Nhạc nềnAfternoon_Garden

Bản Đồ Cổ Phần Ẩn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm qua đã rút đi, để lại một bầu không khí ẩm ướt, lạnh lẽo bao trùm lên toàn bộ khu biệt thự Quận 2 của Lâm gia. Ánh bình minh nhợt nhạt hắt qua khung cửa kính phòng ngủ phụ cánh Tây, rọi thẳng vào gương mặt mệt mỏi của Diệp Chi. Cô ngồi lặng yên trước bàn trang điểm, đôi mắt sắc sảo nhìn đăm đăm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương.


Vết bầm đỏ tấy trên chiếc cằm thanh tú – dấu vết từ lực bóp tàn nhẫn của Lâm Phong dưới hiên chùa cổ Đồng Nai đêm qua – đã chuyển sang màu tím thẫm ghê người. Mỗi khi khẽ động đậy cơ mặt, cơn đau buốt nhói lại truyền thẳng lên thái dương. Diệp Chi run rẩy dùng ngón tay phải lấy một chút kem che khuyết điểm chuyên dụng, tỉ mỉ dặm từng lớp dày để ẩn đi vết bầm tím ấy. Cô kéo cao dải lụa trắng quấn quanh cổ họng đang bầm tím, khéo léo thắt nút lệch sang bên vai trái để che giấu vết thương cũ.


Cúi đầu nhìn xuống, hai đầu gối bị trầy xước rỉ máu nghiêm trọng do cú ngã trượt dưới mưa đêm qua nay đã đóng vảy cứng, đau nhức nhối mỗi khi cô khom lưng. Bàn tay trái của cô, với ngón trỏ quấn gạc trắng tinh tế, hoàn toàn bất lực không thể dùng lực cầm nắm. Diệp Chi hít một hơi thật sâu, nén cơn đau rát buốt từ đầu lưỡi bị rách rỉ máu nhẹ – tàn dư của kỹ thuật cắn lưỡi tự vệ sinh học đêm qua. Cô biết, mình vừa bước qua một lằn ranh sinh tử, nhưng giông bão thực sự chỉ mới bắt đầu.


"Cạch."


Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên. Bà Trương – tai mắt của Tần Nhã cài cắm trong biệt thự dưới danh nghĩa giúp việc phụ – bước vào với khay trà gừng nóng. Đôi mắt cú vọ của bà ta lướt nhanh từ đầu đến chân Diệp Chi, dừng lại rất lâu nơi chiếc cằm quấn kem che khuyết điểm dày và dải lụa trắng trên cổ cô.


"Cô Diệp Anh, tối qua cô trở về muộn quá, lại còn bị ướt mưa. Chủ tịch dặn tôi mang trà gừng nóng lên cho cô tẩm bổ," bà Trương nói, giọng điệu ngọt xớt nhưng ánh mắt đầy vẻ dò xét.


Diệp Chi giữ khuôn mặt hoàn toàn đứng im, không bộc lộ một biểu cảm vi mô nào. Cô khéo léo dùng bàn tay phải thuận nâng tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ, cố tình giấu bàn tay trái quấn gạc dưới lớp chăn satin mỏng. Giọng nói cô phát ra khàn đặc, mang tông giọng u sầu mệt mỏi đặc trưng của người quá cố:


"Cảm ơn bà Trương. Tôi hơi mệt, muốn nghỉ ngơi thêm. Bà ra ngoài đi."


Bà Trương khẽ nhếch môi, ánh mắt đầy nghi kỵ nhìn lướt qua ngăn kéo bàn trang điểm – nơi bà ta từng lén chụp ảnh lọ thuốc tránh thai khẩn cấp giả. Không tìm thêm được sơ hở nào, bà ta đành khúm núm lui ra ngoài.


Ngay khi cánh cửa phòng khép lại, Diệp Chi lập tức đặt tách trà xuống. Cô biết thời gian của mình không còn nhiều. Chiếc lắc chân bạc cũ khắc hai cái tên "Diệp Chi" và "Diệp Anh" đã bị Lâm Phong tịch thu. Với sự nhạy bén và quyền lực tối cao của mình, anh chắc chắn sẽ giao chiếc lắc chân cho trợ lý Dương Gia Bảo để truy vết nguồn gốc chế tác mười năm trước. Sự thật về cặp song sinh bị chia cắt sắp sửa bị phơi bày. Cô buộc phải tìm ra chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa nhật ký tuyệt vọng của chị gái trước khi Lâm Phong lột bỏ hoàn toàn chiếc mặt nạ thế thân của cô.


