Nhạc nềnAfternoon_Garden

Cuộc Gọi Từ Sa Đéc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gậy đầu rồng bằng gỗ mun của lão gia tử Lâm Chấn nện xuống sàn đá mật thất vẫn còn âm vang trong tâm trí Diệp Chi như những nhịp gõ của tử thần. Không gian bên trong chiếc Maybach trở về biệt thự Quận 2 ngột ngạt đến mức dưỡng khí như bị rút cạn. Lâm Phong ngồi bất động bên cạnh cô, gương mặt tuấn tú nửa tối nửa sáng dưới ánh đèn đường hắt qua cửa kính xe. Đôi gân xanh nơi thái dương anh vẫn giật mạnh liên tục, biểu thị cho một cơn bão lòng chưa thể nguôi ngoai sau tối hậu thư tàn nhẫn ba mươi ngày của ông nội.


Diệp Chi khẽ dịch người sang một bên, giữ khoảng cách an toàn. Cổ họng cô đau rát thắt lại, mỗi nhịp thở đều mang theo vị sắt tanh nồng nơi đầu lưỡi – tàn dư của vết rách mà cô tự cắn đêm qua để điều hòa nhịp tim trước máy đo của anh. Trên cổ cô, dải lụa trắng muốt vẫn được quấn chặt để che đi vết bầm tím đen ghê người. Ngón trỏ tay trái bị thương do ghim nhạc rạch sâu vẫn quấn băng gạc trắng tinh tế, hoàn toàn bất lực không thể dùng lực. Cô lén nhìn bóng lưng rộng lớn của Lâm Phong, lòng ngập tràn một nỗi dằn vặt khôn nguôi. Người đàn ông điên loạn này vừa dùng cả chiếc ghế Chủ tịch tạm quyền và Gói cổ phiếu quỹ Lâm Thị trị giá 800 tỷ đồng để che chở cho cô trước sự sỉ nhục của Trưởng lão viện. Nhưng cô biết, tình cảm ấy chỉ là một sự ngộ nhận đau đớn dành cho cái bóng của người chị quá cố Cố Diệp Anh, chứ không phải dành cho một Diệp Chi nghèo khổ của hiện tại.


Khi chiếc xe dừng lại trước sảnh biệt thự cánh Tây, Lâm Phong bước xuống trước mà không ngoảnh lại nhìn cô một lần nào. Bóng dáng cao lớn của anh nhanh chóng chìm vào bóng tối của sảnh lớn biệt thự, lạnh lùng và cô độc. Diệp Chi hít một hơi thật sâu, nén cơn đau thể xác, lẳng lặng bước về phòng ngủ phụ của mình.


Việc đầu tiên cô làm sau khi khóa chặt cửa phòng là bước đến ngăn kéo tủ trang điểm, lấy ra chiếc ví cầm tay cũ nát từ thuở nghèo khó. Bên dưới lớp lót vải sờn, ống nghiệm thủy tinh chứa mẫu máu thật của cô – thứ chứa đầy nồng độ hormone của lọ thuốc tránh thai khẩn cấp mà cô vừa tráo đổi thành công nhờ sự giúp đỡ của bác sĩ Trần Vũ – vẫn nằm im lìm. Diệp Chi biết bà Trương, tai mắt của Tần Nhã cài cắm trong biệt thự, có thể quay lại lục soát căn phòng này bất cứ lúc nào. Cô không thể để lại bất kỳ một dấu vết nào đe dọa đến sự an nguy của bản thân.


Bằng bàn tay phải thuận, Diệp Chi lén lút mang ống nghiệm vào phòng vệ sinh. Cô cẩn thận rút nút cao su, đổ toàn bộ chất lỏng đỏ thẫm vào bồn cầu rồi nhấn nút xả nước. Dòng nước xoáy mạnh mẽ cuốn trôi đi ranh giới dối trá cuối cùng của cuộc kiểm tra y tế đột xuất sáng nay. Cô dùng cồn y tế rửa sạch ống nghiệm ba lần, lau khô bằng khăn giấy, sau đó bọc kín trong nhiều lớp túi nylon tối màu trước khi lén mang ra vứt sâu dưới đáy thùng rác y tế của biệt thự. Xong xuôi, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào cánh cửa gỗ lạnh ngắt.


Nhưng sự bình yên trong hào môn luôn ngắn ngủi như một cái chớp mắt.


