Tráo Đổi Mẫu Thử
Mũi kim lạnh ngắt đâm sâu vào tĩnh mạch của Diệp Chi, bắt đầu rút ra những giọt máu tươi đỏ thẫm. Dưới ánh sáng vàng nhạt của chiếc đèn ngủ cổ điển trong phòng ngủ phụ cánh Tây, biệt thự Lâm gia tại Quận 2, dòng máu ấy chảy vào ống nghiệm thủy tinh như một sợi chỉ đỏ tàn nhẫn, trói buộc số phận cô vào một canh bạc sinh tử mới.
Diệp Chi ngồi bất động trên chiếc ghế bành da thuộc. Trên cổ cô, dải lụa trắng muốt vẫn quấn chặt để che đi vết bầm tím đen ghê người – tàn dư từ cơn điên loạn đêm mưa trước của Lâm Phong. Cổ họng cô đau rát thắt lại, mỗi hơi thở đều mang theo vị sắt tanh nồng của vết rách sâu nơi cạnh lưỡi trái mà cô tự cắn đêm qua để điều hòa nhịp tim. Ngón trỏ tay trái bị thương do ghim nhạc rạch sâu vẫn quấn băng gạc trắng tinh tế, mỏi nhừ và hoàn toàn không thể dùng lực.
Tần Nhã phu nhân đứng bên cạnh, khoác trên mình bộ đầm lụa màu xanh ngọc bảo lục đắt tiền, khoanh tay trước ngực với nụ cười đắc thắng. Đôi mắt bà ta sắc sảo như chim ưng, chăm chú nhìn từng giọt máu của Diệp Chi đầy sự tham lam và tàn độc. Phía sau bà ta, bà Trương – gã giúp việc phụ với dáng người hơi đậm – khẽ nhích người đầy vẻ nịnh bợ, ánh mắt lộ rõ sự đắc ý của kẻ vừa lập công lớn khi lén chụp ảnh lọ thuốc tránh thai khẩn cấp dưới đáy hộp phấn trang điểm của cô.
"Xong rồi, thưa phu nhân," y tá Hồng lạnh lùng lên tiếng, rút mũi kim ra khỏi cánh tay Diệp Chi một cách dứt khoát. Cô ta dán một miếng băng cá nhân lên vết đâm, rồi cầm ống nghiệm chứa dòng máu đỏ thẫm lên, dùng bút dạ đen viết nhanh dòng chữ: "Cố Diệp Anh - 23/05/2026".
Lâm Phong đứng bên cửa sổ, bóng dáng cao lớn của anh chìm trong bóng tối nửa tối nửa sáng. Anh không nói một lời nào, gương mặt tuấn tú lạnh lùng như tượng tạc, nhưng đôi gân xanh guốc trên thái dương khẽ giật nhẹ cho thấy sự căng thẳng tột độ. Anh nhìn Diệp Chi bằng ánh mắt sâu hoắm, đầy rẫy sự dằn vặt và nghi kỵ. Anh tin vào bức ảnh của bà Trương, tin rằng cô đang lén lút tránh thai vì không muốn mang thai huyết thống của anh, tạo nên một khoảng cách lạnh lùng mới giữa hai người.
"Hồng, mang mẫu máu xuống phòng thí nghiệm ở tầng trệt cánh Tây ngay lập tức," Tần Nhã ra lệnh, giọng nói sắc lẹm vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. "Tôi muốn kết quả phân tích nồng độ hormone tránh thai khẩn cấp có trong vòng hai tiếng nữa. Bà Trương, bà đi theo giám sát, không được để bất kỳ ai tiếp cận phòng thí nghiệm."
"Rõ, thưa phu nhân," bà Trương cúi đầu vâng dạ, ánh mắt lướt qua Diệp Chi đầy sự khinh bỉ trước khi bước theo y tá Hồng ra khỏi phòng.
Cánh cửa gỗ gõ đỏ khép lại, để lại một không gian ngột ngạt đến nghẹt thở. Tần Nhã quay sang nhìn Lâm Phong, cười lạnh: "Lâm Phong, nếu kết quả xét nghiệm cho thấy con bé này thực sự dùng thuốc tránh thai, mày biết rõ quy tắc của Trưởng lão viện rồi đấy. Hợp đồng hôn nhân này sẽ bị hủy bỏ, và nó sẽ phải ngồi tù vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản của gia tộc."
