Nhạc nềnAfternoon_Garden

Cơn Thịnh Nộ Của Trưởng Lão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh Sài Gòn chưa kịp xua tan những dải mây xám xịt của cơn giông đêm qua, hành lang cánh Tây của biệt thự Lâm gia đã chìm trong một bầu không khí lạnh lẽo đến mức đóng băng.


Lâm Phong đứng nấp sau bức rèm lụa dày màu xám tro, đôi bàn tay vạm vỡ siết chặt vào mép vải khiến những đường gân xanh guốc nổi lên cuồn cuộn trên mu bàn tay. Ánh mắt anh sâu hoắm, đen tối và lạnh lùng như chim ưng đêm, khóa chặt vào bóng dáng cao gầy của bác sĩ tâm lý Trần Vũ đang lén lút, vội vã bước ra khỏi khu vực phòng khám biệt thự. Bước chân của Trần Vũ rất nhanh, thỉnh thoảng anh ta lại ngoảnh đầu nhìn quanh như để chắc chắn rằng không có tai mắt nào của Tần Nhã hay Trưởng lão viện phát hiện ra sự hiện diện của mình vào giờ này.


Một sự nghi kỵ cực hạn dấy lên trong lòng gã tài phiệt. Tại sao Trần Vũ – người vốn chỉ đến đây theo lịch hẹn điều trị tâm lý nghiêm ngặt cho anh – lại xuất hiện ở khu vực phòng khám biệt thự vào sáng sớm, ngay sau khi cuộc kiểm tra máu đột xuất của Diệp Chi vừa kết thúc? Giữa cô gái nghèo đang mang chiếc mặt nạ thế thân kia và vị bác sĩ tâm lý chính trực này rốt cuộc đang tồn tại một liên minh ngầm nào? Có phải cô ta đang dùng nhan sắc và sự xảo quyệt của mình để mua chuộc Trần Vũ, hòng che giấu một bí mật kinh hoàng nào đó sau lưng anh?


Lâm Phong siết chặt nắm tay dưới tà áo, lồng ngực vững chãi phập phồng những nhịp thở nặng nề. Anh dứt khoát xoay người, sải bước dài đầy giận dữ hướng thẳng về phía phòng ngủ phụ của Diệp Chi. Tiếng gót giày da nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên những âm thanh khô khốc, tựa như nhịp gõ cửa của tử thần.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ gõ đỏ bị Lâm Phong thô bạo đẩy ra, đập mạnh vào bức tường phía sau tạo nên một tiếng động lớn xé toạc sự tĩnh mịch của căn phòng.


Diệp Chi đang ngồi trước bàn trang điểm, bàn tay phải của cô khẽ run lên khi nghe tiếng động dữ dội. Cô nhanh chóng giấu ống nghiệm máu thật – thứ chứa đựng dòng máu đầy hormone tránh thai khẩn cấp mà cô vừa tráo đổi thành công nhờ sự giúp đỡ của Trần Vũ – vào sâu dưới lớp lót của chiếc ví cầm tay cũ đặt trong ngăn kéo. Cô xoay người lại, gương mặt thanh tú nhợt nhạt cố gắng duy trì vẻ u sầu, mong manh đặc trưng của Cố Diệp Anh quá cố để đối mặt với cơn thịnh nộ đang bùng nổ của người đàn ông trước mặt.


Trên chiếc cổ kiêu sa của cô, dải lụa trắng muốt vẫn được quấn chặt, khéo léo che đi vết bầm tím đen ghê người từ cơn điên loạn đêm mưa trước của anh. Ngón trỏ tay trái bị thương do ghim nhạc rạch sâu vẫn quấn băng gạc trắng tinh tế, hoàn toàn bất lực không thể dùng lực. Mùi hương hoa nhài tự nhiên nhạt nhòa trên da thịt cô khẽ tỏa ra, lẩn khuất trong không gian rộng lớn, như một sự phản kháng yếu ớt trước mùi hương gỗ đàn hương trầm uất và nồng nặc mùi rượu mạnh chưa tan từ người Lâm Phong.


