Nhạc nềnAfternoon_Garden

Lá Chắn Của Kẻ Điên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn mưa bão đen tối ngoài cổng Ngôi chùa cổ ven sông Đồng Nai như một tấm lưới khổng lồ nuốt chửng mọi hy vọng cuối cùng của Diệp Chi. Chiếc xe bán tải của Trần Phong đã rú ga, bánh xe gầm rú trên sình lầy và lao vút đi, mang theo chiếc thẻ nhớ chứa đựng những bức ảnh chí mạng về cuộc gặp gỡ bí mật của cô. Diệp Chi quỳ sụp dưới đất, hai đầu gối rỉ máu nghiêm trọng do cú ngã trượt trên sân gạch tàu sũng nước. Cơn đau buốt nhói từ xương bánh chè truyền thẳng lên đại não, lạnh buốt và tê dại. Cô cố gắng dùng bàn tay phải thuận để chống xuống nền đất bùn nhão nhoét hòng gượng đứng dậy, trong khi cánh tay trái quấn gạc trắng hoàn toàn bất lực, ngón trỏ bị thương tê liệt không thể dùng một chút lực nào.


Nước mưa xối xả dội thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của cô, thấm qua dải lụa trắng quấn quanh cổ họng đang bầm tím, làm mùi hương hoa nhài tự nhiên trên da thịt cô trở nên lạnh lẽo, nhạt nhòa. Sự tuyệt vọng bóp nghẹt lấy lồng ngực Diệp Chi. Nếu những bức ảnh kia lọt vào tay Lâm Vũ, toàn bộ hợp đồng thế thân trị giá 10 tỷ sẽ sụp đổ, và tính mạng của em trai Diệp Bảo tại bệnh viện quốc tế sẽ bị tước đoạt ngay lập tức.


*Ầm! Gầm!*


Đột nhiên, từ phía khúc cua con lộ đất đỏ dẫn vào chùa, một luồng ánh sáng pha cực mạnh xé toạc màn đêm giông bão. Tiếng động cơ gầm rú điên cuồng của một chiếc Maybach đen dẫn đầu, theo sau là hai chiếc SUV hộ tống cỡ lớn lao thẳng vào với tốc độ kinh hoàng. Ánh đèn pha quét qua màn mưa trắng xóa, rọi thẳng vào chiếc xe bán tải của Trần Phong vừa mới bò ra tới cổng chùa.


*Két... Rầm!*


Tiếng va chạm kim loại đanh tai, chói óc vang lên giữa tiếng sấm sét. Chiếc Maybach bọc thép không hề giảm ga, đâm sầm trực diện vào sườn xe bán tải của Trần Phong, ép chặt gã thám tử tư vào bờ tường gạch cũ kỹ của cổng chùa. Tiếng còi xe rú vang bíp bíp liên tục, khói xám bốc lên nghi ngút dưới làn mưa bão.


Cánh cửa sau của chiếc Maybach mở ra. Một bóng người cao lớn bước xuống, không hề che ô. Lâm Phong xuất hiện như một bóng ma quyền lực bước ra từ cõi chết. Anh mặc chiếc sơ mi đen ôm sát lồng ngực vững chãi, tay áo xắn cẩu thả để lộ những đường gân xanh guốc vạm vỡ trên cánh tay. Gương mặt tuấn tú của anh tái nhợt dưới ánh sáng xanh của đèn pha, đôi mắt sâu hoắm, đen tối và lạnh lẽo bùng lên một ngọn lửa điên loạn tột độ.


Lâm Phong không nhìn Diệp Chi. Anh sải những bước chân dài, nặng nề tiến thẳng về phía chiếc xe bán tải đang bị móp méo. Trần Phong, đầu tóc rũ rượi, đang hoảng loạn cố gắng mở cửa cabin bên kia để tẩu thoát cùng chiếc máy ảnh chuyên dụng giấu trong ngực áo. Thế nhưng, trước khi gã kịp đặt chân xuống đất, một bàn tay sắt đá đã thò vào qua cửa kính vỡ, túm chặt lấy cổ áo gã lôi tuột ra ngoài.


"Buông... buông tôi ra! Ai đó..." Trần Phong hét lên, nhưng tiếng hét của gã lập tức bị bóp nghẹt trong cổ họng.