Khoảng mười một giờ đêm, khi màn mưa giông ngoài trời bắt đầu trút xuống xối xả, sấm sét rạch ngang bầu trời Nam Sài Gòn, chiếc điện thoại phụ không đăng ký danh tính của Diệp Chi – thứ cô lén lách luật mua được nhờ kẽ hở giao dịch khống qua Khánh An – đột ngột rung lên bần bật dưới gối nằm.


Diệp Chi giật mình, tim đập liên hồi. Cô nhanh chóng áp điện thoại lên tai, giọng nói khàn đặc vì vết thương ở cổ họng khẽ vang lên:


"Alo? Ai đấy ạ?"


"A Di Đà Phật. Có phải cô Diệp Chi đó không?"


Giọng nói trầm ấm, từ bi nhưng mang theo một sự khẩn cấp rõ rệt vang lên từ đầu dây bên kia. Diệp Chi lập tức nhận ra giọng nói của Sư thầy Thích Giác Minh, trụ trì ngôi chùa cổ Linh Phong. Sư thầy chính là người đã thấu hiểu mọi nỗi đau hào môn và là người âm thầm bảo vệ bài vị của mẹ ruột Lâm Phong cũng như tro cốt của Cố Diệp Anh.


"Dạ bạch thầy, con là Diệp Chi đây ạ. Có chuyện gì khẩn cấp sao thầy?"


"Cô Diệp Chi, thầy vừa nhận được tin từ một tịnh xá cổ ở Sa Đéc. Bà ngoại của cô – Bà cụ Cố – đang trong tình trạng nguy kịch. Cơn suy tim bộc phát khiến bà rơi vào trạng thái hôn mê sâu, các bác sĩ nói bà có thể không qua khỏi đêm nay. Trong những khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi cuối cùng, bà liên tục lẩm bẩm gọi tên cô và Diệp Anh, bà cứ nhắc về 'hai đứa trẻ giống nhau như hai giọt nước' mười năm trước... Sư cô ở tịnh xá biết mối liên hệ của thầy với gia đình cô nên đã khẩn cấp liên lạc báo tin. Cô phải về Sa Đéc ngay lập tức, nếu không... sợ rằng sẽ không kịp nhìn mặt bà lần cuối."


Đầu óc Diệp Chi như có tiếng sét nổ tung. Chiếc điện thoại suýt nữa rơi khỏi bàn tay phải đang run rẩy của cô. Bà ngoại. Người bà tội nghiệp mất trí nhớ, người thân duy nhất còn lại trên đời này biết về sự tồn tại của cặp song sinh bị chia cắt mười năm trước, đang hấp hối ở một ngôi chùa cổ Sa Đéc xa xôi. Nỗi đau đớn thấu tim gan và lòng hiếu thảo trỗi dậy mạnh mẽ, thiêu rụi mọi nỗi sợ hãi về bản hợp đồng thế thân trị giá 10 tỷ đồng hay điều khoản phạt đền 500 tỷ của Lâm gia.


"Con... con sẽ về ngay. Bạch thầy, con sẽ về Sa Đéc ngay lập tức!"


Diệp Chi cúp máy, nước mắt nóng hổi lã chã rơi xuống mu bàn tay bầm đỏ. Cô không thể chần chừ thêm một giây phút nào nữa. Nhưng làm thế nào để trốn khỏi biệt thự Lâm gia vào giữa đêm mưa giông bão bùng này?


Hệ thống an ninh của biệt thự Quận 2 vô cùng nghiêm ngặt với hàng chục camera giám sát hoạt động 24/7 và đội vệ sĩ tuần tra liên tục dưới sự chỉ huy trực tiếp của Trưởng đội vệ sĩ Lâm Thiết. Chưa kể, bà Trương – tai mắt của Tần Nhã – luôn rình rập ở hành lang cánh Tây. Nếu cô ngang nhiên bước ra cửa chính gọi taxi, Lâm Phong sẽ lập tức biết chuyện, và Trưởng lão viện sẽ dùng cơ hội này để cáo buộc cô vi phạm điều khoản bảo mật, cắt đứt ngay lập tức tài khoản viện phí cứu mạng của em trai Diệp Bảo tại Bệnh viện Quốc tế Nam Sài Gòn.


Diệp Chi bắt buộc phải thực hiện giao thức khẩn cấp: Tẩu thoát Đêm Mưa.