Lâm Phong bước tới, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong gang tấc. Anh thô bạo nắm lấy cằm cô, ép cô phải ngửa mặt lên nhìn thẳng vào đôi mắt đang đỏ ngầu vì giận dữ và nghi kỵ của mình. Lực bóp từ những ngón tay cứng như đá của anh khiến vết rách nơi cạnh lưỡi trái của Diệp Chi – vết thương cô tự cắn đêm qua để điều hòa nhịp tim – lại rỉ máu, mang theo vị sắt tanh nồng nơi đầu lưỡi.


"Cô Diệp Chi," Lâm Phong gằn giọng, lần đầu tiên anh gọi đúng tên thật của cô khi hoàn toàn tỉnh táo, giọng nói trầm thấp chứa đựng một áp lực nghẹt thở. "Cô giải thích thế nào về việc bác sĩ Trần Vũ lén lút rời khỏi đây vào sáng sớm? Cô đã dùng thủ đoạn gì để mua chuộc anh ta? Có phải kết quả xét nghiệm máu trong sạch kia thực chất chỉ là một trò lừa dối do hai người dựng lên?"


Cằm đau nhức như muốn vỡ vụn, nhưng Diệp Chi không hề né tránh ánh mắt của anh. Lòng tự trọng kiêu hãnh của một cô gái nghèo nhưng không cam chịu bị chà đạp trỗi dậy mạnh mẽ. Cô biết mình đang đứng trước lằn ranh sinh tử. Nếu cô hoang mang hay bộc lộ sự sợ hãi, Lâm Phong sẽ lập tức nhận ra sự dối trá và bản hợp đồng thế thân trị giá 10 tỷ đồng cứu mạng em trai Diệp Bảo sẽ lập tức bị hủy bỏ.


Cô hít một hơi thật sâu, vận dụng phương pháp điều hòa nhịp tim cực hạn để giữ cho lồng ngực không hề phập phồng, ánh mắt đứng im không một chút dao động. Cô nén cơn đau rát nơi thanh quản, phát ra giọng nói trầm khàn, u sầu nhưng vô cùng kiên định:


"Lâm tổng, anh nghi ngờ tôi và bác sĩ Trần Vũ có liên minh ngầm sao? Đúng, tôi là người đã chủ động xin gặp anh ấy. Nhưng không phải để lừa dối anh, mà là để cứu lấy mạng sống của chính anh."


Lâm Phong khẽ nheo mắt, lực bóp nơi cằm cô giảm đi một chút nhưng sự nghi kỵ vẫn không hề giảm bớt: "Cứu tôi? Cô nghĩ tôi sẽ tin vào lời biện bạch nực cười này sao?"


Diệp Chi khẽ nhếch khóe môi, nụ cười mang theo vẻ u uất đầy xót xa. Cô dùng bàn tay phải thuận của mình, chỉ về phía chiếc lư đồng nhỏ đặt cạnh bàn trang điểm, nơi những làn khói mỏng thơm dịu của Thuốc an thần thảo mộc tự chế vẫn đang lờ lững bay lên:


"Anh có nhớ đêm mưa giông trước không? Anh đã phát điên, ảo giác bạo lực bùng phát và suýt chút nữa đã bóp cổ tôi đến chết. Tôi đã phải van xin bác sĩ Trần Vũ cung cấp hồ sơ bệnh lý tâm thần của anh, hỏi anh ấy cách pha chế các loại thảo dược Đông y từ oải hương và ngải cứu để làm dịu hệ thần kinh giao cảm cho anh mỗi khi trời đổ mưa. Nếu tôi không lén gặp anh ấy để học liệu pháp hương thơm này, anh nghĩ đêm qua anh có thể ngủ yên giấc mà không lên cơn hoang tưởng tự hại mình hay không?"


Cô vừa nói, vừa lén dùng tay phải lấy ra một gói nhỏ chứa các loại lá thảo mộc khô đặt lên bàn trang điểm làm vật chứng. Đây là một đòn phản công tâm lý cực kỳ sắc sảo. Cô đã biến hành vi lén lút tráo đổi mẫu máu đầy tội lỗi thành một hành động chăm sóc y tế đầy lòng trắc ẩn dành riêng cho anh.