Cơ hội ngàn vàng xuất hiện vào buổi trưa. Quản gia Trầm Ngọc thông báo Lâm Phong phải đến tập đoàn gấp để tham gia cuộc họp cổ đông khẩn cấp do Lão gia tử Lâm Chấn triệu tập. Lâm Vũ đang liên minh với các trưởng lão để tranh chấp quyết liệt quyền kiểm soát dự án Nam Sài Gòn nghìn tỷ.


Nghe tiếng động cơ chiếc Maybach đen gầm rú rời khỏi khuôn viên biệt thự, Diệp Chi lập tức hành động. Cô lôi chiếc điện thoại phụ lách luật – thiết bị duy nhất không bị hệ thống định vị GPS của thẻ đen Lâm Phong kiểm soát – nhắn một tin nhắn mã hóa ngắn gọn cho Tuấn, nhân viên vận hành phòng điều khiển camera giám sát biệt thự.


*"Tắt camera giám sát hành lang dẫn xuống hầm và khu vực cửa hầm trong vòng đúng 5 phút. Nếu không, đoạn video ghi lại cảnh anh tuồn công quỹ biệt thự vào sòng bạc ngầm Quận 8 sẽ nằm trên bàn làm việc của Lâm Phong trước 1 giờ chiều."*


Năm phút sau, một tin nhắn phản hồi run rẩy gửi đến: *"Tôi chỉ có thể tắt hệ thống camera và vô hiệu hóa báo động hồng ngoại trong đúng 5 phút từ 12 giờ 15 phút. Sau thời gian đó, hệ thống sẽ tự động khởi động lại. Xin cô giữ lời hứa!"*


Đúng 12 giờ 15 phút, Diệp Chi lén bước ra khỏi phòng ngủ phụ. Đôi đầu gối bị thương đau nhức khiến mỗi bước đi của cô như có hàng ngàn mũi kim châm, nhưng cô vẫn kiên cường cắn chặt răng bước đi không một tiếng động. Cô nhanh chóng di chuyển dọc theo hành lang tối tăm của cánh Tây biệt thự, tiến về phía lối dẫn xuống Căn hầm khóa kín dưới biệt thự Lâm gia.


Đứng trước cánh cửa sắt nặng nề bám đầy rỉ sét, Diệp Chi lôi từ trong túi áo khoác ra chiếc Chìa khóa căn hầm khóa kín – chiếc chìa khóa đồng cổ mà cô đã lén dùng khuôn sáp nến sao chép từ ví của Lâm Phong trong một đêm anh ngủ say dưới tác dụng của trà thảo mộc an thần.


Bàn tay phải của cô luồn chiếc chìa khóa sao chép vào ổ khóa đồng cổ đại. Thế nhưng, ổ khóa đã rỉ sét hàng chục năm qua vô cùng rít. Chiếc chìa khóa sao chép bằng đồng thau non mỏng manh khẽ cong nhẹ khi cô cố xoay lực.


*"Không được dùng lực mạnh, chìa khóa sẽ gãy kẹt bên trong,"* Diệp Chi thầm nghĩ, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán cô dưới áp lực thời gian 5 phút đang trôi qua từng giây.


Cô lập tức áp tai sát vào ổ khóa sắt lạnh ngắt, tay phải lôi từ trong túi áo ra một sợi dây thép mảnh và một chiếc kẹp giấy nhỏ đã được bôi trơn bằng dầu dừa. Vận dụng kỹ năng Mở khóa cơ học bằng dây thép học được từ những năm tháng sống dưới đáy xã hội khu ổ chuột Quận 8, cô nhẹ nhàng luồn sợi dây thép vào khe khóa, cảm nhận từng nhịp nẩy của các bi khóa cơ học bên trong.


*Tách... Tách...*


Đôi tay cô uyển chuyển, nhạy bén xoay nhẹ sợi dây thép. Mỗi tiếng tách nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch của lối đi tối tăm như một nhịp đập nghẹt thở của thời gian. Đúng nhịp bi cuối cùng, cô kết hợp xoay nhẹ chiếc chìa khóa đồng cổ.


*Rắc... Cạch!*


Cánh cửa sắt nặng nề từ từ hé mở, giải phóng một luồng khí ẩm thấp, ngột ngạt và nồng nặc mùi mốc của quá khứ. Diệp Chi nhanh chóng lách người bước vào bên trong, khép hờ cánh cửa sắt để tránh ánh sáng hành lang lọt vào.


Căn hầm tối tăm như một ngôi mộ cổ bị lãng quên dưới lòng đất Lâm gia. Dưới ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin nhỏ của điện thoại phụ, Diệp Chi rùng mình khi đối mặt với chiếc tủ kính hút chân không đặt trang trọng ở giữa hầm. Bên trong tủ kính là Chiếc váy cưới lụa trắng dính máu của Cố Diệp Anh – kỷ vật dính máu từ đêm tai nạn thảm khốc mười năm trước.