Cô nhanh chóng thay bộ váy lụa trắng u sầu của Cố Diệp Anh ra, khoác lên mình một bộ đồ bảo hộ màu tối giản, ôm sát cơ thể mảnh mai. Cô đi một đôi giày đế bệt màu đen không gây tiếng động, giấu chiếc lắc chân bạc bùa hộ mệnh thuở nhỏ vào sâu trong túi áo khoác. Cô lén hé mở cánh cửa phòng ngủ phụ, quan sát hành lang tối tăm. Khi bóng của bà Trương vừa khuất sau ngã rẽ phòng dọn dẹp, Diệp Chi như một bóng ma lướt đi không tiếng động dọc theo lối cầu thang phụ dành cho người giúp việc, hướng thẳng ra khu vườn hồng trắng phía sau biệt thự.


Cơn mưa giông lạnh buốt dội thẳng vào mặt cô, gió rít lên từng hồi qua những rặng cây lớn ven sông Sài Gòn. Diệp Chi di chuyển nhanh nhẹn sát bờ tường, lẩn khuất dưới bóng của những gốc hồng lớn dập nát dưới mưa. Cô hướng về phía cổng phụ – lối đi dành riêng cho người làm vườn và xe chở rác, nơi hệ thống cảm biến hồng ngoại hoạt động độc lập.


Tuy nhiên, ngay khi cô vừa chạm tay vào chốt cửa sắt lạnh ngắt của cổng phụ, một luồng ánh sáng mạnh mẽ từ chiếc đèn pin chuyên dụng đột ngột quét qua, khóa chặt bóng dáng mảnh mai của cô vào bức tường gạch đỏ.


"Cô Diệp Anh. Nửa đêm mưa gió thế này, cô định đi đâu?"


Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng và đầy kỷ luật của Lâm Thiết vang lên từ phía sau luồng sáng. Trưởng đội vệ sĩ bước ra từ bóng tối của chòi gác, dáng người cao lớn vạm vỡ của anh bao trùm lấy cô dưới chiếc áo mưa đặc chủng màu đen. Đôi mắt anh nghiêm nghị, không một chút cảm xúc, tay phải anh khẽ đặt lên bao súng an ninh bên hông.


Diệp Chi đứng im, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cô biết, nếu là bất kỳ một vệ sĩ nào khác, cô đã bị khống chế và áp giải về phòng ngay lập tức. Nhưng người đứng trước mặt cô là Lâm Thiết – một người đàn ông kỷ luật thép nhưng trọng nghĩa khí, người mà cô từng cứu mạng khỏi một vụ gài bẫy oan uổng của Lâm Vũ trước đó.


*Nhân quả dài hạn từ quá khứ chợt hiện về trong tâm trí cô.* Ngày ấy, Lâm Vũ đã lén đánh cắp tài liệu mật về dự án Nam Sài Gòn rồi đổ tội cho Lâm Thiết làm mất, hòng ép anh phải từ chức để thay thế bằng tay sai của hắn. Chính Diệp Chi, bằng kỹ năng đọc vị micro-expression và phân tích tâm lý học hành vi, đã chỉ ra sự dao động cơ mặt bất thường của trợ lý Tô Mạnh, lừa hắn tự bộc lộ sơ hở chữ ký phê duyệt giả mạo, minh oan hoàn toàn cho Lâm Thiết trước mặt Lâm Phong. Lòng biết ơn sâu sắc ấy của Lâm Thiết đối với cô vẫn luôn được anh âm thầm cất giấu sau vẻ ngoài lạnh lùng của một trưởng đội bảo an.


Diệp Chi không lùi bước, cô nhìn thẳng vào luồng ánh sáng đèn pin, giọng nói khàn đặc nhưng run rẩy vì xúc động:


"Lâm Thiết. Tôi xin anh... hãy tắt đèn pin đi. Đừng để camera cổng chính ghi nhận hình ảnh này."


Lâm Thiết khẽ nhíu mày, nhưng cánh tay anh vô thức hạ thấp luồng sáng đèn pin xuống đất, chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo của những tia chớp rạch ngang trời đêm. Anh bước lại gần cô, giọng nói trầm xuống đầy cảnh cáo:


"Cô có biết lệnh của Lâm tổng nghiêm ngặt thế nào không? Tôi có nhiệm vụ giám sát cô 24/7. Nếu cô rời khỏi biệt thự này mà không có sự đồng ý của anh ấy, tôi buộc phải dùng biện pháp cưỡng chế để đưa cô trở lại phòng. Đừng làm khó tôi, cô Diệp Anh."