Lâm Phong nhìn gói thảo mộc trên bàn, rồi lại nhìn vào dải lụa trắng quấn quanh cổ cô. Những ký ức mơ hồ về đêm mưa giông bão bùng, về giọng nói ấm áp gọi đúng tên mẹ ruột quá cố để thức tỉnh anh khỏi cơn điên loạn chợt ùa về, bóp nghẹt trái tim anh. Sự kiêu hãnh và lạnh lùng của gã tài phiệt bắt đầu bị lung lay dữ dội trước sự kiên cường và lòng thấu cảm của cô gái nghèo trước mặt. Anh buông tay khỏi cằm cô, lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên sự dằn vặt khôn nguôi.


"Đừng tưởng những việc cô làm có thể khiến tôi quên đi thân phận thật của cô," Lâm Phong nói, giọng anh đã dịu đi vài phần nhưng vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng kiểm soát. "Cô chỉ là một vật thế thân được tôi mua về bằng tiền. Hãy nhớ kỹ giới hạn của mình."


Diệp Chi khẽ cúi đầu, giữ im lặng chiến thuật. Cô biết mình đã tạm thời vượt qua được cuộc thẩm vấn nguy hiểm của Lâm Phong. Nhưng giông bão thực sự ngoài hào môn không cho phép cô có một giây phút nào được thở phào nhẹ nhõm.


"Cạch."


Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên đúng ba nhịp quen thuộc. Quản gia già Trầm Ngọc bước vào phòng với phong thái thẳng tắp, gương mặt nghiêm nghị không một nếp nhăn cảm xúc. Nhưng lần này, đôi mắt thâm trầm của bà lại hiện lên một sự lo lắng, căng thẳng hiếm thấy. Bà nhìn Lâm Phong, rồi quay sang nhìn Diệp Chi, giọng nói trầm xuống đầy nghiêm trọng:


"Lâm tổng, cô Diệp Anh. Lão gia tử Lâm Chấn đã đột ngột trở về từ biệt thự ngoại ô. Ông đang đợi hai người tại Mật thất trong văn phòng Lâm Chấn ở biệt thự chính. Trưởng lão viện yêu cầu hai người phải có mặt ngay lập tức."


Không khí trong phòng ngủ phụ lập tức rơi xuống hầm băng. Lâm Phong khẽ giật mình, đôi lông mày rậm nhíu chặt lại đầy cảnh giác. Sự thất bại thảm hại của Tần Nhã trong cuộc kiểm tra y tế đột xuất sáng nay đã vô tình kích hoạt thế lực cao hơn lộ diện. Lão gia tử Lâm Chấn – người đứng đầu Lâm Gia Trưởng Lão Viện, hoàng đế không vương miện của tập đoàn tài chính Lâm Thị – đã chính thức ra tay.


"Chuẩn bị đi," Lâm Phong quay sang nói với Diệp Chi, giọng anh lạnh lẽo và dứt khoát như một mệnh lệnh quân đội. "Đứng trước mặt ông nội tôi, nếu cô để lộ bất kỳ một sơ hở nào, cả tôi và cô đều sẽ không có đường lui."


Diệp Chi khẽ gật đầu. Cô bước đến tủ quần áo, chọn một chiếc váy lụa trắng cổ điển, đơn giản nhưng thanh lịch đúng phong cách u sầu của Cố Diệp Anh. Cô khéo léo chỉnh lại dải lụa trắng trên cổ để che khít vết bầm tím, dặm lại lớp phấn phủ silicon chống nước sau tai trái để giấu đi vết sẹo hình giọt lệ bẩm sinh. Mỗi bước chuẩn bị đều được cô thực hiện bằng sự cẩn trọng tối đa của một Quân cờ hào môn sơ cấp đang chuẩn bị bước vào đấu trường sinh tử.


***


Biệt thự chính của Lâm gia sừng sững giữa khuôn viên rộng lớn ven sông Sài Gòn như một lâu đài cổ kính nhưng ngột ngạt. Lâm Phong và Diệp Chi đi dọc theo hành lang lát đá hoa cương bóng loáng, dẫn thẳng đến văn phòng làm việc của lão gia tử Lâm Chấn ở tầng hai.


