Tiếng Gọi Nơi Cửa Phật
Chiếc xe taxi cũ kỹ lao đi trong đêm mưa tầm tã, bánh xe nghiến lên mặt đường cao tốc sũng nước tạo nên những tiếng rít dài buốt óc. Bên trong khoang xe chật hẹp, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt bao trùm. Diệp Chi ngồi ở băng ghế sau, cơ thể cô khẽ run lên theo từng nhịp xóc của xe. Cô đưa bàn tay phải lên, khẽ vuốt lại dải lụa trắng muốt đang quấn chặt quanh cổ. Bên dưới lớp lụa ấy, vết bầm tím nghiêm trọng – tàn tích từ cơn hoang tưởng điên loạn đêm mưa trước của Lâm Phong – vẫn đang âm ỉ đau rát. Mỗi lần cô nuốt nước bọt, cơn đau từ thanh quản lại truyền thẳng lên đỉnh đầu, kèm theo vị sắt tanh nồng nơi đầu lưỡi do vết rách cô tự cắn để điều hòa nhịp tim vẫn chưa hoàn toàn khép miệng.
Cô nhìn xuống bàn tay trái của mình. Ngón trỏ tay trái bị thương quấn gạc trắng tinh tế giờ đây hoàn toàn tê dại, bất lực không thể dùng lực. Diệp Chi khẽ thở dài, mùi hương hoa nhài tự nhiên nhạt nhòa trên da thịt cô thoảng bay trong khoang xe, cố gắng tranh chấp một cách yếu ớt với mùi da ghế cũ kỹ và hơi ẩm của cơn bão. Cô siết chặt chiếc điện thoại phụ lách luật trong túi áo khoác – thứ bảo bối duy nhất giúp cô nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ Sư thầy Thích Giác Minh mà không bị hệ thống định vị GPS của chiếc thẻ đen vô hạn mức do Lâm Phong giao kiểm soát.
Đầu óc Diệp Chi rối bời như tơ vò. Đã hơn hai tiếng kể từ khi cô trốn thoát khỏi biệt thự Quận 2 nhờ sự giúp đỡ của Trưởng đội vệ sĩ Lâm Thiết. Anh ấy chỉ có thể tắt camera giám sát cổng phụ trong vòng đúng hai phút. Giờ này, chắc chắn hệ thống an ninh đã tự động khởi động lại, còi báo động đỏ đã vang lên và Lâm Phong đã biết cô biến mất. Gã tài phiệt điên loạn ấy sẽ phản ứng ra sao? Anh ta sẽ nổi điên, xé nát bản hợp đồng thế thân trị giá 10 tỷ, hay sẽ lập tức phong tỏa tài khoản viện phí cứu mạng của em trai Diệp Bảo tại Bệnh viện Quốc tế Nam Sài Gòn? Nỗi sợ hãi bóp nghẹt lấy tim cô, nhưng tiếng gọi từ ngôi chùa cổ ven sông Đồng Nai, nơi người bà ngoại đang hấp hối, đã tiếp thêm cho cô một ý chí sắt đá để vượt qua mọi ranh giới dối trá của hào môn.
Chiếc taxi rẽ vào một con đường đất đỏ gồ ghề, hai bên đường là những rặng tre già nghiêng ngả dưới sức gió của cơn bão. Cuối cùng, ánh đèn dầu mờ ảo của Ngôi chùa cổ ven sông Đồng Nai cũng hiện ra thấp thoáng sau màn mưa trắng xóa. Ngôi chùa cổ kính, thâm nghiêm nằm cô độc bên dòng sông đang cuộn sóng dữ dội.
Diệp Chi trả tiền cho tài xế bằng những tờ tiền mặt cuối cùng rút từ quỹ tích lũy nhỏ của mình, rồi nhanh chóng bước xuống xe. Cơn mưa xối xả lập tức dội thẳng vào người cô, làm ướt sũng mái tóc và tà áo khoác tối màu. Cô điềm tĩnh di chuyển bằng đôi giày đế bệt, cố gắng không gây tiếng động, đi vòng qua lối hành lang lát gạch tàu rêu phong của nhà chùa.
Ngay tại hiên chùa, Sư thầy Thích Giác Minh đã đứng chờ sẵn dưới chiếc bóng mờ của ngọn đèn bão. Thầy mặc chiếc áo cà sa màu vàng đất giản dị, gương mặt từ bi hỷ xả nhưng chân mày khẽ nhíu lại đầy lo âu khi nhìn thấy Diệp Chi xuất hiện trong bộ dạng nhếch nhác, cổ quấn lụa trắng che vết bầm.