Lâm Phong thô bạo dồn Trần Phong vào nắp ca-pô nóng hổi của chiếc Maybach. Bàn tay vạm vỡ của anh siết chặt lấy cổ họng gã thám tử, lực mạnh đến mức khiến mặt gã tím tái, hai chân giãy giụa điên cuồng trên mặt đất bùn lầy. Ánh mắt Lâm Phong lúc này không có một chút nhiệt độ nào, điên cuồng và tàn nhẫn như một con thú dữ đang bảo vệ lãnh địa.


"Ai cho phép mày chạm vào đồ của tao?" Giọng Lâm Phong trầm thấp, khàn đặc nhưng chứa đựng một áp lực nghẹt thở xé toạc màn mưa bão.


"Tôi... tôi chỉ làm thuê... Lâm Vũ thiếu gia..." Trần Phong ú ớ, bàn tay gã cố gắng bảo vệ chiếc túi da chứa máy ảnh.


Lâm Phong không thèm nghe lời giải thích. Anh dùng bàn tay còn lại giật phăng chiếc túi da, lôi chiếc máy ảnh chuyên dụng có ống kính siêu zoom ra ngoài. Trước ánh mắt kinh hoàng của Trần Phong và sự bàng hoàng của Diệp Chi đang quỳ phía xa, Lâm Phong thô bạo dùng tay bẻ gãy đôi chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa đầy ảnh bằng chứng, rồi ném chiếc máy ảnh trị giá hàng trăm triệu xuống nền đất đá dưới bánh xe Maybach.


*Rắc! Rầm!*


Anh thẳng chân giẫm mạnh gót giày da lên chiếc máy ảnh, nghiền nát vụn ống kính và thân máy thành những mảnh nhựa và kim loại vụn nát dưới vũng nước bùn đỏ thẫm. Trần Phong run rẩy co rúm người lại, hoàn toàn bị khuất phục trước sự tàn bạo, dứt khoát không một chút do dự của gã tài phiệt điên loạn.


Lâm Phong buông cổ họng Trần Phong ra, khiến gã ngã quỵ xuống đất, ho sặc sụa. Anh lạnh lùng quay sang đội vệ sĩ đặc nhiệm vừa bước xuống từ hai chiếc SUV:


"Mang gã này đi. Giao cho cảnh sát hình sự Nguyễn Minh Thư với đầy đủ hồ sơ xâm nhập bất hợp pháp nơi thờ tự tôn nghiêm. Đừng để hắn xuất hiện trước mặt Lâm Vũ trước ngày mai."


"Rõ, thưa Chủ tịch!" Đội vệ sĩ nhanh chóng khống chế Trần Phong, lôi gã đi xồng xộc vào bóng tối của chiếc SUV.


Lúc này, Lâm Phong mới từ từ quay người lại. Ánh mắt đen tối, sâu hoắm của anh lướt qua màn mưa xối xả, khóa chặt vào bóng dáng mảnh mai đang quỳ rạp dưới đất của Diệp Chi. Anh bước từng bước nặng nề về phía cô. Tiếng gót giày da nện xuống nền gạch sũng nước vang lên những âm thanh khô khốc, tựa như nhịp gõ cửa của tử thần đang đến đòi nợ.


Diệp Chi ngước mặt lên nhìn anh, nước mưa chảy tràn qua đôi mắt kiên cường nhưng đang tràn ngập sự mệt mỏi tinh thần cực hạn. Cô khẽ cắn chặt răng, nén cơn đau buốt nhói từ hai đầu gối đang rỉ máu đỏ tươi hòa vào nước mưa. Cô biết, Lâm Phong cứu cô không phải vì tình yêu hay lòng nhân từ, mà vì anh không muốn quân cờ thế thân hoàn hảo của mình bị Lâm Vũ hủy hoại trước khi anh tìm ra kẻ sát nhân thực sự đứng sau cái chết của Cố Diệp Anh.


Lâm Phong đứng sừng sững trước mặt cô như một bức tượng đá đen khổng lồ, che khuất luồng ánh sáng pha chói mắt phía sau. Anh cúi người xuống, bàn tay lạnh ngắt, thô bạo nhưng vô cùng dứt khoát nắm lấy cánh tay phải của cô, lôi mạnh cô đứng dậy. Cú kéo đột ngột khiến đầu gối Diệp Chi đau thắt lại, cô khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng khàn đặc.