"Tôi không phải là Cố Diệp Anh! Anh biết rõ điều đó mà, Lâm Thiết!"


Diệp Chi khẽ hét lên dưới màn mưa giông, nước mưa hòa lẫn nước mắt chảy tràn trên gương mặt nhợt nhạt của cô. Cô không dùng tiền bạc hào môn để mua chuộc anh, vì cô biết một người chính trực như Lâm Thiết coi thường điều đó. Cô đưa bàn tay phải run rẩy vào túi áo khoác, lấy ra chiếc lắc chân bạc thuở nhỏ – bùa hộ mệnh thiêng liêng nhất của đời cô – đặt vào lòng bàn tay thô ráp của anh.


"Bà ngoại tôi... người bà mất trí nhớ đang sống ở Sa Đéc đang hấp hối. Bà không còn nhiều thời gian nữa, Lâm Thiết ạ. Bà liên tục gọi tên tôi và chị gái tôi... Đây là chiếc lắc chân bạc mà bà đã tự tay đeo cho hai chị em tôi trước khi gia đình sa sút phá sản. Tôi xin anh, với tư cách là một con người, với tư cách là một người cháu... hãy để tôi đi nhìn mặt bà lần cuối. Tôi thề sẽ trở về trước khi trời sáng để thực hiện tiếp hợp đồng thế thân này. Tôi không thể bỏ mặc người thân duy nhất của mình chết trong cô độc được!"


Diệp Chi khóc nghẹn ngào, đôi vai mảnh mai run rẩy dữ dội dưới cơn bão giông lạnh buốt. Lòng tự trọng kiêu hãnh của cô gái nghèo lúc này hoàn toàn bị hạ xuống trước tình thâm ruột thịt.


Lâm Thiết cúi đầu nhìn chiếc lắc chân bạc nhỏ bé, cũ kỹ nằm trong lòng bàn tay mình. Những nút thắt bạc đã ố vàng theo thời gian, nhưng nó chứa đựng một sức mạnh tinh thần to lớn của một gia đình nghèo khổ. Anh dằn vặt nội tâm dữ dội. Một bên là kỷ luật quân đội nghiêm ngặt, là mệnh lệnh tuyệt đối của Chủ tịch Lâm Phong – người đã trao cho anh quyền lực an ninh biệt thự. Một bên là nghĩa khí đạo đức con người, là món nợ ân tình cứu mạng mà anh chưa có cơ hội đền đáp cho cô gái kiên cường trước mặt.


Nếu anh thả cô đi và Lâm Phong phát hiện ra, anh chắc chắn sẽ bị sa thải ngay lập tức, thậm chí bị Trưởng lão viện thanh trừng vì tội phản bội gia tộc. Nhưng nếu anh chặn cô lại, anh sẽ vĩnh viễn trở thành một cỗ máy vô hồn, tàn nhẫn gián tiếp bức tử tình thâm của ân nhân mình.


"Lâm Thiết... tôi cầu xin anh..." Diệp Chi quỳ sụp xuống nền đất sũng nước mưa, bàn tay phải nắm chặt lấy vạt áo mưa của anh, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng.


Nhìn thấy sự kiêu hãnh của cô gái từng đứng trước hội đồng quản trị lật ngược thế cờ nay lại quỳ xuống vì người thân, trái tim sắt đá của người trưởng vệ sĩ hoàn toàn bị lay động. Anh hít một hơi thật sâu, đỡ cô đứng dậy, bàn tay thô ráp siết chặt chiếc lắc chân bạc rồi ấn lại vào tay cô.


"Đứng lên đi, cô Diệp Chi," Lâm Thiết nói, lần đầu tiên anh gọi đúng tên thật của cô dưới màn mưa giông, giọng nói mang theo một sự quyết định đầy mạo hiểm. "Tôi giúp cô không phải vì chiếc lắc chân này, mà là vì nghĩa khí của một con người. Tôi chỉ có thể tắt camera giám sát của cổng phụ và lối đi sau vườn hồng trong vòng đúng hai phút bằng quyền quản trị của mình. Sau hai phút, hệ thống sẽ tự động khởi động lại và báo động đỏ về máy của Lâm tổng. Cô phải chạy thật nhanh ra con lộ phía sau, tôi đã gọi sẵn một chiếc taxi không biển hiệu chờ cô ở ngã tư."