Nói rồi, bà ta kiêu hãnh xoay người bước đi, tiếng gót giày cao gót gõ xuống sàn gỗ những nhịp điệu đều đặn, lạnh lẽo như tiếng gõ cửa của tử thần.
Lâm Phong nhìn Diệp Chi một cái cuối cùng, ánh mắt anh tối sầm lại đầy thất vọng và giận dữ, rồi anh cũng dứt khoát bước ra ngoài, để lại cô đơn độc trong căn phòng ngủ phụ rộng lớn.
Khi tiếng bước chân cuối cùng tan biến ngoài hành lang, Diệp Chi khẽ thở phào một hơi, nhưng gương mặt cô lập tức trở nên nghiêm trọng. Cô biết mình đang đứng trước vực thẳm. Dù lọ thuốc tránh thai khẩn cấp thực chất đã bị cô tráo đổi bằng vitamin đồng màu từ trước, nhưng việc lấy máu xét nghiệm đột xuất vẫn mang lại rủi ro cực cao. Y tá Hồng là người của Tần Nhã, cô ta hoàn toàn có thể làm giả kết quả xét nghiệm hoặc phát hiện ra những chỉ số sinh lý khác biệt nhân dạng giữa cô và Cố Diệp Anh quá cố.
Cô chỉ có đúng hai tiếng đồng hồ trước khi kết quả được công bố. Cô buộc phải thực hiện kế hoạch tráo đổi ống nghiệm máu vật lý ngay trong phòng thí nghiệm của biệt thự.
Để thực hiện kế hoạch này, cô cần một chiếc điện thoại bảo mật và sự hỗ trợ từ bên ngoài. Diệp Chi khẽ chạm vào chiếc túi ẩn giấu dưới lớp lót của chiếc váy satin trắng sữa. Cô nhớ lại cách mình đã có được chiếc điện thoại phụ này mà không bị hệ thống định vị GPS trên thẻ đen của Lâm Phong phát hiện.
Hai ngày trước, cô đã đến boutique thời trang của nhà thiết kế Khánh An, quẹt chiếc thẻ tín dụng đen vô hạn mức của Lâm Phong để mua một bộ đầm haute couture trị giá 200 triệu đồng. Khánh An đã chạy giao dịch khống, giữ lại một khoản phí nhỏ và đưa cho cô số tiền mặt còn lại cùng một chiếc điện thoại mã hóa bảo mật. Hệ thống định vị GPS của Lâm Phong chỉ ghi nhận cô đang mua sắm tại một cửa hàng thời trang sang trọng – một hành vi hoàn toàn bình thường của một phu nhân hào môn. Kẽ hở tài chính đó chính là chiếc chìa khóa giúp cô có được công cụ tự vệ ngày hôm nay.
"Cạch."
Tiếng khóa cửa khẽ xoay nhẹ. Tiểu Vy – cô hầu gái riêng 18 tuổi với khuôn mặt tròn trịa dễ thương – lén lút bước vào phòng dưới danh nghĩa dọn dẹp giường chiếu. Ánh mắt cô bé láo liên đầy sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy Diệp Chi, sự trung thành tuyệt đối hiện rõ trong đôi mắt trong veo.
"Cô Diệp Anh..." Tiểu Vy thì thầm, giọng run rẩy. Cô bé lén rút chiếc điện thoại phụ mã hóa từ trong giỏ đựng khăn lau ra, nhanh chóng nhét vào tay Diệp Chi dưới lớp chăn bông.
"Tiểu Vy, cảm ơn em," Diệp Chi khẽ nói, giọng khàn đặc đau rát. "Em có biết bác sĩ Trần Vũ đang ở đâu không?"
"Bác sĩ Trần Vũ vừa đến biệt thự để kiểm tra tâm lý định kỳ cho Lâm tổng theo lịch hẹn. Anh ấy đang ở phòng khách chính," Tiểu Vy nhanh chóng báo cáo.
Diệp Chi gật đầu. Cô lập tức bật chiếc điện thoại phụ, gửi một tin nhắn mã hóa đến số máy của bác sĩ Trần Vũ: "Tôi cần sự giúp đỡ của anh tại phòng thí nghiệm cánh Tây. Tần Nhã đang muốn dùng mẫu máu của tôi để hủy hoại Lâm Phong. Hãy giúp tôi tạo ra một khoảng trống an ninh trong 5 phút."