Lâm Chấn là người đàn ông quyền lực nhất gia tộc, người đã tự tay xây dựng nên đế chế tài chính Lâm Thị từ đống đổ nát của các cuộc thâu tóm tàn nhẫn mười năm trước. Văn phòng của ông rộng lớn, ngập tràn mùi gỗ mun cổ thụ và mùi giấy da cũ kỹ. Phía sau bàn làm việc bằng gỗ gụ khổng lồ, một bức tường sách cao chạm trần chứa hàng ngàn cuốn sách cổ điển đứng sừng sững như một pháo đài tri thức.


Lão gia tử Lâm Chấn đang ngồi trên chiếc ghế bành da lớn. Mái tóc ông bạc phơ vuốt ngược ra sau gọn gàng, gương mặt cương nghị đầy những nếp nhăn sâu hoắm của một kẻ đã trải qua trăm trận thương trường. Đôi bàn tay gầy guộc nhưng đầy sức mạnh của ông đang chống lên chiếc gậy đầu rồng bằng gỗ mun đen bóng. Ánh mắt ông sắc lẹm, thâm trầm và đáng sợ như một con chim ưng đang nhìn thấu tâm can của con mồi.


"Đến rồi sao?" Giọng nói của Lâm Chấn trầm khàn, đều đều nhưng mang theo một uy quyền đáng sợ khiến không gian xung quanh như bị bóp nghẹt.


Ông đứng dậy, chiếc gậy đầu rồng gõ mạnh xuống sàn đá tạo nên những tiếng "cộc... cộc" vang dội. Ông bước đến trước bức tường sách, đưa bàn tay gầy guộc xoay nhẹ một cuốn sách da cổ ở ngăn thứ ba.


"Rầm... rầm..."


Một tiếng động trầm đục vang lên. Bức tường sách khổng lồ từ từ trượt sang hai bên, lộ ra một cánh cửa thép bảo mật dày đặc với hệ thống khóa cơ học cổ điển kết hợp mật mã số. Đây chính là Mật thất trong văn phòng Lâm Chấn – vùng cấm tối cao nơi cất giữ con dấu gia tộc, di chúc ẩn và những hồ sơ đen tối nhất của dòng họ Lâm.


"Vào đi," Lâm Chấn ra lệnh, không hề ngoảnh đầu lại.


Lâm Phong siết nhẹ bả vai Diệp Chi, ra hiệu cho cô đi sát sau lưng mình. Ba người bước vào bên trong mật thất. Cánh cửa thép phía sau lập tức khép sầm lại, dìm không gian vào một sự cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Ánh sáng từ những chiếc đèn LED âm trần rọi xuống chiếc bàn tròn bằng đá thạch anh đen ở giữa phòng, tạo nên những vệt sáng lạnh lẽo, tàn nhẫn.


Lâm Chấn ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa, đặt chiếc gậy đầu rồng sang bên cạnh. Ông không hề vòng vo, mà trực tiếp dùng gậy gõ mạnh xuống mặt bàn đá, hướng ánh mắt sắc lẹm về phía Diệp Chi đang đứng cúi đầu bên cạnh Lâm Phong:


"Một đứa con gái nghèo khổ xuất thân từ khu ổ chuột Quận 8, gánh trên vai khoản nợ cờ bạc khổng lồ của gã cha nuôi bài bạc Diệp Mạnh, lại dám cả gan đeo chiếc mặt nạ của Cố Diệp Anh để bước chân vào Lâm gia của ta. Cô nghĩ Lâm Chấn ta đã già lú lẫn rồi sao?"


Lời nói của Lâm Chấn như một gáo nước đá dội thẳng vào lồng ngực Diệp Chi. Sự thật về thân phận giả mạo của cô đã bị người đứng đầu Trưởng lão viện bóc trần một cách tàn nhẫn, không một chút kiêng nể.