"A Di Đà Phật. Con đã về rồi, Diệp Chi," Sư thầy khẽ cúi đầu chào, giọng nói trầm ấm xua tan phần nào cái lạnh buốt của cơn mưa. "Bà ngoại con... Bà cụ Cố đang nằm ở gian phòng tịnh xá phía sau. Thầy đã cho người sắc thuốc Đông y an thần cho bà, nhưng mạch tượng của bà đã vô cùng suy kiệt. Con hãy vào ngay đi, bà đang chờ con."
"Con bạch thầy... Con cảm ơn thầy đã bảo bọc cho bà suốt thời gian qua," Diệp Chi khẽ cúi đầu, giọng nói khàn đặc và yếu ớt vì vết thương ở cổ họng. Cô bước theo Sư thầy dọc theo dãy hành lang gỗ dài, tiếng mưa đập vào mái ngói âm dương vang lên những âm thanh trầm đục, u uất.
Căn phòng tịnh xá nhỏ hiện ra cuối hành lang, chỉ được thắp sáng bằng một ngọn nến vàng leo lét. Mùi thuốc bắc thơm dịu và mùi nhang trầm lan tỏa trong không gian, mang lại một cảm giác thanh tịnh nhưng tĩnh mịch đến đáng sợ. Trên chiếc giường tre đơn sơ, Bà cụ Cố đang nằm bất động. Mái tóc bà bạc phơ như cước, làn da nhăn nheo xám xịt dưới ánh nến, hơi thở vô cùng khò khè và yếu ớt.
Diệp Chi lao đến bên giường, cô quỳ sụp xuống nền đất lạnh. Cô không dám dùng tay trái bị thương quấn gạc phế tạm thời để chạm vào bà, mà chỉ dùng bàn tay phải run rẩy nắm lấy bàn tay gầy guộc, đầy những vết chai sạn của bà ngoại.
"Ngoại ơi... Con là Diệp Chi đây. Con đã về với ngoại rồi..." Giọng Diệp Chi nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay lạnh ngắt của bà.
Như có một sợi dây liên kết vô hình lay động, Bà cụ Cố khẽ động đậy mi mắt. Bà từ từ mở đôi mắt đục mờ, ánh mắt lúc đầu trống rỗng vô định, nhưng khi nhìn rõ gương mặt thanh tú giống hệt Cố Diệp Anh của Diệp Chi, đồng tử bà chợt co rút lại. Trong khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi cuối đời, bà khẽ mấp máy môi, bàn tay gầy guộc run rẩy cố gắng nắm chặt lấy tay Diệp Chi.
"Diệp... Diệp Anh đó phải không con? Không... không phải... Mùi hương này... Con là Diệp Chi... Đứa cháu tội nghiệp của ngoại..." Giọng bà yếu ớt như tiếng gió thoảng qua kẽ lá, nhưng từng lời nói ra lại như sấm sét đánh thẳng vào tâm can Diệp Chi.
Bà cụ Cố dùng hết sức lực tàn cuối cùng, run rẩy đưa bàn tay còn lại xuống dưới chiếc gối nằm bằng mây cũ kỹ. Bà lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong chứa một chiếc lắc chân bạc cũ kỹ, đã bị ố đen theo thời gian. Bà đặt chiếc lắc chân ấy vào lòng bàn tay phải của Diệp Chi, nước mắt đục mờ chảy tràn qua những nếp nhăn nơi khóe mắt.
"Ngoại không còn nhiều thời gian nữa... Diệp Chi ơi... Con phải nghe ngoại nói... Sự thật... Sự thật về cặp song sinh bị chia xét mười năm trước..." Bà cụ Cố khẽ ho lên một tiếng khan đặc, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội. "Mười năm trước... khi Cố gia sa sút phá sản... cha con bị dồn vào đường cùng... Trưởng lão viện Lâm gia đã dùng tiền để thâu tóm toàn bộ đất đai khu Nam Sài Gòn... Chúng biết con và Diệp Anh là hai đứa trẻ giống nhau như hai giọt nước... Chúng đã dùng tiền mua chuộc Diệp Mạnh... bắt ông ta phải giấu kín sự tồn tại của con ở khu ổ chuột... để đưa Diệp Anh vào Lâm gia làm quân cờ đính hôn chính trị... Chúng chia cắt hai con... để dễ bề kiểm soát..."