Trần Vũ là bác sĩ điều trị chứng hoang tưởng cho Lâm Phong. Anh là người chính trực, luôn nghiêm túc với y đức và ngầm thấu hiểu rằng Diệp Chi đang là nạn nhân bị bạo hành tinh thần bởi gia tộc Lâm thị tàn nhẫn. Chỉ hai phút sau, màn hình điện thoại của cô sáng lên với dòng chữ ngắn gọn: "Tôi hiểu rồi. 15 phút nữa, hãy hành động."
Diệp Chi nhanh chóng giấu chiếc điện thoại vào lại dưới đáy hộp phấn trang điểm hai đáy. Cô đứng dậy, tiến về phía gương. Vết rách ở ngón trỏ tay trái quấn gạc trắng mỏi nhừ, nhưng cô buộc phải dùng bàn tay phải thuận để chuẩn bị công cụ.
Cô lấy ra một miếng băng keo y tế trong suốt, một chiếc bút dạ đen ngòi siêu nhỏ và một lọ dung dịch làm mềm keo dán. Vận dụng kỹ năng Che giấu nhân dạng vi mô – kỹ thuật mà cô thường dùng để trang điểm che đi vết sẹo nhỏ hình giọt lệ sau tai trái – Diệp Chi bắt đầu tỉ mỉ vẽ lại chữ ký và nét chữ viết tay của y tá Hồng lên miếng băng keo y tế. Trí nhớ siêu phàm Eidetic Memory giúp cô tái hiện lại nguyên vẹn từng đường nét, độ nghiêng và nét thanh nét đậm của dòng chữ "Cố Diệp Anh - 23/05/2026" mà cô vừa nhìn thấy trên ống nghiệm lúc nãy.
Khi hoàn thành miếng nhãn giả hoàn hảo, cô dán nó lên một ống nghiệm rỗng chứa mẫu máu bình thường không có hormone tránh thai mà cô đã lén chuẩn bị từ trước thông qua sự hỗ trợ y tế bí mật của Trần Vũ. Cô giấu ống nghiệm giả vào trong ống tay áo satin rộng của mình.
"Tiểu Vy, em hãy đi trước, lén quan sát hành lang dẫn đến phòng thí nghiệm," Diệp Chi ra hiệu bằng giọng thì thầm.
Tiểu Vy gật đầu, ôm giỏ khăn lau bước ra ngoài. Diệp Chi lẳng lặng bám theo sau, di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma trong những góc tối của dãy hành lang biệt thự Lâm gia.
Phòng thí nghiệm cánh Tây nằm ở cuối hành lang tầng trệt, được bảo mật bằng cửa kính cường lực và khóa thẻ từ. Đúng như dự đoán, bà Trương đang đứng canh gác ngoài cửa cực kỳ gắt gao. Dáng người đậm của bà ta đứng sừng sững trước lối vào, ánh mắt săm soi lướt qua từng người hầu đi qua.
Diệp Chi nấp sau bức tường đá cẩm thạch, nín thở chờ đợi. Nhịp tim cô bắt đầu đập nhanh, nhưng cô lập tức áp dụng phương pháp điều hòa nhịp tim cực hạn, hít thở sâu theo nhịp 4-7-8 để giữ cho tinh thần hoàn toàn điềm tĩnh.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân lịch lãm của bác sĩ Trần Vũ vang lên từ phía cầu thang. Anh mặc chiếc áo blouse trắng chỉnh tề, gương mặt hiền hòa nhưng lúc này lại lộ vẻ nghiêm nghị, tức giận. Theo sau anh là y tá Hồng đang cầm một khay đựng tài liệu.
"Y tá Hồng, cô đang vi phạm nghiêm trọng quy trình bảo mật bệnh án của Lâm tổng!" Trần Vũ lên tiếng, giọng nói lớn và nghiêm khắc cố tình vang vọng khắp hành lang.
Hồng khựng lại, gương mặt lạnh lùng hiện lên vẻ bối rối: "Bác sĩ Trần Vũ, tôi chỉ đang làm theo lệnh của Tần Nhã phu nhân để kiểm tra sức khỏe cho phu nhân trẻ."
"Kiểm tra sức khỏe mà không thông qua sự đồng ý của bác sĩ điều trị chính là tôi sao?" Trần Vũ bước tới, đứng chắn ngay trước cửa phòng thí nghiệm, cố tình tạo ra một cuộc tranh cãi chuyên môn gay gắt để thu hút toàn bộ sự chú ý của bà Trương. "Tôi yêu cầu cô phải giao nộp toàn bộ hồ sơ lấy mẫu máu này cho tôi kiểm duyệt trước khi tiến hành phân tích hóa sinh!"