Anh không nói một lời nào, lôi cô đi xồng xộc dưới màn mưa bão, đưa cô vào dưới mái hiên của Ngôi chùa cổ ven sông Đồng Nai. Tiếng mưa đập vào mái ngói âm dương phía trên vang lên những âm thanh trầm đục, u uất, cô lập hai người trong một khoảng không gian chật hẹp, đầy rẫy sự căng thẳng và nghi kỵ.


Lâm Phong thô bạo dồn cô vào chiếc cột chùa cổ bằng gỗ lim lớn, bóng tối của mái hiên che khuất nửa gương mặt tuấn tú đầy sát khí của anh. Hai bàn tay anh chống mạnh lên cột gỗ hai bên vai cô, giam cầm cô hoàn toàn trong lồng ngực vững chãi đang phập phồng những nhịp thở nặng nề. Mùi hương gỗ đàn hương trầm uất, nồng đậm từ người anh tỏa ra, bao trùm lấy mùi hương hoa nhài tự nhiên nhạt nhòa trên da thịt cô.


"Em trốn khỏi tôi, băng qua cả trăm cây số trong đêm mưa bão bùng này, chỉ để đến đây khóc thương cho một bà già rách rưới ở tịnh xá sao?" Giọng Lâm Phong gầm lên trầm thấp, chứa đựng một cơn thịnh nộ kìm nén cực hạn. "Cố Diệp Anh u sầu của tôi chưa từng có một người thân nào nghèo khổ như thế này ở miền Tây! Em rốt cuộc đang giấu tôi bí mật gì?"


Sự nghi ngờ trực diện của anh như một lưỡi dao kề sát cổ họng Diệp Chi. Đầu óc cô xoay chuyển điên cuồng dưới áp lực nghẹt thở. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu hoắm đang bùng lên tia sáng điên loạn của anh, nén chịu nỗi sợ hãi tột độ đang dâng trào trong lồng ngực.


Diệp Chi hít một hơi thật sâu bằng mũi, nén khí xuống đan điền, rồi từ từ thở ra nhẹ nhàng bằng miệng. Cô bắt đầu thực hiện phương pháp Điều hòa nhịp tim cực hạn theo nhịp 4-7-8 mà cô đã luyện tập rèn luyện suốt thời gian qua. Hít vào 4 giây, giữ khí 7 giây, thở ra nhẹ nhàng trong 8 giây. Lồng ngực cô dần ngừng phập phồng, nhịp tim đang đập điên cuồng trên 120 nhịp/phút bắt đầu hạ dần xuống dưới mức 70 nhịp/phút một cách thần kỳ. Cô buộc phải giữ cho các chỉ số sinh học của cơ thể điềm tĩnh tuyệt đối, bởi vì cô biết Lâm Phong là kẻ cực kỳ nhạy bén với sự dối trá vô thức qua mạch đập và hơi thở.


Đồng thời, để kích hoạt kỹ năng Đánh lừa máy phát hiện nói dối, Diệp Chi lén dùng hàm răng dưới cắn mạnh vào cạnh lưỡi trái đang bị rách rỉ máu nhẹ từ đêm qua. Cơn đau vật lý buốt nhói đột ngột truyền thẳng lên đại não, kích thích hệ thần kinh giao cảm tạo ra một phản ứng đau đớn giả lập. Cơn đau này sẽ làm nhiễu loạn hoàn toàn các chỉ số đo huyết áp và phản ứng co thắt cơ mặt vô thức của cô, giúp cô che giấu đi sự hoảng loạn tâm lý thực sự trước sự dò xét của anh.


"Lâm Phong..." Giọng Diệp Chi phát ra khàn đặc, yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiêu hãnh bướng bỉnh không hề lùi bước. "Anh nghĩ tôi là kẻ lừa đảo hám tiền, trốn đi để bán đứng bí mật của anh cho Lâm Vũ sao?"


"Tôi hỏi em, bà già nằm bên trong là ai?" Lâm Phong không bị đánh lạc hướng, anh tiến sát lại gần hơn, hơi thở nóng hổi đầy mùi rượu mạnh phả lên gương mặt nhợt nhạt của cô.