Diệp Chi bàng hoàng, toàn thân cô đông cứng như hóa đá. Chiếc lắc chân bạc cũ trên tay cô lạnh ngắt, phát ra những tiếng kêu lách cách nhỏ bé. Sự thật về cặp song sinh bị chia cắt mười năm trước chợt phát lộ một cách tàn nhẫn và đẫm nước mắt.
Cố Diệp Anh – vị hôn thê quá cố u sầu của Lâm Phong, người con gái mà cô phải đeo mặt nạ đóng thế suốt thời gian qua, người con gái đã chết một cách bí ẩn trong vụ tai nạn thảm khốc tại đèo Đà Lạt – thực chất không phải là một người xa lạ có gương mặt giống cô. Cô ấy chính là người chị gái song sinh ruột thịt thất lạc của cô!
Chúng đã chia cắt họ từ thuở nhỏ. Một người bị đẩy vào bùn lầy của khu ổ chuột Quận 8 với những khoản nợ nần cờ bạc của cha nuôi Diệp Mạnh, một người bị giam cầm trong lồng son hào môn lạnh lẽo để rồi chết oan khuất dưới vực sâu đèo Đà Lạt.
Nỗi đau đớn tột cùng và sự phẫn nộ bùng lên như ngọn lửa thiêu rụi tâm trí Diệp Chi. Cô ôm lấy cơ thể gầy yếu của bà ngoại, khóc nghẹn ngào không thành tiếng. Đầu lưỡi bị rách rỉ máu nhẹ rát buốt, cổ họng bầm tím quấn lụa trắng nghẹn đắng lại. Động cơ hành động của cô trong tích tắt này đã hoàn toàn chuyển hóa. Cô không còn là một cô gái nghèo đóng thế thân để kiếm tiền viện phí cứu em trai nữa. Cô là Diệp Chi của Cố gia, người duy nhất còn sống sót để đòi lại công lý và vạch trần âm mưu mưu sát tàn độc đã cướp đi mạng sống của người chị song sinh Cố Diệp Anh!
"Ngoại ơi... Con hứa với ngoại... Con sẽ tìm ra sự thật... Con sẽ đòi lại công lý cho chị Diệp Anh... Con sẽ bắt chúng phải trả giá..." Diệp Chi thì thầm bên tai bà ngoại, ánh mắt cô dưới màn nước mắt chợt bùng lên một tia sáng sắc bén, quyết tuyệt đến đáng sợ.
Bà cụ Cố khẽ mỉm cười từ bi, ánh mắt bà dần mất đi tiêu cự, bàn tay gầy guộc từ từ buông thõng xuống giường tre. Bà đã ra đi một cách thanh thản, sau khi đã trao lại di vật và bí mật huyết thống thiêng liêng nhất cho đứa cháu gái kiên cường.
Sư thầy Thích Giác Minh bước vào phòng, khẽ thở dài và bắt đầu niệm Phật cầu siêu cho linh hồn người đã khuất. Diệp Chi đứng dậy, cô cẩn thận cất chiếc lắc chân bạc cũ vào túi áo khoác bên cạnh chiếc điện thoại phụ lách luật. Cô đứng lặng yên trước linh sàng của bà ngoại, nén nỗi đau thương tột cùng vào sâu trong lòng để giữ vững sự điềm tĩnh cần thiết của một quân cờ chiến lược.
Thế nhưng, ngay trong giây phút tĩnh mịch thiêng liêng ấy của nhà chùa, một âm thanh cực nhỏ, sắc lạnh xé toạc không gian mưa gió ngoài cửa sổ phòng tịnh xá.
*Tách... tách...*
Đó là tiếng màn trập máy ảnh cơ học quen thuộc!
Diệp Chi giật mình, thính giác nhạy bén vô song của cô – thứ năng lực đặc thù giúp cô đọc vị tiếng động sinh học – lập tức khóa chặt hướng phát ra âm thanh ngoài cửa sổ gỗ hướng ra sông Đồng Nai. Cô quay ngoắt đầu lại, ánh mắt sắc bén như chim ưng xuyên qua màn mưa dày đặc bám trên lớp kính cửa sổ.
Một bóng đen mặc áo mưa tối màu, đội mũ lưỡi trai sụp xuống và đeo khẩu trang đen đang lùi lại nhanh chóng khỏi bậu cửa sổ. Trên tay hắn là chiếc máy ảnh chuyên dụng có ống kính siêu zoom đang lấp lánh ánh đèn hồng ngoại.