Diệp Chi bàng hoàng nhìn anh, nước mắt xúc động tuôn trào: "Lâm Thiết... cảm ơn anh. Khoản nợ ân tình này, tôi sẽ vĩnh viễn ghi nhớ."


"Đi mau đi!" Lâm Thiết dứt khoát quay người, rút bộ đàm an ninh ra và bắt đầu thao tác tắt hệ thống camera cổng phụ. "Cô chỉ có đúng 120 giây. Hãy bảo trọng!"


Diệp Chi không chần chừ thêm một giây nào. Cô dùng hết sức lực chạy băng qua cánh cổng sắt phụ vừa được Lâm Thiết hé mở. Đôi chân cô giẫm lên bùn đất sũng nước, tà áo khoác tối màu bay phần phật dưới gió bão. Cô chạy trốn khỏi chiếc lồng son lộng lẫy nhưng ngột ngạt của biệt thự Lâm gia, hướng thẳng về phía ngã tư tối đèn ngoài lộ lớn.


Đúng như lời Lâm Thiết, một chiếc xe taxi màu bạc không bật đèn pha đang nổ máy chờ sẵn dưới bóng cây cổ thụ. Diệp Chi lao đến, giật mở cửa xe và bước lên ghế sau, toàn thân ướt sũng và run rẩy vì lạnh.


"Bác tài, cho tôi về Sa Đéc, Đồng Tháp ngay lập tức! Tôi sẽ trả gấp ba lần tiền cước!" Cô thở dốc, giọng nói khàn đặc đầy sự khẩn thiết.


"Được rồi, cô gái. Ngồi chắc nhé, đường đêm mưa gió lắm đấy," gã tài xế trung niên lầm lì đáp, rồi dứt khoát vào số, nhấn ga cho chiếc xe lướt nhanh vào màn mưa giông dày đặc của Sài Gòn đêm muộn.


Chiếc taxi lăn bánh rời khỏi khu biệt thự Quận 2, mang theo Diệp Chi hướng về miền Tây sông nước, nơi chân tướng quá khứ và tiếng gọi của tình thâm đang chờ đợi cô.


Thế nhưng, Diệp Chi không hề biết rằng, ngay tại góc tối khuất của con hẻm đối diện cổng phụ biệt thự Lâm gia, bên trong một chiếc xe bán tải tối màu hoàn toàn tắt đèn, một bóng đen vẫn luôn âm thầm quan sát mọi hành tung của cô từ đầu đến cuối.


Đó là thám tử tư Trần Phong – kẻ chuyên nghiệp được Lâm Vũ thuê với mức giá khổng lồ để bám đuôi, rình rập và săn ảnh đen nhằm hủy hoại thân phận thế thân của cô.


Trần Phong ngồi trong cabin tối, gương mặt gầy gò lộ rõ vẻ xảo quyệt tàn độc dưới ánh sáng yếu ớt của màn hình máy ảnh chuyên dụng. Đôi tay gầy guộc của hắn di chuyển linh hoạt, điều chỉnh ống kính siêu zoom hồng ngoại xuyên qua màn mưa dày đặc để khóa chặt vào gương mặt nhợt nhạt của Diệp Chi khi cô bước lên xe taxi.


"Tách... tách... tách..."


Tiếng màn trập máy ảnh vang lên cực nhỏ, hoàn toàn bị tiếng sấm sét gầm rú ngoài trời nuốt chửng. Những bức ảnh rõ nét chụp lại cảnh Diệp Chi trốn chạy khỏi biệt thự Lâm gia trong đêm mưa, hình ảnh cô quỳ xuống thuyết phục Lâm Thiết, và toàn bộ biển số xe taxi của cô đều đã được ghi lại một cách hoàn hảo bên trong chiếc thẻ nhớ bảo mật.


Trần Phong khẽ nhếch mép cười lạnh, tắt máy ảnh và rút chiếc điện thoại vệ tinh ra gửi một dòng tin nhắn mật cho Lâm Vũ:


"Con mồi đã cắn câu. Cô ta vừa trốn khỏi biệt thự Quận 2 để đi miền Tây. Tôi đang bám theo lộ trình của chiếc taxi. Chuẩn bị nhận quà lớn nhé, thiếu gia."


Chiếc xe bán tải tối màu từ từ lăn bánh, giữ khoảng cách an toàn âm thầm bám theo chiếc taxi chở Diệp Chi lao đi trong đêm bão giông bão bùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!