hầm rượu ngầm, khép hờ cánh cửa sắt và nhanh chóng di chuyển lên cầu thang để trở về phòng ngủ phụ trước khi hệ thống an ninh biệt thự tự động khởi động lại, để lại Lâm Phong đang ngủ say trong làn khói thảo mộc thanh tịnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!