Đứng trước sự uy hiếp đáng sợ của vị Trưởng lão quyền lực, Diệp Chi lập tức vận dụng kỹ năng Im lặng chiến thuật trước Trưởng lão. Cô khẽ cúi đầu một góc 15 độ, ánh mắt nhìn xuống sàn đá thạch anh đen bóng, bờ vai mảnh mai hơi run rẩy nhẹ để tạo cảm giác yếu đuối, cam chịu đúng chuẩn phong thái u sầu của Cố Diệp Anh thuở xưa. Cô không hề phát ra bất kỳ một lời biện bạch hay giải thích nào. Cô biết rằng, trước một kẻ cáo già như Lâm Chấn, mọi lời nói dối hay tự bào chữa lúc này đều sẽ trở thành sơ hở chí mạng để ông ta bẻ gãy ý chí của cô. Sự im lặng chính là tấm lá chắn an toàn nhất giúp cô bảo vệ ranh giới bản ngã của mình.


Thấy cô im lặng, Lâm Chấn khẽ nhếch mép cười lạnh. Ông cầm một tập hồ sơ dày màu nâu đặt trên bàn, ném mạnh về phía trước. Tập hồ sơ trượt dài trên mặt đá thạch anh, dừng lại ngay trước mũi giày của Diệp Chi. Những trang giấy trắng bên trong bung ra, hiển thị chi tiết các giao dịch nợ nần cờ bạc, giấy ghi nợ viết tay có chữ ký của cha nuôi Diệp Mạnh tại sòng bạc ngầm Quận 8, cùng với hồ sơ bệnh án tim bẩm sinh nặng của em trai Diệp Bảo.


"Cha nuôi của cô là một gã ký sinh trùng hèn nhát, tham lam vô độ," Lâm Chấn gằn giọng, giọng nói đầy sự khinh bỉ. "Khoản nợ 10 tỷ đồng của ông ta đang nằm trong tay ta. Chỉ cần ta gật đầu một cái, ngày mai cảnh sát hình sự sẽ tống giam ông ta vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Và đứa em trai bệnh tật của cô tại bệnh viện quốc tế... ta cũng có thể khiến nó biến mất khỏi danh sách chăm sóc đặc biệt chỉ trong vòng một nốt nhạc."


Trái tim Diệp Chi thắt lại đau đớn như bị ngàn mũi kim đâm xuyên qua khi nghe nhắc đến em trai Diệp Bảo. Điểm yếu chí mạng của cô đã bị Trưởng lão viện nắm thóp và dùng làm công cụ tống tiền tàn nhẫn.


Lâm Chấn quay sang nhìn Lâm Phong, ánh mắt ông trở nên lạnh lùng và độc đoán tột cùng:


"Lâm Phong, trò chơi thế thân nực cười này của mày phải kết thúc ngay lập tức. Tao không quan tâm mày dùng con bé này làm mồi nhử chính trị hay để xoa dịu cơn điên hoang tưởng của mày. Nhưng danh dự của Lâm gia không thể bị bôi nhọ bởi một đứa con gái nghèo hèn. Trưởng lão viện đã quyết định: Trong vòng một tháng tới, mày phải công khai hủy bỏ hôn ước với Cố Diệp Anh và tiến hành lễ đính hôn chính thức với Trịnh Tuyết Vy tiểu thư. Đây là liên minh chính trị bắt buộc để Lâm Thị thâu tóm toàn bộ hệ thống truyền thông của Trịnh gia."


Bầu không khí trong mật thất căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể bùng nổ.


Lâm Phong đứng sừng sững như một ngọn núi đá độc lập, che chắn hoàn toàn bóng dáng mảnh mai của Diệp Chi phía sau lưng mình khỏi ánh mắt áp đặt của ông nội. Gương mặt anh lạnh lùng, đôi gân xanh trên thái dương giật mạnh liên tục. Sự áp đặt phong kiến tàn nhẫn của Lâm Chấn đã chạm vào ranh giới tự do và lòng kiêu hãnh của anh. Anh biết rõ, nếu anh phục tùng cuộc hôn nhân chính trị này, anh sẽ vĩnh viễn trở thành một quân cờ vô hồn bị Trưởng lão viện điều khiển, giống như cái chết bi thảm của mẹ ruột anh năm xưa.


"Tôi từ chối," Lâm Phong lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng dứt khoát, vang dội khắp bốn bức tường thép của mật thất.