Bà Trương thấy cuộc tranh cãi căng thẳng, lập tức bước lên vài bước để can thiệp: "Bác sĩ Trần Vũ, đây là lệnh của phu nhân lớn, xin anh đừng gây khó dễ cho chúng tôi."
Khoảng trống an ninh đã được thiết lập. Sự giám sát của bà Trương hoàn toàn bị phá vỡ bởi sự can thiệp danh nghĩa y khoa của Trần Vũ.
Diệp Chi không bỏ lỡ một giây nào. Cô dùng thân thủ nhanh nhẹn, lướt nhanh qua góc khuất của bức tường đá, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phụ của phòng thí nghiệm vốn đang được khép hờ để y tá Hồng chuẩn bị thiết bị.
Bên trong phòng thí nghiệm ngập tràn mùi cồn sát trùng và các thiết bị máy móc y tế hiện đại đang hoạt động với những tiếng bíp bíp đều đặn. Trên chiếc khay inox đặt cạnh máy ly tâm, ống nghiệm chứa mẫu máu thật của cô dán nhãn "Cố Diệp Anh - 23/05/2026" đang nằm im lướt dưới ánh đèn neon sắc lạnh.
Diệp Chi bước tới, bàn tay phải của cô hoạt động với tốc độ cực nhanh nhưng vô cùng chuẩn xác. Cô rút ống nghiệm thật ra, đặt ống nghiệm giả chứa mẫu máu trong sạch vào đúng vị trí cũ trên khay inox.
Tuy nhiên, một sự cố ngoài ý muốn xảy ra. Do ngón trỏ tay trái bị thương quấn gạc không thể dùng lực hỗ trợ, khi cô cố gắng dùng một tay để bóc nhãn dán gốc nhằm kiểm tra mã vạch bảo mật, miếng nhãn dán gốc bị rách một góc nhỏ.
Tiếng bước chân của bà Trương ngoài hành lang đột ngột tiến gần về phía cửa phụ.
"Có tiếng động gì bên trong thế?" Giọng bà Trương nghi ngờ vang lên.
Diệp Chi đứng tim trong một tích tắc. Cô lập tức dùng kỹ năng Che giấu nhân dạng vi mô, nhanh chóng dùng miếng băng keo y tế trong suốt đã vẽ sẵn nhãn giả đè khít lên vết rách một cách hoàn hảo, không để lại bất kỳ dấu vết chắp vá nào bằng mắt thường. Cô vừa hoàn thành việc tráo đổi ống nghiệm trong 30 giây cuối cùng thì bóng của bà Trương đã đổ dài lên tấm kính cửa phụ.
Để bảo vệ Diệp Chi khỏi bị bắt quả tang tại trận, Tiểu Vy ở hành lang bên cạnh đã đưa ra một quyết định dũng cảm. Cô hầu gái trẻ cố tình làm đổ chiếc bình gốm cổ trang trí lớn sát bờ tường hành lang.
"Rầm! Xoảng!"
Tiếng gốm sứ vỡ vụn vang dội xé toạc không gian tĩnh mịch của cánh Tây biệt thự.
"Cái gì thế? Đứa nào làm vỡ bình của phu nhân?" Bà Trương giật mình hét lớn, lập tức quay người chạy về phía tiếng động lớn, bỏ qua việc kiểm tra phòng thí nghiệm.
Diệp Chi tận dụng cơ hội vàng này, nhanh chóng nhét ống nghiệm máu thật vào túi áo lụa và lẻn ra ngoài bằng lối cửa sau của khu phòng khám, trở về phòng ngủ phụ cánh Tây an toàn.
Nhưng cái giá phải trả cho chiến thắng tạm thời này không hề rẻ. Tiểu Vy bị bà Trương bắt quả tang tại hiện trường bình vỡ. Cô hầu gái trẻ bị bà Trương nghi ngờ là cố tình gây rối để giúp đỡ Diệp Chi, và bị phạt dọn dẹp, khuân vác đồ đạc tại khu nhà kho ẩm thấp, tối tăm của biệt thự suốt một tuần liền mà không được phép lên khu nhà chính.
***
Hai tiếng đồng hồ trôi qua dài đằng đẵng như hai thế kỷ.