Diệp Chi nén cơn đau rát ở đầu lưỡi đang rỉ máu, ánh mắt cô rủ xuống tạo nên vẻ u sầu, mong manh giống hệt Cố Diệp Anh, nhưng sâu trong đồng tử vẫn là sự kiên cường của Diệp Chi. Cô đưa ra một lời nói dối bán phần – một chiến thuật đàm phán tối giản để khớp với ký ức Cố gia của anh:


"Bà cụ... chính là bảo mẫu cũ của Cố gia chúng tôi mười năm trước. Bà là người duy nhất đã âm thầm bảo bọc, giấu kín tôi khỏi sự truy quét của Trưởng lão viện Lâm gia khi cha tôi tự sát... Tôi nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ nhà chùa báo bà đang hấp hối... Anh bảo tôi phải làm sao? Nhìn người ơn nuôi dưỡng duy nhất của mình ra đi trong cô độc mà không thể đến nhìn mặt lần cuối chỉ vì bản hợp đồng thế thân lạnh lùng của anh sao?"


Lời nói dối của cô được đưa ra với một nhịp thở điềm tĩnh, nhịp tim ổn định dưới 70 nhịp/phút nhờ kỹ thuật kiểm soát sinh học xuất sắc. Cơn đau từ vết cắn ở lưỡi giúp cô giữ được cơ mặt hoàn toàn đứng im, khóe miệng khẽ mím lại u sầu tự nhiên, không hề để lộ một sơ hở vi mô nào.


Lâm Phong khẽ nhíu mày. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, tìm kiếm một sự dao động, một tia trốn tránh hay một nhịp thở dồn dập báo hiệu sự dối trá. Thế nhưng, trước mặt anh chỉ là một Cố Diệp Anh u sầu, kiên cường và đầy tổn thương đang nhìn anh với ánh mắt đứng im không dao động. Sự điềm tĩnh sinh học hoàn hảo của cô đã đánh lừa được sự nghi kỵ cực hạn của gã tài phiệt điên loạn.


Tuy nhiên, sự nghi ngờ trong lòng Lâm Phong vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Anh đột ngột đưa bàn tay phải lên, những ngón tay thon dài, lạnh ngắt bóp chặt lấy cằm Diệp Chi, ép cô phải ngước cao mặt lên đối diện trực tiếp với ánh mắt anh. Lực bóp mạnh mẽ vô thức của anh trong cơn kích động thần kinh khiến vùng da cằm nhạy cảm của cô đau nhói, bắt đầu xuất hiện vết bầm đỏ tấy.


"Bảo mẫu cũ của Cố gia?" Lâm Phong nghiến răng, giọng nói trầm thấp đầy sự dằn vặt. "Nếu chỉ là bảo mẫu cũ, tại sao em phải lén lút trốn đi giữa đêm khuya bão bùng? Tại sao em phải dùng chiếc điện thoại phụ lách luật này để liên lạc? Em không tin tôi, hay em đang âm thầm liên minh với kẻ khác sau lưng tôi?"


Diệp Chi nén chịu lực bóp đau đớn ở cằm, bàn tay phải của cô khẽ siết chặt lấy tà áo khoác sũng nước. Cô không được phép sử dụng tay trái bị thương quấn gạc phế tạm thời để gạt tay anh ra, điều đó sẽ làm lộ vết thương mới và kích hoạt cơn điên của anh. Cô chọn cách dùng sự thấu cảm tâm lý nghịch đảo để tấn công vào cảm giác tội lỗi của anh:


"Tin anh? Anh bảo tôi phải tin anh thế nào khi đêm mưa trước anh vừa mới bóp cổ tôi suýt chết trong cơn hoang tưởng? Anh bảo tôi phải tin anh thế nào khi anh xem tôi như một vật nuôi hào môn, một mồi nhử chính trị bị giám sát 24/7 bởi đội vệ sĩ? Nếu tôi nói với anh, anh có cho phép tôi đi gặp một bà lão nghèo khổ sắp chết dưới đáy xã hội này không, hay anh sẽ xé nát hợp đồng và tống tôi vào phòng giam kín?"


Những câu hỏi ngược sắc bén của cô như những nhát búa gõ mạnh vào bức tường phòng thủ lạnh lùng của Lâm Phong. Ánh mắt anh khẽ run rẩy, lực bóp ở cằm cô vô thức lỏng đi một nhịp. Sự dằn vặt, hối hận về bạo lực đêm mưa trước và sự cô độc của chính mình chợt dâng lên trong lòng anh, tranh chấp dữ dội với sự nghi kỵ thường trực.