Lâm Chấn nheo mắt lại, gậy đầu rồng gõ mạnh xuống sàn phát ra tiếng "bốp" chói tai: "Mày nói cái gì? Mày dám phản bội lại quyết định của Trưởng lão viện sao?"


"Cố Diệp Anh là vị hôn thê duy nhất được thừa nhận hợp pháp của tôi," Lâm Phong kiên cường đối mặt với sự uy hiếp của ông nội, dùng lý lẽ thương mại và pháp lý sắc bén để phản kháng. "Dự án Nam Sài Gòn trị giá nghìn tỷ của tập đoàn đang được vận hành dưới danh nghĩa sự liên minh giữa Lâm gia và Cố gia tàn dư. Nếu bây giờ công khai hủy bỏ hôn ước và vạch trần thân phận thế thân của Diệp Chi, uy tín thương mại của Lâm Thị trên thị trường tài chính quốc tế sẽ sụp đổ hoàn toàn. Các cổ đông lớn của Ban Hội đồng Quản trị sẽ không để yên cho Trưởng lão viện phá hoại dòng vốn của họ."


Lâm Phong đã dùng chính sự sống còn của tập đoàn để làm lá chắn phản công. Anh biết Trưởng lão viện coi trọng lợi ích kinh tế hơn bất cứ thứ gì khác.


"Còn về khoản nợ của Diệp Mạnh," Lâm Phong tiếp tục, giọng nói đầy sự thách thức. "Luật sư Trịnh Minh của tôi đã hoàn tất thủ tục bảo lãnh pháp lý khẩn cấp cho ông ta. Trưởng lão viện không có quyền tư pháp để tống giam ông ta khi khoản nợ chưa quá hạn bảo lưu."


Diệp Chi đứng sau lưng anh, khẽ ngước mắt nhìn bóng lưng rộng lớn, vững chãi của Lâm Phong. Một cảm xúc dằn vặt, ấm áp nhưng đầy đau đớn dâng lên trong lòng cô. Người đàn ông điên loạn này, kẻ từng bóp cổ cô trong đêm mưa giông, lúc này lại đang dùng chính uy thế Chủ tịch và mạng sống của mình để che chở, bảo vệ cô trước sự sỉ nhục tàn bạo của dòng họ. Sự bảo vệ của anh không còn là một giao dịch sòng phẳng của bản hợp đồng thế thân nữa, mà đã mang theo một tình cảm chiếm hữu, bảo bọc mãnh liệt dành riêng cho bản thể độc nhất của cô.


Lão gia tử Lâm Chấn chống gậy đầu rồng, từ từ đứng dậy khỏi chiếc ghế bành da. Thân hình cao lớn, hơi khòm của ông tỏa ra một luồng áp lực phong kiến tàn nhẫn, uy nghiêm đáng sợ bao trùm lấy mật thất. Ông nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết, không một chút tình nghĩa huyết thống:


"Lâm Phong, mày nghĩ chiếc ghế Chủ tịch tạm quyền của mày tại tập đoàn đã đủ vững chắc để đối đầu với tao sao? Mày nên nhớ, toàn bộ quyền biểu quyết của mày tại đại hội cổ đông đều phụ thuộc vào Gói cổ phiếu quỹ Lâm Thị trị giá 800 tỷ đồng mà mày thừa kế từ mẹ mày."


Lâm Chấn tiến lại gần Lâm Phong, chiếc gậy đầu rồng chỉ thẳng vào ngực anh, đưa ra tối hậu thư tối thượng đầy chết chóc:


"Tao cho mày thời hạn đúng ba mươi ngày. Nếu mày không ký vào bản thỏa thuận hôn ước với Trịnh Tuyết Vy và giao nộp chiếc hộp mật mã của Cố gia cho Trưởng lão viện, tao sẽ dùng quyền lực tối cao của người đứng đầu dòng họ để đóng băng toàn bộ Gói cổ phiếu quỹ Lâm Thị của mày. Mày sẽ bị bãi miễn chức vụ Chủ tịch ngay lập tức, bị trục xuất khỏi gia tộc và trở thành một kẻ trắng tay vô danh. Để xem lúc đó, mày lấy tư cách gì để bảo vệ cho bản thân mày và đứa con gái nghèo hèn này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!