Tần Nhã phu nhân bước vào phòng ngủ phụ cánh Tây với gương mặt tái nhợt vì kinh ngạc và tức giận. Theo sau bà ta là y tá Hồng đang cầm bản báo cáo kết quả xét nghiệm máu có đóng dấu đỏ của phòng khám biệt thự.
"Kết quả thế nào?" Lâm Phong bước vào phòng, giọng nói lạnh lùng cất lên phá vỡ sự im lặng.
Tần Nhã siết chặt nắm tay, giật phăng tờ giấy từ tay y tá Hồng ném lên giường của Diệp Chi: "Trong sạch! Hoàn toàn không có một chút nồng độ hormone tránh thai nào trong máu của nó! Việc lấy mẫu máu hoàn toàn được giám sát chặt chẽ, kết quả này... kết quả này không thể sai được!"
Bà Trương đứng phía sau run rẩy, không dám tin vào mắt mình: "Phu nhân... chuyện này... chính mắt tôi đã chụp ảnh lọ thuốc đó mà..."
"Câm miệng!" Tần Nhã quay lại tát mạnh vào mặt bà Trương một cái đau đớn, trút toàn bộ cơn giận dữ vì kế hoạch triệt hạ thất bại thảm hại lên đầu gã tay sai. "Đồ vô dụng! Mày dám dùng ảnh ghép để lừa gạt tao, làm tao mất mặt trước Lâm Phong và Trưởng lão viện! Cút ngay ra ngoài cho tao!"
Bà Trương khóc lóc van xin, lật đật chạy ra khỏi phòng ngủ phụ.
Lâm Phong nhìn tờ kết quả xét nghiệm trên giường, đôi mắt anh khẽ híp lại đầy ẩn ý. Sự nghi ngờ của Tần Nhã về việc Diệp Chi tránh thai đã hoàn toàn bị dập tắt bằng chứng cứ y tế không thể chối cãi, bảo vệ cô vượt qua cuộc kiểm tra y tế an toàn.
Anh quay sang nhìn Tần Nhã, lạnh lùng nói: "Mẹ kế, hy vọng từ nay về sau bà sẽ không dùng những trò bẩn thỉu này để quấy rầy vị hôn thê của tôi nữa. Hãy nhớ kỹ thể diện của Lâm gia."
Tần Nhã phu nhân nghiến răng kèn kẹt, bà ta trừng mắt nhìn Diệp Chi đầy sự căm phẫn tột cùng rồi dứt khoát xoay người bước ra ngoài cùng y tá Hồng, cánh cửa phòng đóng sầm lại đầy giận dữ.
Diệp Chi ngồi trên ghế bành, khẽ thở phào nhẹ nhõm khi vượt qua được cửa tử. Cô đưa tay lên chạm vào dải lụa trắng trên cổ, cảm nhận hơi ấm từ dòng máu trong sạch đang chảy trong cơ thể mình. Chiếc mặt nạ thế thân của Cố Diệp Anh một lần nữa được giữ vững bằng trí tuệ và sự dũng cảm của chính cô.
Nhưng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Sự nghi kỵ của Lâm Phong vẫn chưa hề tan biến.
Anh đứng lặng yên bên mép giường, ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm vào Diệp Chi, rồi chậm rãi bước ra khỏi phòng ngủ phụ. Anh đi dọc theo hành lang cánh Tây hướng về phía sảnh chính biệt thự.
Khi đi ngang qua lối rẽ của khu vực phòng khám biệt thự, bước chân của Lâm Phong đột ngột khựng lại.
Qua khe hở của bức rèm lụa mỏng, dưới ánh sáng mờ ảo của hành lang vắng vẻ, Lâm Phong nhìn thấy bác sĩ tâm lý Trần Vũ đang lén lút, vội vã rời khỏi khu vực phòng khám biệt thự với vẻ mặt đầy lo lắng và cảnh giác. Bước đi nhanh chóng không tiếng động của Trần Vũ hoàn toàn khác biệt với phong thái điềm tĩnh thường ngày của một vị bác sĩ.
Đôi mắt Lâm Phong tối sầm lại, sâu hoắm như một vực thẳm không đáy đầy nguy hiểm. Sự nghi kỵ về một liên minh ngầm, một sự dối trá mới đang diễn ra ngay sau lưng anh bắt đầu dấy lên mạnh mẽ trong lòng gã tài phiệt điên loạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!