Những vệt máu khô màu nâu sẫm loang lổ trên nền lụa trắng haute couture rách nát như những vết thương chưa bao giờ lành của gia tộc Cố. Diệp Chi tiến lại gần, đôi mắt cô nhòe đi khi nhìn thấy di vật của người chị song sinh ruột thịt mà cô vừa mới phát hiện ra sự tồn tại.


Cô cố gắng tìm cách mở cửa tủ kính, nhưng ngay lập tức phát hiện ra hệ thống khóa điện tử bảo mật của tủ kính có kết nối trực tiếp với cơ quan tự hủy mực đen. Nếu cô cố tình dùng lực mạnh để cạy khóa, mực đen sẽ lập tức phun ra nhuộm đen hoàn toàn chiếc váy cưới, tiêu hủy mọi chứng cứ bên trong lớp lót.


*"Mình phải lấy được chiếc thẻ nhớ mà không được làm kích hoạt cơ quan tự hủy,"* Diệp Chi suy luận nhanh, đôi mắt cô quét qua cấu trúc của tủ kính.


Cô phát hiện ra phần đệm cao su viền quanh cửa tủ kính đã bị lão hóa, xuất hiện một khe hở nhỏ rộng khoảng 1cm ở phía góc dưới bên trái – ngay gần vị trí lót ngực của chiếc váy cưới treo bên trong.


Diệp Chi lén rút từ trong túi áo ra một chiếc dao lam mỏng bén ngót. Cô dùng tay phải thuận, tỉ mỉ luồn lưỡi dao lam qua khe hở nhỏ của lớp đệm cao su, cố gắng tiếp cận phần lớp lót ngực trái của chiếc váy cưới – nơi nhật ký giải mã chỉ hướng chứa chiếc thẻ nhớ MicroSD bảo mật.


Thời gian đang đếm ngược đến phút thứ tư. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đeo tay như tiếng búa gõ vào lồng ngực cô.


Diệp Chi khéo léo điều khiển lưỡi dao lam, rạch nhẹ từng đường chỉ thêu hoa hồng mỏng manh trên lớp lót ngực trái của chiếc váy cưới. Do góc luồn quá hẹp và tay trái bị thương quấn gạc không thể hỗ trợ, cô phải dùng lực ngón tay phải cực kỳ chuẩn xác để không làm rách rộng tà váy.


*Xoẹt!*


Lưỡi dao lam bén ngót sượt qua ngón tay trỏ bên phải của cô do một nhịp run rẩy vì căng thẳng. Máu tươi đỏ thẫm lập tức rỉ ra từ vết cắt, thấm vào tà lụa trắng của chiếc váy cưới cũ, hòa lẫn vào những vệt máu khô từ mười năm trước. Diệp Chi cắn chặt môi nén cơn đau buốt, cô không hề dừng lại, tiếp tục dùng đầu ngón tay phải khều nhẹ vào khe rạch nhỏ vừa mở ra bên trong lớp lót.


Đầu ngón tay cô chạm vào một vật thể nhỏ, cứng và dẹt.


*"Đây rồi!"*


Diệp Chi khẽ reo lên trong lòng. Cô kẹp chặt chiếc thẻ nhớ MicroSD màu đen nhỏ xíu giữa hai đầu ngón tay, từ từ rút ngược qua khe hở đệm cao su của tủ kính. Chiếc thẻ nhớ nằm gọn trong lòng bàn tay đẫm máu của cô, mang theo hơi lạnh buốt của căn hầm tối.


Đúng lúc cô vừa giấu chiếc thẻ nhớ vào túi áo khoác và dùng khăn giấy lau vội vết máu trên tay, một tiếng động cơ gầm rú quen thuộc đột ngột dội vào qua hệ thống thông gió của căn hầm.


Chiếc Maybach đen của Lâm Phong đã trở về sớm hơn dự kiến.


*Rầm! Két...*


Tiếng cánh cửa chính của biệt thự bị đẩy ra thô bạo dội thẳng xuống lối đi hầm tối. Ngay sau đó, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát và dồn dập của Lâm Phong vang lên trên cầu thang dẫn xuống căn hầm.


Diệp Chi đứng im bất động trong bóng tối của căn hầm khóa kín, toàn thân cô lạnh toát khi nhận ra mình đã bị mắc kẹt hoàn toàn, không còn bất kỳ đường lui nào trước khi bóng dáng cao lớn của Lâm Phong xuất hiện ở khúc cua cầu thang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!