Trần Phong! Gã thám tử tư chuyên nghiệp được Lâm Vũ thuê đã bám theo cô suốt chặng đường từ Quận 2 về đây. Hắn đã chụp được toàn bộ cảnh Diệp Chi mặc đồ nghèo khổ, khóc thương bên giường bệnh của một bà cụ nghèo nàn tại ngôi chùa cổ này.
Nếu những bức ảnh này lọt vào tay Lâm Vũ, thân phận thật của cô là Diệp Chi – cô gái nghèo khu ổ chuột chứ không phải vị tiểu thư Cố Diệp Anh quý phái – sẽ bị công khai trước Trưởng lão viện ngay lập tức. Bản hợp đồng thế thân sẽ bị hủy bỏ, cô sẽ bị cáo buộc lừa đảo chiếm đoạt tài sản, và quan trọng nhất, tài khoản viện phí phẫu thuật tim của Diệp Bảo tại bệnh viện quốc tế sẽ bị đóng băng ngay lập tức. Sinh mạng của em trai cô đang nằm trong chiếc thẻ nhớ máy ảnh của gã thám tử kia!
"Đứng lại!" Diệp Chi khàn giọng hét lên, giọng nói khàn đặc vì vết thương ở cổ họng vang lên đầy sự quyết liệt.
Cô không hề do dự, lập tức lao ra cửa phòng tịnh xá, bỏ lại Sư thầy Thích Giác Minh đang ngỡ ngàng phía sau. Diệp Chi chạy như bay dọc theo hành lang gỗ tối tăm của nhà chùa, hướng thẳng ra phía sân sau hướng ra sông Đồng Nai – nơi bóng đen của Trần Phong đang tẩu thoát.
Cơn mưa bão ngoài sân chùa trút xuống xối xả, gió rít gào thổi bay mái tóc ướt sũng của cô. Diệp Chi nhìn thấy bóng dáng của Trần Phong đang ôm chặt chiếc máy ảnh chạy nhanh qua khoảng sân gạch tàu trơn trượt hướng ra phía cổng chùa.
Cô dùng hết sức lực chạy đuổi theo hắn. Thế nhưng, khi cô định vươn tay phải ra bám lấy một chiếc cột gỗ hành lang để lấy đà xoay người rút ngắn khoảng cách, ngón trỏ tay trái bị thương quấn gạc phế tạm thời của cô vô thức chạm vào cột gỗ. Cơn đau nhói buốt từ vết rách sâu truyền thẳng vào dây thần kinh khiến cô mất đà, bàn tay trái không thể dùng lực để bám giữ.
*Rầm!*
Diệp Chi bị trượt chân trên nền gạch tàu bám đầy rêu xanh sũng nước mưa. Cô ngã nhào xuống sân chùa trơn trượt, hai đầu gối đập mạnh xuống nền gạch cứng buốt. Cơn đau thấu xương truyền đến, đầu gối cô bị trầy xước nghiêm trọng, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp vải quần tối màu, hòa lẫn với nước mưa lạnh ngắt.
Cô cắn chặt răng nén chịu cơn đau thể xác, dùng bàn tay phải thuận chống đất để gượng đứng dậy. Thế nhưng, khoảng thời gian vấp ngã ngắn ngủi ấy đã là quá đủ cho một thám tử tư chuyên nghiệp như Trần Phong.
Hắn đã chạy thoát ra phía cổng chùa, nhanh chóng nhảy lên chiếc xe bán tải tối màu đang nổ máy chờ sẵn ngoài lộ lớn. Chiếc xe bán tải rú ga mạnh mẽ, bánh xe quay tít trên bùn đất đỏ rồi lao vút đi vào bóng tối của màn mưa giông bão bùng, mang theo chiếc thẻ nhớ chứa đựng những bức ảnh chí mạng có thể hủy hoại cả cuộc đời cô và tính mạng của em trai Diệp Bảo.
Diệp Chi đứng bất lực dưới màn mưa xối xả trước cổng chùa cổ ven sông Đồng Nai. Nước mưa lạnh ngắt dội thẳng vào gương mặt nhợt nhạt, những giọt máu từ đầu gối bị trầy xước vẫn đang rỉ ra, hòa vào dòng nước bùn đất dưới chân cô. Cô siết chặt chiếc lắc chân bạc cũ trong tay phải, ánh mắt nhìn sâu vào khoảng không tối tăm nơi chiếc xe của Trần Phong vừa biến mất, lòng ngập tràn một áp lực nghẹt thở của cạm bẫy tống tiền đang cận kề sát sườn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!