Anh nhìn thấy vết bầm đỏ tấy đang dần hiện rõ trên cằm cô do chính tay mình gây ra, nhìn thấy dải lụa trắng quấn quanh cổ cô che đi vết thương cũ chưa lành. Mùi hương hoa nhài tự nhiên từ người cô thoảng bay dưới mái hiên chùa sũng nước mưa, nhạt nhòa nhưng kiên cường, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng cô không phải là cái bóng u sầu dễ vỡ của Cố Diệp Anh quá cố, mà là một linh hồn độc nhất đang bị anh giam cầm và tổn thương.


Lâm Phong từ từ buông tay khỏi cằm cô, ánh mắt anh tối sầm lại đầy sự bất lực và cô độc:


"Tôi cứu em khỏi Trần Phong... không phải để nghe em oán trách tôi, Diệp Anh..."


"Tôi không oán trách anh, Lâm Phong. Tôi chỉ đang nói lên sự thật của một giao dịch sòng phẳng," Diệp Chi khẽ lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn với anh dưới mái hiên chùa, cố gắng bảo vệ ranh giới thể xác của mình.


Thế nhưng, ngay khi cô vừa lùi lại, tà áo khoác tối màu ướt sũng của cô khẽ lay động dưới sức gió bão rít gào ngoài hiên chùa. Từ trong túi áo khoác bên phải, chiếc lắc chân bạc cũ kỹ – kỷ vật gia đình thiêng liêng mà bà ngoại vừa trao lại cho cô trước khi trút hơi thở cuối cùng – vô tình bị tuột ra ngoài.


*Keng... lách cách...*


Tiếng kim loại va chạm thanh mảnh vang lên trên nền gạch tàu sũng nước mưa. Chiếc lắc chân bạc cũ bị ố đen rơi ngay dưới đất, nằm trơ trọi giữa vũng nước mưa đỏ thẫm rỉ ra từ vết thương đầu gối của Diệp Chi.


Diệp Chi kinh hoàng nhìn xuống. Toàn thân cô lạnh toát, dây thần kinh căng thẳng đến mức muốn đứt phăng. Cô lập tức khom người, vươn bàn tay phải thuận ra định giật lại chiếc lắc chân bạc trước khi Lâm Phong nhìn thấy. Thế nhưng, cơn đau dữ dội từ hai đầu gối bị trầy xước rỉ máu nghiêm trọng khiến động tác của cô bị khựng lại một nhịp đầy đau đớn.


Lâm Phong nhanh hơn cô một bước. Với phản xạ nhạy bén của một kẻ luôn sống trong trạng thái cảnh giác cao độ, anh đã cúi xuống, bàn tay thon dài gân guốc nhặt chiếc lắc chân bạc cũ lên trước khi tay cô kịp chạm tới.


"Buông ra! Trả lại cho tôi!" Diệp Chi khàn giọng hét lên, cô vô thức vươn tay phải định giật lại di vật, nhưng Lâm Phong đã đứng thẳng dậy, đưa chiếc lắc chân ra xa tầm tay cô.


Anh giơ chiếc lắc chân bạc cũ lên dưới ánh sáng xanh mờ ảo, chói mắt của đèn pha Maybach đang rọi thẳng vào hiên chùa. Ánh sáng mạnh mẽ làm nổi bật tấm lắc bạc nhỏ ở giữa, nơi những vết ố đen đã được nước mưa rửa trôi một phần, để lộ ra những đường nét khắc tay thô sơ nhưng vô cùng rõ ràng mười năm trước.


Lâm Phong khẽ nheo mắt, đôi đồng tử sâu hoắm của anh chợt co rút lại dữ dội khi đọc được hai cái tên được khắc song song trên tấm lắc bạc:


"Diệp Chi... và Diệp Anh..."


Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Lâm Phong. Chiếc lắc chân bạc cũ kỹ, mang đậm dấu vết của tầng lớp nghèo khổ dưới đáy xã hội, lại khắc tên của vị hôn thê quá cố Cố Diệp Anh của anh bên cạnh một cái tên hoàn toàn xa lạ: Diệp Chi.


Anh quay ngoắt đầu lại nhìn cô, ánh mắt dằn vặt chợt biến mất, thay vào đó là một tia sáng nghi ngờ cực hạn, đen tối và đáng sợ như vực sâu không đáy.


"Diệp Chi là ai?" Giọng Lâm Phong trầm xuống dưới mức đóng băng, từng chữ phát ra chứa đựng một sức nặng nghẹt thở. "Tại sao tên của cô ấy... lại được khắc chung với tên của Diệp Anh trên kỷ vật này? Em rốt cuộc... đang che giấu thân phận thật sự của ai?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!